VC mang
đến MÙA XUÂN ĐEN TỐI
Việt
Thường
Cái Tết Việt
Cái di sản
sinh hoạt văn hóa tư tưởng ấy bắt
đầu từ thuở Hùng Vương cho đến
tận những năm đầu của thập niên 50, có
ai nghĩ và nhớ lại rằng cái Tết đă bị
cố t́nh phá bỏ, chà đạp tàn bạo bởi ông
Hồ chí Minh và tập đoàn cộng sản chóp bu cầm
quyền ở xung quanh ông ta. Có thể nói
rằng, hơn bốn ngàn năm lịch sử của
Việt Nam, chưa có một triều đại nào,
một tập đoàn cầm quyền nào - là người
Việt Nam - đề ra đường lối phá
hoại các di sản văn hóa, kiến trúc, sinh hoạt tư
tưởng... của dân tộc Việt Nam như ông
Hồ chí Minh và tay chân thân tín. Cố t́nh xóa bỏ cái
Tết truyền thống của dân tộc để thay
vào cái "Tết" thành lập đảng (cộng
sản) 3-2 và "Tết" độc lập 2-9,
nhưng ông Hồ chí Minh và những kẻ thừa kế
ông ta đă thất bại thảm hại, tuy rằng
việc thực thi chính sách "phản dân hại
nước" đó có làm tổn thương sâu
đậm đến cả cơ sở vật chất
lẫn ư thức xă hội về truyền thống của
dân tộc ta. Khái niệm cách
mạng - thực ra là tiến bộ và tốt
đẹp - đă bị ông Hồ chí Minh và những kẻ
thừa kế ông ta lạm dụng làm b́nh phong che
đậy những chính sách và những hành động
vừa lạc hậu vừa tàn bạo, gây nhiều
hậu quả tai hại nghiêm trọng và lâu dài cho
đất nước và dân tộc Việt Nam, c̣n hơn
cả quân xâm lược ngoại bang.
Tết cổ truyền
của Việt
TỤC CŨ
LỄ MỚI
Nỗi khát khao độc
lập, tự do của nhân dân Việt Nam những
năm trước 1945 cộng với sự thiếu thông
tin và những thủ đoạn tuyên truyền bịp
bợm của những người cộng sản
Việt Nam do ông Hồ chí Minh lèo lái và đào tạo là
những yếu tố hợp thành với những yếu
tố khác nữa, đưa đến sự thành công
của ông Hồ Chí Minh trong việc giành được cái
ghế chủ tịch nước của Việt Nam
dưới chế độ cộng ḥa.
Cái tên Hồ chí
Minh, trong những năm đầu của thập niên
bốn mươi, được gắn liền vơí
các huyền thoạị "H́nh như" Hồ chí Minh
là Nguyễn ái Quốc. "Nghe nói" Hồ
chí Minh là một nhà nho yêu nước, được
cụ Phan Bội Châu "kính nể". "Lại
nghe nói" Hồ chí Minh là hậu duệ của Quang Trung
Nguyễn Huệ (nguyên là
họ Hồ), gốc gác xa xưa là gịng dơi vua Nghiêu bên Tàu,
có chí lớn là đánh đuổi giặc Pháp giành lại
độc lập cho Việt Nam, đồng thời
cũng sẽ nối chí của Quang Trung là lấy lại
đất cũ của Việt Nam là Lưỡng Quảng
(Quảng Đông và Quảng Tây). "Nghe nói" cụ
Hồ chí Minh mỗi mắt có hai con ngươi giống
công tử Trùng Nhĩ bên Tàu, làm nên nghiệp bá - tức
Tấn văn Công thời Đông
Chính Phủ Liên
Hiệp mà ông Hồ chí Minh là chủ tịch; cụ
Nguyễn Hải Thần là phó chủ tịch; cố
vấn chính phủ là cựu hoàng Bảo Đại và các
thành viên của chính phủ c̣n bao gồm những nhân
sỹ trí thức yêu nước như cụ Huỳnh thúc
Kháng, Phan kế Toại, Bùi bằng Đoàn, Nguyễn
văn Tố... là đặc trưng
của nền dân chủ sơ khai của nước
Việt
Chẳng khác ǵ
chuyện hồ ly tinh chín đuôi, mượn xác hiền
nữ Tô Đắt Kỷ
để lọt vào cung của Trụ Vương. Và, khi
đă nắm được trọn quyền lực th́
bắt đầu ra oai tác quái, hăm hại trung thần,
giết hại lương dân. Ông Hồ chí
Minh cũng vậy.
Phải chờ đến khi Trung Cộng làm chủ
lục địa Trung Hoa vào năm 1949, dựa vào Trung
cộng, ông ta trở mặt tiêu diệt những lực
lượng đă "ḥa thuận, ḥa hợp và ḥa
giải" với ông ta và bắt đầu từng
bước một xóa bỏ nên dân chủ sơ khởi
của Việt Nam, xóa bỏ mọi tính truyền thống
của dân tộc Việt Nam, xây dựng một chế
độ chính trị toàn chế kiểu Anax của
thời trung cổ - trong đó vua cũng đồng
thời là thủ lănh tôn giáo, kinh tế và quân sự; và nhà
độc tài tồn tại nhờ vào giới
tướng lănh có đặc quyền cũng như
tầng lớp thư lại (tức cán bộ).
Phương pháp cố
hữu của ông Hồ chí Minh là nêu lên những khẩu
hiệu hợp lư để che đậy những hành
động phi lư, bất nhân. Trong cái
Tết dân tộc cũng vậy, ông ta hô hào "tiết
kiệm, lành mạnh hóa", cái đó là đúng, bởi
đất nước đang có chiến tranh và sau chiến
tranh, đất nước c̣n nghèo nàn, cần phải
tiết kiệm cũng như cần phải xóa bỏ
nạn cờ bạc, hút thuốc phiện, xiết
nơ.... trong dịp Tết. Nhưng, bên cạnh những
cái "hợp lư" đó th́ ông ta ngăn cản, hạn
chế việc xă giao, thăm hỏi trong gia đ́nh,
lối xóm; việc cúng lễ tổ tiên, lễ đền,
lễ chùa v.v... đồng thời ông ta
cho lồng vào những lệ mới của ngày Tết
đó là lập bàn thờ Tổ quốc với cờ đỏ sao vàng và cờ búa
liềm để thờ ảnh ông ta và một số nhân
vật cộng sản quốc tế như Marx, Engels,
Lénine, Staline, Mao trạch đông. Và, những buổi
trước đây nghe kể về phả hệ, về
truyền thống gia đ́nh, làng xă... th́ nay thành nghe về
tiểu sử Hồ chí Minh và những nhân vật cộng
sản quốc tế, về lịch sử đảng
cộng sản Nga và công ơn của "Đảng"
và của "Bác" đă đem "cơm no, áo ấm và
độc lập, tự do, hạnh phúc" cho nhân dân
Việt Nam. Thanh thiếu niên được dạy
những điệu múa tập thể của Nga-xô và Trung
Cộng và hát những bài ca ngợi hai nước
"đàn anh" đó với các lănh tụ cộng
sản của họ.
LỰC
LƯỢNG "CÁCH MẠNG"
Để "cách
mạng" lại Tết cổ truyền của dân
tộc Việt
"Công cha như núi
Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra..."
bị đổi
thành:
"Công
"Bác" như núi Thái sơn
Nghĩa "Đảng" như nước trong
nguồn chảy ra".
Câu đối Tết th́
một vế ca ngợi ông Hồ chí Minh, một vế ca
ngợi đảng cộng sản. Trong
chùa, ngang hàng với Quan Âm Bồ Tát là ảnh Hồ chí Minh,
ở đền cũng vậy. Ở làng, xă đều có
cổng chào với ảnh Hồ chí Minh và một vài
ảnh các nhân vật cộng sản quốc tế và
cờ búa liềm. Họ c̣n tổ chức lễ
rước ảnh Hồ chí Minh, tổ chức đêm
văn nghệ diễn kịch mà nội dung là đả
kích việc thờ cúng tổ tiên, thần Phật, Thành
Hoàng, vua bếp... và kết thúc bằng màn thiếu nhi
đánh trống ếch, rước ảnh "bác
Hồ". Cấu trúc gia đ́nh bị phá bỏ bởi
mâu thuẫn giữa cha mẹ và con cái. Tín ngưỡng ngàn đời của làng xă bị
thay bằng sự sùng bái cá nhân ông Hồ chí Minh. Thậm chí
những địa danh mang dấu tích của lịch
sử, của văn hóa cũng bị đổi tên như
Phong Vực, Đồng Lương thành Vạn Thắng;
như Cổ Liêu thành Xuân Thủy v.v... là
tên của tay chân thân tín của ông Hồ chí Minh vẫn c̣n
đang sống sờ sờ ra đó. Đ́nh làng - một
dạng câu lạc bộ sinh hoạt văn hóa của nông
thôn xưa - bị biến thành trụ sở ủy ban
hoặc công an xă, làm kho tàng mà cũng có
khi là trại giam của địa phương. Bài vị,
tượng thờ, cờ xí bị xếp xó hoặc
vứt bỏ, thay vào đó là bàn thờ Tổ quốc
của địa phương, cũng đèn nến,
lư hương để "thờ sống"
ảnh Hồ chí Minh và xung quanh đền là các "lănh
tụ" của "nước bạn" như Mao
trạch Đông, Chu Đức, Chu ân Lai, Kim nhật Thành,
Phác chánh Ái, Malenkov, Vorochilov,
Bulganine, Molotov...
Trong tay ông
Hồ chí Minh, ngày Tết truyền thống càng tăng thêm
bất ḥa trong gia đ́nh, lối xóm; là dịp để
soi mói nhau; là thời điểm cho con cái bộc lộ
mạnh mẽ tính "cách mạng" của ḿnh bằng
cách cản trở việc thờ cúng tổ tiên. Cha mẹ lo bàn thờ tổ c̣n con cái lo bàn thờ
sống ông Hồ chí Minh. Có chính quyền cộng
sản hỗ trợ nên đương nhiên phần
thắng bao giờ cũng về phiá con cái. Đă có nhiều gia đ́nh con cái ngang
nhiên đập phá bàn thờ tổ tiên... và những
đứa "mất dạy" đó được
chính quyền của ông Hồ chí Minh biểu dương là
"cách mạng tiến bộ". Một chứng minh rơ
ràng nhất là ngay đầu năm 1975, ở khu
Bảy-gian thuộc phố Phan Chu Trinh Hà-nội, con đánh
cha thâm tím mặt mũi, nhưng khi đưa ra đồn
công an Phan Chu Trinh (thuộc khu Hoàn kiếm), người con
c̣n được tuyên dương là tiến bộ v́
đă dám đánh "thế lực lạc hậu" dù
đó là cha đẻ!!! (Người bị đánh là ông
Vinh, có vợ cả và các con lớn ở Pháp).
TẾT U ÁM
Dựa vào Trung cộng,
ông Hồ chí Minh đánh thẳng thực dân Pháp trong
chiến dịch biên giới 1950. Theo đúng
tinh thần "chính quyền được đẻ
từ họng súng", cuối năm 1951 ông Hồ chí Minh
cho ra khỏi lồng giấy con quỷ đỏ "Đảng Lao động Việt Nam
", công cụ thực hiện những tư
tưởng "phản dân hại nước" của
ông ta. Năm 1952, ông Hồ
chí Minh cho giết đại tá Trần dụ Châu, chủ
nhiệm quân nhu, mục đích chính là thị uy với
mọi loại cán bộ cả quân sự lẫn dân sự. Cũng với mục đích đó,
trong hội nghị quân sự, ông Hồ chí Minh đă
"bạt tai" đại tá Phùng
thế Tài - được coi là loại du đăng
đầu ḅ nhất trong binh lính của ông Hồ chí Minh -
và trấn áp trung tướng Nguyễn Sơn (khi ở quân
đội Trung cộng đeo lon đại tướng).
Ra vẻ nghiêm khắc như vậy, nhưng chính ông ta
lại "tha bỗng" cho Bút Tre, trưởng ty thông
tin Phú Thọ, tác giả đơn bướm:
"Trên rừng con
khỉ đánh đu
Thằng Bô-la-éc mút cu cụ Hồ"
v́ xét cho cùng, Bút
Tre vẫn là "đề cao" Hồ chí Minh. (Sau này khi
hợp nhất hai tỉnh Vĩnh Yên và Phú Thọ, Bút Tre c̣n
được vào tỉnh ủy giữ chức phó ban tuyên
huấn tỉnh ủy).
Rồi tiếp
theo là "chỉnh quân", "chỉnh đảng",
"cải cách ruộng đất"... người dân
bị giết và bị tù vô tội vạ... Thế là cái khởi thủy người dân đi
theo ông Hồ chí Minh v́ ông ta là thành viên của Chính Phủ
Liên Hiệp; v́ muốn đánh thực dân Pháp cứu
nước, chắc chắn không phải "mê"
chủ nghĩa xă hội, v́ có ai biết nó là cái quái thai ǵ
đâu... th́ nay "phải theo" ông ta v́ bị
tước hết tài sản, bị lôi ra khỏi tổ
ấm cộng đồng làng xă để bị xếp
vào các phạm trù mơ hồ "nhân dân" hoặc
"phản động", nghĩa là "v́
sợ" mà đi theo.
Sau 1954, Tết Nguyên
đán ở miền Bắc thật là u ám. Người
không có của để ăn Tết chiếm đại
bộ phận dân chúng mà ngay người nào c̣n có chút
tiền, vàng, cũng không dám ăn v́ sợ hàng xóm và con cái,
họ hàng tố giác. Nhà nước của ông Hồ chí
Minh quản lư chặt chẽ mọi sinh hoạt của
nhân dân bằng chính sách quản lư hộ khẩu và chế
độ tem phiếu lương thực, thực
phẩm, tiền lương v.v... Ở các thành phố
lớn như Hà-nội, Hải-pḥng, Nam định, ông Hồ chí Minh c̣n có "sáng
kiến" xâm nhập hợp pháp mọi gia đ́nh
"công dân" để "khám xét" gầm
giường, bàn thờ, tủ, ḥm... bằng cách
đẻ ra "tổ vệ sinh đường
phố" để đến tất cả mọi
hộ "diệt gián" mà thành phần gồm:
đại diện thanh niên, y tế tiểu khu và công an
quản lư đường phố. Trước Tết vài ngày, toàn thành phố
được lệnh "tổng vệ sinh" và
đương nhiên thông qua "tổ vệ sinh
đường phố" có thành viên là công an, chính quyền
Hồ chí Minh cho "khám nhà" toàn dân định kỳ
(chưa kể đột xuất). Có thể nói là nhiều
gia đ́nh quá sợ hăi phải "dẹp" bàn thờ
tổ tiên và hầu hết mọi nhà đều phải
lập "bàn thờ tổ quốc thờ sống Hồ
chí Minh" để khỏi bị cơ quan an ninh
"hỏi thăm sức khỏe".
Các trụ
sở tiểu khu đều được trang hoàng
cờ hoa, bàn thờ tổ quốc thờ Hồ chí Minh;
ngoài cửa và bên trong trụ sở đều dán các câu
đối do Nhà xuất bản Phổ thông in ấn và phát
hành. Tất nhiên nội dung là ca ngợi Hồ chí Minh và
đảng của ông ta. Trên bàn thờ
Hồ chí Minh cũng lư hương,
cây nến, cành đào, bánh chưng, trái cây, mứt... nghi ngút
suốt ba ngày Tết. Kinh phí do dân đóng góp. Trụ
sở được công an
đường phố và tự vệ canh gác... cùng với
đội cứu hỏa nhân dân và tổ chữ Thập
Đỏ đề pḥng cháy nhà và... ỉa chảy.
Tết Nguyên
đán được ông Hồ chí Minh và đảng
của ông ta tổ chức cho nhân dân thật là... chu đáo... thật là...khỏe ... thật là... lành
mạnh và thật là... công bằng và v.v...
Chu đáo
bởi v́ trước Tết, nhà ai cũng được
"tổ vệ sinh đường phố" có thành
viên là công an đến mở giúp các ḥm, tủ, gậm
giường, xó bếp... để phun thuốc diệt
gián cũng như kê dọn lại nhà cửa cho gọn
gàng, ngăn nắp.
Chu đáo
bởi v́ ngay từ trước Tết cả hơn tháng
trời, các thành phần trong tiểu khu bị coi là
"phức tạp" như nhân viên, binh lính, sỹ quan
trong chế độ Bảo Đại; các tư sản,
tiểu thương, tiểu chủ... bị cải
tạo tại chỗ; các trẻ em hư hỏng; những
người chưa có công ăn việc làm rơ ràng v.v... đều "được" cho đi
các trại cải tạo. Số nào
được coi là "căn nhẹ" hơn th́
bị tạm giam trước Tết vài ngày và sau Tết
vài ngày thả ra. Số nhẹ hơn nữa th́
bị gọi lên đồn công an
để "răn đe". Đă thế, suốt tháng
củ mật, tự vệ, dân pḥng có công an
đường phố lănh đạo, ngày đến
tuần tra, canh gác. Công an và phụ trách thanh thiếu nhi ngày
nào cũng "hỏi vui" các em về t́nh h́nh bố,
mẹ, họ hàng các em "làm ăn" ra sao, có thành kính và
nhiệt t́nh trang hoàng "bàn thờ tổ quốc"
của gia đ́nh không; có "lạc hậu mê tín" cúng
kiến người đă chết không; có "kiếm
chác" được cái ǵ, ở đâu, bằng cách nào,
những tiêu chuẩn Tết ngoài các thứ Nhà Nước
qui định cho từng đối tượng không.
Chu đáo
bởi đêm giao thừa, đại diện các hộ
đến trụ sở tiểu khu để cùng lễ
sống "Bác Hồ", chúc "Bác" sống lâu
để lănh đạo toàn dân đến ấm no,
hạnh phúc như vẫn ghi trên tiêu đề các công văn,
hôn thú, khai sinh, khai tử, lệnh khám nhà và bắt giam
v.v..., và cũng hứa qua quyết tâm thư là quyết
phấn đấu v́ "sự nghiệp" của
"Bác" cho đến... hơi thở cuối cùng. Rồi mọi người, thành kính nghe
"Bác" chúc Tết đồng bào qua loa truyền thanh
và nghe thơ của "Bác". Đây là lần
thứ hai nghe lại, v́ bài này viết đọc trong
dịp năm mới dương lịch, đă thành
"tài liệu học tập" trong cơ quan và tổ
dân phố; thành "kim chỉ nam" cho các bài báo - cả
báo tường ở cơ quan, khu phố - trích dẫn,
chứng minh, ca ngợi chế độ của Hồ Chí
Minh. C̣n bài thơ và bài nói đă được in trên
giấy hoa có h́nh chim rồng, phượng; được
bán đến từng hộ dân phố, cơ quan trường
học để dán mừng Tết. Những Hoài Thanh, Xuân
Diệu, Cù Huy Cận, Tố Hữu... đă đi ca
ngợi khắp nơi về lời hay, ư sâu của bài
thơ và nó đă được đưa vào học
đường các cấp - kể cả nhà trẻ!
KHỎE
Dưới
chính quyền Hồ chí Minh, Tết Nguyên Đán
được qui định nghỉ hai ngày rưỡi:
chiều Ba Mươi, ngày Mùng Một và Mùng Hai Tết.
Hầu hết
người dân đều làm việc trong các cơ quan nhà
nước, hoặc hợp tác xă, hoặc tổ hợp tác
- hai loại sau cũng do cơ quan chức năng của
nhà nước tương ứng ngành nghề quản lư. Cho nên cái
Tết khỏe v́: sáng Ba Mươi, tất cả
phải làm tổng vệ sinh ở cơ quan cho gọn
sạch rồi niêm phong pḥng ốc, tài liệu, giao cho
bộ phận bảo vệ có tự vệ cơ quan
phối hợp canh gác; chiều Ba Mươi làm tổng
vệ ở sinh gia đ́nh và vĩa hè, đường
phố (các gia đ́nh bị lưu ư được
chiếu cố cho tổ vệ sinh đường phố
có công an đi theo đến "giúp đỡ" làm
vệ sinh từ xó tủ đến gậm giường);
sáng Mùng Một, tất cả phải ra ngoại thành
bằng phương tiện tự túc để
hưởng ứng "Tết trồng cây" do ông
Hồ chí Minh đưa ra "sáng kiến"; chiều
Mùng Một về đến nhà tắm giặt sạch
sẽ đất bùn; tối Mùng Một lễ Tết các
chức sắc ở tiểu khu và khu phố; ngày Mùng Hai "cuống
cuồng" đưa vợ con đi lễ Tết các
"thủ trưởng" cơ quan với tốc
độ : đi bộ... 5 cây
số/giờ; xe đạp... 12 cây số/giờ. Thật
là khỏe!
LÀNH MẠNH
Ông Hồ chí Minh đă
"lành mạnh" hóa ngày Tết của nhân dân Việt
Hà-nội thanh
lịch khi vào tay ông Hồ chí Minh th́ ngày Tết
được lành mạnh hóa như vậy đấy và
được tô hồng là "Tết văn hóa" trái
với xưa kia là hủ lậu, mê tín, dị đoan và
lăng phí!!!
CÔNG BẰNG
Dưới chính quyền
Hồ chí Minh, công dân Việt
Cho nên hàng hóa phục
vụ Tết Nguyên Đán dưới chế độ
Hồ chí Minh cũng phân phối như trên. Người
dân Hà-nội đă uất ức nói rằng:
"Tôn Đản là
chợ Vua, Quan
Vân Hồ* là
chợ trung gian, nịnh thần
Bắc Qua là chợ nhân dân
Hàng Bè là chợ công nhân anh hùng."
Nghĩa là trong
khi hàng quan lại đỏ mua gà ở cửa hàng cung
cấp bù giá Tôn Đản có 7 hào một ki-lô; ở Vân
Hồ hoặc ở phố Nhà Thờ cửa hàng cung
cấp cho cán bộ trung cao 1 đồng 50 một ki-lô;
người dân thường phải mua ở chợ
Bắc Qua với giá thị trường tự do 7
đồng một ki-lô, và, công nhân ra chợ Hàng Bè
để mua chân gà, đầu, cổ, cánh - đồ
phế thải của gà làm
cung cấp cho chuyên gia Nga-xô và Trung-cộng (cần lưu ư
rằng Hồ chí Minh và tay chân vẫn phỉnh phờ
rằng giai cấp công nhân là giai cấp lănh đạo cách
mạng).
Hàng Tết phân
phối cho nhân dân, công nhân và cán bộ đảng viên
thường, theo sổ hộ tịch gia đ́nh, phân
loại theo hộ độc thân; 2-3 người; 4-6
người; 7 người trở lên; không phân biệt nam
nữ, già trẻ lớn bé. Người đi mua phải
mang phiếu mua hàng Tết với sổ hộ tịch và
tùy theo cách phân loại hộ nói trên mà
được gói to hay nhỏ, ít hay nhiều. Thường mỗi gói đều có:
một cái "gọi là" bánh chưng, v́ được
gói xô bồ gạo lẫn cả tẻ, đậu lẫn
sạn, miếng thịt lợn bằng cái vảy mũi
cả b́ lẫn lông, có khi c̣n chưa chín rền; một gói
trà; một hoặc hai bao thuốc lá; một dúm hạt
dưa; một gói mứt lẫn lộn bí và lạc;
một muỗng cà phê bột ngọt và cuối cùng, hộ
đông người có thêm một bánh pháo (phần lớn
đốt không thèm nổ) và một chai rượu
quốc doanh. Cái công bằng ở đây là dù già hay trẻ,
dù nam hay nữ, tiêu chuẩn đều tính như nhau,
nghĩa là đứa bé vừa
đẻ cũng có phần thuốc lá và trà cũng như
cụ già không c̣n cái răng nào cũng có tiêu chuẩn
mấy viên mứt lạc! Đúng là, úm ba la, chúng ta
đều có!
Chút bố thí
như vậy mà trước và sau Tết, báo, đài ra
rả kể ơn của "đảng và bác"
với nhân dân như Trời, Biển! Những
người được ăn Tết Nguyên Đán trước khi có chính quyền Hồ chí Minh
th́ biết nhưng không dám nói c̣n trẻ em ra đời và
lớn lên thời kỳ Hồ chí Minh cầm quyền th́
tin là thật và vui mừng v́ cả năm chỉ có vài
lần gia đ́nh được mua "bột
ngọt"! (dù chỉ là một
muỗng cà-phê).
Tuy túi hàng Tết khiêm
tốn như thế, tuy ḷng thèm khát âm thầm của bao
đêm ngày, nhưng rất nhiều gia đ́nh nhân dân, cán
bộ, đảng viên thường, không có tiền
để mua. Và, số khá
lớn chạy vay được tiền mua túi hàng Tết
th́ cũng phải giành các thứ như trà, thuốc lá,
mứt, bánh chưng để biếu các
"thủ trưởng" lớn nhỏ ở cơ
quan, các chức sắc ở khu phố, nhất là công an
đường phố. Phần lớn ăn
Tết tinh thần. Đấy là sự Công Bằng lớn
nhất và cao thượng nhất mà ông Hồ chí Minh và
đảng của ông ta đem lại cho người dân!!!
HỒ CHÍ MINH CÓ BIẾT KHÔNG?
Cả cuộc
đời ông Hồ chí Minh sống bằng nghề làm gián
điệp: là nhân viên KGB của Nga theo dơi hoạt động của
đảng cộng sản Tàu do Mao trạch Đông lănh
đạo; hợp tác với phản gián Trung Cộng
để theo dơi quân
Tưởng giới Thạch; là
gián điệp của Trương phát Khuê để giám
sát các hoạt động của người Việt Nam
yêu nước ở bên Tàu; cộng tác với cơ quan OSS (tiền thân CIA) của
Mỹ chống Nhật; cộng tác với Pḥng Nh́ của
thực dân Pháp để hăm hại những người
Việt Nam yêu nước khác quan điểm của ông ta
(như cụ Phan Bội Châu, ông Hồ Tùng Mậu, trung
tướng Nguyễn B́nh), cho nên ông Hồ chí Minh có tai,
mũi và mắt tinh và thính hơn các đệ tử
rất nhiều. Ông ta đóng
kịch giỏi đến nỗi - cho đến nay -
nhiều người vẫn cho rằng ông ta là tốt, các
sai lầm đều do tay chân như Trường Chinh, Lê
Duẩn... mà ra, kể cả những nạn nhân ông ta
cũng nghĩ vậy. Cho nên, ngày
Tết, ông Hồ chí Minh đột ngột đến
thăm gia đ́nh ông Bùi hưng Gia, nhà tư sản ở
phố Hàng Trống (Hà-nội) đă quyên góp trong tuần
lễ vàng cho Chính phủ Liên hiệp một trăm ki-lô vàng.
Nhưng thăm th́ thăm, gia đ́nh ông Bùi hưng Gia
vẫn bị đóng nhăn tư sản, cả tầng
lầu căn nhà của gia đ́nh bị
"mượn" cho cán bộ đảng viên ở và
cửa hàng bị "công tư hợp doanh" theo
kiểu Việt Nam thường nói là "buôn chung với đức Ông". Ông ta cũng tự
động đến chúc Tết, cho kẹo một gia
đ́nh "có công với cách mạng chống Pháp"
ở con hẻm phố Khâm Thiên mà đêm giao thừa
mấy mẹ con gầy ốm đang ôm nhau trong căn nhà
xiêu vẹo như chuồng lợn, lối vào đầy
bùn hôi thối ở cống thành phố hỏng chảy ra,
cơm chiều chưa có và cũng chẳng có tiền mua
túi hàng Tết theo tiêu chuẩn tem phiếu! Ông
Hồ chí Minh rơm rớm nước mắt... cá sấu. Những ngày
sau đó và cả nhiều năm sau, đó vẫn là
"đề tài" sáng tác của lũ
văn nô ở cái hợp tác xă 51 Trần Hưng Đạo
(Hà-nội). C̣n cái gia đ́nh nghèo khổ
"có công với cách mạng chống Pháp" đó
vẫn cứ nghèo mạt rệp, bị "bác và
đảng" quên ngay từ lúc giao thừa. Cả nước
vẫn đói khổ và ngày càng đói khổ trong lúc các
cơ sở phục vụ riêng cho quan lại đỏ
chóp bu mọc lên như nấm: bệnh viện Việt-Xô; cửa hàng cung cấp đặc
biệt ở Hàng Trống, ở Tôn Đản; khu nghỉ
mát ở Tam Đảo, Băi Cháy, Đồ Sơn, khu
Quảng Bá, Trà Cổ... tiêu chuẩn
nghỉ hè cả gia đ́nh (3 đời) sang Hắc
Hải (Nga-xô), sang Tàu (Liễu-châu), Động Đ́nh
Hồ v.v... và v.v...
Mở đầu bằng Hồ chí Minh cho
đến nay là các Đỗ Mười, Vơ chí Công, Vơ
văn Kiệt... với "đổi mới",
chưa bao giờ đại biểu quốc hội (bù
nh́n) chứ chưa nói đến người dân
thường được phép biết ngân sách Nhà
Nước đă chi bao nhiêu cho các thứ xa xỉ của
giới quan lại đỏ chóp bu và đảng của
họ!
L̉NG DÂN
Tham vọng của ông
Hồ chí Minh và đệ tử là muốn xóa bỏ
lịch sử và truyền thống dân tộc của
Việt
Cái láu cá
kiểu hồ ly tinh của ông Hồ chí Minh và cái mặt
trơ trán bóng của mấy "học giả"; coi thẻ cung cấp đặc
biệt là "lư tưởng" cuộc đời
cũng không qua được ư trời. Bởi ư trời là
ḷng dân.
Dù phủ
nhận, dù cố t́nh phá bỏ, nhưng luật cung cầu
trong kinh tế vẫn tồn tại và phát huy tác dụng
ngoài ư muốn của ông Hồ chí Minh và tay
chân.
Nền kinh
tế có kế hoạch (ngoan cố, duy ư chí) của ông
Hồ chí Minh bị chính tay chân có
nhiều quyền lợi nhất của ông ta phá vỡ.
Nhân dân bị thiếu hàng hóa thiết yếu tạo ra
thị trường "chui" và các gia đ́nh quan
lại đỏ có nhiều đặc quyền
đặc lợi thành thương nhân "lủi". Và bên cạnh kinh tế quốc doanh, có kinh tế
"quốc lủi" ra đời và cái công cụ chuyên
chính của chế độ (công an, quân đội,
thuế vụ...)
đă nhiệt t́nh và cổ vũ, dấn thân cho kinh tế
quốc lủi, cho sự hóa thân của quốc doanh thành
quốc lủi, cả thương nghiệp lẫn
thủ công nghiệp.
Cán bộ,
mậu dịch viên của ngành thương nghiệp xă
hội chủ nghĩa, kể cả ở khu vực cung
cấp đặc biệt, phần
lớn làm việc hai mang: một làm cho "quốc
doanh", một làm cho "quốc lủi". Các bà mệnh phụ đỏ lănh đạo
"quốc lủi" trong khi chồng lănh đạo
"quốc doanh". Nổi bật lên là "chị
Tư", phu nhân của phó thủ tướng Nguyễn
duy Trinh, ủy viên bộ chính trị trong dịch vụ
buôn vàng, kim cương, hàng viện trợ (của cả
Đông phương, Tây phương, Liên hiệp Quốc);
vợ phó giám đốc Sở Công an Hà-nội, Lê Nghĩa,
cầm đầu khu chợ trời Chùa Vua; khu mua bán trao tay ở suốt
từ Hàng Đào cho đến Hàng Giấy, chợ
Đồng Xuân ra ô Quan Chưởng, ga Đầu
Cầu... Đặng thị Kỳ, phu nhân của
tướng Văn tiến Dũng th́ buôn các hàng viện
trợ quân sự; bà vợ cả tây lai của bộ
trưởng Hoàng minh Giám th́ mở xưởng sản
xuất đồ nhựa và các ấn phẩm ở ngay ṭa
vi-la trước bệnh viện St. Paul cũng như
đỡ đầu cả về vốn lẫn "chính
trị" (tức là ô dù) cho các hộ sản xuất chui
đồ nhựa; thứ trưởng Lê Đông của
bộ nội thương và giám đốc Sở
thương nghiệp Hà-nội, Nguyễn trí Tuyển th́
cung cấp cho chợ trời các mặt hàng quí hiếm,
trong vụ này có liên quan đến cả thường
vụ thành ủy Hà-nội. Nguyễn
đức Lạc và bí thư trung
ương đảng Nguyễn văn Trân; dịch vụ
đĩ điếm, thuốc phiện và cờ bạc th́
có bàn tay quản lư của Dương Thông ở cơ quan
an ninh. Thậm chí có nơi h́nh thành cả khu "tứ
khoái" cho cấp trên về kiểm tra và dân "phe
phẩy" có tiền đến hưởng thụ
như ở Hải Hưng do chính bí thư tỉnh ủy
Nguyễn quư Quỳnh chỉ
đạo, hoặc ở Quảng B́nh do "tiểu
vương" là bí thư tỉnh ủy Nguyễn tư
Thoan. Đến nỗi ngành nghỉ mát cũng bị
"quốc lủi" hóa, như trường hợp
vợ chồng một chủ nhà in lậu (bị chế
độ liệt là phản động) cũng nghỉ hè
ở khu cho bộ chính trị ở Tam Đảo, nằm
ngay cạnh pḥng của Trường Chinh và do Trường
Chinh phát hiện!
Trên đây chỉ tạm
nêu lên vài dẫn chứng cụ thể. Chỉ có
thể hiểu rằng hầu hết bọn quan lại
đỏ ở ngành nào đều là "chủ"
của kinh tế "quốc lủi" nơi đó.
Như hiện nay ở miền Nam Việt Nam vậy,
cũng vẫn là quan lại đỏ đầu ngành làm
tṛ vượt rào: Vơ văn Kiệt đỡ đầu
cho Ba Thi; Lâm văn Thê (đă chết) đỡ đầu
cho nhóm Kiên Giang; Nguyễn vĩnh Nghiệp đỡ
đầu cho rể là Tô mạnh Thắng; Cao đăng
Chiếm, Trần Quyết đỡ đầu cho nhóm
Mười Vân, Hai Hiệp ở Đồng Nai; Mai chí
Thọ đỡ đầu cho Triệu bỉnh Thiệt;
Nguyễn văn Linh (nguyên
tổng bí thư) đỡ đầu cho công ty hải
sản Tây Nam và Việt kiều Tuyết (đen) buôn xe
hơi băi rác ở Mỹ về; Đỗ Mười đỡ
đầu cho Sea Prodex và ngành lương thực của
Nguyễn công Tạn v.v... để các
nhóm đó tham ô thoải mái, cưỡi trên dư luận.
V́ thế,
Tết Nguyên Đán ở Việt Nam (phía Bắc) chỉ vài
năm bị ảnh hưởng phá hoại của Hồ
chí Minh, rồi sau đó luật cung cầu trong kinh tế
cũng như lư tưởng "vinh thân ph́ da" của
quan lại đỏ đă làm cho kinh tế "quốc
lủi" lấn át kinh tế quốc doanh và nó đă
đem lại cho ngày Tết Nguyên Đán dần dần
truyền thống cũ về ăn uống, lễ nghi,
nhưng cái phần tinh thần cao đẹp th́ đă
bị mất. Ngày Tết trở thành ngày phô trương
giàu sang, quyền uy của tầng lớp có nhiều
đặc quyền, đặc lợi. C̣n đa số nhân dân
vẫn là nạn nhân của cả quan lại đỏ
lẫn cá mập "quốc lủi".
Dù sao đó cũng là
biểu hiện thất bại chua chát của "tư
tưởng Hồ chí Minh" và những mầm chiến thắng của nhân
dân Việt Nam sẽ cùng các mùa xuân nở rộ.
ÔN CỐ TRI TÂN
Nhớ lại
những mùa xuân đen tối để thấy hết
sự hiểm sâu, tai họa của ông
Hồ chí Minh và tay chân.
Năm nay, chính
quyền cộng sản ở Việt Nam đang mời
chào các Việt Kiều "yêu nước" về ăn
Tết quê hương. Họ o bế Việt
Kiều "yêu nước" c̣n hơn là các thương
binh và con em gia đ́nh liệt sỹ của họ. Tại
sao? V́
Việt Kiều "yêu nước" có ngoại tệ
mạnh và là h́nh ảnh nổi bật của bức tranh
"đổi mới" cũng như "ḥa giải và
ḥa hợp", nhưng ngoại tệ mạnh vẫn là lư
do chủ chốt. Và cái cầu quê hương sẽ giúp
giới quan lại đỏ t́m được từ
Việt Kiều "yêu nước" đường
giây "quốc lủi" để chuyển
được các thứ mà quan lại đỏ đă
vơ vét của nhân dân ra nước ngoài, đề pḥng...
cho số phận đen tối ở trong nước
của họ, vừa gửi ngân hàng, vừa đầu
tư ra "nước ngoài", gây vốn cho quỹ
hoạt động lỡ có ngày "Đảng"
phải rút vào bí mật.
Trong con mắt
của những người cộng sản cầm
quyền ở Việt Nam hiện nay, th́ h́nh ảnh của
người Việt Nam nhảy từ bức tranh
"phản động" sang "yêu nước" là
một thủ đoạn chính tri.. Và,
đến một lúc nào đó lại từ "yêu
nước" trở về "phản
động". Cần nhớ rằng
đảng cộng sản Việt Nam độc quyền
nắm chính quyền là nguyên nhân chính gây ra cho người
Việt Nam phải bỏ quê hương đi lưu vong
xứ người.
Cho nên những người cộng sản
cầm quyền không chỉ đưa ra chính sách "ḥa
hợp, ḥa giải" lúc này để tạm thời xoa
dịu cơn phẫn nộ của trong nước và ngoài
nước về tội ác của họ. Điều
quan trọng là họ phải tỏ ra trung thực muốn
ḥa hợp ḥa giải v́ quyền lợi của dân tộc
và đất nước Việt Nam. Cho nên biểu
hiện thành thật cụ thể nhất là họ
phải làm việc tự phê b́nh bằng văn bản
(như tổng bí thư Nguyễn Văn
Cừ của họ trong cuốn "Tự chỉ
trích" trước 1940) về các vấn đề kinh
tế, ngoại giao, văn hóa xă hội v.v... qui
rơ trách nhiệm, xin lỗi và phục hồi quyền
lợi mọi mặt những nạn nhân của họ;
công bố rơ ngân sách phải chi cho đảng của
họ từ lúc nắm chính quyền cho đến nay; truy
tố những kẻ gây nhiều tác hại cho nhân dân và
đất nước. Không thể chỉ
nhận xét lập lờ nước đôi công tội và
"huề cả làng".
Ai đă đi
tù v́ đấu tranh cho dân chủ, tự do cho Việt
Những người
Việt
Để mùa xuân làm
sống măi cái Tết truyền thống Việt
"Ôn cố mới
tri tân"
Tháng 12-1992
* Có chỗ
đọc là Nhà Thờ, tức phố Nhà Thờ. Cả
hai nơi đều có cửa hàng cung cấp cho cán bộ
trung cao của cộng sản.