Phải Kiên Định Lập
Trường
Nhà
báo Việt Thường
Ngày 18
tháng 12 năm 2006
Người Đánh Máy: Trúc
Đông Quân
Lời Ghi Chú:
Nhận thấy các bài nói chuyện của ông Việt Thường trên Việt
Nam Exodus (vietnamexodus.com)
đáng để cho chúng ta lưu tâm, cùng với yêu cầu
của nhiều độc giả khắp nơi trên
thế giới và nhất là sự yêu cầu của các
thính giả, độc giả hiện đang ở trong
nước. Chúng tôi cố gắng bỏ thời gian eo
hẹp để đánh máy lại cho tiện việc các
độc giả trong nước không có phương
tiện theo giỏi qua “Hệ Thống Chuyển Tin Toàn
Cầu - World Wide Web - Internet”.
Qua các cuộc nói chuyện của nhà văn, nhà
báo Trần Hùng Văn tức tác giả Việt
Thường trước đây ông viết cho tờ
Độc Lập ở Hà Nội lấy bút hiệu
Trọng Kính. Trần Hùng Văn bị Cộng sản
bắt giam hơn 10 năm, ông cũng đă trải qua
những màn bị chúng tra tấn rất dă man trong một
thời gian dài. Sau đó ông được chính phủ Anh
bảo trợ sang Luân Đôn, từ năm 1993 ông cộng
tác với nhiều tờ báo với bút hiệu Trần
Thượng Dân hiện ông đang sinh sống tại Anh.
Tác giả Việt Thường cũng là một tay
chấm tử vi và phong thủy có hạng. Với
cương vị là nhà báo dưới chế độ
Cộng sản nên tác giả có dịp tiếp xúc với
nhiều hạng người trong xă hội Cộng
sản. V́ vậy tác giả Việt Thường biết
được nhiều chuyện đặc biệt
với nhiều chi tiết. Xin quí độc giả theo dơi
bài nói chuyện dưới đây của tác giả
Việt Thường.
***
Hệ Thống: vietnamexodus. Org
Tường Thắng: Kính thưa quư thính giả
của Việt Nam Exodus ngày hôm nay Tường Thắng xin
tiếp tục được nói chuyện với nhà báo
Việt Thường từ Luân Đôn liên quan những
đề chung quanh liên quan đến công việc chung
của chúng ta tại hải ngoại cũng như ở
trong Việt Nam. Dạ thưa chào ông Việt
Thường.
Việt Thường: Kính chào ông Tường
Thắng và kính chào quư vị thính giả của Vietnamexodus.
Tường Thắng: Dạ vâng. Thưa ông Việt
Thường, hôm nay ông định tŕnh bày đề tài ǵ
đến với quí thính giả thưa ông Việt
Thường?
Việt Thường: Hôm nay tôi cũng vừa
mới được biết việc “Hội Dân Oan”
mới thành lập do nhà văn Trần Khải Thanh
Thủy. Th́ tôi hoàn toàn ủng hộ tổ chức này, v́ nó
có những cái ḿnh có thể tin được:
1- người đứng ra tổ chức là
Trần Khải Thanh Thủy. Đó là người như
tôi đă khẳng định: “Đây là một
người đấu tranh thực ḷng”. Bản thân bà
cũng là “dân oan” nữa. Rồi bà cũng là
người giúp đỡ “dân oan”. Lập
trường của bà rất rơ ràng, không như mấy cái
nhóm mà tôi gọi là “dân chủ cuội”. Đấy là
cái thứ nhất ḿnh có thể tin được.
2- Về “dân oan” giống như là tôi
đề cập đến chuyện của Quân Lực
Việt Nam Cộng Ḥa, hay là có lực lượng
để phát triễn sâu rộng cả hải ngoại
lẫn cả trong nước. Th́ “hội Dân Oan” này c̣n có
hạ tầng cơ sở mạnh hơn, là bởi v́
nếu như căn cứ vào điều 4 hiến pháp
của Việt Gian Cộng sản th́ đảng chúng nó
hiện nay có hơn 3 triệu, mà nhân dân Việt Nam trong
nước gần 85 triệu, và hải ngoại là 3
triệu. Tức là ngoại trừ số đảng viên
đi, th́ như thế tức là trong nước có gần
82 triệu người là “dân oan”. Và ở hải
ngoại 3 triệu người đều có thể là “dân
oan” được hết. Bởi v́ trong nước
tại sao lại là oan ? Oan là v́ người ta
cũng là người Việt
1- Có nghĩa vụ để bảo vệ cái
đầu năo của “hội Dân Oan” đó tức là nhà
văn Trần Khải Thanh Thủy. Th́ thí dụ như
hội nhà báo của các ông có thể kết nạp nhà
văn Trần Khải Thanh Thủy, bởi v́ bà cũng
từng là một phóng viên của báo mà bị nó đuổi
ra khỏi báo. Rồi hội Văn Bút của Việt
2- Chúng ta cũng có quyền thành lập những chi hội dân
oan ở hải ngoại. Đó là để có thể
căn cứ vào mấy cái điều mà quốc hội
Mỹ đă thông qua về việc đ̣i lại nhà cửa
tài sản sau năm 1975. Th́ những chi hội đó có
thể làm đơn thống nhất. Chúng ta căn cứ
vào đó để chúng ta gởi cho quốc tế. Về
trong nước, th́ chúng ta ở hải ngoại này có
thể giúp cho Trần Khải Thanh Thủy bằng cách là:
Nếu trong tổ chức mạng lưới chân rết
của bà chuyển ra đến các Tỉnh và các khu
vực. Nếu nơi nào c̣n có quá ít người, th́ khu
vực các khóm tổ chức với nhau thành chi nhánh, th́
hải ngoại chúng ta cũng làm những cái tương
ứng của các tiểu bang, các thành phố nào đó và
chúng ta đứng ra coi như đỡ đầu cho chi
hội đó. Đỡ đầu về mọi mặt,
về mặt tuyên truyền, mặt công bố cho quốc
tế biết, kể cả vật chất nếu
cần. Đặc biệt là hỗ trợ về mặt
pháp lư, tức là những nơi đó có những
người dân oan th́ phải có tên tuổi cụ
thể, họ làm đơn cụ thể, gởi cho chúng
ta giúp đỡ để mà đấu tranh đ̣i
quyền lợi đó trước toàn án. Trong nước
nếu nó không giải quyết được th́ đưa
cho ṭa án quốc tế. Đấy là những cái (có thể
làm). Và những người (công an) đánh đập
người dân oan th́ chúng ta lấy tên tuổi rơ ràng.
Người đứng ra để kiện th́ chúng ta có
thể như (bửa trước tôi có nghe tổ
chức đấu tranh cho dân chủ nhân quyền ở
Việt Nam do các ông Giáo sư Nguyễn Văn Canh, Luật
sư Đinh Thạch Bích, Đại tá Hoàng Đạo
Thế Kiệt..v..v.. Trong đó cả các vị đă
h́nh thành tổ chức đó.) Th́ bà kiện như
vậy. Tức là có những lá đơn đó gởi
cho chúng ta, và chúng ta có thể đưa cho các nước
trong khối dân chủ để khi những đứa
(công an) sau này nó cùng con cái đi tới nước đó
(cư ngụ hay du lịch .v..v..) th́ ḿnh đă có đơn
sẵn rồi để chộp nó được ngay hay
không cấp Visa, không cấp chiếu khán cho chúng nó vào. Th́
đó là điều cụ thể. Cho nên chúng ta hoàn
toàn phải hết sức giúp.
Ngoài ra chúng nó ra cái luật 37 cấm báo chí, th́ ḿnh đâu
cần ra báo chí. Nhưng chúng ta phải coi những bản
thông tin: Tổng kết t́nh h́nh từng tuần, từng
tháng, từng quí để gởi cho khắp nơi,
gởi cho quốc tế, nhân quyền quốc tế, ân xá
quốc tế, các hội từ thiện quốc tế.
Bởi v́ việc đến cứu trợ từ thiện
là cứu trợ cho người dân oan này trước
nhất đă.
Đấy là những cái tôi tŕnh bày, (tôi nghĩ rằng)
nếu mà chúng ta làm một cách hữu hiệu như
vật, th́ hiện nay đă có ủy ban bảo vệ cho
nhà văn Trần Khải Thanh Thủy rồi, nhưng
việc nó chưa được rơ ràng lắm. Nếu
tất cả chúng ta lập ra tất cả các chi hội
và điều kiện kết nạp bà Trần Khải
Thanh Thủy với tư cách là hội viên danh dự
chẳng hạn th́ rất là hữu hiệu. Như vậy
th́ bà được thông tin ra quốc tế, các
nước đều ủng hộ hết. V́ bà có cái
rất hay là vừa là nhà văn, nhà báo, nhà giáo nữa. Cho
nên đối với quốc tế, công đoàn nhà giáo
cũng có thể kết nạp bà được. Rồi
bà cũng bị nạn về nhân quyền nên cũng có
thể kết vào hội Nhân Quyền giúp đỡ bà
cũng như hội Ân Xá Quốc Tế có thể
đứng ra can thiệp, đỡ đầu cho bà
ấy..v..v..Tôi nghĩ là chúng ta phải xúc tiến cái đó
rất mạnh để giữ cho đó là đầu
mối, cái đầu tàu quan trọng nhất. Từ đó
sẽ làm chuyển biến những tổ chức khác, mà
người ta đă bị cái gọi là những tổ
chức dân chủ cuội, nửa vời đấy
Nó làm cho người ta đi thụt lùi. Đáng lẽ ra
thời đại này phải đi ô tô, hoặc là đi
máy bay để đi tới nơi cái đích của dân
chủ tự do, th́ họ (dân chủ cuội) lại khuyên
nhân dân nên cưỡi trâu, nên đi bộ. Th́ chắc là không
biết đến thế kỷ nào mới xong. Đó là nói
đến chuyện thứ nhất là về chuyện
đó.
Chuyện thứ hai tôi muốn nói đến là vừa qua
tôi có nhận một lá thư từ trong nước
của ông Nguyễn Phương Anh ở trong cái nhóm
gọi là dân chủ đấy. Ông có gởi tôi để
góp ư kiến về chuyện tôi nhận xét Linh mục
Nguyễn Văn Lư về bài Linh mục Lư viết về
Đỗ Nam Hải bị bắt ở đồn công an
(lần trước tôi có phân tích). Trong đó tôi nghĩ
rằng Nguyễn Phương Anh muốn tôi viết riêng
cho Nguyễn Phương Anh. Nhưng tôi thấy không có
cần thiết v́ tôi có thể trả lời trên này cho nó
công khai hơn.
Tường Thắng: Tôi đồng ư. Nguyễn
Phương Anh là người trong nước, thưa ông
Việt Thường.
Việt Thường: Vâng! Nnguyễn Phương Anh
người đă từng viết thư yêu cầu
quốc tế, yêu cầu hải ngoại đóng góp
tiền cho Nguyễn Khắc Toàn để mua computer và
để sinh sống ..v..v.. Ông (TT) có lá thư đó trên các
web, h́nh như web Ư Kiến cũng đăng, Vietland, các
nơi đều đăng cả. Th́ đó có kêu gọi
cách đây lâu rồi. Thứ nhất là Nguyễn
Phương Anh cái tên đó có nhiều rồi, đă
từng đứng trong nhiều chuyện ấy rồi.
Đă từng đi du học từ ở nước ngoài,
làm cho công ty nước ngoài nào đó để về.
Rồi hoạt động th́ bị nó giữ lại không
cho đi tiếp nữa đấy. Có lẽ làm cho công ty
Ấn độ. Trong đó Nguyễn Phương Anh nói
ḿnh là người của nhóm Hoàng Minh Chính, Trần Khuê,
Đỗ Nam Hải, Nguyễn Văn Lư, Nguyễn Thanh
Giang, Nguyễn Chính Kết, nhà văn Hoàng Tiến,
Nguyễn Khắc Toàn. Tức thừa nhận ḿnh là một
nhóm như thế. Tôi cũng xin kể ra là ở trong cái
thư đó th́ ông lại có những cái sai. Là ông ta nói quan
điểm sở dĩ tôi mang chuyện của Linh mục
Lư hay các thứ là chuyện “bé xé ra làm to” là tại v́
tôi đi xa nước ngoài lâu rồi nên tôi không hiểu
những điều trong nước, t́nh h́nh hiện nay là
người ta đều... .Trong thực tế, bản
thân cũng nói rằng là chính ông ta cũng phải coi
thần tượng Hồ Chí Minh là 9 công 1 tội thôi.
Tường Thắng: 9 công 1 tội?
Việt Thường: 9 công 1 tội! Có công với
đất nước dân tộc có 9 cái. Chỉ có 1
tội. Nhưng ông ta không có nêu ra là công đó là công ǵ?
Một tội đó là tội ǵ trong đó không có nêu? Vậy
ở đây tôi chỉ xin tóm tắt: Cho dù có 9 công ǵ
chăng nữa. Nhưng riêng một tội bán
nước là đă xổ toẹt đi hết rồi.
Chắc là công đó cũng không bằng công của
Thống Chế Petan của Pháp. Ông ta cứu nước
Pháp trong thế chiến I, nhưng khi ông Petan mới
hợp tác thôi, chứ chưa dâng một đất,
một tỉnh nào cho Đức cả th́ đă coi như
là tử h́nh rồi. Riêng Hồ Chí Minh, chắc chắn
nếu Phương Anh thích dẫn chứng lịch sử
nên chịu khó nghiên cứu thêm cho sâu sắc, cho hiểu
hơn.
Tường Thắng: Đề nghị nên
đọc cuốn Văn Kiện Đảng Toàn Tập,
Hồ Chí Minh Toàn Tập, nhất là những lá thư
Hồ Chí Minh gửi cho Đảng Cộng sản.
Việt Thường: Chắc cũng chả
đọc nỗi đâu!, chắc cũng chỉ tŕnh
độ học sử, học kiểu toát yếu sử
bây giờ. Thành ra hắn ta nói lăng nhăng linh tinh.
Thứ hai nữa, Nguyễn Phương Anh cũng tuyên
bố sở dĩ Linh mục Lư nói như thế là tại
v́ tôi không hiểu được công an không phải là
họ xấu cả đâu? Mà theo Nguyễn Phương Anh
nói là: “Công an đa phần là tốt, có thể nói
đến 8-9 phần là tốt, chỉ có số ít là
mới độc ác thôi”. Nó khẳng định rơ ràng
như thế.
Ở đây tôi trả lời cho Nguyễn Phương Anh
về công an nó tốt hay xấu như thế nào?
Phương Anh nói là:
- “Ngay đối với công an đối với
Phương Anh rất nhiều lần làm việc với
công an th́ luôn luôn công an không có phải xấu như tôi
nghĩ và đừng có nghĩ những người bị
đánh đập, cái đó là số ít thôi, không thể nói
chuyện là công an xấu”.
Rồi cũng nói là:
-“Chúng ta t́m cách lôi kéo bởi v́ nhân dân 80% là nông dân vẫn
coi thần tượng Hồ Chí Minh. Cho nên phải sử
dụng thần tượng Hồ Chí Minh để t́m cách
(quốc tế cũng nói, chính Cộng Sản cũng nói)
là bọn chúng rất sợ diễn biến ḥa b́nh”.
Phương Anh đưa ra cái lập luận
đó:
- “Hiện nay Việt Nam làm ǵ c̣n Cộng Sản nữa,
cứ về mà xem.?”
Đại khái nói cái kiểu như thế.
Rồi nói tiếp là:
- “Tiêu diệt tất cả Cộng Sản đi, th́ có
nghĩa là bảo bố mẹ như kiểu Phương
Anh chẳng hạn th́ về treo cổ bố, treo cố
mẹ v́ là đảng viên sao?”. Th́ đấy là một lối nói.
Bây giờ tôi xin phân tích lại điều của ông
Nguyễn Văn Lư. Lá thư của ông Nguyễn Văn Lư
đó hôm trước tôi chưa nói hết, tôi chỉ
mới nói một phần thôi. Sự thật hôm nay tôi
muốn nêu rơ hơn v́ hôm đó tôi chỉ nói chung chung, là
muốn để cho ông Nguyễn Văn Lư có điều
kiện để ông căi chính lại. Nhưng sau đó không
những không căi chính mà c̣n viết mới thêm sau nữa là
thư bổ sung thêm một câu viết, ông cho biết là: Lê
Đức Anh đă trả lại thể đảng
từ trước Hội Nghị APEC, trả lại 60
năm tuổi đảng, trả lại hết tài
sản cho đảng Cộng Sản Việt Nam, rồi
xin hai cái chuyên cơ để chở đồ
đạc, tài sản tư và gia đ́nh đi vào ẩn trú
ở trong Sài G̣n. Đúng không? Bài đó trên Vietnamexodus có.
Chuyện ở đây là chúng ta đều thừa biết
Linh mục Nguyễn Văn Lư là một người rất
có uy tín. Không biết ở trong nước th́ uy tín đó
ở mức độ nào th́ tôi không rơ, những chắc
chắn là có uy tín với An Truyền, Nguyệt Biều
xưa kia. C̣n đối với hải ngoại th́ ông
rất là có uy tín. Đặc biệt là ngay bản thân tôi,
tôi đă từng coi ông là một vị anh hùng mà tôi vẫn
đánh giá ông là từ trước đến giờ
những người chống Việt Gian Cộng sản
th́ ông là người đi đúng bài bản nhất.
Tức là dựa vào dân, nâng cao dân trí. Dựa vào dân, lo
lắng cho đời sống của dân. Lo cả phần
thực tế tức là ăn uống, vật chất là
học hành cho cả về tâm linh tức là chủ chiên
chăn dắt con chiên. Th́ đấy là một
người. Nhưng không thể nói rằng ở giai
đoạn đó ông tốt, th́ đến giai đoạn
sau ông không tốt th́ lại lờ đi cái chuyện sai
của ông?. Cho nên khi ông viết lá thư này, th́ chúng ta
phải đặt lại câu chuyện này. Đó là sau khi
ông bị đi tù về rồi th́ ông bắt đầu
tham gia mở rộng hơn là cái giai đoạn ông ở
An Truyền, Nguyệt Biều. Lá thư này có mấy
điểm mà hôm đó tôi có nói nhưng tôi chưa giải
thích cho nên có những người hiểu lầm.
Tôi nói: “đây là một quả lừa! một sự
lừa đảo!” ông (TT) có nhớ câu tôi nói trong bài
phân tích. Lừa đảo chỗ nào? Thứ nhất là kêu
gọi mặc áo trắng đó. Mới nghe th́
tưởng như kêu gọi để ủng hộ trong
nước. Nhưng không phải kêu gọi trong
nước mà chi là úp (mở), ông chỉ nói: hiệp thông
với những nhà dân chủ thôi. Tức là chủ
yếu chỉ giúp cho mấy chục người như
Nguyễn Khắc Toàn nói thôi! Cho dù khối 8406 của ông,
như ông nói có hàng mấy ngàn người nữa đi, cho
là có mấy ngàn người th́ trong nước ḿnh c̣n
những người (như tôi đă tŕnh bày) là những
người oan khổ dưới sự thống
trị của tụi Việt Gian Cộng sản, cả
cái đảng của nó, c̣n lại gần 83 triệu
người kia mà? Tại sao lại chỉ kêu gọi cho
mấy chục người đó (mà thôi)? C̣n hai cái yêu
cầu sau tôi đă phân tích rồi. Đó là nó hoàn toàn
chẳng có giá trị ǵ cả. Cái đó chỉ là thừa râu
ria để che đậy cho mỗi nhu cầu để
bảo vệ ḿnh thôi th́ không có đúng. Hôm trước
tôi có đọc bài của Cụ Phan Khôi rồi
đấy: “Một người làm cách mạng chỉ lo
cứu ḿnh, lo an ninh, không biết ǵ đến tính mạng
của nhân dân cả. Th́ cái đó là giả, là dzỗm,
đâu phải là thiệt mà là ngụy cách mạng
rồi”. Đây có vấn đề chuyện này: Phong
trào áo trắng này nhằm lừa hải ngoại
với quốc tế. Chứ không lừa trong
nước. Để lấy le. (như tôi tŕnh bày),
để cuối cùng được quốc tế
ủng hộ rồi sau này vào quốc hội cho làm dân
chủ cuội của Việt Gian Cộng sản th́ ta
vẫn đánh giá đây là phần tử đối
lập, đối lại chế độ của
Việt Gian Cộng sản. Cho nên có thể được
người ta ủng hộ. Có biết đâu đó
chỉ là những con rối do Cộng sản
dựng ra thôi. V́ sao?
V́ nếu chúng ta theo dơi tin tức th́ các vị có
thể thấy được là: Tại Hà Nội ngày 26
tháng 11 năm 2006 th́ tụi Việt Gian Cộng Sản
đă phát động một cái ngày gọi là: “ngày
hội Giải Cứu v́ Màu Trắng”. Đó là nó
đề nghị kêu gọi mọi người phải
giúp may áo trắng gửi đến giúp đỡ cho
tất cả những học tṛ nghèo và đặc biệt
gửi đến những vùng bị băo. Th́ chuyện
đó nó phát động từ ngày 26 tháng 11 rồi. Và sau
đó ngay từ Sài G̣n nó đă bắt đầu phát cho
trẻ em nghèo 4000 cái áo trắng tặng cho học sinh nghèo
(chỉ riêng Sài G̣n thôi). Và sau đó tặng lên Tây Nguyên,
kể cả Hà Nội .v..v.. các nơi khác đều
tặng cả. Th́ ngày 28 tháng 11 năm 2006 (tức là 2 ngày
sau) các ông ra lời kêu gọi mặc áo trắng.
Như vậy chưa nói đến trước kia tại
sao phải mặc áo trắng? Bởi v́ học sinh trong các
trường đều mặc áo trắng hết. Nếu
quí vị nào xem lại những băng quay phim về du
lịch của các nước ngoài và cũng giống
như của hăng Kim Lợi ở bên Mỹ về hay quay du
lịch. Về thử xem những phim quay về các
trường học, rồi những phim của Việt
- Các trường học nữ sinh đều mặc áo
trắng hết cả.
- Sinh viên cũng mặc áo trắng hết cả.
- Học sinh các trường phổ thông đều mặc
áo trắng hết cả.
- Nhân viên các công sở ngày đầu tháng, ngày giữa tháng
đều mặc áo trắng hết cả.
Cho nên, cái tṛ này làm như thế cho những người
không theo dơi tin tức, “đùng” một cái chụp ảnh,
yên trí là h́nh họ mới chụp ảnh trong nước
mặc áo trắng, họ yên trí là đă chứng tỏ áo
trắng trong nước là do ủng hộ lời
của nhóm đó lắm, và yên trí nhóm đó là nhóm thật.
Cho nên chuyện này nó là một chuyện lừa!. Cái này không
có đúng, làm kiểu lại bắt đầu xảo trá
như thế này th́ nó không phải là cái đáng để
cho chúng ta đi theo. Nhưng phần ông (Lư) nói trong đây là
do ông có uy tín, cho nên, nhất là đối với những
người nào là công giáo th́ lại càng tin ông hơn. Ở
hải ngoại này, nhất là giới trẻ, th́ ông nói cái
ư của ông ra, ông không nói rơ ràng, Cái chết là ở chổ
ông không nói rơ ràng. Thí dụ như ông nói: “Lê Đức Anh
đă trả lại thẻ đảng”. Trong đó ông
nói nữa là về những nhân vật ông phân tích tức
là Lê Đức Anh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu
th́ đă t́m cách xuống ngựa an toàn rồi. Tức là coi
như tụi đó không có cầm quyền nữa. C̣n phe
Nguyễn Minh Triết, Vơ Văn Kiệt, Phan Văn
Khải th́ quen uống whisky, Cola của Mỹ. Tức
là ư nói phe đó cầm quyền nhưng nó đă thân Mỹ
rồi. Th́ ở đây nó có cái khác ở chỗ này. Cái
chữ Vơ Văn Kiệt và Phan Văn Khải chỉ là thêm
vào thôi. C̣n muốn đưa Nguyễn Minh Triết vào
đó, tức là tập đoàn cầm quyền hiện nay,
tụi hành pháp hiện nay là Nguyễn Minh Triết,
Nguyễn Tấn Dũng th́ chúng nó mới là tụi thân
Mỹ. Mà chúng ta điều biết là trong ư của chúng ta
đều muốn Việt Nam ḿnh ngă về phía Mỹ.
Chỉ có đi với Mỹ mới có thể ngăn
cản được sự quay trở lại của
chủ nghĩa “thực dân đỏ” núp dưới
h́nh thức này hay h́nh thức khác của Nga và của Tàu.
Cho nên, đây là một h́nh thức quảng cáo khéo
của chúng nó. Nhưng một cái nữa là câu nói này, là cái
không có thể chấp nhận được. Đó là nói:
kêu gọi công an. Làm như thế cũng nói đến chữ
này (nếu chúng ta là người đọc kỹ th́
sẽ biết): “ngay lẽ nào họ cứ cúi
đầu bảo vệ quyền lợi cho một nhóm
lănh đạo mà họ đă quá đủ thông tin
để biết rằng thực chất đây chỉ là
một nhóm rất tham tàn”. Th́ ông (TT) thử nghe xem.
Như vậy, tức là chỉ kết tội một nhóm?
Tức là bao nhiêu người th́ gọi là một nhóm?
Chắc chắn từ 100 người trở lên chả ai
gọi là một nhóm. Một nhóm ch́ là vài chục
người thôi. Tức là ư nói: Bộ Chính Trị đó
thôi, mười mấy đứa đó thôi. Cùng lắm
chỉ là Ban Bí Thư, Ban Chấp Hành Trung Ương, toàn
Bộ với cả thứ.v..v.. c̣n hơn 160 đứa.
Th́ thôi cứ cho là nhóm như thế. Như vậy là sai
hoàn toàn. Nếu những người c̣n ở trong
đảng th́ không thể nói họ là tốt (tôi
đă đưa rất nhiều dẫn chứng và dẫn
chứng, thí dụ rồi). Không thể nào nói là: họ
có thể tốt. Họ không ủng hộ tập
đoàn Cộng sản kiểu này th́ cũng kiểu khác.
Nếu nói tụi nó chỉ có nhóm, hay nói kiểu
của Phương Anh th́ chỉ có 20% là xấu thôi.
Tức là 600,000 đứa xấu.! Sáu trăm ngàn
đứa xấu? Tức là c̣n lại 2.4 triệu
hơn thật tốt? Th́ tại sao 2.4 triệu đó không
thể khống chế được 600,000 ? V́ trong
nội bộ đảng ít ra có bầu bán từ cấp
dưới trở lên đúng không.? Có phải là nhân dân không
được bầu bán đâu? Cho nên điều đó là
cái điều cố t́nh giả vờ đánh hỏa mù
thế thôi! Để cho ở hải ngoại này yên chí
rằng Cộng Sản tốt, nó vẫn là cái chính.
C̣n nó chỉ phụ giống như cái cây. Nó chỉ có
mấy cành thối, có sâu thôi. C̣n toàn bộ các cành khác,
gốc- rễ- ngọn đều là tốt cả th́ ta
chặt nó đi làm ǵ? Chứ có biết đâu cái cây này toàn
bộ từ rễ, ngọn nó là cây thuốc độc, nó
tươi tốt nhưng là cây thuốc độc.
Phải chặt bỏ nó đi! Nó là cây lá Hang, cây lá Ngón. Cho
nên nói kiểu đó mới có thể giải thích
được chuyện ḿnh sẵn sàng ḥa hợp ḥa
giải, có thể đi với nó được.
Bởi nó chỉ có một nhóm thôi, th́ t́m cách loại nhóm
đó không phải khó lắm.
Cho nên “ta” sẽ hội nhập, ḥa nhập với tụi
Cộng sản c̣n lại ở trong đảng mà họ
coi là thành phần tốt như kiểu Trần Độ,
Hoàng Minh Chính, Trần Khuê, Nguyễn Thanh Giang, Bùi Tín,
Nguyễn Nam Khánh, các người gọi là lăo thành cách
mạng chẳng hạn, với các thứ v..v. Th́ hôm
trước tôi đă có nói chuyện Phan Khôi đă nói,
Cụ Huỳnh Thúc Kháng nói như thế nào là một nhà
cách mạng: “Nước Việt
V́ thế nên tôi cũng muốn nói nữa là chuyện
mặc áo trắng cũng như chuyện tổ chức
đó. Ngày hôm nay có một việc nữa là, trước
kia tôi đă nói về Trần Khuê, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên.
Nhất là nói tới Trần Khuê, Hoàng Minh Chính th́ cũng
không thiếu ǵ người công kích tôi, nói tôi như thế
này, như thế khác. Thế bây giờ Trần Khuê lộ
bộ mặt ra rồi, bây giờ hải ngoại đă
thấy là không thể xài được nữa rồi.
Như tôi đă nói “Có ai tự phê phán lại ḿnh là ḿnh
đă sai lầm nhận xét?”. Nên cho đến bây
giờ để rút kinh nghiệm và có cái nh́n cho thấu
đáo hơn. Rồi đến bài vừa qua, tôi phê b́nh
Nguyễn Khắc Toàn. Mà ông nhớ là lúc tôi nhận xét là
bài: Cái tên Công Đoàn Độc Lập đă có rồi. Th́
tôi chỉ nhận xét về việc bài bản làm thế
không đúng, không nên làm như thế th́ không có lợi cho
phong trào đấu tranh chống tụi Việt Gian
Cộng sản trong nước, th́ Nguyễn Khắc Toàn
đă lên án chửi tôi đủ các thứ và buộc ḷng
tôi phải lật bộ mặt thật của Nguyễn
Khắc Toàn ra, mà không phải tôi lật bằng cách bịa
chuyện như Nguyễn Khắc Toàn. Mà tôi nói dựa theo
câu của Nguyễn Khắc Toàn nói, đường lối
của Nguyễn Khắc Toàn. Tất cả những cái
đó tôi đưa dẫn chứng của tụi mà tôi
gọi là dân chủ cuội, c̣n họ tự nhận
họ là những người dám ăn dám nói. Th́ cũng có
rất nhiều người phê b́nh tôi. Nhưng đến
ngày hôm nay tôi được nghe bài của bà nhà văn
Trần Khải Thanh Thủy đă nói. Th́ đấy!
ông đă thấy rơ là cái lư lịch của Nguyễn
Khắc Toàn như thế nào? Một anh chàng học năm
thứ nhất trường đại học thôi, can
tội ăn cắp xe đạp của người
bạn gái của ḿnh rồi đi tù. Th́ thôi cái đó chúng
ta cũng có thể bỏ qua được v́ tuổi
trẻ th́ có những cái điên rồ.
Nhưng một người tốt ngày hôm nay, ngày mai có
thể không tốt, một người ngày hôm nay không
tốt, ngày mai có thể họ tốt. Cho nên, chuyện
đó ḿnh không thể nói trước được.
Cũng giống như một người đă vào tù th́
chắc chắn sẽ ra. Ngược lại một
người chưa vào tù bao giờ th́ vẫn có thể vào
tù, đó là cái tất nhiên, tất yếu thôi. Chuyện
đó không phải là tôi không biết, tôi biết từ lâu
rồi nhưng tôi không nói ra, v́ tôi nghĩ giai đoạn
Nguyễn Khắc Toàn c̣n đi làm những lá đơn giúp
cho những người dân oan th́ đó là điều
đáng quí. V́ thế cho nên ngay trong sách của tôi, tôi
viết về Nguyễn Khắc Toàn rất “trân trọng”,
giống như Linh mục Nguyễn Văn Lư. Th́ những
người đó đă làm đúng chuyện; đó là “làm
v́ người khác” thật, chứ không phải là v́
cá nhân ḿnh, th́ tôi hoàn toàn ủng hộ. Nhưng bây
giờ, Nguyễn Khắc Toàn nóng ruột và hiện nay
cuối cùng lời cảnh báo của tôi mà hải ngoại
đă không chịu nghe tôi phân tích, để cuối cùng
(theo tôi được biết) Nguyễn Khắc Toàn đă
được một dân biểu nào đó ở Mỹ
đỡ đầu. Tất nhiên là cho đến Tổng
Thống Mỹ đỡ đầu cũng chẳng làm nên
cơm cháo ǵ, chứ nói chi mấy ông dân biểu.
Đấy! Chính quyền miền Nam cũ gồm Nguyễn
Văn Thiệu, Dương Văn Minh, Nguyễn Cao Kỳ,
Nguyễn Khánh thiếu ǵ người cũng
được người Mỹ ủng hộ, c̣n cả
bao nhiêu nước ủng hộ nữa mà cũng chả
có giải quyết được chuyện ǵ đâu, mà
lại c̣n làm cho nó sẽ khó khăn thêm. Như thế là vô
h́nh chung, chúng ta đă làm cho những người công nhân,
những người thực sự người ta càng ngày
càng mất tin tưởng ở hải ngoại, sự
sáng suốt của hải ngoại. Xưa kia người
ta coi hải ngoại là tiếng nói của việc
chống tụi Việt Gian xâm lược. Cho nên một
người nào được hải ngoại đóng cho cái
mác chống đối th́ quốc tế tin và trong
nước người ta cũng tin. Cho nên chúng ta
đă từng đóng dấu cho Nguyễn Thanh Giang và
đến bây giờ chúng ta đóng dấu như thế
này là chúng ta đă đóng dấu lầm rồi và như tôi
đă nói đánh trên trận địa giả thôi.
Sau này, cái chết đầu tiên nhất là: Chết cái ḷng
tin của nhân dân trong nước, họ sẽ bớt tin
tưởng hải ngoại đi. Ngược lại
hải ngoại cũng bớt tin tưởng ở trong
nước đi. Như thế là âm mưu của tụi
Việt Gian Cộng sản đă thành công. Bởi v́, nó
đă làm cho ngoài mặt th́ có thể nh́n nhau
được, có thể về nước thăm được,
người dân trong nước có thể vẫn đón “Việt
kiều” được, nhưng họ không c̣n tin
nữa, họ không c̣n tin ở sự sáng suốt
của hải ngoại nữa. Ngược lại bấy
giờ họ tin những lời Bùi Tín nói là đúng.
Tức là: “miền Nam chẳng giải quyết
được chuyện ǵ cả” và hiện nay Nguyễn
Phương Anh cũng nói chuyện này ra hải ngoại,
và một số người nói: “các ông ở ngoài này, các
ông kiếm tiền th́ dễ, các ông thử về
nước nói rồi xem sao ?”. Nói câu nói rất dở.
Phải nói là: “anh phi lịch sử” người ta
đă từng chiến đấu rồi chứ?. Rồi
đến khi người ta rút đi ra hải ngoại
này, người ta cũng chết hơn 300,000
người, chứ đâu phải là ngồi xe nhung đi,
có kiệu cáng đi đâu. Đấu tranh là chết chóc
nhiều. Nằm trong tù bao nhiêu chết, đó không phải
là không đấu tranh sao? Rồi những người ngoài
Bắc?, bao nhiêu phong trào cũng bị d́m, bị giết.
Công nhân ngoài mỏ nổi lên bị Cộng sản nó
giết như thế nào? Công nhân ở Hải Pḥng bị
giết như thế nào? Nhân Văn Giai Phẩm bị
như thế nào? Họ bị tù đày suốt cả
cuộc đời!
Cho nên họ (người trong nước) cứ
tưởng rằng và nghĩ rằng chỉ ḿnh họ bây
giờ mới là những người dám đấu tranh.
Cho nên họ kêu đủ thứ khó khăn. Nếu cảm
thấy không an, th́ đừng đấu tranh nữa! nhân
dân khác nổi lên! hiểu không?. Sớm muộn th́ cũng
có những người nổi lên!. C̣n bây giờ vừa
đấu tranh, vừa đ̣i hỏi nào mọi sự
như: phải ủng hộ tôi, phải tin tôi, tôi sẽ
làm như kiểu tôi làm được th́ tụi tôi an toàn
trong nước. Anh mà đă lái máy bay đi ra nước
khác anh đánh, đánh hẳn là tin (tưởng) nó sẽ
bắn rơi anh rồi. C̣n anh c̣n sống quay trở
về nữa là may mắn. Khi ra trận, có người nào
tin rằng khi ra trận chắc chắn sẽ về
đâu? Phải đánh cùng ḿnh, anh c̣n về được
tới đó là cái may mắn thôi. Thử mà coi, c̣n bây
giờ đấu tranh mà c̣n đặt điều
kiện? như thế là thế nào được?
chẳng khác nào khi được ra lệnh là anh phải
(tấn) công cái đồn kia, th́ anh lại nói với ông
tướng chỉ huy ở nhà là sao ông ở nhà. Ông ra
lệnh là phải công đồn mà ông có chết đâu? hay
ông ngồi đây (hậu cứ) ông bảo tôi công
đồn như thế th́ tôi không làm. Nếu không làm th́
anh đừng đi lính nữa! Bỏ súng, bỏ ống
lại! Đi vào quân lao, đi về đi cày! Sẽ có
người khác thế vào chỗ đó.
Cái lối lư luận đó là ngụy biện! không đúng
tí nào cả! Ở đây có biết bao người đă
đấu tranh rồi chứ? Hải ngoại này có
người đă bỏ phú quí ở hải ngoại
để về có nhiều rồi chứ? Đó! Trần
Văn Bá đó có hay không? biết bao người ở trong
nước, người ta về rồi chứ không phải
không có. Có những người không hiểu được
ǵ cả! Cho nên họ cứ nghĩ rằng nhân dân hải
ngoại lẫn trong nước không biết ǵ. Họ t́m
cách đánh lừa hải ngoại, họ dựa vào cái
hơi hải ngoại, quốc tế để đánh
lừa trong nước. Tất cả những điều
đó chỉ có lợi cho Cộng Sản thôi! Tất
cả như chúng ta biết đấy, những con
người như Nguyễn Khắc Toàn thế là đă
bộc lộ ra. Tôi có kinh nghiệm đấu tranh với
tụi Cộng sản! Tôi sống trong ḷng Cộng sản!
Chưa nói đến chuyện tôi bị tù! Riêng chỉ nói
đến 3 năm liên tục tôi bị hỏi cung, có khi
hỏi liên tục cả 3 ngày đến đêm khuya. Tôi có
rất nhiều kinh nghiệm đối với cái khẩu
khí của tụi công an. Chẳng làm ǵ có cái chuyện công an
mà tốt (như Phương Anh nói) cả! Nếu tốt
th́ ra khỏi công an! Bây giờ ông có thể điện
thoại hỏi ngay mấy ông ở Nam Calif. Rất nhiều
ông ở Nam Calif, có nhiều ông đang ra ngồi tán dóc
ở (thương xá) Phúc Lộc Thọ. Nên hỏi là
mấy ông đi tù ở Z30Đ tôi chỉ biết cái
trại đó (trại tù cải tạo). Mấy trại
khác th́ tôi không rơ lắm. Nếu hỏi Cụ Nguyễn
Đại Thắng, th́ Cụ cũng nằm ở
đấy. Hỏi Cụ xem là trên trại tù đó
chúng tôi đă gặp được hai công an làm quản
giáo: Người thứ nhất là Trung sĩ Thịnh,
người thứ hai là thượng sĩ Long. Hai
người đó khi thấy hoàn cảnh anh em tù bị
đối xử một cách vô nhân đạo. Chính hai
người đó đă gặp anh em chúng tôi và nói là:
- “Tôi nh́n thấy các anh, các bác bị đối xử
như thế này tôi không thể cầm ḷng được.
Cho nên hôm nay tôi đến chào, tôi làm đơn tôi xin
chuyển ngành. Tôi không có làm (công an nửa), tôi về tôi
đi buôn”. Đấy là thượng sĩ Long nói.
C̣n Trung sĩ Thịnh th́ làm quản giáo đội 28 là
luôn luôn cho anh em ra. Cho anh em đi ăn cắp bắp,
dắt đi lấy bắp của trại, dắt đi
lấy tàu sắn của trại, cho anh em xuống ṃ cua
bắt cóc, bắt cá nấu ăn. Sau đó có một
thằng quản giáo ở đội khác nói rằng:
- “Cho cái đội của mày ra đây đập cát, sao
mày cứ để mấy thằng tù cho nó đi chơi,
như thế là thế nào?”.
Tay Thịnh nói rằng:
- “Người ta được ăn cái ǵ mà bắt
người ta phải làm? người ta không có ăn ǵ
cả, người ta khổ th́ làm được thế
thôi. Mày muốn làm th́ mày dắt cả đồn của
mày xuống mà làm!”.
Thế là hai bên căi nhau, xong rồi tay Thịnh rút súng ra
định bắn thằng kia. Thế câu chuyện tan, tay
đó bỏ luôn, Trung sĩ Thịnh bỏ luôn. Ông
thấy không? Tức là: nếu anh tốt th́ anh không
thể nằm trong cái cơ chế đó được
cả! giống như đă nói: nếu anh quả là anh c̣n
tính nhân tính, anh không thể nào anh nằm trong Động
Điếm đó được cả.
Cho nên lối nói đó của Nguyễn Phương Anh là
lối nói vô cùng bậy bạ và c̣n nói: bộ máy chuyên
chính của nó là có 8-9 phần th́ là tốt. Rồi ông Lư
th́ nói là: trong đảng chỉ có một nhóm là tham
tàn. Như thế là thế nào? Có thể là uy tín đó
của ông sẽ làm cho người ta nguy hiểm không? Cho
nên, nếu ông là người không có tham vọng, th́ câu
chuyện về Đỗ Nam Hải chỉ cần nhờ
một người khác viết. Nhất là nhờ một
người ở Sài G̣n chẳng hạn. Hơn là ở
từ Huế, đằng này ông Lư đích thân viết th́
đó phải có một cái dụng ư chứ? Làm sao ông
bắt người ta phải tin ông được? Khi
người ta căn cứ vào những lời nói của
ông, mà ông nói sai. Cho dù ông là Linh mục hay dù là ǵ
chăng nữa th́ ông cũng sai rồi! Tại sao
Đức Giáo Hoàng (John Paul trước đây) phải
đi xin lỗi về những sai lầm của Giáo
hội, của những vị trước. Bởi v́
họ biết là sai th́ phục thiện, và
chổ thiện th́ người ta càng tin tưởng
hơn. Cho nên bây giờ cứ chối! cứ ra công che
đậy bởi ông Lư là linh mục, ông không biết ǵ
về chính trị, cho nên ông ngây thơ. Ngây thơ th́
ở nhà đi lễ đi! Đi ra làm chính trị
để làm ǵ? Rơ là ông dấn thân để làm chính
trị mà!
Đấy! tôi xin nói rằng: Trên lập trường chính
trị, nói như thế có nghĩa là không có chính xác tí nào
cả! và tôi vẫn nói dứt khoát là, ở trong
nước như thế đă h́nh thành đúng rồi!
Tức là hội Dân Oan. Không biết là ai đă có sáng
kiến, gợi ư ǵ th́ tôi không biết. Nhưng cái đó th́
hoàn toàn đúng! Tôi có đề xuất mấy điểm
ban nảy tôi xong, c̣n hải ngoại th́ tôi vẫn nói là:
những tổ chức nào cần phải dựa vào Quân
Lực Việt Nam Cộng Ḥa, khi nào Quân Lực Việt Nam
Cộng Ḥa thoát ra khỏi cái nhà thủy tinh, cái viện
bảo tàng thủy tinh đó để tham gia vào th́
chắc chắn thành công. Bởi v́ những người
đó có kinh nghiệm chiến đấu. Những
người đó là những người đă khai mở
tiền thân của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa cho
đến bây giờ. Họ cũng là những
người tiên phong đầu tiên nhất từ những
vụ trong các trại, phá trại ra. Th́ vẫn tiếp
tục chiến đấu sau khi Dương Văn Minh
đầu hàng vẫn là Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa
thôi, là sĩ quan. Ngay thí dụ Lư Tống là một
điển h́nh. Thậm chí cho đến sau này, cho dù
tổ chức Việt Tân nó bậy bạ, nhưng chúng ta
cũng thừa nhận tinh thần của ông Hoàng Cơ
Minh không thể nào phủ nhận chuyện đó không
được. Dù ông có được cái ǵ th́ ông cũng
phải chết, phải hy sinh đến đâu. Cho dù
phương pháp của ông có tàn bạo đi chăng
nữa. Nhưng ông đâu phải đi trên cái xác
của người chết đâu? Mà ông cũng cùng
chết cùng với người ta, cũng không khai báo, không
có ǵ cả! Rất là anh hùng! Điều đó ḿnh phải
suy tôn người ta. Chứ không thể nào v́ thế mà ḿnh
không thể suy tôn người ta được?
Tường Thắng: Có một cái nhiều
người không phân biệt được, thưa ông
Việt Thường, đó là vấn để phê b́nh
dựa trên quan điểm và phê b́nh cá nhân. Hai cái này hoàn toàn
khác nhau. Những ǵ ông Việt Thường phê b́nh là phê b́nh
trên quan điểm chính trị. Đúng không? Chớ không
phải phê b́nh bằng moi móc đời tư cá nhân của
một người khác. Đó là cái mà nhiều người
không phân biệt giữa hai cái đó. Thưa ông Việt
Thường, nghĩa là giữa hai người bạn, có
thể vẫn là bạn với nhau. Nhưng mà về
mặt quan điểm, về chính trị th́ cái sự phê
b́nh phải rất là rơ rệt và phân định một
cách rơ ràng.
Việt Thường: Ông thấy có mấy
(trường hợp như ở Hoa Kỳ) ông bố th́
theo đảng Cộng Ḥa, mà con th́ theo đảng Dân
Chủ. Thế thôi.
Tường Thắng: Ngay cả trường hợp
như ông thống đốc của tiểu bang California là
ông Arnold Schwarzenegger, ông là đảng Cộng Ḥa, nhưng vợ ông là
(cháu ruột của TT Kennedy) là đảng Dân Chủ. Hai
người vẫn là vợ chồng.
Việt Thường: Đường lối là
như vậy! Nhưng ở đây không phải là họ
không biết chuyện đó đâu ông ơi! Mấy anh chàng
này biết thừa đi, nhưng nó cứ lờ
đi. Tôi lấy ví dụ như Hoàng Minh Chính, kể cả
mấy người khác trong toán có bao giờ dám nói
chuyện Hoàng Minh Chính sang bên trường đại
học Harvard mượn hội trường để
nói. Làm ǵ có ông viện trưởng, làm ǵ có một nhân viên
nào của trường đại học, một giáo
sư nào của trường đại học đó,
một sinh nào của trường đại học đó
ngồi nghe đâu? Nhưng họ vẫn về cứ nói
khoác nói dốc. Kêu là đọc một bài diễn văn
chửi chủ nghĩa Mác ở chỗ đó. Nói dóc! nói
tổ! Thí dụ như Nguyễn Xuân Ngăi đưa cái
ảnh chụp với Tồng Thống Bush, rồi về
cũng ḷe mọi người. Thế rồi bây giờ kêu
là: “Chúng tôi chống cộng như thế, như vậy
ở trong nước làm sao mà chúng tôi không phải đeo
cái cờ đỏ sao vàng. Đấy! mấy người
dân oan ở Phú Yên. Họ đi biểu tỉnh, họ
chống th́ họ cũng phải cầm cờ đỏ
sao vàng đi, cầm di ảnh Hồ Chí Minh đi”?. Những
người đó khác. Người ta đấu tranh
v́ quyền lợi kinh tế. C̣n anh ra một tổ
chức để đấu tranh chính trị th́ anh không
thể làm giống như những người dân đó
được? Cho nên, (Nguyễn Xuân Ngăi) họ nói hoàn toàn
sai! Họ hoàn toàn là sai! Dân oan ở Phú Yên, đấy là
một phương pháp đấu tranh của nhân dân
tự phát, họ đi lùng địch để đánh
địch. C̣n ḿnh đây (nhóm ông Ngăi), ḿnh phải vạch
ra một được vạch rồi hẳn ḥi giữa
ta và kẻ địch. Nhưng cái điều sai lầm
của các ông là, (tôi đă nói đây là cái quan điểm
của tôi) các ông đă bị tắm, bị tẩy năo
đến mức độ bây giờ nó thành nết
nhăn ở trong đầu. Chính bản thân người
đấu tranh họ có liên hệ giây mơ, rễ má
với Cộng sản quá lâu rồi. Cho nên, họ không thoát
ra được cái ư thức hệ đó! Như tôi hôm
trước nói: ông có làm kiểu nào, ông hong ông tẩy
họ phải lâu đời lắm! cho nên, chỉ có
thế hệ trẻ là tin được. V́ thế
tụi Cộng sản chúng nó hết sức quan tâm
đến thế hệ trẻ. Đấy! trong hải
ngoại này, nó cũng nhằm vào thế hệ thứ hai,
thứ ba của người Mỹ gốc Việt ở
hải ngoại này, mà chúng mang cái h́nh tượng của
Hồ Chí Minh đi. Hôm nay tôi xin được phép
tŕnh bày về điều đó.
Về Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa, như tôi đă nói
những người là tiền thân của Quân Lực,
với lại bản thân của Quân Lực Việt Nam
Cộng Ḥa là những người đă đi tiên phong, là
những người đă đấu tranh thực sự
bằng xương máu, cùng với tuổi trẻ, niềm
tin của ḿnh. Rồi ra đến hải ngoại,
những người đó cũng vẫn tiếp tục
là lực lượng chính, chủ lực để
đấu tranh anh minh, để đề cao Cờ Vàng.
Cũng giống như là đấu tranh cho tất cả các
chuyện có thể phục quốc, thường từ
Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa mà ra. Và mọi
người ở trong nước, những người
tự nhận ḿnh là đấu tranh cho dân chủ th́ nói có
vẻ như là châm biếm hải ngoại là dễ dàng.
Xin nói để biết là khi sang đến đây ai
cũng phải cầy (đi làm).! Cầy c̣n hơn trâu
đấy chứ! Phải làm cách nào hội nhập
với cuộc sống ở đây, mới có tiền
để giúp đỡ gia đ́nh. Và cũng làm cho bộ
mặt xă hội của Việt Nam thay đổi đi.
Rồi có rất nhiều người sang đây đă
nhiều tuổi rồi, bắt đầu th́ có khả
năng để hội nhập th́ cố gắng học
tập. Chứ đâu phải là chuyện đường
đường như không đâu.
Tôi chỉ lấy một thí dụ là: Một người
tôi rất từng khâm phục. Đó là nhà văn
Tưởng Năng Tiến. Tôi biết là sau khi sang đây
ông phải đi ăn trợ cấp (xă hội), nhưng
rồi ông cố gắng học tập bây giờ ông có
bằng hẳn hoi. Và chuyện cách hằng 5, 6 năm
về trước, cái khoảng từ trước năm
2000, khi tôi nằm trong bệnh viện. Tôi đọc
chuyện ông ấy tôi vừa cười và vừa chảy
ra nước mắt, bởi v́ tôi phục là lâu lắm
mới có một người viết cực kỳ hay,
rất Việt Nam . Nhưng sau khi dần dần tôi
thấy chuyện của ông hay như thế, nhưng
bắt đầu đưa đăng trên những tờ
Liên Minh Dân Chủ của Việt Tân bây giờ. Và
đưa cho Thông Luận đăng. Tôi nói ngay với ông
Nguyễn Đức Chung là người cũng đưa
chuyện Tưởng Năng Tiến lên web Hồn Việt
ở nước Anh này. Tôi nói là: “Thôi chết rồi! ông
này không cẩn thận là bị mấy ma cô nó mua mất
rồi! Nó t́m cách nó lèo lái được là hỏng”.
Quả nhiên, dần dần từ cái viết chuyện
rất hay, th́ ng̣i bút ông biến ra trở thành đi ca
ngợi những nhân vật mà tôi đă gọi là dân
chủ cuội trong nước. Thí dụ như ca
ngợi Trần Khuê chẳng hạn và nhiều nữa
.v..v...Rồi th́ nhiều nửa nói chung là nhóm cuội,
với ông Tưởng Năng Tiến đóng góp rất
nhiều công sức để ca ngợi . Đấy là cái
đáng tiếc của ông.
Cũng giống như khi nghe tin Vũ Thư Hiên khoe là
chơi với ông rất thân, trong lúc ông c̣n phải ăn
trợ cấp mà ông phải bỏ tiền để
đưa cho Vũ Thư Hiên gửi về giúp cho các
bạn của Vũ Thư Hiên. Vũ Thư Hiên kêu đó là
những người đấu tranh cho tự do tức là xét
lại. Mấy thằng ngớ ngẩn nó chẳng thèm
biết đến Việt Nam , thơ văn Việt th́ nó
chẳng có biết. Nhưng Dostoievski th́ nó thuộc ḷng
từng trang, th́ đủ biết nó mê Nga Sô như thế
nào.? Cho nên là ông bị chúng nó bịp, chính v́ ḷng yêu
nước của ông ấy có. Nhưng ông không hiểu
được t́nh h́nh của Việt Nam . Cho nên ông đă
có những sai lầm như vậy! đấy là những
cái lầm rất nặng như thế, ông (TT) thấy
không?. Cộng sản chúng nó thấy ḿnh có một ng̣i bút nào
tốt là tụi nó thâm nhập, nó móc nối, nó kéo, nó làm cho
hỏng đi. Nói như thế để cho những
người trong nước biết rằng: Chúng ta
phải hiểu được cái việc là muốn
đấu tranh, anh phải dấn thân, anh phải chấp
nhận sự dấn thân. C̣n nếu anh muốn
đấu tranh mà anh c̣n tị-nạnh từ chỗ này
đến chỗ khác th́ tốt nhất đừng
đấu tranh nữa. C̣n muốn đấu tranh th́
việc đầu tiên là phải dựa vào lực
lượng quần chúng. Chứ không phải đi t́m cách
gọi là dựa vào công an với mấy cái thằng
Cộng sản. Các anh đánh giá kiểu như là nó đổi
mới th́ điều đó là sai lầm. Điều
đó là sai lầm! Như vậy th́ tổ tiên ta thời
kỳ đó đừng đánh Tàu, mà cố gắng đổi
mới cho mấy thằng cai trị, đổi cho
tốt như mấy thằng Nhâm Diên, Tích Quang chẳng
hạn đấy. Cho nên cái chuyện đó hoàn toàn không có
thể có được. Đă phân biệt được
ra th́ phải làm như thế.
Lư do tôi muốn nói đến là xưa nay tôi vẫn
đưa quan điểm là: “Thằng Hồ Chí Minh là
nguồn gốc của mọi tội ác, chúng ta phải
đập cái thần tượng đó”. Bởi v́,
cho đến bây giờ, sở dĩ những người
tôi gọi là dân chủ cuội đó, họ vẫn có
thể lũng đoạn được t́nh h́nh. Là
bởi v́ hải ngoại cũng giống như trong
nước chưa nh́n ra được rằng: Tụi
Việt Gian Cộng Sản nó là một tập đoàn
Việt Gian. Những hành động của chúng nó
có cụ thể hẳn hoi. Tổ tiên ta cũng lên án,
đó là việc đă dâng đất, dâng biển, nó
giết dân, th́ không có nh́n thấy ra được cái lư do
đó, cho nên họ vẫn cứ núp sau b́nh phong đó
để họ t́m cách họ chống chế là
đảng của họ tốt. Và tụi Cộng sản
hết sức lợi dụng cái đó. Th́ có những
lập luận giống như kiểu Nguyễn
Phương Anh viết: đến Putin cũng c̣n
phải lợi dụng thần tượng Lenin, đâu dám
đổi dời lăng Lenin đi đâu. V́ Nguyễn
Phương Anh không hiểu được một
điều là: Sở dĩ nó không đổi th́ cũng
giống như Lenin xưa kia, th́ cũng giết ngay Nga
hoàng. Nga hoàng lúc bấy giờ cũng là v́ chẳng có
quyền lực ǵ nhiều. Giết cả gia đ́nh
bị chôn. Mới đây mới đào lên ở trong nhà
thờ bên Nga. Th́ đó là tại ǵ? Trước hết,
tại sao lại riêng cái tượng đầu tiên
được đưa lên th́ không phải tượng
Các Mác, Angel mà là cái tượng của Pier đệ
nhất. Tức là Pier đệ nhất của Nga. Bởi
v́ tôi đă tŕnh bày PIER đệ nhất là muốn
nước Nga trở thành bá chủ của Châu Âu. C̣n Lenin
th́ muốn nước Nga trở thành bá chủ của toàn
thế giới. Putin bây giờ cũng vậy, cũng nuôi
cái nguyện vọng đó. Cho nên mới bắt đầu
vẫn phải duy tŕ cái Lenin Nít. C̣n tại sao kỳ
trước th́ người ta lật đổ cái
tượng Stalin đi? Sao không duy tŕ lại đi. Cho nên,
họ không hiểu được điều đó và mà
họ cứ thích bàn. Đấy là cái chuyện như
vậy.
Khi nói đến tiêu diệt là lối nói, chúng ta
nói tiêu diệt là cái nối nói. Thí dụ như trong
quân đội ông ra lệnh phải tiêu diệt cái
đồn A đi. Th́ ra đánh trận là tiêu diệt
đây là bắn bằng súng để nói. Nhưng nói
như thế không có nghĩa là nói là tiêu diệt không
c̣n một người nào ở cái đồn đó cả.
Chúng ta đánh, th́ đánh bằng cái lối tiêu diệt
khi địch hàng th́ tha. Nếu mới đánh
loạt đoạn đầu, nếu hàng cũng tha,
chứ đâu có diệt đâu. Những
người Cộng sản họ tự thấy
được rằng trong cái đảng đó, nó là
một cái đảng của tội lỗi th́ họ ra.
Không ai động chạm ǵ đến họ cả. C̣n
đến bây giờ mà họ vẫn chưa chịu ra
khỏi đảng. Nếu có cần đến th́
giống như là ít nhất Nguyễn Phương Anh
cũng làm cái việc nếu như bố mẹ ḿnh là
đảng viên th́ cũng phải thuyết phục
bố mẹ ḿnh ra khỏi đảng. Giờ già rồi
c̣n bám chặt với đảng nữa th́ là thế nào?
Những người như là tiến sĩ vật lư, lư
thuyết Hoàng Phương. Ông ta lẳng lặng ra khỏi
đảng khi thấy cái đảng đó bắt
đầu thoái hóa. Ông ra lâu rồi. Từ năm, 1980, 1981,
1982 ǵ đó ông ra đảng. Ông ta đâu có cần làm rùm
beng đâu và nhiều người như thế. Nhiều
người trí thức họ ra. Cho nên (như Nguyễn
Phương Anh) không có thấy được điều
đó. Họ cứ cố t́nh! đây là một
sự cố t́nh thôi. Cho nên có thể liệt đó là cuội.
V́ vậy hải ngoại chúng ta làm một việc chính,
việc chính là chúng ta làm động tác được
cả hai là: vạch ra cho thế giới, cho trong
nước biết được rằng: Hồ Chí
Minh là tên tội đồ Việt Gian số 1 của
lịch sử Việt Nam . Cả cái đảng Cộng
Sản là một đảng Việt Gian. Cho nên những
người nào không muốn mang cái tội Việt Gian th́ ra
khỏi đảng. C̣n những người nào muốn
không kết tội đó th́ đừng vào đảng. Và
nhân dân trong nước phải thức tỉnh rằng,
bởi v́ những tài liệu ḿnh cung cấp. C̣n
nếu bây giờ muốn đấu tranh chung chung, rồi
th́ chỉ ra khẩu hiệu. Nói thật đấy!
mấy cái tuyên bố từ 8406 cho đến của
Trần Khuê với dân chủ 21 với các thứ nhân
quyền .v..v.. Chỉ đáng xách dép cho cái Tuyên ngôn
Độc Lập của “Hồ Chí Minh?”, xách dép cho
việc Hồ Chí Minh cầm quyền thống trị,
nhưng lúc nào trên tiêu đề cũng đề
“độc lập- tự do- hạnh phúc”. “Việt Nam Dân
Chủ Cộng Hoà - Độc lập - Tự do - Hạnh
Phúc”. Lúc nào cũng để tiêu đề đó ra. Rồi
sau này, câu nói của nó có thể nói ra. Mặc dù nó bắt
chước của ai không cần. Nhưng mà nó đă nói
câu: “không ǵ quí hơn độc lập tự do, có
độc lập mà không có tự do th́ độc lập
chẳng có nghĩa lư ǵ cả”.
Đấy là câu của nó nói. Nhưng không có thể nào
căn cứ vào câu của nó nói được ! Bởi v́
từ ngày nó nói câu đó cho đến bây giờ, trên
thời kỳ trước khi nó chết, cho đến lúc
thằng Hồ Chí Minh nó chết, không bao giờ cái đó
được thực hiện cả. Chính khi nó c̣n
sống sờ sờ ra đó, th́ nó đă dâng đất cho
Tàu Cộng rồi. Khi nó c̣n sống sờ sờ ra đó,
th́ nó giết tất cả những người yêu
nước trong qua 4 cái cuộc “cách mạng” gọi là
Cải Cách Ruộng Đất, “cách mạng” Văn hóa
Tư tưởng, Chấn chỉnh Tổ chức rồi
đến Cải tạo Công thương nghiệp tư
bản tư doanh. Nó vừa làm cuộc Cải Cách Ruộng
Đất sai, nó phải xin lỗi. Cho đó là một
lối đóng kịch, nó sửa sai để nó
lại cầy lại một lần nữa. Nhưng
rồi nó lại tiếp tục đi một con
đường cải tạo. Cải tạo xă hội
chủ nghĩa, cải tạo công thương nghiệp
tư bản, tư doanh. Thế là nó đâu có lầm
đâu. Nó cố t́nh. Khi nó c̣n sống,
những người bị án oan của Nhân Văn Giai
Phẩm, những người v́ ḷng yêu nước thật
sự đóng góp suốt cả cuộc kháng chiến. Những
người như là Nguyễn Mạnh Tường,
Trần Đức Thảo từ Pháp bỏ về
đấy!. Nó đă đầy ải cái thân người
ta như thế nào? Sống không ra sống, chết không ra
chết. Cái đó c̣n khổ gấp triệu lần bị
giết. Th́ chuyện đó chả lẽ mọi
người không có nh́n thấy à? Nhất là ở
hải ngoại tự nhận ḿnh là những người
trẻ tuổi v́ nước ǵ đó. V́ nước mà không
chịu đọc lịch sử, không chịu
đọc lại những cái đó trong nước có mà,
nh́n thấy tất cả như thế mà không biết? Nhưng
nếu mù quáng không biết th́ đừng nên làm.
Đă anh mù th́ đừng đi dẫn đường,
đừng làm người chỉ đường. Nếu
anh đă mù th́ đừng làm người chỉ
đường. Có lẽ, anh muốn làm người
chỉ đường th́ ít nhất hai mắt anh phải
sáng, chưa nói đến anh phải thuộc
đường nữa.
Đằng này không biết đường mà anh làm
người dẫn đường du lịch. Th́ anh làm cái
tṛ ǵ? Làm cái tṛ lừa à? Đấy! tôi nói rất rơ ràng
như vậy. Cho nên hải ngoại chúng ta phải làm.
Chúng ta chỉ c̣n một trận địa đó là
trận địa truyền thông, là phần chính cho nên chúng
ta phải t́m cách tẩy năo trở lại ở trong
nước. Kể cả những người
cầm bút hiện nay đứng trong hàng ngũ dân chủ,
th́ họ cũng phải đi đầu trong công việc
đó. Những người nào có gia đ́nh th́ phải
giải quyết với gia đ́nh, làm cho gia đ́nh
tỉnh ngộ được. Nhưng mà đảng viên,
đoàn viên th́ hiểu rơ. Ra đảng mà đi giúp
điều đó th́ nó sẽ thành công thôi. C̣n nếu không
th́ chỉ đánh vơ mồm, chỉ là kiếm danh th́ rơi
vào cái vỏ của tụi Cộng sản, hoặc là do
tụi Cộng sản nó bày ra. Làm như thế không hơn
không khác ǵ cả. Đấy không phải là chụp mũ,
vỏ đoán ǵ cả. Mà đây hoàn toàn là đúng như
thế. Tôi xin nhắc lại lần nữa là: đừng
có vội vàng ra những cái tuyên ngôn thật kêu. Những
cái đó là dở hết. Tôi nói thật ḷng không có cái tuyên
ngôn nào ngắn và xúc tích như là cái của Linh mục Lư
như đă từng viết. Nhưng nó chưa bao giờ
thực hiện điều đó cả. Những cái
chỉ là cái áo để mặc. Th́ bây giờ làm sao chúng ta
không nghi ngờ được rằng: những
người mặc cái áo đó, lại c̣n lộ liễu
hơn, dể trông thấy thân thế họ hơn. Mới
viết ra chưa có quyền đă nói như chuyện
Nguyễn Khắc Toàn nói là: nhân dân là hèn như thỏ
đế... rồi nói thế này là xích tay...Thế
là làm sao? Nên nhớ bất kể các cuộc thay đổi
chính quyền nào, dù thay đổi chính quyền trong một
nước bằng con đường ḥa b́nh. Tức là
đấu tranh giữa các đảng đối lập
cho đến cuộc đấu tranh bằng bạo
lực th́ cũng vẫn phải dựa vào dân chúng.
Giống như bên Mỹ này, đảng Dân Chủ muốn
thắng được đảng Cộng Ḥa cũng
phải dựa vào dân chứ?. Chứ đâu phải họ
ngồi đó họ ra cái tuyên ngôn thật đẹp,
rồi họ nói với mọi người không hiểu
họ và nói nếu ai không ủng hộ hay hiểu họ
đều là đồ hèn như thỏ đế đâu?.
Như vậy người ta mới biết đảng
Cộng Hoà, người ta mới dám bỏ phiếu. Th́
chính điều họ nói rất là sai (nếu họ nói
“nhân dân hèn như thỏ đế”). Riêng tôi chỉ làm
nhiệm vụ của quyền lực thứ 4 là đó là
quyền của làm báo. Tôi nhận xét! thế thôi!
Người dân họ thấy rằng đúng họ theo,
họ không thấy đúng th́ họ không theo. Chứ không
phải là họ phê phán những người làm, tức là
họ chưa có quyền mà họ đă bóp chặt tự
do ngôn luận của những người làm báo rồi.
Nếu tôi làm chính trị của một đảng phái khác
th́ anh có thể phê phán tôi được. Nhưng tôi làm báo
lâu năm rồi th́ anh không thể nào anh nói cái kiểu là: Không
được phép ăn nói như thế cả.
Chỉ có anh mới được quyền ăn nói sao?.
Anh nói sơ hở th́ tôi (làm báo) phải đưa ra. Nếu
anh đúng là tốt thật, anh là của thật th́ anh hăy
sửa lại. C̣n nếu anh không sửa lại mà anh
cứ bắt người ta mua đồ dzỗm của
anh, thế th́ anh thuộc loại chuyên môn sản xuất
đồ giả thôi! Anh phải thực ḷng. Đấy!
hôm nay tôi xin phép được nói đến đấy.
Bây giờ ông có thấy cần phải đặt cái câu
hỏi nào. Nếu không th́ tôi xin phép tạm ngưng.
Tường Thắng: Có hai câu hỏi. Thưa ông
Việt Thường. Câu hỏi thứ nhất là ngoài t́nh
trạng nhà văn Trần Khải Thanh Thủy ra, hầu
như tất cả những người khác, những
phong trào đấu tranh dân chủ trong nước, thưa
ông Việt Thường, họ vẫn c̣n bám víu vào cái h́nh
tượng Hồ Chí Minh. Lư do nào lại có cái hiện
tượng như thế? Thưa ông Việt
Thường?
Việt Thường: Thưa ông! Như tôi đă tŕnh
bày đó là: Họ bám víu th́ không phải là họ bám víu,
như mấy người ra công khai đấy.
Kiểu nhóm Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Phương Anh
mới nói đây, Hoàng Minh Chính, Trần Khuê, Nguyễn Thanh
Giang th́ nó nói công khai là nó tránh, nó núp trong cái h́nh ảnh
Hồ Chí Minh. Nhưng thật ra nó không phải núp đâu.
Nó thờ hẳn hoi chứ không phải nó núp ǵ cả.
Chuyện đó th́ rơ như ban ngày rồi. Bởi v́
Nguyễn Thanh Giang không nói lộ hẳn như Trần Khuê.
Nhưng khi Nguyễn Thanh Giang thờ thằng Trần
Độ th́ có nghĩa là thờ Hồ Chí Minh chứ c̣n ǵ
nữa? Cho nên nó vừa là đệ tử, vừa là
đầy tớ, vừa là đủ thứ. Nó ca ngợi
thằng Hồ Chí Minh, nó vinh danh thờ. Giống như là
anh thờ bồ tát tức là anh thờ Phật chứ ǵ?.
Giống như anh đi Công Giáo, anh thờ đức thánh
nào đó th́ coi như là anh thờ Chúa chứ c̣n cái ǵ
nữa? cần phải nói ǵ nhiều? Anh đeo
tượng thánh cũng có nghĩa là anh thờ Chúa. Đâu
phải dứt khoát phải là anh thờ Chúa th́ mới là
thờ Chúa đâu. Một lối nói thôi. C̣n sự thực,
toàn thể nhân dân họ không phải như vậy! Họ
không có như vậy! Khi khác rồi tôi kể những giai
thoại là nhiều người họ đă tỉnh
ngộ rồi. Nhưng có điều họ biết là
Hồ Chí Minh làm sai, nhưng họ mới vừa chớm
thấy sai, họ tin tưởng là những người
đă hiểu biết hơn. Th́ toàn mấy thằng
khốn nạn, bút nô ǵ không biết! C̣n loại giống
như dân chủ cuội như thế này. Nó lại
nói thằng Hồ Chí Minh là đúng, chỉ có những
người khác làm sai. Thành ra dân họ lại bị hoang
mang. Đấy là lỗi không phải ở
người dân, mà lỗi chính từ tụi dân chủ
cuội. Tụi bút nô là đáng tội 100%. Tụi dân
chủ cuội là tụi phổ biến chuyện đó.
Cũng như hải ngoại này, nếu chúng ta đóng nhăn
cho một thằng dân chủ cuội là chúng ta cũng có
tội chứ không phải là chúng ta bỏ không đâu? Chúng
ta có tội với phong trào giải phóng Việt Nam khỏi
ách Việt Gian Cộng Sản. V́ anh đóng nhăn cho thằng
dzỗm trở thành thật. Giống như bây
giờ ông có tiệm thuốc mà ông bán thuôc dzỗm,
người ta tin ông có uy tín, người ta đến mua,
người ta mua thuốc dzỗm th́ anh phải chịu
trách nhiệm. Chứ thằng chế đồ dzỗm có
bao giờ chịu trách nhiệm đâu?
Tường Thắng: Thưa ông Việt
Thường, có hai điểm ḿnh cần phân biệt
ở đây là: Một cái là cách mạng, một cái là chính
trị. Đă là cách mạng th́ chúng ta phải loại
bỏ những cái giá trị của xă hội cũ
để thành lập giá trị để thăng hoa cái
giá trị xă hội mới. Và nếu những phong trào
đấu tranh dân chủ trong nước thật sự
làm cách mạng, th́ họ phải loại bỏ tất
cả những h́nh tượng của Hồ Chí Minh. Coi
như là phải đạp đổ tất cả
những cái đó để mà thăng hoa cái giá trị xă
hội mới. Và cho tới ngày hôm này th́ Tường
Thắng thấy, ngoài trừ nhà văn Trần Khải
Thanh Thủy th́ không thấy một yếu tính cách mạng
nào cho thấy rằng là: Cái giá trị xă hội cũ hoàn
toàn bị đạp đổ để thăng hoa cái giá
trị của xă hội mới. Điều này không
biết ông Việt Thường có đồng ư như
vậy không?
Việt Thường: Tôi hoàn toàn đồng ư.
Bởi v́ giống như là chúng ta đă đuổi
thực dân Pháp đi th́ phải đuổi cả quân
lực Pháp, và hết tất cả đi chứ đâu có
phải giữ. Chúng ta đuổi Tàu th́ phải
đuổi đi hết. Chứ đâu có chuyện
để lại cho Pháp làm toàn quyền hay cái ǵ
được? cái đó là điều không đúng. Đă
gọi là cách mạng, chưa nói đến cách
mạng triệt để cũng làm như thế nào.
Trải qua các chế độ chúng ta đă biết
rồi. Nhưng mà đây, tôi xin nói những người
này, có một số họ không biết, nhưng mà họ là
loại cơ hội. Thấy bây giờ phong trào này bắt
đầu mở là nhảy ra bắt đầu mở
cửa, quốc tế bảo vệ được
mấy người du nghiệp. Quốc tế bắt
đầu cho Đoàn Viết Hoạt cái ng̣i bút vàng
đấy! thế là bắt đầu th́ à ra
đến nơi th́ chẳng chết được
đâu. Thế là họ cứ nhào ra. Thấy Dương
Thu Hương cũng được bảo vệ,
thế là tưởng ngon lành nhào ra. Th́ cũng có một
số họ cơ hội đó th́ Cộng sản cũng
lợi dụng. Một là nó cứ để cho anh làm
thế rồi nó cũng ra theo, tức là rồi hàng
giả, thật lẫn lộn lung tung hết cả. Sau
đó nó sẽ mua chuộc các anh. C̣n điều nữa là
có những anh do Cộng sản nó lèo lái cho anh đi ra làm.
Nó sai ra làm, theo lệnh Cộng sản ra làm. Bây giờ chúng
ta có thể thấy được là hành động
Nguyễn Khắc Toàn như thế th́ chúng ta biết
được Nguyễn Khắc Toàn là do ai lèo lái rồi!
Khỏi cần phải úp mở làm ǵ. C̣n những anh
lại đi đêm với nó bằng cách không dám vạch rơ
tội nó ra. Đó là các anh cũng để lại con bài
tẩy có thể đi đêm được.
Giống như ông biết ai cái tội ǵ, ông t́m cách blackmail
(hăm dọa hay tống tiền). Ông không nói ra hết,
tức là ông để làm black mail thế thôi. Có cái ǵ
đâu. Tức là dù đó là kiểu ǵ cũng không thể
xài được. Anh làm một cuộc giải phóng
đất nước mà con người không trong sáng,
đường lối anh không rơ ràng, th́ làm sao anh lẫn
lộn đến nổi bạn thù anh không phân biệt
được, cái nào đúng cái nào sai anh không phân biệt
được th́ đâu thể làm cách mạng
được? Giữa cái CD của ASIA họ sản
xuất với loại nó làm giả, anh không phân biệt
được nhưng anh khoe là anh chuyên môn kỹ thuật
th́ đó là anh nói láo! Mà anh c̣n khoe là anh giúp cho người ta
phát hiện được Thật, giả. Nhưng
bản thân anh không phân biệt được, như
vậy là anh Láo.
Tường Thắng: Dạ thưa ông Việt
Thường, trong những ngày vừa qua ở ngoài này,
nhất là tại Hoa kỳ rất là xôn xao về bài
viết của Luật sư Nguyễn Văn Chức liên
quan đến nhà thơ Nguyễn Chí Thiện. Phía bên
Tường Thắng và vietnamexodus có nhận rất
nhiều email của quí bạn đọc vietnamexodus
nhờ ông Việt Thường đánh giá như thế nào
về bài viết của Ls Nguyễn Văn Chức về
nhà thơ Nguyễn Chí Thiện. Thưa ông Việt Thường?.
Việt
Thường: Lần
trước tôi đă nói về ông Nguyễn Chí Thiện. Th́
tôi quả thực không có biết ǵ về ông ấy cả.
V́ trong nước tôi cũng không biết ông cho đến
tận năm 1975 th́ tôi đă bỏ rơi tất cả.
Năm 1976 tôi vào trong Nam , sau đó tôi bị đi tù luôn, ra
tù tôi cũng ở lại trong nước một thời
gian cũng gặp bàn bè, cũng không có nghe một tí ǵ
về ông Nguyễn Chí Thiện. Nghe thơ của ông. Cho
đến khi tôi ra đến Anh th́ tôi mới
được đi dự buổi ra mắt tập Hoa
Địa Ngục, nhưng mà nói là Khuyết Danh, chứ
không có nói là của Nguyễn Chí Thiện. Tôi thừa
nhận là tập thơ rất hay.
Nhân đây có một số bạn hỏi tôi có biết ǵ
về Lư Đông A không? Th́ cũng nhân đây tôi xin tră
lời luôn là: Đúng! là thời kỳ đó đọc
xong th́ tôi nghĩ ngay đến rằng đây có thể là
Lư Đông A đă bị rơi vào ṿng lao tù của Cộng
sản Việt Gian. V́ khẩu khí rất giống của
Cụ Lư Đông A. Và hai nữa là Cụ có cái không may.
Bản thân Tôi bây giờ ít ra cũng c̣n được
một số đài, một số báo chí, một số
người ủng hộ nghe tôi nói cảnh cáo về khéo
rơi vào cái bẫy của Cộng sản. Ngày xưa
Cụ Lư Đông A, Cụ cũng đă Nh́n Cái Thế
Được Rồi, Cụ nói bấy giờ có ai
nghe đâu? Chẳng ai nghe cả, cho nên Cụ mới
tức ḿnh Cụ mới bỏ đi đấy!
Nhưng mà Cụ khôn, thông minh giống Cụ Trạng
Tŕnh. Cụ biết là Thời ḿnh chưa
đến, mà Vận th́ tụi Cộng Sản
tụi ma quỷ nó lên, hăy c̣n đang âm thịnh
dương suy th́ Cụ tạm vắng ḿnh. Nhưng
tôi biết là thằng Hồ Chí Minh nó không có để yên
đâu. Cho nên là bữa trước tôi có vạch mặt ra
cái thằng Trần Đại Sơn
đấy, được đưa lên để lập
ra cái đội gọi là để Bảo vệ thành
quả “Cách mạng”. Nó là thằng làm trưởng toán
chuyên môn đi ám sát đấy! Cho người đi ám
sát Nguyễn Văn Bông để gây cái vụ x́
căn đan của miền Nam , rồi vụ bầu
tổng thống đủ thứ .v..v... th́ do bàn tay nó
chứ bàn tay ai. Bàn tay nó chỉ đạo. Rồi giết
Nguyễn Công Viễn tức Lâm Đức Thụ cũng
là nó chứ ai. Th́ tôi nghĩ là Trương Tử Anh là do
cái toán của nó đi giết chứ có ai giết. Việt
Nam Quốc Dân Đảng. Tờ Rốt Kít từ nhóm này
tụi nó dựng ra. Vậy th́ hải ngoại này vẫn
có cái sai lầm, nghe trong nước cũng gọi
đến “lăo thành cách mạng”. Nó cách mạng ḿnh
đấy! Nó cách ḿnh đi ra khỏi nước
Việt Nam . Nó cách tất cả dân chúng trở thành nô
lệ cả. Chứ nó cách mạng cái ǵ?
Th́ đây về Nguyễn Chí Thiện, tôi chỉ thấy có
điểm chúng ta cần phải lưu ư. Tức là
tuổi đời của ông khai là năm 1939, th́ cái đó
tôi nghĩ rằng nó không có đúng lắm. Nhất là
nếu mà năm 1939, (trong Nam th́ tôi không rơ) th́ ai đă sinh ra
ở ngoài Bắc, th́ ít nhất anh đă từng ở
một hai năm anh không đi học được
rồi. Nghĩa là tŕnh độ ông Thiện nói, sau đó
ông nói tŕnh độ học lực (tú tài Pháp) như
thế th́ tôi không tin. Đó là chuyện thứ nhất.
Chuyện thứ hai nữa là trong tập thơ đó nó tuy
gọi là thơ, nhưng đồng thời nó c̣n gọi
là như một thứ nhật kư. Nhật kỳ bằng
thơ đấy! Cho nên có rất nhiều điểm ông
Nguyễn Chí Thiện nói không phù hợp với điểm
trong thơ. Th́ thôi cái đó tôi cũng bỏ qua v́ tôi không có
chuyên nghiên cứu về chuyện bới lông t́m vết
của ông. Nhưng có cái này là cái mà tôi thấy là: Sau khi
đọc bài viết của Ls Chức th́ tôi thấy
tất nhiên Ls Chức đă viết ra th́ chặt chẽ
rồi. V́ một ông Luật sư có tài, chứ không
phải là thường. Luật sư có tài với tầm
cỡ quốc tế, th́ ông viết ra là rất chặt
chẽ. Đưa ra nhiều luận điểm rồi.
Có điều tôi biết là ông đă viết ra th́ có
nhiều người (Cộng sản) nó sẽ lên án ông.
Nhưng đó là cái lối lên án với cảm tính.
(Các anh “lên án”) Anh lỡ đánh bạc vào đó, th́ anh
cứ phải (lên án) để bảo vệ cái của
giả của anh. Anh lầm mua của giả v́ giá cao, bây
giờ anh trả lại th́ không được! Thành ra anh
phải ra công nhất định cái này của tôi là
thật! không phải là của giả. Th́ anh cố t́nh
bảo vệ cũng được. Nhưng những
người không biết (rơ về tập thơ) mà lên
án chửi ông Chức chẳng hạn th́ chuyện đó
không đáng để cho ḿnh để ư đến.
Nhưng có cái này tôi đọc bài trên báo Hồn Việt
ở bên Anh. Th́ đây có cái bài của những người
già viết. Người ta không có hề thắc mắc
về Nguyễn Chí Thiện. Mà họ thắc mắc
về ông Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh. Thế th́ một lô các
nơi khác th́ viết cứ thắc mắc là nói
người ta đă vu cáo h́nh dzỗm, mang ảnh
đối chiếu thôi đủ các thứ. Cái đó là
một cái lối cả vú lấp miệng em. Nó cố t́nh
lấn áp chuyện người ta hỏi một
đằng, th́ nó cố t́nh nói ra một nẻo.
Người ta đang hỏi một chuyện khác th́ nói
một chuyện khác. Người ta chỉ thắc mắc
có mỗi chuyện về Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh mà
người ta nói rơ rằng (Tôi đây đọc kỹ bài
đó lắm, và tôi đang có trong tay): - “Chúng tôi không
hề có mục đích t́m kiếm Nguyễn Chí Thiện là
thiệt hay là giả. Mà chỉ thắc mắc với ông Nguyễn
Xuân Vinh với một điều là tại sao Nguyễn
Xuân Vinh lấy cái cơ sở nào mà khẳng định
rằng cái tài liệu ông lấy từ Jean Libby. Mà ông
kết luận đó là tài liệu chính xác nhất.”
Chữ chính xác th́ ông có thể nói là: có thể tin
được th́ khác. C̣n ông đó là nhà khoa học,
lại là một nhà văn nữa, mà ông lại nói như
thế th́ không thể được. Chính xác nhất
nghĩa là có cái chính xác thứ nh́, thứ ba, thứ tư.
Tức là ông có tham khảo rồi và ông căn cứ vào
đâu mà nói là nhất định cái này là cái chính xác
nhất? Đó là cái thứ nhất!
Cái nữa là ông Nguyễn Xuân Vinh muốn viết về
tiểu sử Nguyễn Chí Thiện th́ ông chỉ cầm
điện thoại, ông nhấc lên, hoặc là ông đi ô tô
th́ chỉ 15 phút. Ông cứ đến nhà ông Thiện ông
hỏi. Sao ông không hỏi? Mà ông lại đi hỏi
một cái bà đầm khác, ở tận đâu đâu
rồi mang cái đó ra viết. Như vậy có nghĩa là
chính bản thân ông đă viết như thế th́ ông đă
không tự tin rằng cái tài liệu về Nguyễn Chí
Thiện là không có chính xác! Cho nên ông phải mượn
một người khác để có ǵ th́ người kia
gánh cho ông cái tội là không chính xác, cung cấp tài liệu
không chính xác. Như thế tức là thiếu tinh thần
trách nhiệm đối với độc giả. Tôi, chính
v́ rất là quí ông Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh. Tôi coi rằng
Việt Nam ḿnh có một người tài ba như thế bên
Mỹ như thế th́ đáng tự hào cho người
Việt ḿnh. Nhưng cách làm việc như thế th́ không
thể chấp nhận được. Tôi nghĩ rằng,
đáng ra ông phải cần tră lời kia. Trong cái bài đó
nó có cái sai ǵ?. Cái sai mà tôi có thể khẳng định là
đúng. Nhất là bây giờ ông Tường Thắng
mới có cuộc phỏng vấn với Bà Châm Oanh, th́ bà
Châm Oanh đă từng là giáo sư thực sự hẳn hoi,
nhưng bà không dám nói bà là giáo sư. Bà chỉ nói là giảng
viên thôi. Th́ đó bà cũng nói bà là giảng văn
đấy! Nó phải có Tổ Bộ Môn xét bài
khi bà đến lớp, nó c̣n kiểm tra đến
lớp, kiểm tra bài bản trước khi lên giảng
th́ phải như thế nào cán bộ nó phải xem hết.
Đứng lên giảng đâu thoải mải, viết
rồi muốn bàn hay nói trời nói đất đâu có
được đâu. Nó kiểm tra gắt gao lắm. Cái
khẩu hiệu của thằng Hồ Chí Minh là trồng người
mà, th́ làm sao phải trồng vớ vẫn được.
Tả Pín Lù các cây nọ lẫn vào cây kia. Nó trồng
chỉ mỗi một là đỏ quạnh. Tất
cả các cây đó đều hướng về Ba Đ́nh
hết. Không có cây nào hướng đi chỗ khác cả.
Tức nhiên là ông nói thời điểm nào đó không
đúng rồi! Cái thời điểm mà nói là năm 1960,
ở Hải Pḥng là ông Thiện đang thất nghiệp
cái ǵ đó. Ông Thiện dạy tiếng Pháp để làm
ǵ?. Bạn ông Thiện dạy ở một cái
trường dạy Sử th́ bị bịnh và nhờ ông
ấy đến để giảng hộ. Th́ ông khi
đến giảng th́ giở ra Sử ra học “Cách Mạng
Tháng Tám”. Th́ nói rằng “Cách Mạng Tháng Tám” sở dĩ
đồng minh thắng Nhật tại v́ nhờ có quân
đội Hồng quân của Nga đă đánh tan
đạo quân của Nhật hoàng. Điều đó là sai
rồi.
1- Anh dạy học năm 1960 Cộng sản
nó đă có sách giáo khoa, có giáo tŕnh, giáo khoa hẳn hoi rồi!
Nó tổ chức chặt chẻ lắm rồi. Không bao
giờ nó dùng cái quyển “Cánh Mạng Tháng Tám” của nhà
xuất bản Sự thật để dạy cả. Anh
soạn giáo án trước! Nó thông qua cho Tổ Bộ Môn
để lớp đều học th́ phải giống
nhau hết cả. Chỉ có thầy giáo khác, nhưng c̣n
nội dung phải giống như nhau, cùng một Giáo tŕnh,
tài liệu soạn có thể anh nói phong phú thêm cho đủ
sắc, nhưng anh không được dạy ngoài các giáo
tŕnh cả. Đấy là cái thứ nhất.
2- Trong cuốn “Cách Mạng Tháng Tám” cũng không nói
đến chuyện Hồng Quân Nga đánh tan quân
đội của Nhật hoàng. Mà chỉ nói là: Hồng quân
Nga sô có công đánh tan đội quân Quan Đông của
Nhật thôi. Đội quân Quan Đông khác với
toàn thể quân đội Nhật hoàng. Hai cái khác nhau.
Giống như Sư đoàn 18 là một đội quân
của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa. Thế th́ cái
Sư đoàn 18 có thể bị thua trận không có nghĩa
là toàn thể Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa bị thua
trận. Th́ đội quân Quan Đông của Nhật thua,
cũng không có thể là toàn thể thua. Cho nên không thể
nói như thế được. Cái đó là cái Sai.
3- Cái Sai nữa là: Ai cho phép anh Thiện vào đó anh
Thiện giảng?. Anh nói tên Giáo sư đó là ǵ? lớp
đó là ǵ? Lớp mấy mà nó học sử? Học sử
bộ ngành nào? Hăy trả lời đi? Sẽ không bao
giờ tră lời được cả. Lại nữa c̣n
kêu sau đó nửa năm sau anh Thiện bị ra toà về
cái tội đó. Xin lỗi.! Năm đó, anh chỉ nói
một câu láo th́ nó xích cổ, nó kéo cổ anh đi! Cần
ǵ phải đưa ra ṭa làm ǵ? Chuyện đó là chuyện
hoàn toàn không có. Nếu như có ra ṭa là ra cái kiểu
khác.
C̣n thời kỳ đó, nên nhớ là Hải Pḥng nó c̣n kinh
hoàng hơn Hà Nội. Bởi v́ sao? Nó vừa thi hành xong
Cải Cách Ruộng Đất, nó vừa làm cái vụ án
Chống Di Cư miền Nam, nó vừa làm vụ án Công Giáo
phá hoại đoàn kết nhân dân. Nó đă vừa mới
làm. Nó bắt đầu tiến hành làm Chi thu thuế công
thương nghiệp tư bản tư doanh và lên danh sách
để bắt đầu chuẩn bị đi vào
chuyện tiêu diệt tư bản- tư doanh, công
thương nghiệp kết hợp với nó làm vụ án
Phan Anh ở ngoài mỏ Quảng Ninh. Vụ Án Gián
Điệp cài lại. Hải Pḥng vô cùng sôi động
cả lên như tổ chức dụ dỗ người di
cư. Tổ chức cho người di cư vượt
qua đường biển. Làm ǵ có chuyện dễ dàng
(như anh Thiện nói) như thế?. Cho nên chuyện
đó là hoàn toàn không có. Th́ tôi chỉ nói chuyện thật là
như thế trong bối cảnh như vậy.
Rồi xong sau đó ít lâu th́ trên Đàn Chim Việt có bài
của Minh Vơ (Minh Vơ tên thật là Vũ Đức Minh)
đính chính lại rằng: Nguyễn Chính Thiện đích
thực ngày sinh. (Minh Vơ) Nêu tên ngày sanh của ông Nguyễn
Chí Thiện sinh năm 1933 cho có vẻ phù hợp một tí,
tại v́ chênh lệch nhau 6 năm kia mà! Th́ ở đây
thử hỏi rằng nói chung là ba ông đều ở vùng
California hết cả (Minh Vơ ở San Diego - Nam Calif,
Nguyễn Chí Thiện vùng Westminster - Nam Calif. Toàn Phong
Nguyễn Xuân Vinh ở gần vùng San Jose Bắc Calif).
Tại sao ba ông không gặp nhau lại để mà nói cho
(hợp). Tự nhiên mỗi ông nói mỗi khác. Như
vậy th́ người ta phải nghe ai?. Người ta
đưa ra thắc mắc th́ lại chửi người
ta chụp mũ?. Như vậy muốn bắt
người ta là con ǵ? Con ḅ à? Hay cái ǵ? Nghĩa là một
người mà có khác nhau tới hai, ba ngày sinh khác nhau? Hai, Ba
năm sinh khác nhau?. Một người th́ là năm 1933,
một người th́ là 1939 th́ tin như thế nào?.
(Trần Nhu và Bùi Duy Tâm cũng khai ở tù chung với
Nguyễn Chí Thiện và cũng khai 2 năm Thiện sinh khác
nhau - 1937, 1933). Chỉ riêng cái chi tiết đó, cộng
với chi tiết dạy học mà nói câu “Quân Đội
Nhật Hoàng”như thế th́ không đúng rồi. Tôi
chỉ nói là hai chi tiết đó không đúng! Tôi chỉ phê
phán giống như mấy người già đó là: Giáo
sư Nguyễn Xuân Vinh cần phải xem lại chuyện
này. Để thấy rằng ḿnh không có đúng. Nếu
cần th́ ông nên chứng minh để không cái uy tín của
ông rất là lớn. Và ông phải là tấm gương
cho mọi người đều thấy sự phục
thiện của ông trong lănh vực viết lách, nghiên
cứu. Cũng cần phải điện thoại
hỏi ông Nguyễn Chí Thiện. Cần có một cuộc
phỏng vấn rơ ràng giữa ông Nguyễn Xuân Vinh với
Nguyễn Chí Thiện để trả lời ông sinh
năm nào?. Mấy cái tội ông đi tù là v́ sao?.
C̣n như tập thơ th́ tôi xin lỗi. Tôi không dám bàn
tới cái chuyện đó. Nó không phải là lĩnh vực
của tôi. Hơn nữa tôi không có th́ giờ để
nghiên cứu từng câu, từng chữ một. Xin phép
đươc trả lời như vậy.
Tường Thắng: Ngày hôm nay ông có giai thoại nào
gởi cho quí thính giả vietnamexodus được biết
không, thưa ông Việt Thường?
Việt Thường: Dạ có, lần nào ông cũng
yên trí là giai thoại đều có cả hàng chục
vạn cái! chắc tôi chết chưa kể hết
được. Cho nên cái chuyện ngay Bắc Cộng
sản nhiều lắm ông ơi! Hôm nay mọi người
nói đến nhân dân Việt Nam dân trí thấp. Khi
nảy tôi đă nói là nó mấy cái điểm rất là
giống nhau là mấy anh chạy từ ở ngoài khi
Cộng sản ra bây giờ mới lập thành dân chủ
cuội bây giờ. Các anh đều có một
điểm giống nhau tất cả đều nói là: dân
trí Việt Nam thấp. Anh th́ bảo hèn, anh th́
bảo thấp. Nguyễn Chí Thiện cũng nói
thế.
Hôm nay tôi xin kể chuyện là:
Mùa hè năm 1972, tôi được đi cùng với một
số phóng viên của cả Thông Tấn Xă, của báo Nhân
Dân. Đi về Thái B́nh, giai đoạn đó Nguyễn
Ngọc Triều c̣n làm chủ tịch của ủy ban nhân
dân Thái B́nh. Về sau này tay đó lên làm Phó thủ
tướng nông nghiệp về dạy các trường
ở vựa lúa đồng bằng Cửu Long đấy.
Sau đó Vũ Đ́nh Liệu lên thay thế. Lúc bấy
giờ quyền bí thư tỉnh là Nguyễn Văn
Chất. Th́ họ mới mời các báo chí đến
đưa việc tặng phong cho danh hiệu của “Gia
đ́nh Vẻ Vang” cho một gia đ́nh rất là
độc đáo: Vừa là giáo dân, gia đ́nh có rất
nhiều liệt sĩ cả từ thời Pháp, thời
chống Mỹ. Gia đ́nh đó có Cụ tên là Mẹ
Mực. Bà Cụ Mực. Nhưng mà Mực không phải là
tên của bà đâu, nhưng gọi tên theo lối gọi
tên của con. Khi về đến đây nh́n trên
tường nhà treo đầy cái bảng “Gia Đ́nh Vẻ
Vang”. Tức là nhà có người chết
được treo bảng Gia Đ́nh Vẻ Vang. Khi
đến nơi, bọn chúng tôi lục tục đi vào,
mấy ông kia th́ cũng tranh nhau người nào cũng
muốn ḿnh gặp bà để hỏi. Bà ở xă Trung
Đồng, huyện Tiền Hải. Khi vào đến
nơi th́ mắt ngơ ngác chưa biết bà ấy đâu,
th́ đang thấy cái tay bí thư xă, với lại công an xă
đang hạch họe bà cụ này kia:
- “khổ quá! nói măi rồi đây mà bao nhiêu lâu rồi mà
bà vẫn chưa chuẩn bị xong. Ai mà tất cả các
quan khách người ta ở trong tỉnh về. Báo chí
cũng về hết cả rồi! đây này, rước
tất cả hết thứ đă về rồi. Mà bây
giờ cụ c̣n ăn mặc như thế kia? hở
hết cả đít, hở hết cả ngực ra
thế kia?”.
Bọn tôi nghe th́ quả nhiên thấy bà cụ không tóc
đầu trọc. (người già ở Thái B́nh
thường hay cạo trọc đầu) Đầu trọc,
mồm móm mén cả da nhăn nheo trong rất là già và
khổ. Th́ xin lỗi bà mặc cái áo hở nguyên ngực
của bà c̣n nguyên si ra. Quần bà th́ trong không có mặc
quần lót v́ người nông thôn, thời kỳ thiếu
vải họ chỉ mặc quần ngoài, ít khi họ
mặc quần trong. Th́ nó rách ra, nó cũng xin lỗi nó cũng
hở lung tung xèng ra đấy hết cả. Tay kia
mắng bà th́ bà cũng im chả làm ǵ. Thế bây giờ cái
đoàn ở trên Tỉnh vừa vào, huyện đội
để vào, vào trong nhà bắt đầu đông
người, th́ bà cứ thế bà đi ra. Bọn tôi
mấy thằng bấm nhau bảo:
- “trời! bà này sao vậy?”
Bà già rồi, đầu chích cái khăn
trắng để tang đó. Th́ bà ra mấy tay kia mới
thấy có báo chí lạ th́ ngượng mới kêu là:
- “trời! Cụ! Cụ! đi vào thay quần áo đi”.
Th́ bấy giờ bà mới nhẫn nha
đứng giữa nhà, bà nói:
- “Có mấy mét vải đây, thiếu! mà đi xếp
hàng mua cũng không có. Đi ngày nào cũng không có. Mỗi
lần đi là phải bỏ công điểm đi
để mà đi mua. Không có vải th́ sao mà mặc cái ǵ?
Chỉ có thế này thôi. Gớm nhỉ! Nếu tôi mà c̣n
trẻ th́ các anh chả giục bảo tôi đi mặc áo.
Các anh c̣n dán mắt vào nh́n. C̣n bây giờ trông nó ghê quá. Nên các
anh nói thế.”
Th́ tất cả đỏ mặt im hết. Có
mấy chị ở tổ phụ nữ mới
đến d́u d́u bà cụ. Bà cụ cứ cố t́nh bà
cứ nói. Bà kêu:
- “Th́ đấy! mấy liệt sĩ là từ chỗ
này ra hết đấy? Bộ đội Cụ Hồ
từ đây ra hết cả. Có cái ǵ đâu mà xấu?”
cười sằng sặc lên, thế là bà quay
lại bảo tôi là:
- “các chú làm báo hả?”
- “vâng ạ. Con làm báo.”
- “chú làm báo nào?”
Tôi lại vô t́nh, tôi lại ngu quá, tôi nói:
- “dạ, con là làm báo Độc Lập.”
Rồi bà lại chỉ cái anh bạn tôi hỏi:
- “c̣n chú làm báo ǵ?”
- “dạ con làm báo Nhân Dân.”
(Bà gằng giọng từng tiếng):
- “Báo Nhân Dân, nhân dân khổ bỏ mẹ! th́ sao làm báo
được?”, “ c̣n chú báo Độc Lập, chả
thấy báo độc lập đâu, có cái báo vắng
vẻ vắng vẻ này nè.!.”
tôi mới giả vờ tôi hỏi :
- “làm sao là vắng vẻ?”
- “đấy! mỗi một cái bằng này, một nhà thêm
vắng vẻ. Bây giờ th́ vắng hoàn toàn rồi.
Chồng chết! các con chết hết! chẳng c̣n ai
hết cả. Th́ không là vắng vẻ th́ ở với ai?”
Xong bà quay đít đi vào. Bà không thèm dự cái
lễ đó nữa.
Tường Thắng: Cám ơn ông Việt
Thường rất nhiều đă cho bài nói chuyện ngày
hôm nay. Xin gặp ông Việt Thường vào tuần sau
cũng vào giờ này, Thưa ông Việt Thường.
Việt Thường: Vâng! xin kính chào quư vị .
http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&file=article&sid=1091