Việt Gian -
Tham Nhũng - Dân Oan
Phần I: Đời Sống Dân
Việt Dưới Chế Độ Việt Gian Cộng
Sản.
Nhà báo Việt Thường
Đánh Máy: Trúc Đông Quân
Lời Ghi Chú:
Nhận thấy các bài nói
chuyện của ông Việt
Thường trên Việt Nam Exodus (vietnamexodus. com) đáng để cho chúng ta
lưu tâm, cùng với yêu cầu của nhiều độc
giả khắp nơi trên thế giới và nhất là
sự yêu cầu của các thính giả, độc giả
hiện đang ở trong nước. Chúng tôi cố
gắng bỏ thời gian eo hẹp để đánh máy
lại cho tiện việc các độc giả trong
nước không có phương tiện theo giỏi qua
“Hệ Thống Chuyển Tin Toàn Cầu - World Wide Web -
Internet”.
Qua các cuộc nói chuyện của nhà văn, nhà báo Trần
Hùng Văn tức tác giả Việt Thường
trước đây ông viết cho tờ Độc Lập
ở Hà Nội lấy bút hiệu Trọng Kính. Trần Hùng
Văn bị Cộng sản bắt giam hơn 10 năm, ông
cũng đă trải qua những màn bị chúng tra tấn
rất dă man trong một thời gian dài. Sau đó ông
được chính phủ Anh bảo trợ sang Luân
Đôn, từ năm 1993 ông cộng tác với nhiều
tờ báo với bút hiệu Trần Thượng Dân
hiện ông đang sinh sống tại Anh. Tác giả
Việt Thường cũng là một tay chấm tử vi
và phong thủy có hạng. Với cương vị là nhà
báo dưới chế độ Cộng sản nên tác
giả có dịp tiếp xúc với nhiều hạng
người trong xă hội Cộng sản. V́ vậy tác
giả Việt Thường biết được nhiều
chuyện đặc biệt với nhiều chi tiết.
Xin quí độc giả theo dơi bài nói chuyện dưới
đây của tác giả Việt Thường.
***
Tường Thắng: Tường Thắng xin chào quí
thính giả, hôm nay Tường Thắng nói chuyện
với ông Việt Thường từ London, xin chào ông
Việt Thường ạ.
Việt Thường: Kính chào ông Tường
Thắng và kính chào quí vị thính giả Vietnamexodus.
Tường Thắng: Đề tài ông Việt
Thường muốn tŕnh bày hôm nay là đề tài ǵ?
Thưa ông Việt Thường.
Việt Thường: Trước khi đi vào chia
xẻ ư kiến với quí vị bạn đọc của
Vietnamexodus, . Tôi xin phép Vietnamexodus được gởi
lời cám ơn quí vị, trong đó có ông Góp gió, cô Maria bên
Nhật, một số quí vị nước Pháp, Úc và trong
nước cũng gởi lời chúc sức khỏe cho tôi
để có thể chia xẻ ư kiến với quí vị
được về hiện t́nh đất nước và
nhân đây tôi cũng xin phép để trở lại
vấn đề ngày hôm nay là rất nhiều vị đă
đề nghị tôi chia sẽ ư kiến về vấn
đề tham nhũng và dân oan hiện nay ở Việt Nam.
Những chuyện trước mà tôi hứa sẽ nói th́ tôi
tạm ngưng lại. Những chuyện do quí vị và do
trong nước th́ tôi tŕnh bày như sau:
Trước nhất th́ chúng ta thống nhất với nhau:
- Thế nào là tham nhũng ?
- Thế nào là dân oan ?
Đầu tiên nhất ḿnh phải thấy là không phải
người nào cũng tham nhũng được. Và
người tham nhũng đây có nghĩa là tham ô, tức là
ăn cắp, nhũng nhiễu. Th́ đầu tiên ḿnh
phải hiểu người làm được việc tham
ô, nhũng nhiễu đó phải là người có chức,
có quyền, có cơ hội. Tức là phải nằm trong
guồng máy cai trị.
C̣n đương nhiên dân oan th́ có nhiều trường
hợp lắm, v́ có những trường hợp trên
thế giới, như trong các nước tự do, và có
những nước bị ảnh hưởng của
lối cai trị độc tài toàn chế của Cộng
Sản th́ nó đều hoàn toàn không giống nhau. Sự
việc th́ nó na ná, nhưng nếu ḿnh gom chung lại th́ nó
không giống nhau. Thí dụ như ở Mỹ, Anh chúng ta
thấy có những t́nh trạng người có chức có
quyền họ cũng làm những việc vi phạm,
lừa đảo, v́ tiền, v́ vi cánh. Chuyện đó
ở đâu cũng có. Đương nhiên trong vụ
lừa đảo thí dụ như vụ Enron, th́ cũng có
rất nhiều người mất tiền th́ đó có
thể coi là dân oan. Nhưng đối với những
nước trên ḿnh gọi dân oan th́ hơi sai. Theo tôi
nghĩ đó chỉ là nạn nhân của những vụ
lừa đảo mà thôi. V́ dù bị lừa đảo
kiểu nào nhưng pháp luật sẽ trừng trị
kẻ lạm dụng quyền hành để gây ra
chuyện thiệt tḥi cho người dân. Cho nên ta có thể
gọi những kẻ ở Việt
Tường Thắng: Ông Trương Vĩnh
Trọng, phó thủ tướng Việt Gian Cộng
Sản, hôm báo chí hỏi ông giải thích t́nh trạng dân oan
như thế nào ? Th́ ông nói rất thẳng là: “Muốn
giải quyết toàn bộ về dân oan th́ giải
quyết chính trị mới giải thich được”.
Trong đó có vấn đề...
Việt Thường: Đấy là một lối nói
thôi, ông nói có nghĩa là phải phối hợp cả chính
trị, th́ ḿnh phải hiểu là khi tụi Việt Gian
Cộng Sản, cỡ như thằng Trương Vĩnh
Trọng nói mà c̣n ngồi đó được th́ ḿnh
phải hiểu rất nhiều nghĩa. Nó nói đến
chính trị. Nghĩa là cái ǵ? .Đối với chúng nó nói
đến thay đổi đường lối chính
trị th́ ḿnh đừng hiểu lầm là nó thay
đổi đường lối chính sách của nó
để thôi (không) làm Việt Gian, để thôi làm
hại đất nước hay nhân dân đâu. Chuyện
đó không có đâu! Mà thay đổi đường
lối chính trị ở đây tức là nó ve văn
quốc tế. Nghĩa là đường lối nó nói là
phải làm như thế nào biểu hiệu h́nh ảnh
đẹp của Việt
Trước mắt th́ chúng ta đă nh́n thấy nhân vật
(hôm trước tôi đă nói) thằng Nguyễn Thiện
Nhân được lên làm Phó thủ tướng. Bộ
trưởng Giáo dục đào tạo. Mới đọc
tin vừa xong, ông thày giáo Vũ Việt Khoa nêu danh là người
đương thời trong vụ tố cáo vụ gian
lận thi cử ở Hà tây. Bây giờ con gái ông ta cũng
bị trả thù bằng cách là nó không cho vào học. Rồi
bây giờ thấy nó (Nguyễn Thiện Nhân) trả lời
quanh co, nói ngang nói ngược như vậy có thấy làm
sao đâu! Đấy! Khi tất cả các chuyện ḷi ra là
thằng Nguyễn Thiện Nhân nó có giải quyết ǵ
đâu? Cho nên đường lối chính trị của nó
là như thế. Nó cũng giống như đường
lối chính trị về quốc hội, cũng bày ra
chuyện buổi đầu là để cho nhân dân thảo
luận. C̣n nó có làm hay không lại là chuyện khác. Bởi
v́ nếu nó làm th́ nó không phải là nó. Nếu làm th́ coi
như tối thiểu toàn bộ ban chấp hành trung
ương của nó, ban bí thư bộ chính trị đều
bị văng ra hết. Bởi v́ tất cả, chẳng
có một thằng nào mà không bước lên con
đường tham ô của nó là ăn cắp, lạm
quyền. Trong tay mỗi thằng đều gây tội ác
ở địa phương như thế nào đó.
Nghĩa là làm cho bao nhiêu vụ bán đất th́ nó mới
trở thành như vậy được.
Bây giờ xin nói t́nh h́nh Việt
Vậy tôi xin lược qua để chúng ta thấy.
Bây giờ chúng ta mở lịch sử ra, hay là chúng ta
hỏi những người sống trong chế độ
Việt Gian Cộng Sản. Ngay một loạt bút nô
của chúng nó cũng viết những loạt bài ca
rằng đảng Việt Gian Cộng Sản có công
đánh Pháp, đuổi Nhật (trong cách mạng tháng 8) th́
trong đó chúng ta đă nghe những bài từ trong nước
phản bác kiểu của tên Rivera, Nguyễn Phương
Anh chúng cũng nói như thế. Lính th́ nói là công ơn,
rồi lập luận đó cũng là lập luận
của Nguyễn Thanh Giang, Trần Khuê, Nguyễn Khắc
Toàn, kể cả Hoàng Minh Chính chúng nó cũng nói như
thế, kể cả Trần Độ.
Thế th́ có một sự thật mà chúng nó không bao giờ
dám nói ra đó là: Chúng nó không có hề đánh Nhật
hay đánh Pháp ǵ cả. Bởi v́ Pháp đă bị
Nhật đảo chính rồi. Sau đó Nhật th́ bị
phải đầu hàng đồng minh. Đầu hàng
từ ngày 15 tháng 8, c̣n nói ngày 19 tháng 8 là nó nói láo. Sau khi Nhật
đầu hàng, bị đảo chính vào tháng 2 năm 1945, lúc bấy giờ
nước Việt Nam đă được trao trả
lại cho quyền cai trị ở một mức
độ nào đó của Hoàng đế Bảo
Đại và chính phủ Trần Trọng Kim, là chính phủ quốc gia Việt Nam ra
đời đầu tiên mang quốc kỳ cờ vàng. Và
giải quyết rất nhiều chuyện, thí dụ
như lệnh truy tố các tham quan ô lại đă tích
cực phục vụ cho chính sách nhổ lúa trồng đay
cho Nhật, đàn áp người dân ..v..v.. Đổi tên
các đường phố thành tên Việt
Điều thứ hai nữa là chúng làm ǵ có lực
lượng để đánh ? Bọn chúng chỉ có
mỗi một trung đội do Vơ Nguyên Giáp. Ông
(Tường Thắng) cứ nh́n xem bức ảnh chụp
h́nh chúng nó cầm cây cờ giống như cây sào phơi
quần áo. Cờ th́ cong queo, súng th́ có độ dăm ba
khẩu súng th́ đánh ai ? Xin lỗi! Đồ nói láo! Trung
đội chúng có hơn 30 - 40 người th́ đánh cái ǵ
? Thế th́ chuyện chúng nó nói đều láo. Đó là t́nh
h́nh chính trị nó như vậy.
Cho nên, chúng nó đă lợi dụng “Mặt Trận Việt
Minh” lấy danh nghĩa nhiều đảng phái, trong đó
có Việt Nam Quốc Dân Đảng, Việt Cách (của
Cụ Nguyễn Hải Thần) và các đảng phái khác ra
đời trong Mặt Trận Việt Minh. Chúng nó lợi
dụng chuyện đó mà nhất là vụ này là một
cuộc Cướp đúng nghĩa. Chúng
Cướp Chính Quyền Từ Trong
Thằng Hồ Chí Minh ở Việt
Và sau khi nó nắm được quyền đó rồi th́
nó mới bắt đầu lạm quyền. Lúc đó có
rất nhiều đảng phái, nó chẳng cần hỏi
xin ai. Nó tự động tổ chức ngày “Quốc Khánh”
mùng 2 tháng 9. Nó vội vàng đưa chính phủ lâm thời
của nó ra để nó đọc tuyên ngôn. Và bản
tuyên ngôn đó lại làm cái bẫy lừa lớn nhất.
Nó lừa luôn cả quốc tế nữa tại v́ bản
tuyên ngôn đó hoàn toàn có nội dung rất là tiến bộ.
Nhưng ông thấy có bao giờ chúng nó thực thi tuyên ngôn
đó đâu ?. Chưa bao giờ nó thực thi cái đó
cả. Chưa nói đến là tất cả nội dung
đó đều bị nó phản bội, nó làm
ngược lại 180 độ hết. Cho nên đấy
là quả lừa, lừa đảo, lợi dụng.
Lần này là lừa đảo cả nước, toàn dân
Việt
Cho nên các vua quan cũng hợp tác, chính phủ Trần
Trọng Kim, các đảng phái đa số cũng vào
hợp tác với chúng nó. Từ Cụ Nguyễn Hải
Thần, Cụ Vũ Hồng Khanh, Tường Tam,
Đại Việt .v..v.. đều tham gia cả. Các lănh
đạo tôn giáo tinh thần th́ cũng theo phù nó.
Người dân chẳng biết ǵ đâu. Họ chỉ
biết là: Sẽ đánh Pháp để giữ
độc lập cho Việt
Tham ô là ǵ ?
Tham ô có nghĩa là ăn cắp của công, hoặc của
một tập thể nào đó, rồi lợi dụng
quyền chức của ḿnh để ăn cắp của
công, hoặc là của một tập thể lớn,
một cộng đồng lớn để phục
vụ cho lợi ích cá nhân của ḿnh, phục vụ
lợi ích cho tập đoàn của ḿnh. Như thế
tức là tham nhũng, tham ô. Th́ thằng Hồ Chí Minh đă
lợi dụng ḷng yêu nước của ông Dương
Đức Hiền, lúc bấy giờ ông là Tổng thư
kư của đảng Dân chủ. Trong đảng Dân chủ
hầu hết các người nhà giàu, trí thức quan
lại. Đảng đó là của tầng lớp đó.
Ở nông thôn th́ có chánh tổng, địa chủ, thậm
chí đến phú nông gia nhập. Các viên chức nhỏ ngày
xưa hay gia nhập Việt Nam Quốc Dân Đảng th́
hầu hết gia nhập vào đó. C̣n ở thành thị
hầu hết các nhà buôn lớn đều gia nhập cả,
các bác sĩ, nhất là các quan lại. Nhiều quan gia
nhập đảng Dân Chủ. Thằng Hồ Chí Minh nó
lấy cớ là đất nước nghèo mà bây giờ
tụi Tàu Tưởng Giới Thạch đưa đoàn
quân Lư Hán sang tước vũ khí của quân phát xít
Nhật th́ nó gây khó khăn cho đất nước. Cho nên
bây giờ phải t́m cách có tiền để mà đút lót
cho mấy thằng tướng đó để nó rút quân
Tàu về nước. Nghe chuyện đó th́ rất bùi tai,
ai lại chẳng muốn như vậy?. Tàu phù sang gây
bẩn thỉu ô uế cả đất nước
Việt
Tường Thắng: Vụ “tuần lễ Vàng”, qua
sách vỡ nghiên cứu th́ sách vỡ (của Hà Nội) nói
là Việt Gian Hồ Chí Minh đă dùng tiền đó
để đẩy quân Lư Hán ra khỏi Việt Nam v́
sợ rằng tướng Lư Hán có thể giúp Việt
Nam Quốc Dân Đảng cướp chính quyền?.
Việt Thường: Chuyện đó th́ cũng
một phần thôi. Tôi muốn nói là nó làm một mũi tên
bắn hai con chim: 1- Nó đẩy được Lư Hán
ra. Cái chính không phải là v́ Lư Hán sẽ giúp cho Việt
Nam Quốc Dân Đảng. Bởi v́ ông (Tường
Thắng) biết là cũng giúp một phần nào thôi
chứ không phải giúp toàn bộ đâu. Tụi (Tàu) nó là
ăn tiền, Việt Nam Quốc Dân Đảng làm ǵ có
tiền để cho chúng nó? Chuyện đó là nó lơ
mơ thôi. Nó không phải như chúng ta nghĩ. Nhưng cái
quan trọng là thằng Hồ Chí Minh nó dùng số tiền
đó dưới danh nghĩa th́ là đút lót cho Lư Hán,
Tiêu Văn. Nhưng thực tế th́ nó đút lót bằng
cách mua lại tất cả các vũ khí mà tụi này
giải giới của quân Phát xít Nhật. Thí dụ như
là đáng lẽ nếu khẩu súng đó không ai mua th́ anh
mang về nước nó vừa nặng và chẳng dùng
được cái ǵ cả. V́ bên nước Tàu đâu dùng
súng đó để làm ǵ v́ súng của Nhật.
Thêm cái nữa là có bán
th́ chẳng ai mua. Nhưng mang về nước th́ nặng
lại không giải quyết được ǵ cả. Bây
giờ nó mua cho anh với giá hời th́ anh mừng quá, anh
bán cho nó hết. V́ thế anh bằng ḷng chấp nhận,
với điều kiện là anh bán hết vũ khí đó,
nó mua cho anh. Ngoài ra nó biếu cho anh một số tiền
nào đó không đáng kể. Thế là anh đi về nước.
Nó bán được vũ khí th́ nó mừng quá. Đó là
thứ có lợi cả đôi bên. Nhưng thằng Hồ
Chí Minh nó không dùng số vũ khí đó để trang
bị cho quân đội quốc gia, tức là quân
đội của chính phủ liên hiệp đa
đảng. Tức là nó tổ chức ra ngày mùng 6 tháng 1,
1946 là hợp nhất quân đội các đảng phái
lại để thành lập cái gọi là quân đội
quốc gia của cả các lực lượng từ
thời kỳ chính phủ Trần Trọng Kim cũng
nằm trong đó như Bảo An Ninh. Mà nó lại dùng
số vũ khí đó để trang bị cho Dân quân Tự
Vệ. Nó lấy tư cách là chủ tịch của chính
phủ Việt Nam đó, tức là nó không lấy tư cách
của Cộng Sản để kêu gọi trang bị, có
thể chiến đấu để bảo vệ
độc lập. V́ vậy mọi người họ
mới gia nhập. Họ gia nhập để bảo
vệ toàn vẹn lănh thổ đất nước,
để có thể xây dựng được đời
sống tự do hạnh phúc, tự do cho nhân dân. Chứ
không phải là để xây dựng chủ nghĩa xă
hội, cũng không phải theo Cộng Sản. Nó lôi họ
vào như thế, nó trang bị vũ khí cho họ. Nhưng
nó lại cài mỗi một đơn vị những
thằng đảng viên Cộng Sản vào để làm
chính trị viên.
Thí dụ như ông
đă đọc “hồi kư Trần Độ” đấy.
Mặc dù Trần Độ chỉ là thằng ranh con, nó
chỉ mười mấy, hai mươi tuổi vào thời
đó thôi, nhưng nó nói phét là nó về làm chính trị viên
trung đoàn. Sau này chính trị viên trung đoàn tối
thiểu cấp bực phải là trung tá hay thượng
tá. Th́ nó cho những thằng đó về để nắm
tất cả những lực lượng quân đội
đó. Rồi sau này chính chúng nó dùng lực lượng quân
đội đó để tiêu diệt lực lượng
của Đại Việt, của Việt Nam Quốc Dân
Đảng. Rồi nó cũng dùng tư cách là chủ
tịch nó làm ra cuộc gây hấn ở Hải Pḥng.
Rồi nó mang đơn vị của Việt Nam Quốc
Dân Đảng tức là đại đội chủ
lực “Kư Con” nó đưa ra đi đánh đầu tiên
để bị tiêu diệt chết hết đi. Tức
là nó mượn tay của Tây để giết hết
tất cả lực lượng vũ trang của
Việt Nam Quốc Dân Đảng. Nhưng đồng
thời từ đó, gây ra ḷng căm thù tụi Pháp do toàn
dân Việt Nam, và trước quốc tế coi như là
Pháp đă gây ra cuộc đẫm máu, hiếu chiến. Ông
(Tường Thắng) có thấy không?. Nó đi một
quả như vậy.
Nhưng việc chính
của nó là nó phải tiêu diệt bằng được
vũ trang của Việt Nam Quốc Dân Đảng đi.
C̣n nó chỉ để lại mấy người bù nh́n.
Đó là quả lừa lớn nhất của nó. Sau này
những người đă góp tiền trong “tuần lễ
Vàng” để cho nó mua vũ khí, th́ chính chúng nó dùng vũ
khí, súng đạn đó để bắn vào đầu cho
họ chết. Họ là những người như bà
Nguyễn Thị Năm, Đào Đ́nh Quang. Những
người đó là địa chủ ở nông thôn,
họ đă đóng góp tiền của cho nó th́ nó dùng
lại cái đó để giết người ta. Đó là
vụ đánh lừa và tham ô lớn nhất. Bởi v́ nó
làm việc đó là cướp của toàn dân, đánh
lừa toàn dân để cướp một số tiền
cực lớn. Nhưng không phải để phục
vụ cho mục đích đất nước và dân
tộc Việt
Và sau đó, bắt đầu bước vào cuộc kháng
chiến, khi mới mở đầu cuộc kháng chiến
thôi th́ nó đẻ ra cái vụ tham nhũng cực lớn
do đích thân thằng Hồ Chí Minh. (mới đây nó
viết lại). Nó nói là: “một đêm không ngủ của
Bác”, kể lại chuyện vụ án Đại tá Trần
Diệu Châu, cục trưởng cục Quân nhu của quân
đội Quốc gia. Lúc bấy giờ chưa gọi là
Quân Đội Nhân Dân mà chỉ gọi là Quân Đội
Quốc Gia. Th́ thằng Trần Diệu Châu này nó lại do
chính thằng Hồ Chí Minh đích thân đề cử nó,
phong cho nó lên đại tá cùng một loạt với các
đại tá khác. Trong thời gian đó, cấp đại
tá là lớn lắm và phụ trách cục Quân nhu. Hồi
đó tôi c̣n ít tuổi và c̣n ở vùng Việt Bắc. Không
cần phải nói, chính tôi chứng kiến sự tham
nhũng của chúng nó như thế nào, chưa cần
phải ai kể. Hồi đó ai cũng biết là lên vùng
Thanh Cù, Vũ Bẻn đó là nơi ăn chơi. Ối
trời, tiệm bánh Quảng Ni, cà phê Quảng Ni, các
đồ ở đó được đem từ trong
vùng, tức là vùng Tề (tức là ở Hà nội, mang ra,
vùng của Pháp c̣n giữ). Nó tổ chức buôn lậu
từ trong đó ra. Khu Ao Châu là một trong những trụ
sở ở Ông Thượng, một trong trụ sở
Cục Quân Nhu Trần Diệu Châu đấy. Chúng ta
biết là ăn chơi suốt sáng, thâu đêm, không có ngày
nào không có đại tiệc cả.
Đến độ
chỉ có một cán bộ của chúng nó tổ chức
đám cưới thôi, lúc đó tôi cũng vô t́nh, v́ tôi là
hiệu đoàn phó trường Trung học Hùng Vương,
phụ trách ngoại giao về văn thể nên tôi
được cử lên đó. Ông (Tường Thắng)
biết là thời kỳ đó là đang đánh nhau như
thế mà chúng nó ăn tiệc gần một tuần
lễ, ngày nào cũng mổ vài con ḅ. Khắp các nơi
về để ăn uống vui chơi. C̣n mang súng ra
bắn thay cho pháo. Chúng nó ăn chơi tiêu xài như
thế. Chính v́ sự tiêu xài quá trớn đó, cho nên tất
cả những người ở thành thị đi ra
họ biết một số nghề nấu nướng,
ăn uống. Họ tổ chức chung quanh cái buôn
thượng cũng giống như Thanh Cù. Các cửa hàng
ăn uống mọc lên như nấm. V́ nơi đó c̣n
kêu là Phở Dơi là ngon lắm. Lấy tên tiệm Phở
Dơi. Ai ở khu miền Bắc lên đó đều
biết cả.
Sau đó có
người tố giác nơi ăn chơi đó chính là
đại biểu quốc hội. Đó là Giáo sư
Đoàn Phú Từ. Chính giáo sư Đoàn Phú Từ đi
dạy nơi đó th́ thấy như vậy. Ông mới làm
đơn hạch tội thằng Hồ Chí Minh. Cho nên
thằng Hồ Chí Minh nó phải buột ḷng làm “một
quả thí” thí th́ nó giết Trần Diệu Châu. Khi nó
giết Trần Diệu Châu th́ có hai cái lợi cho nó. Cái
thứ nhất là nó thủ tiêu được đầu
mối tang chứng, bởi v́ nếu nó không giết mà
để cho một số người quốc hội yêu
cầu đưa Trần Diệu Châu ra quốc hội để
chất vấn th́ sẽ lộ rất nhiều vỡ
(kịch), bởi v́ ngay thời kỳ đó th́ cục Quân
Nhu có trách nhiệm tiếp tế cho cái gọi là Cộng
Sản gộc là Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Vơ Nguyên
Giáp ..v..v.. là chúng đă ăn chơi. Thí dụ như
Hồ Chí Minh c̣n lấy cớ là: Trung ương
bắt nó phải hút thuốc thơm. V́ nó toàn hút
thuốc lá thơm. Trong thời gian đó thuốc lá
thơm mua đầu cơ ở Hà nội ra là cực
kỳ đắt. Chưa nói đến là những
người du kích phải vượt như thế vào
để mua ra. Nhiều khi bị bắn chết. Tức
là mỗi một điếu thuốc của nó hút
đều thấm máu của những người yêu
nước. Vậy mà nó hút suốt ngày đêm. Không phải
chỉ như thế mà từ ngay thời kỳ đó
đă có các cháu gái làm trong Quân Nhu được đưa
lên mang các đồ cho “bác Hồ”, cho các đồng chí
trung ương đảng. Các cháu gái đó trở thành
một thứ “gái điếm cách mạng”. Cho nên sau
khi nó giết thằng Trần Diệu Châu đi, nó không dám
công bố tham nhũng là bao nhiêu đâu?. Nó không hề dám nói
đến. Nó giết đi th́ được tiếng là
liêm khiết, bịt được đầu mối,
cũng làm cho các anh “đeo lon” khác sợ, v́ thấy “bác
Hồ” rất nghiêm, rồi sợ. Kể cả những
người không phải là đảng viên đều
thấy rất sợ. Đây là cách bắn một mũi
tên trúng nhiều đích lắm.
Nhưng nó cho ai thay thế Trần Diệu Châu?
Nó để cho
thằng Trần Đăng Ninh đeo lon thiếu
tướng thay thế. Nó đổi lại thành Tổng
cục trưởng Tổng cục Hậu cần An ninh. Chính
thằng này là thằng có nhiệm vụ đi t́m gái cho
Hồ Chí Minh. C̣n Nông Thị Xuân chính là người
công tác trong cục Hậu cần, làm y tá. Thằng Hồ
chơi và đẻ con là Nguyễn Đức Trung. Cô này sau
để cho thằng Tạ Quang Chiến đưa đi
giết. Thằng Tạ Quang Chiến là thằng lái xe
hầu cận của Hồ cả ngày. Chẳng những
có trách nhiệm đón Nông Thị Xuân mà c̣n đón nhiều
cô từ cục chính trị lên.
Tường Thắng: Tên Chiến này c̣n sống không?
Việt Thường: Thằng Chiến hiện
tại nó c̣n sống. Sau khi thằng Hồ Chí Minh chết
nó được ra ngoài làm chức lớn lắm, coi
như tương đương thứ trưởng thứ
I. Nó là Tổng cục trưởng Tổng cục thể
dục thể thao. Đấy là thằng Tạ Khưu
Chiến đó. Chứ không phải hầu cận như
Vũ Đ́nh Huỳnh (bố của Vũ Thư Hiên) Hiên
cứ thổi lên mây cái anh (Huỳnh) cù lần, có biết
cái ǵ đâu?. Chỉ bị sai đi mua thuốc phiện
biếu mấy thằng sĩ quan Tàu. Bố của Vũ
Thư Hiên được giao nhiệm vụ đó. Rồi
ra ngoài miền Bắc th́ có nhiệm vụ gạo cơm
củi nước, thịt rau gởi cho sứ quán chuyên
gia Tàu, hầu hạ chuyện đó chứ đâu làm ǵ
lớn đâu. V́ bố Vũ Thư Hiên có biết ǵ đâu
mà làm? Cho nên anh không lên chức được. Cho nên thằng
(Vũ Thư Hiên) này cứ bịa ra chuyện (bố nó)
làm thư kư. Một đống thư kư giống như
người ở, người ở th́ có cả
đống người ở, có người làm bồi làm
bếp, có người nhặt rau nhưng cũng ở
trong cái đoàn đó. Nó cứ khoe như vậy. V́ ở
hải ngoại không có ai biết nên cứ tin vào cái mồm
thằng Vũ Thư Hiên bịa lên như thế. C̣n
nhiều người nữa cũng viết sách, cứ
đưa bố lên ca ngợi. Nhưng cứ hỏi xem là:
Anh muốn là Cộng Sản gộc th́ ít nhất phải
nh́n vào cái vị trí đảng viên của anh. Cho nên có
nhiều anh tuy làm chức này, chức nọ nhưng anh
chưa kinh qua chức vụ ít nhất là tỉnh ủy
viên, th́ tất cả những cái kia của anh chỉ là hoa
ḥe, hoa sói thôi.
Giống như
Nguyễn Hữu Thọ sau này trở vào đảng viên làm
ǵ? Đảng viên đó là loại nhảy vào làm
đảng viên, cho lên làm đảng viên thế nhưng
thật ra mà nói là chẳng có quyền lực ǵ cả.
Tôi xin nói chuyện tham nhũng đương nhiên là
sẽ gây ra biết bao nhiêu dân oan. Sau đó, khi Tàu “Mao”
giải quyết xong biên giới Việt Nam năm 1949,
nắm được quyền rồi. Th́ Hồ bắt
đầu liên lạc với Mao, và cho quân đội
quốc gia sang để chỉnh huấn, chỉnh quân.
Rồi bắt đầu cài đảng viên, mở
rộng cửa đảng. Đó là lúc chúng nó bắt
đầu cướp quân đội đó để
biến từ quân đội Quốc gia dưới sự
lănh đạo của Liên hiệp đa đảng với
khẩu hiệu là “trung với nước, hiếu
với dân”. Sau khi nó đưa về đổi ra “quân
đội nhân dân”. Nó chẳng cần qua ư kiến
của ai cả. Nó chỉ đổi thôi. Bởi ǵ nó
đă nắm toàn bộ “chủ chốt cái khung” của quân
đội rồi. Các cấp tướng tá đều do
nó nắm hết cả rồi. Và nó đưa ra cái
khẩu hiệu mới là “trung với đảng,
hiếu với dân-nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó
khăn nào cũng vượt qua và kẻ thù nào cũng
đánh thắng”. C̣n cái sau là chỉ ḷng tḥng.
Điểm quan trọng là “phải trung với
đảng”, hiếu với dân với tổ
quốc th́ không c̣n nữa.
Kể từ ngày đổi tên “quân đội quốc
gia” chuyển sang là “quân đội nhân dân”, th́
thực chất quân đội đó đă biến thành
(giống như lá thư thằng Hồ Chí Minh viết
năm 1929, trước quốc tế III coi trong Tuyển
Tập Văn Kiện Đảng của chúng nó) Bôn xê vích
hóa, tức là nó Nga hóa lực lượng vũ trang
rồi. Cho nên lực lượng vũ trang đó chỉ
có “trung với đảng” thôi. Như vậy
đảng của nó là một chi bộ của quốc
tế III. Tức là một bộ phận, một chức
phận nằm trong bộ Thuộc địa của Nga sô.
Đây là điều rất rơ ràng. C̣n “hiếu với
dân” chỉ là màu mè thôi. Tại v́ “dân” có nghĩa là
bố mẹ của người lính thôi. Nó nói màu mè cho dài
ḍng văn tự “kẻ thù nào cũng đánh thắng”?
Nó chẳng nói rơ là kẻ thù nào?. Khi nó không nói rơ kẻ thù
đó không là kẻ thù của nhân dân, của đất
nước Việt Nam , mà là kẻ thù của đảng
Việt Gian Cộng Sản.
Từ năm 1951,
chúng nó bắt đầu cho đảng Cộng sản
hồi phục trở lại, cho ra công khai. Nhưng
để đánh lừa dư luận thế giới,
đặc biệt là nó c̣n đánh lừa những
người c̣n ở trong thành thị. Rồi sau này vào trong
Nam , cho nên nó lấy tên mới khác lạ đi để
đánh lừa nhân dân. Đó là “đảng Lao
động Việt Nam ”. Sau đó nó đưa ra chính
sách đấu tố chính trị, đặc biệt là “cải
cách ruộng đất”. Đấy là một
biện pháp dùng để triệt tiêu tất cả các
đảng phái không Cộng sản, cũng như yêu
nước, triệt tiêu các tôn giáo. Là như thế!. Tức
là: Về mặt nổi th́ chính phủ liên hiệp vẫn
c̣n duy tŕ một số các nhân sĩ, một số
đảng viên đảng Dân chủ, đảng viên
đảng Xă hội, vẫn c̣n bộ trưởng,
thứ trưởng ..v..v.. Nhưng trong thực chất th́
các anh đó chỉ là bù nh́n thôi, nghĩa là chỉ có bộ
mặt hề thôi. Chứ c̣n cái đảng đó, chính
phủ đó là “hồn Trương Ba da hàng thịt”.
Tức là cốt tủy của nó trở thành Việt Gian
Cộng sản rồi. Đấy là cái thứ nhất
về mặt chính trị là tiêu diệt các anh hùng.
Nhưng c̣n một điều mà mọi người không
nh́n được là: Nó đă t́m cách qua “cải cách
ruộng đất” để làm hai việc về mặt
kinh tế. Nghĩa là tước đoạt toàn
bộ tài sản của nông dân Việt Nam, biến thành tài
sản của Việt Gian Cộng sản. Cho nên sau
“cải cách ruộng đất” chúng nó mới ra
cụm từ “ruộng cụ Hồ, đất cụ
Hồ, hạt cơm cụ Hồ, rơm cụ Hồ”.
Chứ nào có nói là “dân Việt Nam ”, “đất của
Việt Nam ” đâu?. Từ đó nó cướp toàn
bộ ruộng đất rồi. Nhưng c̣n về
mặt chính trị, một điều quan trọng nữa
là ngoài chuyện “tiêu diệt” tất cả các thứ, chính
nó cũng dùng cái đó cộng với “cải cách
ruộng đất”, cộng với chuyện “chấn
chỉnh tổ chức” để chà đi, xát lại
trong nội bộ chính đảng Việt Gian của nó.
Bởi v́ trước đó nó đă mở rộng cửa
(đảng) và nó đưa ra khẩu hiện là “vào
đảng để đấu tranh dành độc
lập tự do đất nước, toàn vẹn lănh
thổ cho Việt Nam ” cho nên người ta mới vào.
Th́ bây giờ nó phải tiêu diệt những người
đó đi. V́ nếu họ biết được
rằng đảng Lao động Việt Nam (tức là
đảng Cộng sản Việt Nam) thực chất là
một tập đoàn Việt Gian, th́ chắc chắn là
họ sẽ chống lại, nên nhanh tay chúng nó làm
trước đi.
Cho nên tất cả
các đảng ủy chi bộ ở trong các nông thôn là
những người có công trong chiến tranh chống Pháp
đều bị chúng giết hết. Để nó
đưa lên một tầng lớp mới là đám lưu
manh làng xă, đặc cách đưa vào bần cố nông (tức
là đấu tố, cắt rễ). Chúng vào là trở thành
người nắm quyền lực nông thôn, và trong
đảng. Nghĩa là Hồ Chí Minh đă thực hiện
đúng như lá thư nó gởi cho quốc tế III
(tụi Nga) năm 1939 là nó Bôn-xê-vích hóa toàn đảng.
Đấy mới gọi là Bôn-xê-vích hóa toàn đảng,
bởi v́ từ nay trở đi trong đảng nó chỉ
c̣n những thằng chấp nhận thân phận làm
Việt Gian. Nghĩa là làm tay sai cho Nga sô.
Tường Thắng Theo đúng tinh thần của
quốc tế Cộng Sản ?
Việt Thường: Vâng! Theo đúng tinh thần
của quốc tế Cộng Sản. Đấy là nó
đă thực hiện được. Chứ không phải
như mọi người nghĩ rằng “cải cách
ruộng đất” nó chỉ mượn cải cách
điền địa, cải cách ruộng đất
ở miền Nam như thời kỳ ông Diệm đă làm.
Nhưng ông Diệm làm là v́ nông dân, v́ vấn đề
sản xuất nông nghiệp, cho có điều kiện hiện
đại hóa được nâng cao sản lượng.
Nhưng đây th́ không phải! Đây là mục đích
chính trị của nó là chính, c̣n mục đích
kinh tế là tước đoạt để
biến tất cả thành bần cùng hóa toàn dân. Từ nay
trở đi th́ những thằng nằm trong đảng
Việt Gian Cộng sản ở nông thôn chỉ là những
thằng đại diện của đảng để
quản lư những tài sản chúng nó cướp đó.
Nhưng lúc bấy giờ nó chưa thể làm được
ngay, nên nó tạm thời chia cho những người đó
được làm sở hữu chủ. Phải
đến bước thứ hai nó mới làm. Tức là “hợp
tác hóa nông nghiệp” th́ nó tước lại tất
cả tài sản đó trở về, và trong vụ “hợp
tác hóa nông nghiệp”, th́ một số những thằng
không chấp nhận thân phận làm Việt Gian, chống
đối lại việc hợp tác xă. Nếu nhất
định giữ lại quyền tư hữu th́ nó
cũng diệt luôn.
Bây giờ trong đảng của nó sau cái “hợp tác hóa
nông nghiệp” th́ nói rằng: “không c̣n một
người nào là người yêu nước nữa
rồi”. Về thành thị cũng bị như
thế. Sau cái gọi là “cách mạng văn hóa tư
tưởng” điển h́nh là vụ “nhân văn
giai phẩm”. Th́ phải nói đó là một kế
hoạch của nó để trấn áp tư tưởng,
để đào thải những người trí thức
văn nghệ sĩ mà xưa kia họ v́ ḷng yêu
nước đi chống Pháp. Chứ không phải họ
chấp nhận chủ nghĩa Cộng sản. Cho nên chúng
nó không phải lấy cớ là “văn nghệ sĩ
nổi dậy trong cái vụ phê phán thơ của Tố
Hữu”. Cũng như là phê phán “lá thư của
Trường Chinh nhân danh bộ chính trị gởi cho
văn nghệ sĩ”. Mà đ̣i là văn nghệ sĩ
đ̣i có quyền độc lập tương đối
với chính trị. Có nghĩa là nghệ thuật không
phải bị chính trị chỉ huy, th́ không phải
điều đó. Điều chính là nó muốn tiêu diệt
những tầng lớp đó đi, cho dù không có chuyện
phê b́nh thơ của Tố Hữu. Không có chuyện phê phán
quan điểm chính trị của Trường Chinh trong lá
thư của Bộ chính trị gởi cho văn nghệ
sĩ. Th́ chúng nó cũng t́m cớ khác để nó làm thôi.
Đó là đương nhiên.
Rồi sau đó, nó làm “cải tạo công thương
nghiệp tư bản - tư doanh”. Tức là thằng
Hồ Chí Minh nó lại lạm quyền, dùng quyền
lực để nó tự động tịch thu toàn
bộ tài sản kể cả con người của
tầng lớp nữa là: Thị dân là những
người nhà giàu. Thế là sau cuộc đó chúng nó
hoàn thành toàn bộ cái gọi là:
- Bôn-xê-vích hóa toàn đảng,
- Bôn-xê-vích hóa toàn dân.
Từ nay trở
đi trong xă hội chỉ có hai tầng lớp: Tầng
lớp thứ 1: đảng Việt Gian Cộng sản
đă được Bôn-xê-vích hóa là người đại
diện cho Nga sô, để quản lư đất đai và
tài sản của con người ở phía Bắc Việt
Nam . Và tầng lớp nữa là tất cả những
người c̣n lại là dân Việt Nam th́ trở thành “nô
lệ đỏ” trong đó có cả: Chí nô- Nông nô- Công
nô- Binh nô.
Thế là nó bắt đầu xóa bỏ Mặt Trận Liên
Việt, cho ra đời cái tổ chức mới gọi
là “Mặt Trận Tổ Quốc”. Và rồi nó lại
bặt đầu để cho hai chi bộ đảng
hoạt động trong ḷng của hai đảng Dân
Chủ, đảng Xă Hội sau khi đă bị thanh
lọc rồi, và ra lệnh cấm hai đảng đó
không có kinh tế riêng, tài chính riêng. Không được ra
khỏi đảng và cũng không được kết
nạp đảng viên mới để cho nó dễ quản
lư. Như vậy hai đảng đó chỉ là h́nh
thức, chỉ làm poster, hay giây chuyền thôi. Cái áo nó
vẫn là đa đảng, rồi vẫn tự không phải
là Cộng Sản. V́ đảng Lao động nó cùng
với trí thức, nhân sĩ ngoài nước để
lập ra chính phủ. Cho nên chúng nó để nguyên bộ
mặt như là Phan Kế Toại, Nguyễn Văn Uyên,
Hoàng Minh Giám, Nguyễn Xiển, Trần Đông Khoa ..v..v..
Những người đảng Dân Chủ, đảng Xă
hội th́ nó cho như thế. Đấy là chúng ta thấy
nó đi một quả lừa như thế. Rồi chúng nó
lại cướp.
Chúng có một qui mô lớn nhất kể từ ngày
thằng Hồ Chí Minh lên cầm quyền, nó cho các
địa phương làm việc tham nhũng, nhũng
nhiễu. Cái đó nó cho tiền như thế nào?. Chúng ta ai
cũng biết là: Một thằng công an ở
đường phố, tức là không phải công an hộ
khẩu, th́ nó có quyền ra quốc hội mới do
Trường Chinh lên làm chủ tịch năm 1960, th́ nó
đă kư một nghị định cho đi cải tạo
không thời hạn những thành phần không thích hợp
với chế độ xă hội chủ nghĩa mà không
cần xét xử. Và thằng Hồ Chí Minh hủy bỏ
luôn Bộ Tư pháp. Bỏ luôn trường Luật và qua
“cải cách ruộng đất” nó tạo ra
một thứ mới chúng nó gọi là “ṭa án nhân dân”.
“Ṭa án nhân dân” này không phải là những người
hiểu biết về luật pháp, mà chỉ cần
những người đó, quan trọng nhất họ
phải là đảng viên của đảng Việt Gian
Cộng sản. Và chúng nó làm theo điều nạn nhân là
người bị đưa ra xét xử là hành động
của họ chống đối nhiều hay ít chế
độ hiện hành của tụi Việt Gian Cộng
sản, chúng thiết lập ṭa án đó để nó xử
họ hoặc đưa họ đi lưu đày, tù
hoặc là giết bỏ. Đấy là nhiệm vụ
của ṭa án chỉ có thế thôi. Không cần có
một thứ luật pháp nào nửa cả.
Chúng nó thi hành theo
những cái gọi là nghị định, chỉ thị.
Tức là nó c̣n kinh hồn hơn cả thời thực dân
Pháp mà chúng nó thường chê là “bần như đinh”.
Thật sự là không đúng như thế. Đấy là
Pháp vẫn c̣n nhẹ hơn. Ta lấy một thí dụ
chính trong hồi kư thằng Phạm Hùng. Nó đă từng là
Bộ trưởng công an Việt Gian Cộng sản,
rồi từng là Bí thư đảng Cách mạng trong
Nam tức là Bí thư đảng trong tổng cục
miền Nam, rồi nó cũng là chủ tịch hội
đồng bộ trưởng của thằng Đỗ
Mười. Th́ thằng Phạm Hùng này vào thời kỳ
trước năm 1945, nó đă bị bắt và kết án
tử h́nh. Người kết án tử h́nh nó là bố Bùi
Tín (Bùi Bằng Đoàn), ṭa án Nam Triều là do quyết
định của H́nh Bộ thượng thư. Nhưng
khi nó làm đơn kháng án lên nước Pháp, th́ quốc
hội Pháp xét lại và giảm án từ tù tử h́nh
biến thành 9 năm. Trong lúc chúng ta xem Linh Mục Nguyễn
Văn Lư bị mấy lần án? Và án bao nhiêu năm?
Đấy không phải là đến tội tử h́nh.
Vậy đâu có pháp luật! Cho nên không bao giờ chúng nó
để cho có bộ tư pháp. Đấy là lộ rơ cái
bộ mặt của thằng Hồ Chí Minh ra.
Th́ đương nhiên là nó có những vụ như thế
nên mới có dân oan. Cho nên phải nói rằng dân oan ở
phía Bắc trước năm 1975, th́ toàn bộ phía Bắc
ngoại trừ tụi Việt Gian Cộng sản ra, c̣n
lại th́ tất cả đều là dân oan cả. Bởi
v́ cái nổi oan của họ không được ai minh oan
hết, không biết kêu gào vào đâu cả. Bởi đây
chính là chính sách của đảng Việt Gian đang
cầm quyền thống trị th́ kêu ai? Chưa nói
đến nữa là thằng Hồ Chí Minh c̣n ra lệnh là
không được khuyến khích chuyện tố giác. Do
đó nó đẻ ra chuyện ở địa
phương ai muốn làm trời, làm đất, làm ǵ th́
làm. Trong số các câu hỏi của quí vị nghe đài,
đặt câu hỏi ở Vietnamexodus th́ có hỏi với
tôi một câu là: Thế th́ ngày xưa ở Việt Nam có
nạn đĩ điếm không? Trước năm 1975
miền Bắc có đĩ điếm không? Có trộm
cắp không? Tôi xin nói là: Đương nhiên đĩ
điếm và trộm cắp ở xă hội nào cũng có.
Là nước tự do như Mỹ th́ cũng có. Nhưng
có điều nó không được khuyến khích, nó không
phải nằm trong đảng chính trị hoặc trong các
tổ chức cầm quyền. Nếu như có th́ chỉ
là cá nhân thôi chứ không là đường lối chính sách
của đảng cầm quyền, hay của chính phủ.
C̣n đối với Miền Bắc trước năm
1975 th́ chuyện làm điếm là chính sách của tụi
Việt Gian Cộng sản. Đó là một chính sách.
Tại sao gọi là chính sách.
Bởi v́ người dân bị tước đoạt
đến tận cùng, cho nên người dân trở thành nô
lệ đỏ. Th́ thân phận người dân Việt Nam
ở ngoài Bắc trước năm 1975 nhất là về
phụ nữ th́ cũng giống hệt như tên nô lệ
trong thời kỳ của Nga hoàng. Mỗi thằng
đĩ chủ của Nga hoàng là hệ của những
người nông nô của nó khi đi lấy chồng là
phải có trách nhiệm phải đến ngủ với
chủ trước. Rồi sau đó mới
được ngủ với chồng. Tức là phải
để cho chủ “phá trinh” nô trước. Th́ bây giờ
cũng thế thôi. Bây giờ nhân dân bị bóc lột
hết không c̣n cái ǵ cả, chỉ riêng đặt biệt
người đàn bà là chỉ có cái trời cho để
mang đi “hiến dâng”. Và có những thằng đàn ông th́
muối mặt th́ không có cái ǵ cả, sẵn sàng đưa
vợ đi làm “cái của hiến” đó. Chấp nhận
thân phận bị cắm sừng. Tôi lấy thí dụ
cụ thể để cho mọi người thấy. Thí
dụ nhà văn Đào Vũ của Việt Gian Cộng sản,
một đảng viên cũng từng làm biên tập
của tạp chí Tác Phẩm Mới, cũng là trong ban
chấp hành của Hội Nhà Văn là một thứ
gộc đấy. Đào Vũ chấp nhận cho vợ
thành bồ nhí của thằng Vơ Nguyên Giáp. Cả Hà
Nội ai cũng biết nhưng Đào Vũ vẫn
lờ đi như không. Đấy là điều mà chúng ta
phải nh́n thấy được. Đấy là tôi nói
điển h́nh.
C̣n cái điển h́nh khác các viên chức uy quyền. Tôi
lấy những người có tên tuổi, thí dụ ai
cũng biết đến nhà thơ Lưu Trọng Lư
làm bài thơ “Con Nai vàng ngơ ngác”, th́ Lưu Trọng Lư
có một cô bồ ở trong Đoàn tổ khu 5, nhưng khi
hai anh chị lăng nhăng với nhau trong dịp Mỹ
đánh bom ở Hà nội th́ hai anh chị lên bờ đê
làm cái chuyện “bậy bạ đó” th́ lính của
Quảng Bá bắt được. Phạm Văn Đồng nói Lưu Trọng Lư
phạm chuyện đó (Lư là người đồng
hương với Đồng). Phạm Văn Đồng
gọi lên hỏi và Lưu Trọng
Lư được tha và được lên chức
từ vụ trưởng Vụ Nghệ Thuật
được đổi thành ra là chủ tịch Hội
Sân Khấu Nghệ Thuật và Lưu Trọng Lư
phải bằng ḷng dâng cô bồ đó làm chuyên viên đoàn
tuồng Khu 5 (người đă đóng vai chính trong vở
tuồng Nghêu Ṣ Ốc Hến), để cho thành vợ
nhỏ của Phạm Văn Đồng. Đấy là
những thí dụ.
C̣n tất cả phụ nữ nông thôn muốn ra thành
thị th́ phải ngủ với chủ tịch
đảng ủy xă. Phải ngủ với trưởng
công an xă, phải ngủ với bí thư đoàn thanh niên th́
nó mới cho phép để đi ra thành phố. Nếu không
th́ ở nhà làm xă viên cuốc đất, đi cày, rồi 3
tháng hàng năm phải đi làm xu (đi dân công làm
đủ thứ việc mà không được ăn
lương) tức là “ăn cơm nhà vác ngà voi”.
Việt Thường:
(tôi xin nói tiếp) Khi vừa ra đến thành phố
rồi, anh muốn được hộ khẩu, anh
muốn vào cơ quan th́ phải qua ṿng tuyển. Tức là
phải qua sở Lao Động, ở đó gặp
đứa lao động cán bộ là nữ th́ anh phải
cố gắng chạy tiền. Nếu là nam th́ phải
đóng hai thứ. Thí dụ như là nữ th́ anh chạy
(thí dụ) 50 đồng để giải quyết cho anh
đi làm. Mà làm cái ǵ? Tức là làm nghề bưng bê các
tiệm ăn, hoặc là bán bia, bán rau cỏ ở chợ
Đồng Xuân. C̣n nếu gặp thằng cán bộ lao
động là nam th́ phải ngủ với nó. Nó đưa
ra cái giá là: 20 đồng cộng với ngủ hai lần,
ba lần, hay năm lần tùy theo cô đó đẹp hay
xấu. Mà chuyện đó th́ không có mặc cả ǵ cả.
Gật một cái là có giấy giới thiệu đi luôn.
Mà không gật th́ cũng đi luôn, bởi v́ số
người xin việc rất nhiều cho nên nó không
cần. Chuyện đó kinh hồn đến nỗi nhà máy
dệt mùng 5 tháng 3 có 8000 công nhân nữ . Khi người ta
kiểm tra ở đó th́ mới được biết là
hầu hết các chị em công nhân ở đó đều
phải ăn nằm với bí thư đoàn thanh niên,
thư kư công đoàn, bí thư đảng ủy ở trong
đảng ủy của nhà máy dệt. Chưa nói
đến thân phận của những cô mát mắt
(đẹp) nó bổ lên Bộ Công nghiệp.
Tôi lấy thí dụ
những nhân vật đă từng ngủ đó là Cù Thị
Hậu, vừa thời gian qua làm chủ tịch tổng
công đoàn, ủy viên trung ương đảng. Xưa Cù
Thị Hậu là thợ dệt nhà máy dệt Nam
Định, nhờ làm bồ của mấy thằng ở
trong công đoàn, được tiến cử lên khi
chấp nhận thân phận bán thân cho thằng Đặng
Hữu Chu bộ trưởng Bộ Công Nghiệp cho nên nó
mới cất nhắc lên thành “anh hùng”. Từ con
đường anh hùng đó đă được vào
đại biểu quốc hội. Chẳng biết ăn
nằm với ai nửa không, sau đó cứ lôi lên trở
thành chủ tịch tổng công đoàn.
Con Nguyễn Thị Hằng, bộ trưởng bộ Lao
động Công binh, trước con mụ mới này th́ nó
cũng thế. Nó là bồ của thằng Xuân Thủy.
Thằng Xuân Thủy nhiều chức vụ lắm, bí
thư trung ương đảng Việt Gian Cộng
sản, rồi là phó chủ tịch quốc hội kiêm
tổng thư kư ủy ban quốc hội. Thằng đó
nâng đỡ lên, rồi từ con đường đó
đi lên làm đại biểu quốc hội phụ trách
một thành viên của ban đối ngoại để xin
viện trợ. Nó lại dùng con Hằng (vừa là bồ
thằng Xuân Thủy) để ve văn ăn nằm với
mấy thằng phó đô đốc của Nga sô xin
viện trợ. Bắt bồ với một thằng
đấy rồi từ con đường đó
đưa lên.
Con mẹ Trần Thị Trung Chiến là bộ
trưởng Bộ Y tế trước đây, ngày
thằng Phạm Hùng chết là tại v́ nó ngủ với
thằng Phạm Hùng, thằng Phạm Hùng mới chết
đó chứ. Bị “thượng Mă Phong” chết. (xin
lỗi) con mẹ Trần Thị Trung Chiến học
dốt như con chó mà là bác sĩ phong trào vớ vẫn ǵ
đó. Lên tới Bộ trưởng Y tế thông lưng
với tập đoàn Dược ở Singapore ăn
chặn tiền thuốc.
Tường Thắng: Bà ấy cũng bị “tru di tam
tộc” phải không ? Thưa ông.
Việt Thường: Chúng nó chẳng tru di đâu.
Đẹp th́ ngủ với nó, nếu không đẹp th́
nó cho ngủ với thằng xấu trai hơn. Thí dụ
như con mẹ Trương Thị Mỹ Hoa, con mẹ
đó trông nó như con heo. Có khi heo c̣n đẹp hơn nó.
Nói tới heo th́ nó lại giận. Nó làm chủ tịch
“Hội Liên Hiệp Phụ Nữ”. Nó cam tội đỡ
đầu cho nhóm buôn lậu. Người ta biếu nó
mấy chục ngàn đô, đưa ra ṭa mới tố giác
ra. Th́ chúng nó chẳng phải trong sạch ǵ. Chúng nó chủ
tịch “Hội Phụ Nữ” th́ chỉ có một ghế
thôi, cho nên con này bị bóc đi th́ đứa khác mới
ngoi lên được. Chúng nó đá nhau v́ cái ghế chứ
không v́ lư tưởng. Nó mới tối giác con này
(Trương Thị Mỹ Hoa) th́ con này mới vội vàng
chạy đến. Bản thân xấu th́ biết ngủ với
ai bây giờ. Chỉ c̣n có mỗi thằng rất mê lợn
mà nó lại xấu trai là thằng Đỗ Mười.
Thằng Đỗ Mười làm nghề hoạn lợn
trông thấy mặt con này, đối với nó trở thành
đẹp. Nó dâng thân xác cho thằng Đỗ Mười,
nên thằng Đỗ Mười giúp cho nó. Đáng lẽ
là nó bị kỹ luật, nhưng nó trở thành phó chủ
tịch quốc hội. Rồi từ cái ghế phó chủ
tịch quốc hội nó trở thành phó chủ tịch
nước. Đấy là chuyện con mẹ đó.
Bây giờ đến con mẹ Nguyễn Thị Doan,
rồi qua Phạm Văn Th́n bên Hà Nam do ông (Tường
Thắng) phỏng vấn. Tên đó là người
đỡ đầu cho Đinh Xuân Cương là bí thư
tỉnh ủy Hà Nam , con mẹ Doan này xuất thân là con
đỡ đầu của
thằng Trung tướng Trần Quyết. Trước kia
nó là thứ trưởng Bộ công an, đại diện
cho Bộ công an ở trong Nam . Rồi nói chuyển sang trong
cuộc đấu đá với Mai Chí Thọ. Rồi Mai
Chí Thọ lên làm đại tướng bộ
trưởng công an, th́ nó chuyển qua
làm cho việc cho “Viện Kiểm Sát Nhân Dân” tối cao.
Thằng Trần Quyết này đă đỡ đầu cho
con Nguyễn Thị Doan (tụi nó cùng quê với nhau, cùng dân
ở Hải Pḥng), và từ đó ngoi ngoi lên, con này cũng
lên trở thành chủ tịch nước. Trước
đó đi con đường qua cái chân của ban kiểm
tra đảng Việt Gian Cộng Sản để đi
lên. Th́ chúng ta thấy là tất cả chúng nó đều
như vậy.
T́nh trạng như vậy đó th́
người đàn bà phải bán thân. Muốn lên
lương phải bán thân. C̣n đi ra nước ngoài nó ra
tiêu chuẩn những người Hà Nội trước
1975, ai cũng biết cả đó là:
- Đi sang Đức th́ phải mất 100 đồng
cộng với ngủ với thằng phụ trách.
Thằng Bác sĩ Hiệp tổ chức nó tuyển là 7
lần.
- Đi Hungary th́ 5 lần ngủ cộng với 100
đồng.
- Đi Trung Quốc th́ ngủ 1-2 lần, không tốn
tiền nào hết.
- Đi Nga th́ cũng thế. Có thể hơn Trung Quốc
một tí, tức là chừng độ 30-50 đồng
cộng với lại ngủ 1 lần hay là không có lần
nào.
C̣n mầy cô bị làm điếm chuyên nghiệp, hễ
mỗi lần bị đi làm điếm cho các sứ quán
Ả-rập, Ai- cập, đặc biệt là Vương
quốc Lào, Indonesia, làm điếm cho Sứ quán Nga ở Hà
nội th́ nó bị công an bắt và tịch thu chứng minh
thư. Th́ nó về chỉ cần ngủ với thằng
trưởng/ phó công an nào đó cộng với thêm 70-100
đồng th́ được chứng minh thư mới.
Chuyện chứng minh này là trong vụ khi bàn về
chuyện cấp chứng minh thư cho các gái điếm
đă qua cái trường “Phục Hồi Nhân Phẩm”
ở Ba Sao - Hà Nam, th́ trong đó có bản tự kiểm
điểm một số gái điếm. Trong đó bọn
tôi cũng được đọc, có một thằng
nữa cũng được đọc và hiện nay
chức nó cũng lớn lắm. Đó là thằng Hùng
Đinh. Sau khi nó về làm hậu cần bộ báo chí chính
ở báo Nhân Dân, nó cũng được đọc
bản này. Sau này nó về làm tổng biên báo Nhân Dân. Nó lên làm
phó ban Văn Hóa Tư Tưởng của trung ương
đảng Cộng Sản Việt Gian. Chủ tịch
hội Nhà Báo là thằng Hùng Đinh đó. Nó cũng có
đọc đấy. Hỏi nó th́ biết thân phận là
như thế.
Cho nên cuối cùng
Trung Tá Hà Minh Tuân là một nhà văn của quân đội
ngụy Cộng sản. Sau khi có những cuộc thanh
lọc Hội Nhà Văn, Nhà Xuất Bản th́ ông này
được ra để làm giám đốc nhà xuất
bản Văn Học. Th́ bản thân của ông ta đi
rất nhiều và đọc những bản báo cáo nên
biết rất nhiều chuyện đó. Cuối cùng ông ta
viết cuốn sách lấy cái tên “Vào Đời” kể
lại những cảnh các cô gái đi vào làm công nhân, đi
làm nhà máy qui mô “cao- xà- lá” (Cao su- Xà pḥng- Thuốc lá), nhà máy
dệt Mồng 8 tháng 3. Số phận những
người phụ nữ ấy là phải đi ngủ
với tất cả, với đoàn hành chánh từ bí
thư đoàn thanh niên trở lên, cho tới đảng
ủy. Nếu không ngủ như thế th́ sẽ bị
đuổi việc. Ông ta có kể những câu chuyện như
thế th́ đủ biết ông ta búc xúc đến như
thế nào rồi.
Tường Thắng: Cuốn sách đó c̣n không?
thưa ông.
Việt Thường: Cuốn sách đó c̣n chứ,
Về sau này tuy đă bị cấm nhưng nhiều
người có lắm. Trong cuốn Đêm Giữa Ban Ngày,
thằng Vũ Thư Hiên có nhắc đến ông đó.
Nhưng mà nó cũng sợ người ta chê trách, nên nó
cũng chửi trước đó. Nó kêu là: cuốn sách mô
tả những chuyện đó. Nó khơi kiểu là
“thổi phồng” và “văn phong tầm thường
không đáng để đọc”, tuy mọi
người khen nhưng đối với nó không đáng
để đọc. Qua nhận xét về quyển sách
đó th́ ḿnh biết quyển đó là ǵ. Đây là tôi
chưa nói về văn phong, nhưng tôi chắc chắn là
văn của Hà Minh Tuân hơn Vũ Thư Hiên rồi. Hà
Minh Tuân viết ra c̣n trung thực là dám nói sự thật
chứ không phải như Vũ Thư Hiên. Nó viết
cuốn “Đêm Giữa Ban Ngày” chủ ư để
đề cao nó, bố nó, với mấy thằng bạn
mất dạy của nó là bọn Việt Gian thờ Nga!
Chứ nó có nói được cái ǵ đâu? Nó xuyên tạc
sự thật! Tôi đă chứng minh là bố nó có anh hùng
hay không. Tôi có chứng từ lột mặt bố nó ra
bằng lá thư bố nó gởi cho nó đó. Nó có dẫn
giải nhưng bố nó nói là nó có tội với
đảng, có tội với nước. Chính bố nó là
đảng viên và nó với tư cách đảng viên nhân
danh đảng đưa bố nó ra xét xử. Chứ
đâu có đưa ra ṭa án xét xử đâu. Nó là thằng
hèn chứ thằng ǵ? Nó cố diễn giải là bố nó
không có tội ǵ với dân tộc. Bố nó có tội
với đảng thôi. V́ chúng kết án bố nó có tội.
Bố nó đần th́ có tội ǵ lớn cho dân tộc
Việt Nam ?. Làm một thằng lo củi, lo gạo cho các
sứ quán có quái ǵ to mà khoe với có tội?.
Tường Thắng: Khi Hồ Chí Minh đặt tên
cho các cán bộ đi theo là Trường - Kỳ - Kháng -
Chiến - Nhất - Định -Thắng - Lợi. Bố
của Vũ Thư Hiên có tên trong 9 người đó không?
Việt Thường: Không. Tôi xin nói là về sau này
chúng nó cố t́nh xuyên tạc lại đi. Thật ra khi
thằng Hồ Chí Minh đặt ra tên này lúc Trường
Chinh là người ở liền bên cạnh Hồ.
- Trường
là Trường Chinh
- Kỳ
là Vũ Kỳ.
- Kháng là thằng bảo vệ, sau
này ra làm Bộ Tư lệnh Cảnh Vệ. Thằng Kháng
đó đấy.
-
Chiến là
thằng Tạ Quang Chiến theo gái đấy. (chuyện
Nông Thị Xuân).
-
Nhất là
Nguyễn Văn Nhất làm điện đài cho Hồ Chí
Minh (quay phim) sau này ra làm cục trưởng Cục
Truyền Thanh, kiêm phó tổng biên tập cho đài
Truyền Thanh Hà Nội, c̣n gọi là Đài Truyền Thanh
Trung Ương.
-
Định tức
là Đinh Văn Định là thằng ngày xưa làm phó nháy
cho Đỗ Phủ. (làm nghề chụp ảnh dạo).
Nó đi theo Hồ Chí Minh th́ mới chụp các thứ
ảnh của Hồ. Hồ bắt chụp tất cả
những ǵ nó làm, trừ có đi cầu tiêu là nó không
chụp. Lúc nào cũng chụp ảnh Hồ. Chọn
ảnh nào đẹp nhất. Vào thời kỳ đó phim
ảnh hiếm nhưng nó được mua máy, trang bị
bằng toàn những máy móc tối tân (thời đó) các phim
tốt nhất để chụp cho Hồ. Đó là
thằng Đinh Văn Định. Sau này Hồ đưa
nó ra, nó là người đầu tiên thành lập hội Nhiếp Ảnh và nó
được đưa lên chủ tịch. Thằng
đó bị người ta cho cái tên là Đinh Đăng
Đ... Cho nên ở Hà Nội gọi là Đinh Đăng
Định th́ ít có người biết, chứ gọi là
Đinh Đăng Đ... th́ rất có nhiều
người biết. Thằng đó nó là vậy đó.
Đấy là thằng Đinh Đăng Định.
-
Thắng - Lợi
là hai thằng bảo vệ cho Hồ. Sau này thằng
Thắng nó bị bệnh nên cho nó ra. C̣n thằng Lợi th́
cho đi Nam . Hai thằng đó cũng là hầu hạ,
bồi pḥng. Bồ chúng nó nhiều lắm. Trong số
những người bảo vệ cho nó có Tạ Đ́nh
Đề nữa. Nhưng có một điều là tôi không
biết là căn cứ vào điều nào mà nhiều
người vẫn vẽ nhân vật Tạ Đ́nh
Đề lên thành một nhân vật rất là lạ. Minh
Vơ (Vũ Đức Minh) c̣n đưa ra thí dụ:
Hồ Chí Minh có tài thuyết phục người, thuyết
phục được Tạ Đ́nh Đề
(cười nắc nẻ). Thật là Bố láo!.
Tạ
Đ́nh Đề chỉ là
một thằng du thử du thực làng xă. Rồi anh chàng cũng bị cái
kiểu nghèo khổ “bán trời không văn tự”, thời
Tây nó thường tuyển người đi làm
đồn điền cao su. Anh nào đi, kư hợp
đồng rồi nó cho một số
tiền trước. Tạ Đ́nh Đề kư rồi
lấy tiền ăn chơi, khi đi được
nửa chừng th́ định trốn. Anh bị bắt
đưa đi để làm cu li đập đá ở
bên đảo. Sau vụ phi công Mỹ rơi do đạn
của Nhật th́ thằng Hồ Chí Minh cứu
được và đưa người phi công đó
về Hoa Nam cho tướng của
Mỹ ở Hoa Nam . Rồi nó mới cử thiếu tá Patti
sang để giúp cho nó huấn luyện t́nh báo, trang bị
cho chúng nó làm chuyện t́nh báo cho quân Mỹ ở Hoa Nam . Th́
Mỹ mới giúp huấn luyện cho Cộng Sản
một số người này khi đó có liên lạc với
nước Pháp. Chúng nó mới sang chọn lấy
người ở Tân Đảo ở nơi mỏ đá.
Th́ trong số người nó chọn có thằng Lê Giản.
Tường Thắng: Sau này có viết cuốn sách th́
phải?
Việt Thường: Vâng. Kể cả trung
tướng Vĩnh B́nh (B́nh chột), sau này đưa vào
trong Nam . B́nh Chột là từ ở đó ra. Rồi
đến thằng Tạ Đ́nh Đề cũng vậy
thôi. Đến khi đưa xuống th́ Tạ Đ́nh
Đề nó bắn súng có vẻ giỏi, trong sách Minh
Vơ nói nó giỏi vơ, nhảy trên mái nhà như phi thân. Nói láo.
Ai nhảy như thế th́ nó cho đi thi thế giới
nhảy cao th́ đủ giàu lắm rồi. Chắc bây
giờ việc nhảy của nó cũng chưa có ai
nhảy bằng như vậy “nhảy một phát là lên mái
nhà phủ toàn quyền”. Đấy anh nào viết bài
đăng trên internet.
Sau năm 1954, Tạ Đ́nh Đề về. Trước
đó nó đi theo hầu Hồ Chí Minh. Th́ vốn dĩ
như tôi nói thằng do Mỹ đào tạo nên lất
khất. Hồi đầu th́ Hồ Chí Minh c̣n muốn
lấy ḷng Mỹ, lúc đó chưa có đông người
th́ phải xử dụng thằng này v́ nó lưu manh.
Nhưng một hôm th́ nó kiểu “gần chùa gọi Bụt
bằng anh”, anh ấy đi phục vụ thằng Hồ.
Đi qua suối th́ anh mới đề nghị là anh ghé
lưng để thằng Hồ cho anh cỏng. Hồ nói
Hồ không cần, Hồ có thể đi được.
Hồ đi được một hồi th́ trượt
chân xong mấy người xúm lại kéo Hồ lên, Tạ
Đ́nh Đề mới nắm tay Hồ kéo lên bờ. Và
Tạ Đ́nh Đề nói như hơi quát lên:
- “Đă nói rồi. Để cho người ta cơng th́
không để. nhỡ ngă một cái. Có chuyện ǵ th́ trung
ương lại phê phán”.
Hồ cười, Hồ
họp lại Hồ xin lỗi. Hồ cũng khôn lắm,
Hồ tự phê b́nh:
-“Bác thấy các chú
vất vă đi qua suối. Người nào cũng cũng
đeo bọc tất cả. Bác lại đi ḿnh không. Bác
c̣n khỏe. Chẳng may trượt chân thôi”.
Cũng có
người nói Hồ giả bộ trượt chân
để thử ḷng xem người bảo vệ có trung
thành không?. Đấy là có người nói như vậy,
ḿnh chả biết có đúng không. Thằng Hồ nó lưu
manh lắm thành ra chẳng biết nó làm cái ǵ. Nhiều khi
nó giả vờ xem mọi người có lo lắng cho tính
mạng của nó không. Th́ những thằng cũng lo
lắng cho nó, nhưng không nói ǵ cả. Chỉ riêng
thằng Tạ Đ́nh Đề có thái độ như
thế. Th́ sau đó nó mới giả vờ cử thằng
này đi. Tức là nó đưa anh về Khu 3, tức là
dưới quyền Lê Thanh Nghị, sau này dưới
quyền thằng Đỗ Mười. Anh về Khu 3 th́
anh bắng nhắng ở khu đó, xảy ra chuyện anh
đi “chim” ghẹo gái. Tay kia cũng đại úy,
đại đội trưởng ǵ đó, anh dí súng vào.
Tên kia không biết thằng Tạ Đ́nh Đề là
thứ du thủ du thực. V́ trông thằng Đề nó
nhỏ như con khỉ, nó xấu, mặt nó nhăn nhó
(người ta cứ bảo như là tề thiên
đại thánh là con khỉ đấy). Râu th́ rậm,
người th́ nhỏ, đầy lông. Th́ nó mới rút súng
và dí vào đùi anh kia và làm một phát. Đến lúc đó
th́ Tạ Đ́nh Đề nổi lên, nói tại v́ nó
bắn giỏi. Nhưng sự thật chính nó vẫn nói là “Bắn
có giỏi đâu! Dí súng vào đùi tao bắn làm sao mà không
trúng?”. Ḿnh chỉ nghe “huấn luyện mấy
thằng bắn giỏi”.
Sau năm 1954, nó
về Hà Nội nó đâu có được làm ǵ lớn
đâu?. Cho nó làm phó ty công an của Đường sắt.
Ông cứ tưởng nó ghê gớm ǵ?. Khi nh́n dáng
điệu nó xum xoe trước thằng Hà Đăng
Ấn, tổng trưởng Cục Đường
sắt th́ cũng đủ biết rồi. Thằng
Ấn này xuất thân là dân xúc than ở đầu máy xe
lửa. Nó chưa được làm tài xế, nó chỉ là
thằng xúc than thôi mà thằng Đề xum xoe “anh anh, em em”
đứng khúm núm th́ nó mới cho phụ trách phó ban Thể
dục thể thao, coi đội bóng đá, bóng chuyền,
bóng bàn của Tổng cục Đường sắt.
Thế thôi chứ có ǵ đâu?. Đội bóng đá
Đường sắt th́ nó cũng nổi tiếng v́ nó
tập họp được một số người
đó.
Trước kia chúng
nó vào thành th́ có một số người trong đó có
cả hai tay; 1 tay là Bảy trung úy/ thiếu úy Quang Minh
cột lại với Sát, cùng với những tay Th́n
với Luyến, th́ đội bóng đó trở thành
nổi tiếng một tí, cho nên thằng này có tên tuổi
vậy thôi. Sau vụ nó bị đánh là v́:
1 - nó lấy một
người vợ tư sản ở Hàng Đào, trong
cuộc cải tạo tư sản. Nó lợi dụng nó
từng bảo vệ thằng Hồ Chí Minh th́ các anh địa
phương này cũng sợ. Nghe nó nói thế nhưng
đâu biết lư lịch tông tích ra sao?. Chỉ nghe nó Tạ
Đ́nh Đề bắn rất giỏi, đă từng là
bảo vệ của “Bác Hồ” ..v..v.. th́ sợ. Nó bảo
kê cho một bà (bị đánh tư sản) th́ buộc bà
đó phải lấy nó thành vợ chồng, coi như nó cam
tội lấy tư sản.
2 - Chưa nói
đến việc nó bắt đầu có óc làm ăn theo
kiểu (những ai ở tù Z30D th́ biết) làm ăn như
thằng Trịnh Nhu, trưởng trại Z30D. Nó tổ chức
sản xuất vợt bóng bàn, bàn đánh bóng bàn ..v..v.. th́ nó
mới lôi vợ con của cầu thủ vào làm để
có quỹ riêng, để chi tiêu cho đội bóng và làm
những việc riêng. Rồi mới xảy ra vụ tranh
chấp nhau. Nó được phe của bên quân đội,
từ quân đội về nằm ở trong tỉnh
trưởng công an Đường sắt (cho nên anh
chỉ là phó thôi), nên mới xảy ra vụ thằng
trưởng ty công an Đường sắt.
Sau vụ Hoàng Văn
Hoan th́ nó lại trốn đi Đồng Đăng cùng
với thằng trưởng ga Hà Nội. Tụi nó thân Tàu,
nên mới chạy sang Tàu th́ bị bắt lại ở
Nội Trừng. Thành ra về đó, Tạ Đ́nh
Đệ bị công an nó đưa xe tăng, cả
tiểu đoàn công an đến vây khu sản xuất dụng
cụ thể thao của thằng Tạ Đ́nh Đề
này. V́ trong lực lượng Thể thao thời kỳ
đó có “dân quân tự vệ”, chúng nó đều
được trang bị súng cả. Thằng nào cũng
trang bị súng cả. Thành ra công an sợ thằng
Đề phản, v́ (như tôi nói) nó có máu liều nên
phải đưa cả súng máy đến gát, chúng nó phát
loa để bắt Tạ Đ́nh Đề, sau đó
mới bỏ tù. Đại khái câu chuyện như vậy.
Thời kỳ đó th́ đúng là lần đầu tiên
trong đời (mà tính chất Tạ Đ́nh Đề
như thế), Cho nên khi ra ṭa nó mới chửi ṭa án,
chửi quan ṭa. V́ từ trước đến giờ
đâu có ai dám chửi ṭa đâu?. Chỉ có mỗi Tạ
Đ́nh Đề mới chửi như vậy. Th́ nhân dân
Hà Nội rất thích. Người ta thích không phải v́
thích con người Tạ Đ́nh Đề, mà thích là v́
lần đầu tiên có người dám thay mặt họ
để chửi thẳng vào quan ṭa tức là đại
diện cho chế độ Việt Gian của Hồ Chí
Minh. Đó là lư do mà họ đến đông nghẹt
để nghe. Họ mới vứt bánh ḿ cho. Lúc bấy
giờ chẳng có ǵ cho cả. Cho nên khi công an dắt
Tạ Đ́nh Đề từ Hỏa Ḷ ra, họ vứt
hàng mấy trăm ổ bánh ḿ, nếu vứt thêm nữa
th́ có thể bị chôn dưới đống bánh ḿ đó.
Câu chuyện như thế. Sau này Tạ Đ́nh Đề
trở thành một thứ “anh hùng”. Người ta suy tôn lên
như vậy bởi v́ anh dám chửi. Chí có vậy thôi !
Chứ đâu có ǵ ghê gớm lắm đâu!
Tường Thắng: Bây giờ ông nói ra th́ mọi
người mới hiểu. Chứ c̣n ở ngoài không
hiểu th́ cứ tưởng là nhân vật nào đó
được thần thánh hóa ghê lắm. Thưa ông
Việt Thường.
Việt Thường: Tụi Cộng Sản lợi
dụng ghê lắm. Tôi nói là nó luôn luôn học từ thầy
nó là thằng Hồ Chí Minh “biến bị động
thành chủ động”. Tức là từ chuyện
Tạ Đ́nh Đề đó nó làm cho các anh thổi
phồng nó lên để các anh cứ tập trung vào Tạ
Đ́nh Đề mà quên đi các chuyện khác. Trong khi nó vẫn
cứ làm việc khác. Nó thủ tiêu người này,
cướp đoạt của người khác. C̣n các anh
cứ ra ngoài quán, cứ bàn tán. Ra đến hải
ngoại này th́ mấy anh bốc lên “Tạ Đ́nh
Đề được đào tạo của CIA”,
đào tạo thành cái ǵ? ..v..v.. ghê gớm lắm. “Gặp
Hồ nhảy phắt lên nóc nhà”. Chỉ cần Hồ
cầm đôi đũa biết ngay, Hồ nh́n bát cơm
bảo:- đưa thêm một đôi đũa, bát cơm
là sắp sửa có khách”. Láo!. Chuyện đó thành
chuyện hề, hài hước chẳng có tính cách ǵ
phục vụ chuyện chúng ta vạch mặt tụi
Việt Gian Cộng sản cả. Nhân vật Tạ Đ́nh
Đề là như vậy. Tôi biết rơTạ Đ́nh
Đề v́ tôi đă từng ăn cơm với Tạ
Đ́nh Đề. Chưa nói Tạ Đ́nh Đề là
một người rất khâm phục Quang Dũng.
Thần tượng của Tạ Đ́nh Đề là nhà
thơ Quang Dũng.
Tường Thắng: Nghe nói Nguyễn Cao Kỳ
cũng rất khâm phục một thần tượng Quang
Dũng với bản nhạc “Đôi mắt Người
Sơn Tây”.
Việt Thường: Quang Dũng là đảng viên
Việt Nam Quốc Dân Đảng cũ, V́ Quang Dũng theo
cụ Vũ Hồng Khanh. Quang Dũng tuy là người
gốc Sơn Tây nhưng gia đ́nh, họ hàng ông phiêu
bạt sang bên Tàu ở Vân Nam là nơi hoạt động của
cụ Vũ Hồng Khanh. Thế rồi ông theo Việt Nam
Quốc Dân Đảng về. Sau này đến lúc cái
gọi “Cách mạng tháng 8” th́ ông ở lại theo Việt
Minh. Do đó ông cũng là một người bị
lừa.
Tường Thắng: Sau này Quang Dũng mất
rồi phải không? Thưa ông Việt Thường?
Việt Thường: Dạ mất rồi. Nhiều
người đi theo Cộng sản, trong đó có
người như Quang Dũng, th́ phải nói (như
trước tôi có nói) là bị chết đói. Ngoài Quang
Dũng c̣n một người nữa là Chính Nhiên của báo
Nhân Dân cũng bị (bỏ) chết đói.
Hôm nay bài tôi nói cũng đă dài rồi.
Tường Thắng: Hôm nay là hết phần
một (1) thưa ông Việt Thường?
Việt Thường: Vâng, hôm nay là hết phần
giáo đầu. Kỳ tới tôi xin nói lần lượt
dân oan trong từng thành phần một: - Dân oan là
phụ nữ - Dân oan là thanh niên (th́ tất cả họ
đă như thế nào) - Dân oan là nông dân. Cuối cùng
th́ ông sẽ thấy là đến bây giờ dân oan là
công nhân nữa. Như vậy tức là toàn bộ các
thành phần xă hội Việt Nam đều là dân oan
cả. Chứ không phải Việt Gian nó cứ núp
dưới công nhân và công nhân, bây giờ bắt đầu
bị đánh lừa, một quả lừa lớn
nhất sau khi Việt Gian Cộng sản nó mở cửa
đấy. Chúng nó đă lộ nguyên h́nh là một
bọn Việt Gian Cộng sản Bán Nước.
Tường Thắng: Đúng là ông dùng chữ
“quả đánh lừa”. Đúng là “quả lừa kế
tiếp”. Ở thời điểm nào nó cũng có những
quả lừa riêng của nó.
Việt Thường: Nhưng đặc biệt là
nhân dân Việt Nam bị quả lừa này rất nặng,
bây giờ nó ra hải ngoại nó vẫn làm “quả
lừa”. Ông xem trên Đàn Chim Việt có thằng cha Nguyên Hân
nào đó nó giả vờ viết để nó quảng cáo
cho “Duyên Dáng Việt Nam” tại Singapore, đưa ảnh
thằng Nguyễn Vũ Khế nịnh hót.
Tường Thắng: Đứng giữa hai cô “hoa
hậu”.
Việt Thường: Vâng, Trước đây một
hai tuần Đàn Chim Việt giả vờ bị hỏng
hỏng cái ǵ đó. Rồi kêu gọi mọi người
quyên góp tiền th́ mới có thể tiếp tục làm
được. Th́ đó là một lối xin. Bây giờ
đưa cái này th́ thằng Nguyễn Vũ Khê th́ nó xập
xà nó cho tiền đấy chứ. Nhưng thằng
Nguyên Hân nó tưởng là nó viết khéo léo, thế là nó che
mắt được thiên hạ. Nó ḷi bộ mặt
Việt Gian bồi bút của nó ra. Cái thứ rẻ
tiền, nói Ngu mà lại cứ tưởng là có thể
lừa được mọi người. Tổ
tiên ḿnh có câu nói: “múa ŕu qua mắt thợ”. Mới
học đ̣i cầm bút, không biết cầm bút
được bao giờ? đă Ngu rồi
cứ tưởng thiên hạ không ai nh́n thấy cả. Nó
chỉ cần nó ca ngợi Duyên Dáng đủ kiểu: “cuối
cùng dù sau đi nữa cũng rất thành công, như
thế là đủ rồi”. Chúng ta cần ǵ biết
Duyên Dáng ở bên Singapore ?. Sao nó không viết về tụi
Trần Đức Huy này, cái tụi đang làm Sài g̣n Love
Story, đến cạt (card/ thiệp) tết ..v..v..
Tụi hát ở bên Portland , nó sao không viết về cái
đó đi?
Tường Thắng: Dạ cám ơn ông Việt
Thường rất nhiều cho buổi nói chuyện ngày
hôm nay và chúng ta sẽ nói chuyện tiếp về bốn (4)
phần sau. Thưa ông Việt Thường.
Việt Thường: Dạ vâng, kính chào ông
Tường Thắng và kính chào quí vị thính giả
của Vietnamexodus.