Việt Gian -
Tham Nhũng - Dân Oan
Phần III - Đời Sống
Thanh Niên Dưới Chế Độ Việt Gian Cộng
Sản
Nhà Báo Việt Thường
Đánh Máy: Trúc Đông Quân
* Lời Ghi Chú:
Nhận thấy các bài nói
chuyện của ông Việt
Thường trên Việt Nam Exodus (vietnamexodus.com) đáng để cho chúng ta
lưu tâm, cùng với yêu cầu của nhiều độc
giả khắp nơi trên thế giới và nhất là
sự yêu cầu của các thính giả, độc giả
hiện đang ở trong nước. Chúng tôi cố
gắng bỏ thời gian eo hẹp để đánh máy
lại cho tiện việc các độc giả trong
nước không có phương tiện theo giỏi qua
“Hệ Thống Chuyển Tin Toàn Cầu - World Wide Web -
Internet”.
Qua các cuộc nói chuyện của nhà văn, nhà báo Trần
Hùng Văn tức tác giả Việt Thường
trước đây ông viết cho tờ Độc Lập
ở Hà Nội lấy bút hiệu Trọng Kính. Trần Hùng
Văn bị Cộng sản bắt giam hơn 10 năm, ông
cũng đă trải qua những màn bị chúng tra tấn
rất dă man trong một thời gian dài. Sau đó ông
được chính phủ Anh bảo trợ sang Luân
Đôn, từ năm 1993 ông cộng tác với nhiều
tờ báo với bút hiệu Trần Thượng Dân
hiện ông đang sinh sống tại Anh. Tác giả
Việt Thường cũng là một tay chấm tử vi
và phong thủy có hạng. Với cương vị là nhà
báo dưới chế độ Cộng sản nên tác
giả có dịp tiếp xúc với nhiều hạng
người trong xă hội Cộng sản. V́ vậy tác
giả Việt Thường biết được nhiều
chuyện đặc biệt với nhiều chi tiết.
Xin quí độc giả theo dơi bài nói chuyện dưới
đây của tác giả Việt Thường.
***
Tường Thắng: Tường Thắng xin kính chào
thính giả Vietnamexodus, hôm nay Tường Thắng xin
được tiếp tục nói chuyện với nhà báo
Việt Thường từ London, xin chào ông
Việt Thường.
Việt Thường: Xin kính chào ông Tường
Thắng, xin chào quí vị độc giả, khán thính
giả của Vietnamexodus.
Tường Thắng: Dạ vâng, Hôm qua ḿnh đă nói
xong phần thứ hai (dân oan) rồi thưa ông Việt Thường.
Việt Thường: Hôm nay vẫn tiếp nối
trong phần thứ hai thôi. Hôm qua chúng ta nói Dân Oan - Thành phần
Phụ nữ. Hôm nay chúng ta nói:
Dân Oan - Thành phần Thanh Niên,
Thanh nữ.
Chúng ta thấy thanh niên thanh nữ
được chia ra hai loại khác nhau:
- Thanh niên trí thức.
- Thanh niên lao động (nông
nghiệp và công nghiệp, tiểu thủ công ..v..v..). Tức
là thanh niên lao động.
Chúng ta thấy là Việt Gian
Cộng Sản kể từ khi thằng Hồ Chí Minh nó c̣n
chưa nắm được quyền thống trị
đất nước, th́ chúng nó đă có chính sách khai thác
triệt để nam nữ thanh niên, kể cả
những em c̣n ở tuổi nhi đồng. Chúng nó tích
cực lợi dụng tầng lớp đó. Đối với
chúng nó theo những lời dạy thằng Hồ Chí Minh cho
các cán bộ đi tuyên truyền, th́ nó nói rằng:
- “Trong mỗi người chúng
ta, người nào cũng đều có chất nổ của
ḷng hăng hái, nhưng nó chỉ nổ một lần
rồi hết. Cho nên có người nào đó khai thác cho nó
nổ th́ nó sẽ không c̣n nổ lần thứ hai. Nhưng
ở tuổi bắt đầu nổ là ngay từ
tuổi 12-13 là cái tuổi bắt đầu t́m hiểu, ṭ
ṃ, là con người rất dễ cực đoan, cuồng
tín lắm. Chất nổ đó là chất tạo thừa là
một sức mạnh vô cùng. C̣n càng về già th́ sẽ bớt
đi thôi. Nếu có dùng nó th́ nổ cũng không mạnh
bằng v́ nó là đồ cũ rồi”.
Chính v́ thế cho nên nó hết sức lợi dụng,
từ trước cái gọi là Cách mạng tháng 8 chúng nó
đă tung ra các thứ gọi là:- “Câu chuyện anh Kim
Đồng, Câu chuyện anh Kim Đồng”, thực
sự th́ không có như thế. Nhưng chúng nó thổi pḥng
lên thế để làm cho thành chuyện viết, tác
động đến tuổi trẻ trong lứa 12-13 tuổi
họ thấy họ sẽ bắt chước. Trẻ con
th́ dại nên họ lao vào họ làm như các cụ đă
nói là:- “nghé không sợ cọp”. Cái tuổi c̣n trẻ
đó không biết sợ là ǵ v́ dại dột, chứ không
phải v́ anh hùng đâu mà chính v́ dại. Cho nên con nghé
chẳng là ǵ ghê gớm, chỉ v́ nó ngu không biết cọp
là ǵ. Các cụ thường nói như vậy. Do đó
mới nói là “nghé không sợ cọp”. Tụi Cộng
sản nó rất lưu manh và lợi dụng. Như trong
thời kỳ đánh Pháp nó bịa chuyện “Lê Văn Tám”
để khai thác.
Đối với thành phần nó khai thác: Th́ khi nó qua Thái lan
nó lợi dụng lôi một đứa trẻ con đi theo
để hầu hạ nó là Lư Tự Trọng, mới có 16
tuổi nó phong cho phụ trách về đoàn cách mạng
thanh niên Cộng sản, là người đầu tiên nó
giao cho phụ trách việc đó. Nhưng thực chất
không phải là phụ trách, thực chất là chỉ là làm
một anh liên lạc thôi. Th́ anh tích cực lắm khi làm
chuyện liên lạc, rồi sau này Lư Trọng chết chúng
nó thổi lên như một thứ anh hùng. Hay là những
thanh niên trong thời kỳ nó xâm lược miền
Bây giờ chúng ta nói đến:
- Hai thành phần thanh niên trí
thức và thanh niên lao động trong tay tụi Việt Gian
Cộng Sản họ chịu đựng những oan
ức ǵ?
1- Đối với Việt Gian Cộng
sản, từ thằng Việt Gian Hồ Chí Minh là
đầu trùm cho đến bây giờ cũng thế thôi.
Mỗi một người dân coi như là một bộ
phận trong cái tư bản của chúng nó, là tài sản
của đảng chúng nó. Nhưng thời kỳ
thằng Hồ Chí Minh đă có một tí khác so với bây
giờ. Giai đoạn đó thằng Hồ Chí Minh làm
một thứ mà không ai để ư đến, đó là nó
không có làm cát cứ phong kiến trong thời phong kiến là,
chia đất cho các chư hầu. Cho các chư hầu toàn
quyền và các chư hầu chỉ có cống phẩm
vật đến cho triều đại nhà vua, chính cho
hoàng đế thôi. Th́ đây, mỗi một thằng
ủy viên trung ương th́ thằng Hồ nó giao phụ
trách một mảng. Thí dụ thằng phụ trách về
bộ giao thông vận tải, thằng phụ trách về
bộ thương nghiệp, thằng phụ trách về
bộ giáo dục, thằng phụ trách về văn hóa
thông tin, nông nghiệp ..v.v.. Tất cả mỗi thằng
đó làm vua của khoản phân chia đó, toàn
quyền quyết định về mọi sự.
Rồi đến mỗi
tỉnh cũng vậy. Thằng tỉnh cũng thế,
thằng đầu tỉnh th́ coi như là vua của
địa phương tỉnh đó quản lư. Thằng
Hồ Chí Minh cố t́nh làm như vậy để giữa
các tỉnh, các bộ, các ngành là có thể có sự
đấu đá với nhau. Đó là chỗ chúng nó cố
t́nh để lại, để có thể cho các anh không
vượt qua bàn tay chỉ đạo của nó khi hai bên
đấu đá. Thí dụ như là: Khi ở trên bộ
trung ương quyết định, nhưng ở
dưới tỉnh không chấp nhận, th́ cuối cùng
phải đưa ra trọng tài sẽ là thằng Hồ
Chí Minh. Thành ra như vậy là nó vẫn nắm
được các anh, tức là nó vẫn giám sát
được các anh. Thành ra đó là phương pháp
sử dụng bộ máy nhà nước không thể nào
vượt qua bộ mặt thằng Hồ Chí Minh nó làm
như vậy. Đó là trong trí thức.
Bây giờ chúng ta hăy nói
đến:
- Lực lượng thanh niên
trí thức th́ phải chịu đựng những ǵ?
a) - Thằng Hồ Chí Minh khi nó biết là
Bôn-xê-vích hóa toàn đảng Việt Gian Cộng sản
của chúng nó, th́ trong đảng của nó, (có thể nói
là) toàn là lũ lưu manh làng xă, lưu manh thành thị,
đó là tụi vô học. Vô học thật sự, chứ
không phải là nó cũng có học nhưng ăn ở
kiểu cách của tụi vô học đâu. Bọn chúng hoàn
toàn không có đi học. Để tránh cho tụi đó
không có mặc cảm khi nó là người lănh đạo,
th́ thằng Hồ Chí Minh phải đưa ra một
chủ trương tức là: Hạ nhục
người trí thức. Nó hạ nhục
người trí thức ngay từ khi anh đă là trí thức
già rồi và c̣n ở trong bộ máy của nó và kể
cả những người trí thức đang
được tuyển chọn đào tạo. Thế th́
những người trí thức trẻ trong các cơ quan
nhà nước th́ nó làm những tṛ như sau:
- Tất cả những người đó, nó lợi dụng
có cuộc chiến tranh xâm lược vào Nam th́ nó bắt
tất cả, cho dù anh là kỹ sư trưởng, anh là
trưởng pḥng, anh có chức năng về chuyên môn th́
anh giữ chức đó, lương cao cũng có. Nhưng
tất cả các anh đều trở thành tự vệ
của cơ quan. Và khi anh là tự vệ của cơ quan
th́ anh chỉ là một thằng lính trơn thôi. Ở trong
đơn vị tự vệ đó có những thằng
tiểu đội trưởng, đại đội
trưởng, trung đội trưởng, trung đoàn
trưởng và chỉ huy của cơ quan tự vệ
đó, cộng với thằng chính trị viên th́ bao
giờ cũng là những thằng đảng viên (vô
học) cốt cán.
Tôi lấy thí dụ như: Trong ngành bưu điện
truyền thanh, có rất nhiều kỹ sư học
từ Nga, Đức, Tàu cộng, Hung gia lợi về
..v..v.. Nhưng khi vào tự vệ th́ các anh chỉ là
đội viên tự vệ thôi. Th́ nó có thành lập ra
một tiểu đoàn tự vệ đó. Ông (Tường
Thắnh) có thể tưởng tượng là chính trị
viên của tiểu đoàn đó là một thằng hoàn toàn
vô học, nhưng chỉ v́ nó làm cán bộ bảo vệ
đảng, làm chính trị viên. Thằng đó xuất thân
cốt rễ ở nông thôn, từ trong nông thôn, nó nhờ
đấu tố “cải cách ruộng đất”
nên nó được gia nhập vào đảng. Sau khi có các
vụ chỉnh đốn tổ chức, cải tạo
công nghiệp tư bản, tư doanh. Rồi bắt
đầu “đấu tranh ôn nghèo nhớ khổ”.
Thành lập hệ thống, những lớp kết nạp
đảng viên lớp Hồ Chí Minh, chỉnh huấn Mùa
Xuân năm 1960, th́ mới bắt đầu có t́nh trạng
văn nghệ sĩ bị đấu đá, rồi sau
đó bắt đầu nó ḷi ra những chuyện (như
tôi đă kể hồi trước) như: Những thơ
ghế đá, những ca dao, những chuyện tiếu lâm
bắt đầu mọc ra.
Th́ lập tức chúng nó lập ra bộ phận mới
để bảo vệ đảng. Mỗi cơ quan
đảng ủy đều phải có bộ phận
đó. Và nó chọn những thằng đại cốt cán
như thế để làm. Chúng ta thử tưởng
tượng xem thằng chính trị viên của tiểu
đoàn đó mà dưới nó tất cả những kỹ
sư. Tôi lấy thí dụ cho dễ hiểu: Có một
kỹ sư là kỹ sư Đương, là em ruột
của Nguyễn Cơ Thạch, Cựu bộ
trưởng ngoại giao cũ của Việt Gian Cộng
sản từ Nga về, ông lấy vợ Nga. Thế mà
về phải đứng để nghe thằng chính
trị viên (lưu manh vô học) nó giảng dạy về
lập trường. Và nó đứng ở trên hội
trường, nó rít lên, mặt nó th́ rỗ, mắt nó th́
toét, răng th́ nghiến rít lại. Đây không phải là
diễu mà đây chính sự thật thằng đó h́nh dạng
nó như vậy. Nó lên nó giảng:
- “Lê nin đă dạy rằng: Chiếm chính quyền th́
dễ, giữ chính quyền mới khó. Có hiểu không ?”
Tất cả tiểu đoàn
nghiêm và nói: “đă hiểu ạ, đă hiểu”.
Nhưng sự
thật th́ Lê nin đâu có nói như thế! Lê nin nói là:
- “chiếm chính quyền đă khó, giữ chính quyền
càng khó hơn”.
Hồi đó tôi có đến đó. Bây giờ những anh
em đó đều nhớ chuyện này cả. Hôm
trước gọi điện thoại về trong
nước có một anh bây giờ đă về hưu, con
anh ấy vẫn tiếp tục làm ở chỗ đó. Tôi
nhắc lại chuyện này th́ tôi mới nhớ ra là: Có
một dịp tôi đến đó để viết bài.
Tôi đứng bên ngoài nghe nó nói, th́ tôi mới trêu nó. Tôi
bảo là:
- “đừng có mà nói bậy”.
Th́ nó định xích cổ tôi
lại, nhưng v́ nó thấy tôi viết báo nên nó đưa
tôi lên văn pḥng của đảng ủy.
-“ Tại sao người ta đang tập tự vệ
giảng mà đồng chí lại tới đồng chí nói
bậy, nói bạ? phá phách cái ǵ đấy?”
`
- “Tôi đâu có phá phách ǵ?, nếu chuyện này tôi báo cáo
lên trên là các anh càng chết đấy chứ. Tại v́ các
anh đă xuyên tạc câu nói của Lê nin. Nếu nói là
chiếm chính quyền dễ th́ đưa anh ta đi vào
Bây giờ thằng bí thư đảng ủy mới biết
là nó nói câu này là hố.
Tôi nói:
- “Nếu bây giờ các anh cho là tôi nói bậy th́ chúng ta
đưa lên ban tuyên huấn trung ương để kiện
là tôi thắng hay các anh thắng?”.
Lúc đó nó mới bỏ câu
chuyện đó đi.
Tường Thắng: Ḿnh không ngạc nhiên khi có
người nói rằng: “đảng càng về sau này th́
càng dốt”.
Việt Thường: Không phải là “đảng
càng sau này càng dốt”. V́ có lúc nào chúng nó khôn nó giỏi
đâu?. Chỉ có càng ngày chúng càng lưu manh.
Nghĩa là càng ngày càng lưu manh kiểu lưu manh thằng
chuyên môn đi lừa. Nhiều người lừa
được, nhưng cũng có cái bị vỡ mặt,
th́ chúng nó lại càng tỉnh táo hơn. C̣n những
thằng cờ bạc, những thằng bịp th́ càng lâu
năm chúng nó càng có kinh nghiệm bịp thôi. Hay mấy con
mẹ tú bà, đời mẹ làm tú bà, đến
đời con làm tú bà th́ rút được kinh nghiệm
của mẹ, rút được kinh nghiệm của
thời đại nó sống th́ nó vững vàng hơn. Giống
như thằng Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết
..v..v.. chúng nó cũng có những thằng lưu manh,
nhưng tầm vóc th́ không bằng thằng Hồ Chí Minh.
Nhưng chúng nó có cái lưu manh kiểu khác.
Vậy qua đây tôi xin nói
để thấy cái đầu tiên nhất là nỗi oan
khuất của người thanh niên trí thức th́ ông
(Tường Thắng) thử tưởng tượng ra sao?.
Dù sao họ cũng có ăn học, lại phải
đứng để cho những thằng Ngu đó giáo
dục dạy bảo, chúng nó bảo đứng nghiêm không
dám cải. Đấy là một sự đau ḷng lắm.
Bởi v́ sau đó có một số anh em họ nói với
tôi nên tôi bảo:
- “Các ông cũng tài thật, sao
các ông lại đứng im cho thằng mặt rỗ đó
nó dạy?”
- “Thế có muốn đi lao
động cải tạo không ? Có muốn đi Ba V́ không?”.
Ngày xưa đi Ba V́ là đi
đào mộ tương lai của thằng Hồ. Họ hỏi
có muốn đi như thế không? hay muốn rời Hà
Nội đi về các miền núi? Th́ thà cứ đứng
yên như thế c̣n hơn. Không phải ở trên chúng nó
không biết. Đấy là tôi nói dọa. Thật ra th́
tất cả chúng nó đều biết những chuyện
đó cả. Nó không lạ ǵ chuyện đó. (như là tôi
đă viết trong quyển Con Yêu Râu Xanh) Khi thằng
đảng viên được gọi ra đứng
trước để tuyên thệ:
“kính thưa hai ông rậm râu.
Một ông sâu mắt …”
Chúng nó đều biết
cả, chúng nó cho những người đó là trung thành chân
tín, v́ nó biết là chỉ có thằng Ngu như thế th́ nó
mới trung thành. Bởi v́ tưởng tượng xem, nếu
để b́nh thường th́ làm sao thằng đó giữ
được chức vụ đó được. Cho nên
nó có chức vụ đó là nhờ ở quan trên, những
loại như thằng Hồ đỡ đầu nó
mới làm được. Đương nhiên là
được.
Tường Thắng: Thưa ông Việt
Thường chuyện ông vừa kể từ cái chuyện
tuyên thệ trước mặt hai ông râu đến lúc cái
tên chính trị đoàn nó nói Lê nin nói thế này, Lê nin nói
thế kia ..v..v.. Nó nói nên cái bản chất vọng
ngoại, Việt Gian, tôn thờ một cái ǵ đó ở bên
ngoài? Thưa ông Việt Thường? Đâu có bao nghe chúng
nói: Ông Trần Hưng Đạo nói cái này, ông Trần
Hưng Đạo nói thế kia? hoặc là ông Hùng
Vương nói cái này, cái kia. Toàn là đi tuyên thệ
trước mặt hai ông râu? Lại lúc nào cũng
tư tưởng Mác-Lê- nin. Ngay cả nó nói nó chống
miền
Việt Thường: Không. Ḿnh nói như thế là nó
chỉ đúng một nửa thôi. Theo tôi nghĩ, tức là
rơ ràng sách báo chúng ta có nói về Trần Hưng Đạo.
Thí dụ như là khi nhà Vua kêu gọi là mọi
người có ra đánh quân Nguyên không ? Th́ dự kiến
lời của các cụ th́ ḿnh có ghi lại. Nhưng
một điều là ḿnh không có máy móc thôi. C̣n về Tổ
Hùng Vương như thế nào? Lời Hai Bà Trưng
như thế nào? Trần B́nh Trọng ..v..v.. V́ thế chúng
ta mới biết được chứ. Trần B́nh
Trọng nói:- “Thà làm quỷ nước
Tôi lấy một thí dụ
cũng là ngành bưu điện và kỹ thuật: Khi chúng
bắt đầu vào tiếp quản, th́ có một số
trí thức Việt
Nhưng sau một năm, th́
bắt đầu những lỗ thủng nước
mưa xuống và ngấm vào giây cáp làm mất liên lạc.
Cái sợ nhất của tụi Việt Gian Cộng sản
là mất liên lạc của Sứ Quán Nga, cho nên tụi Nga
thắc mắc, tức là các anh phải đến chửa
th́ phát hiện ra. Trong đó có những người kỹ
sư của Việt Nam cũ mới nói lư do là tại v́
ông có sáng kiến là không cần phải bơm khí ga thành ra
không biết nó thủng ở chỗ nào. Bây giờ chỉ có
cách là phải có ga để bơm vào ngay mới phát
hiện, hay là phải thay hết các giây cáp (cable) này đi.
Thằng này nghe xong th́ tuyên bố là: vậy th́ từ nay trở
đi ta lại bơm ga trở lại thi ta chửa
được đúng ngày đúng giờ cho Sứ Quán Nga sử
dụng điện thoại. Thế là tụi Nga
thấy tụi này làm trong ṿng ba tháng hoàn thành. Nhưng hoàn
thành là do anh này lại làm như cũ của người
ta, v́ anh này vội vàng nhập ga vào th́ hoàn thành thôi.
Thế là Nga thưởng cho anh
một giấy khen. Lập tức ban Thi đua Trung
ương tuyên bố là thằng này được làm anh
hùng lao động toàn quốc. Và tôi là người đă
được phân công viết về thằng này. Chính v́
viết về nó th́ tôi mới hiểu rất nhiều
chuyện đấy chứ. Th́ nó kể cho tôi nghe là nó có biết
ǵ đâu? Từ một bước đó, tưởng
tượng là sau khi nó trúng được anh hùng lao
động đó th́ đề bạc nó lên làm phó giám
đốc sở bưu điện thành phố Hà Nội.
Rồi từ con đường đó nó là thành ủy
đảng viên Việt Gian Cộng sản của Hà
Nội. Rồi nó bước thêm bước nữa là đại
biểu quốc hội bổ xung. Thấy có sợ không?.
Th́ ông thấy một bước của nó như thế.
Nó làm hai cái đều là tối kiến (không phải
sáng kiến) cả. Tức là nó không có cái ǵ mới cả,
mà nó ngồi lên đầu tất cả các nhà kỹ
thuật trong đó có những ông đă từng học
kỹ sư về điện báo, điện vô tuyến
..v..v.. Học ở Pháp về cũng có. Tất cả đều
dưới quyền điều khiển của nó, bảo
làm cái ǵ phải làm cái đó. Tôi lấy một ví dụ cho thấy
đối với chúng nó “hồng” là như thế.
Thằng này chỉ có một tí dính dáng là nịnh thằng
Hồ Chí Minh mà con đường nó bắt đầu
đi lên. Cho nên sau này ông thấy tất cả những
thằng Ngu nó đều làm như vậy.
Cho nên trong trí thức, nỗi
oan khuất của người trí thức tuổi trẻ
là ǵ? Là họ không Ngu th́ giả vờ Ngu. Tại v́ nếu
anh tỏ ra khôn ngoan có sáng kiến th́ anh sẽ chết ngay.
Nó không cần anh có sáng kiến, nó chỉ cần anh làm theo
cái nó bảo. Anh làm đúng như nó bảo mà sai th́ nó
bảo là sửa sai. Giống như thằng Hồ nói
đỡ cho nó một câu là:
-“ đảng ta là một
đảng nắm quyền, nhưng đảng ta là
một đảng cách mạng.Chúng ta chưa bao giờ
nắm chính quyền cả cho nên phải vừa học
vừa làm. Sai đâu th́ sửa đó để mà tiến
bộ. Thế thôi”.
Thấy không? Như vậy là nó
đâu có trách nhiệm ǵ đâu?
Tường Thắng: Sau này bộ trưởng
Bộ giáo dục cũng sử dụng câu đó:“ vừa
học vừa làm”
Việt Thường: Th́ đấy, có thể
tưởng tượng Bộ Giáo dục mà nó đưa
lên một thằng Hồ Trúc, trước từ trong ban bí
thư của đoàn thanh niên sang làm thứ trưởng
trong ủy viên đảng đoàn. Một thằng
học chưa hết cấp II mà lên làm thứ
trưởng Bộ Giáo dục th́ nó làm cái ǵ? C̣n
những người như ông Nguyễn Văn Huyên là
để làm cảnh thôi. Có làm ǵ đâu? C̣n Lê Liêm th́ ra làm
thứ trưởng phụ trách về đảng,
nhưng giai đoạn đó đang dính dáng trong vụ
xét lại th́ cũng coi là nằm ́. C̣n tất cả
quyền hành ở trong tay thằng Vơ Thành Nho, v́ nó là em
thằng Vơ Nguyên Giáp. Thằng này chuyên môn ăn chặn
tiền đủ các thứ. Nhiều chuyện bê bối
lắm. Sửa học bạ cho con đi nước ngoài
..v..v.. Cho nên hồi đó bọn chúng tôi mới làm ra câu nói
về Bộ Giáo dục:
* - Ngán thay Nho cỗi, Huyên già. (Nho cỗi là cái
thằng Vơ Thành Nho.)
* - Phất phơ khóm Trúc la đà cành Lê. (phất
phơ là thằng Trúc nó ngồi đó chơi chứ không
làm cái ǵ). La đà cành Lê tức là nói Lê Liêm đang bị
thất thế. Để diễn tả toàn bộ ban lănh
đạo bộ giáo dục.
Thế nào là một
người trí thức mà không được làm chuyện
ǵ hết, phải tỏ ra là chỉ nghe lời
đảng thôi, không được biểu hiện sự
thông minh của ḿnh bằng hai cái:
1- Khi anh c̣n là sinh viên đi
học th́ nó không cần yêu cầu điểm học
tập của anh về kiến thức. Mà nó cần điểm
lao động chân tay. Tức là nếu anh quét
trường lớp, làm vệ sinh lớp, lợp mái. Trong
những ngày làm vệ sinh công nghiệp, tức là sinh viên
phải đi các nhà máy để quét rác, dọn dẹp nhà máy
cho sạch sẽ. Nó gọi là “vệ sinh công nghiệp”.
Tham gia đường phố, làm dân pḥng. Thí dụ như
giúp chửa cháy, pḥng chửa cháy, tập chửa cháy,
cứu hỏa giúp nông dân gặt thu hoạch. Đặc
biệt là chào từ cấp dưỡng chào lên, chào
từ cửa chào lên. Lúc nào cũng lễ phép với
những người đó. Trông thấy là phải cúi
đầu chào, chào nhân dân lao động. Nếu làm như vậy
th́ anh hy vọng sẽ được đỗ học.
Cho nên có những chuyện kỳ lạ là, có những tay
không làm bài vỡ được, nhưng vẫn đỗ
(vẫn đậu) như thường. Bởi v́ nó
lấy vào cái lư lịch. Tôi đă từng đưa ví
dụ đó rồi: Nhân vật Tạ Văn Đề,
cháu ruột của Hoàng Quốc Việt. Nó chỉ là
thằng giao thông liên lạc trong thời kỳ chiến
tranh đánh nhau với Pháp thôi. Nó chẳng có học hành ǵ
cả. Từ bé nó đi liên lạc và lêu bêu. Nhưng từ
đó nó được vào đảng viên, bây giờ là cháu
Hoàng Quốc Việt nên được đi học
trường trung học tổng hợp, là chỗ Nguyễn
Thanh Giang học. Nó học cùng thời kỳ của
Nguyễn Thanh Giang, rồi nó về học bổ túc công
nông, xong nó vào đó học v́ nó đâu có biết ǵ về
khoa học thiên nhiên đâu? Nó lại làm hiệu đoàn
trưởng của trường và đồng thời nó
là bí thư chi bộ của lớp kiêm đảng ủy
viên của trường nữa. Suốt ngày nó chỉ làm
công việc giao tế thôi. Nó đâu có biết ǵ đâu.
Đến khi đi thi nó để giấy trắng, xong nó
vẽ hai con c̣ ngậm hai bông hoa, phía trên nó vẽ ảnh Hồ
Chí Minh. Thế thôi.
Bài thi nó viết như vậy.
Bây giờ cái bài vẫn c̣n. Ông giáo Hoàng Như Mai cho nó
điểm 0 (điểm zero, điểm trượt) sau
bốn năm học nó bị trược không có bằng.
Nhưng nó vẫn được đưa về làm công
tác tuyên huấn của đảng ủy ..v..v.. làm cho
cơ quan bưu điện hay chi đó. Rồi nó làm
đơn kiện trường đại học chổ
ông Tạ Công Bửu. Đến bây giờ nó nghĩ như
thế nào nên làm đơn kiện. Thế là trường
đại học phải kiểm điểm giáo sư
Hoàng Như Mai này. Và đồng thời phải gửi bằng
tốt nghiệp đến cho nó. Điều đó
thấy có lạ không? C̣n Hoàng Như Mai th́ bị kiểm
điểm, phải xin lỗi đấy. Tên mù chữ đâu
có học. Nhưng chuyện này nữa mới là
điều buồn cười đối với
người trí thức, có học như thế th́ bị
tầng lớp “trí thức kiểu Cộng Sản” điều
này tôi chắc là ít người biết đến, họ
không chú ư đến, họ quên, kể cả những
người đang ở ngoài Bắc hiện nay. Trừ
những người già th́ biết, chắc chuyện này
ông giáo sư Nguyễn Thế Tiến cũng biết, ông có
dạy đại học y khoa nên ông biết.
Với sáng kiến của
thằng Hồ Chí Minh và Tố Hữu nó mới đẻ
ra cái tṛ mới là “trí thức công nông”, để nó cân
bằng đối với trí thức không phải là công
nông. Đối với chúng quan niệm thế nào là trí
thức? Quan niệm Thằng Hồ Chí Minh, thằng Tố
Hữu th́ chúng ta biết là trong thực chất nó chỉ
cần anh nghe lời nó là được, c̣n cái ǵ nó không
cần biết. Giống như mày là con chó th́ không cần
biết là loại chó ǵ, chỉ cần biết giữ nhà
là được rồi. Không cần mày là chó lông xù, màu
vàng, màu đen, màu vện, Nhưng để yên ḷng cho các
anh công nông th́ nó tạo cho anh có một cái chức danh
(qualify) th́ cái qualify nó gọi là “kỹ sư”. Các
cơ quan đều có “học tập tại chức”
đó là học kinh tế chính trị, học vào hai
buổi chiều giờ hành chính và học thêm ngày cuối
tuần chủ nhật hay tối thứ bảy của tùy
cơ quan tổ chức thêm. Sau hai năm học xong th́ các
anh tốt nghiệp ra, nó phát cho mỗi anh cái bằng kỹ
sư”. Thấy có buồn cười lắm không. Có
nhiều thứ kỹ sư, thí dụ như:
- Anh làm Bộ giao thông vận
tải th́ nó cho anh “kỹ sư kinh tế giao thông
vận tải”.
- Anh làm Bưu điện truyền thanh th́ nó cho bằng “kỹ
sư kinh tế bưu điện truyền thanh”.
- Anh làm Bộ thương
nghiệp th́ nó cho “kỹ sư kinh tế thương
nghiệp và phân phối”.
- Anh làm Bộ công nghiệp nặng hay công nghiệp nhẹ
th́ nó cho anh “kỹ sư kinh tế công nghiệp”.
- Anh làm Tiểu thủ công nghiệp th́ nó cho “kỹ
sư tiểu công nghiệp”.
- Anh làm Tài chánh th́ nó cho “kỹ sư tài chánh”.
- Anh làm bộ phận Kế hoạch nó cho “kỹ sư
kinh tế kế hoạch”.
- Anh làm ngành Thông tin nó cho “kỹ sư kinh tế thông tin”.
thấy có buồn cười
không?.
Thế là kể từ nay mấy thằng cóc cắn đó,
thằng nào cũng tự nhận ḿnh là kỹ sư
hết. Bây giờ giống như kiểu thằng nào cũng
chính trị, giống như thằng Nguyễn Tấn
Dũng trước khi đi hội nghị ASIAN mới đây.
Để giới thiệu tiểu sử lư lịch
của thằng Nguyễn Tấn Dũng cũng có
đề là “chính trị cao cấp”. Chính trị
cao cấp học trường đảng là học
kiểu này đấy. Một là học tập trung.
Tường Thắng: Th́ thằng Nguyễn Phú
Trọng là “tiến sĩ xây dưng đảng”.
Việt Thường: Thằng nào cũng thế.
Tất cả đều là kỹ sư hết. Có
điều buồn cười là có một thời kỳ nó
gọi là “kỹ sư kinh tế”. Cho nên với tư
cách nhà báo tôi đi tất cả các cơ quan đó, tôi
đến vào giờ họ được đi học.
Vào đến nơi họ thấy tôi lại vào giờ
đi học của họ, tôi lại đến nơi
đó để làm việc th́ họ hỏi:
- “Anh không có được
học như thế này à?”
Tôi bảo là :
- “Tôi đâu có đủ tiêu
chuẩn để được học.”
Họ thích lắm, và nói:
- “Tôi hỏi anh một câu: Anh có
biết thế nào là phủ định của phủ
định không ?” (cười
thoải mái)
Anh ấy mới học
được một chút “chủ nghĩa Mác” trong
đấy gọi là (negation/ negation)
- “Anh có biết phủ
định của phủ định không!”
- “Làm sao mà tôi biết
được! Tôi có được đi học đâu mà
tôi biết.”
Họ thích lắm. Và chúng nó nói:
- “Thế này nhé ! phủ
định của phủ định tức là hạt lúa
thành cây lúa. Cây lúa nó lại ra hạt lúa. Hạt lúa lại
thành cây lúa.” (cười
ḍn)
Chúng nó nói như thế,
nhưng chúng nó có hiểu lúc nào là phủ định, lúc nào
là phủ định của phủ định nó cũng
không biết. Chúng nó như vậy đó. Bây giờ nếu
ông t́m lại th́ ông sẽ nh́n thấy những thằng
cốt cán như thế đều có bằng kỹ sư
trong nhà hết cả. Bằng này không phải là bộ giáo
dục, hay là đại học chuyện nghiệp trao. Mà
bằng này là do “trường Nguyễn Ái Quốc” trao.
Tường Thắng: Chúng nó c̣n cái bằng Nguyễn
Phú Trọng đang có là “tiến sĩ xây dựng
đảng”. Thưa ông Việt Thường?
Việt Thường: Ôi thôi! Chúng nó có đủ các
thứ bằng như bằng nó nói dóc nữa cơ. Trường
Hồ Chí Minh nó nói dóc ..v..v.. Bằng Việt Gian là bằng
của trường đảng chúng nó. Thằng nào cũng
có bằng Việt Gian. Tiến sĩ Việt Gian, cử
nhân Việt Gian, thạc sĩ Việt Gian.
Chúng ta tưởng tượng
xem là những người trí thức thanh niên. Trước
kia, anh c̣n có thể nói câu: - Tôi nóí anh không có hiểu.
Bây giờ anh nào lại nói câu: Tôi nói anh không hiểu là
chết rồi. Tức là coi như anh “Coi
thường lănh đạo”. Bởi v́ các lănh
đạo bây giờ cũng là trí thức, đều có
bằng kỹ sư cả rồi. Cho nên chỉ có một
con đường là chấp nhận.
V́ vậy đối với
người thanh niên trí thức, khổ nhục nhất
của họ là từ lúc họ c̣n là học tṛ, học
sinh th́ phải cố gắng ngoan ngoăn nghe theo lời
của các đoàn ở trường học, làng phố để
được kết nạp vào đảng. Từ lúc hăy c̣n
bé phải quàng khăn đỏ, sau đó được
lên th́ được bỏ khăn quàng để trở
thành đoàn viên thanh niên. Anh có làm đoàn viên thanh niên th́ anh
mới được phép một trong những tiêu
chuẩn thi vào đại học. Đến khi th́ vào
đại học rồi th́ cũng đừng có hy
vọng là anh có thể có một chỗ ngon lành. Anh c̣n
phải ngoan ngoăn “học tập kiến thức
tạp vụ”, nghĩa là anh phải ngoan ngoăn như
con cừu làm tay chân lao động. Th́ anh mới
được chấm điểm đó là điểm quan
trọng như đi mít tinh và viết báo tường.
Nguyễn Thanh Giang khoe viết báo tường làm tập
thơ “Quặng Đỏ”. Thơ đó có ra thơ hay không
chẳng biết nữa. Ca hát th́ coi như anh cũng có
thành tích và được đỗ (được
đậu). Những thằng được đỗ
đó mà lại càng có thành tích ngoan ngoăn như thế th́
được cơ quan nghiên cứu. Thí dụ như
ủy ban khoa học kỹ thuật, hay là các cơ quan
của trung ương. C̣n thằng học giỏi thực
sự th́ họ tống đi vùng núi hay đi nơi khác.
Đấy là t́nh trạng oan ức mà không biết kêu vào ai
hết cả? Làm sao kêu nổi được? Do đó có
ai kêu được đâu?
C̣n về thanh niên văn
nghệ sĩ (đó là nói về chuyên môn thanh niên văn nghệ sĩ). Nó đào
tạo ở nhà máy, ở các trường học th́ chúng nó
có báo tường. Gọi là sinh hoạt
văn nghệ sĩ. Báo tường là dán vào tường,
nhưng sự thật là ḿnh kiếm một tờ giấy
to, ḿnh làm bài báo dán vào tờ giấy to, ḿnh cho các bài báo vào
và treo lên, hết một tuần ḿnh bóc đi và dán bài
mới, vận động là người nào cũng
phải viết báo ở cơ quan trường học. Đây
là một thứ kiểm tra tư tưởng và là một
thứ nhồi sọ theo kểu Cộng sản. Nội
dung của báo tường là:
1- Anh t́m những ưu
điểm ǵ, những cái hay ho của đảng, tác
động tư tưởng, t́nh cảm của anh th́
viết ra cho tất cả mọi người cùng
đọc.
2- Anh có những sai trái ǵ, anh suy nghĩ
ǵ về đảng, anh cũng tự bộc lộ ra trên
báo tường cho mọi người đọc
để người ta giúp giải tỏa ư kiến với
anh.
3- a Anh biết
những người nào làm bậy làm bạ, suy nghĩ láo về
đảng, ăn nói láo bậy bạ, mất lập
trường th́ anh cũng ghi ra đó. Tức là tố
giác công khai.
4- Tất cả những ngày
kỷ niệm về đảng, thí dụ như: Ngày thành
lập đảng, ngày thành lập đoàn, ngày thành lập
tổng công đoàn Việt Nam, ngày thành lập Mặt
trận tổ quốc, Mặt trận Liên Việt, cách
mạng tháng 8, mồng 2 tháng 9, ngày sinh thằng Hồ Chí
Minh, rồi những ngày nào đó mà anh nghĩ đến
Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, Lê Duẫn
..v..v.. Tất cả những thằng chúng nó gọi là lănh
tụ như Tố Hữu th́ anh viết một bài nói
về anh, cảm nghĩ của anh đối với
những nhân vật gọi là lănh tụ.
Th́ ai cũng biết phần
lớn là viết láo chứ làm ǵ có thật. Nhưng mà láo
quá, láo măi th́ nó trở thành thật. Lúc đầu anh
viết là anh suy tôn Hồ Chí Minh, suy tôn Trường Chinh.
Anh suy tôn hoài, suy tôn hoài, tuần nào anh cũng liên tục
viết bài th́ lâu ngày cũng nhập tâm tự nhiên không bao
giờ quên. Cho đến bây giờ th́ thấy là nhiều
người hiện tại không dám gọi Hồ Chí Minh là thằng
Hồ Chí Minh. Họ sợ lắm, mặc dù thằng
Hồ có nợ máu với họ. Nhưng họ đă có thói
quen là không dám gọi Hồ Chí Minh là thằng. Người
ta vẫn có cái sợ sợ đấy.
Cho nên mọi người không
hiểu tại sao tôi gọi chúng nó là Thằng. Đó
là điều cho mọi người thấy rằng chúng
nó chỉ đáng gọi bằng thằng thôi. Chỉ khi nào
chúng ta dám gọi nó bằng thằng th́ chúng ta mới dám
đứng lên. C̣n những anh nào nói bây giờ ḿnh
phải nói lễ phép, nhưng nếu tôi nói tới ảnh
th́ ảnh chửi tới số. Nhưng khi đụng
đến thằng Hồ th́ anh không dám chửi. Năm Cam
th́ như báo Người Việt gọi bằng “hắn”.
Nhưng Năm Cam nó đă ăn cắp ǵ của vợ
chồng Trần Dạ Từ Nhă Ca đâu?. Anh đâu
phải là nạn nhân nó, c̣n vợ chồng Trần Dạ
Từ Nhă Ca bỏ Việt
Trong những thằng viết
như thế nó mới tuyển những thằng kha khá,
viết tương đối câu văn gẫy gọn th́
mới bắt đầu cho đi học lớp bổ túc
về văn hóa văn nghệ viết tại chức. Th́
nó mời trong các bộ phận tuyên huấn của cơ
quan đó đến để nhà báo, nhà văn đến
giảng dạy. Sau đó tuyển chọn cho tụi đó
làm công tác viên cho các báo, cho đài. Tức, anh là cơ quan,
anh cung cấp bài tin tức về cơ quan của anh, bộ
phận của anh là công tác cho báo đài. Thế là nó có
một loạt mạng chân rết.
Trong khi làm như thế nếu
anh có nhiều tiến bộ, lập trường của
anh tốt, lập trường vững vàng, lúc nào cũng
bạn /thù ta rơ ràng. Th́ nó bắt đầu cho anh đi
dự lớp bồi dưỡng. Từ lớp đó, nó
mới bắt đầu lựa chọn anh để
đưa anh đi trường Nhà Văn Nguyễn Du. Anh
mới xây dựng ra đề án viết như thế nào,
kế hoạch viết sách của anh th́ nó cho anh viết.
Khi viết xong th́ nó tổ chức cho in ra. Bắt
đầu từ đó anh trở thành mầm non cây
viết của nó. Chúng ta thấy là huấn luyện từ
lúc bắt đầu chưa ra ḷ, đến lúc vào ḷ, cho
đến lúc ra ḷ th́ toàn là viết ca ngợi đảng, ca
ngợi “bác”. Thành ra chúng nó đâu có biết cái ǵ khác
hơn?. Nên bây giờ khi chúng ta đưa ra sự thật
th́ họ không thể nào chấp nhận được
đối với họ. Ḿnh cũng có thể hiểu
được là có nhiều người họ chê dở,
họ không chấp nhận được bởi v́:
1- Chưa bao giờ được nghe thông
tin như là chúng ta cung cấp cho họ.
2- Họ đă thấm vào trong máu, thành thói quen
cứ mở mồm ra là nói “bác” nếu nói khác đi
th́ như là ngượng mồm. Giống như bây giờ
ông lái ô tô, ông hay đi lại con đường đó, nhiều
khi ngày nghỉ ông không có đến sở. Nhưng tự
nhiên nếu sơ ư đi là ông lại lái vào con
đường cũ. Đấy! th́ bây giờ họ
phần lớn cũng như thế.
Th́ đấy là những (khuôn hờn)
người “trí thức” của chúng nó.
Thanh niên lao động
C̣n đến những
người thanh niên lao động th́ mới sợ. Thanh niên
mà c̣n lao động chân tay th́ được đề cao
ghê lắm bằng các khấu hiệu “vắt đất
ra nước, thay trời làm mưa”.
Tường Thắng:Ghê thật! “vắt
đất ra nước, thay trời làm mưa”. Có cho
vắt 1000 năm cũng không ra nước (cười
ṛn).
Việt Thường: Câu “nghiêng đồng
đổ nước ra sông” ..v..v.. những câu
đề cao Phù Đổng Thiên Vương “như Hùng
Phù Đổng”. Nó nịnh người thanh niên làm lao
động chân tay. Rồi anh hùng như thế này, anh hùng nọ
..v..v.. đủ các thứ, không c̣n thiếu thứ ǵ
cả. “vắt sỏi đá làm ra lúa gạo”.
Những khẩu hiệu đưa ra nó đề cao ghê
lắm. Nhưng thật sự người thanh niên lao
động khổ cực tận cùng không thể nói
hết được. Nếu như anh ở nông thôn,
chỉ cần anh có một tí sức khỏe và cao ở
tầm vóc dưới trung b́nh một tí thôi. Mới c̣n
ở cái tuổi đang vỡ tiếng là 16 tuổi là nó
bắt đi lính rồi. Nếu c̣n ở dưới
tuổi đó, khi đi về nông thôn ḿnh thấy có
những đứa trẻ con (ḿnh không thể tin
được), 13-14 tuổi nh́n thấy nó gầy g̣
phải vác cái cầy, vác bừa, và con trâu. Mà cầy
bừa th́ dính xuống tận mặt đất v́ nó lùn
quá. Thế mà nó cũng làm được rất là hay, nó
chịu đựng khắc khổ người cứ quắt
queo ra, y như cảnh người nông dân mà Nam Cao mô tả
thời trước năm 1945. Đấy là những
người thanh niên đó.
Thanh nữ ở nhà phải gánh vác hết, (như hôm qua tôi
nói về phụ nữ rồi) khi nam giới
được đi lính. Có nhiều người không
biết là số phận người thanh niên đó như
thế nào. Nó dụ khị anh cho đến khi anh đi vào
Kết hợp với chuyện
khi Mỹ ném bom ra Hà Nội, th́ không phải một
người, mà nhiều người lắm. Có
người xuống hầm trốn, có người không
xuống hầm trốn, Khi bảo tại sao không xuống
hầm th́ họ trả lời: - “Ối giời!
xuống cũng thế thôi. Sống như chết khổ
như con chó như thế này th́ cần ǵ phải tránh
nữa. Chỉ mong thằng
Mỹ ném bom xuống đây cho chết hết cả là xong
chuyện”. Ông thấy không?
Đó là tư tưỏng của họ. Cho nên tất
cả đều bị bàn tay của tụi Việt Gian
Cộng sản nó đào tạo trở thành điên hết.
Có hai dạng điên: - Điên theo sách gọi là điên
lầm ĺ. Cho nên họ đi vào cơi chết đối
với họ là b́nh thường.
Chưa nói đến phương pháp
của nó nữa. Trước khi ra trận để xung
phong hay làm chuyện ǵ, th́ nó cho uống thuốc kích thích
rồi mới làm lễ xuất quân, rồi động
viên đủ các thứ ..v..v.. rồi mới cho gái thanh
niên xung phong lên tặng khăn mùi xoa để động
viên các anh. Các anh bây giờ kênh kiệu
như kiểu gà trống đứng trước gà mái, các
anh bắt đầu xù lông lên tưởng ḿnh là anh hùng. Rồi
đến khi nó dùng biện pháp v́ nó đâu có tin anh, nó dùng
biện pháp anh nào ngồi trong xe tăng, xe pháo của nó th́
nó xích chân hết lại, không thể chạy
được. Anh chỉ có một con đường là
phải đánh, phải bắn thôi.
Hay là
như máy bay của nó. Máy bay người ta bán cho nó ngay
từ Nga có cái dù để nhỡ có chuyện ǵ th́
nhảy ra ngoài để cứu được phi công.
Chúng nó th́ cho người chết theo máy. Bởi v́ nó sợ
để cho có dù như thế, nếu có chuyện ǵ th́ nó
nhảy dù ra bỏ mặc kệ máy bay. Cho nên đối
với những tên lái máy bay của thằng Cộng sản,
th́ chỉ trừ lúc tập luyện là có dù, nhưng lúc đi
ra chiến đấu th́ không có dù. Tại sao? Nếu
lỡ khi máy bay bị đánh bị thương, nó tức
ḿnh nó đâm vào máy bay của Mỹ là v́ vậy. V́
đằng nào nó cũng chết, nó không nhảy ra
được.
Đó
là những điều để thấy rằng: Thành
phần thanh niên dù làm bất kể cái ǵ thân phận
cũng là nô lệ. Mỗi người có đau khổ
cách khác. Anh trí thức lúc nào cũng tủi nhục là: Ḿnh
thành phần tuy gọi là trí thức, nhưng là thành
phần bị đối xử bạc bẽo nhất
trong chế độ, Bởi v́ người ta coi trí
thức là lao động, coi trí thức là không có lập
trường rơ ràng. Giống như thằng Mao Trạch
Đông và thằng Hồ Chí Minh đă từng nói: “Trí
thức th́ không bằng một cục phân.”
Hôm nay tôi xin phép nói đến đây.
Lần sau tôi sẽ nói tiếp về “Thanh niên làm trong
công tác văn nghệ. Đặc biệt là văn nghệ
thể thao.”
Tường Thắng:Dạ vâng! Cám ơn ông Việt
Thường rất nhiều.