BùiTín : Ḥa giải và ḥa hợp

Việt Thường


   Trong cuốn "Mặt thật", ông BùiTín đă để nhiều trang nói về "ḥa giải ḥa hợp". Cũng từ chỗ đứng đặc biệt của ông, nên về vấn đề này ông đă nhận xét và lư giải xa với thực tế và mâu thuẫn với chính ông nữa.

 

    BùiTín viết: "Trong cộng đồng người Việt, cũng có ư kiến cực đoan cho rằng đối với cộng sản, không có vấn đề ḥa giải và ḥa hợp ǵ hết, chỉ có vấn đề buộc họ phải rút lui, chỉ có vấn đề họ phải giao quyền (rút lui như thế nào và giao quyền ra sao th́ có người không phát biểu rơ được) v́ họ là kẻ có tội, phá hại đất nước. Đây là lối nh́n trịch thượng, không thực tế. C̣n cần tạo nên nhiều sức ép trong và ngoài nước mạnh mẽ mới có thể ép những người lănh đạo Đảng Cộng sản chấp nhận bầu cử dân chủ thực sự theo quan điểm đa nguyên.

   Trong cộng đồng người Việt hải ngoại, những người có cách nghĩ cực đoan không nhiều, số này lại giảm đi rơ rệt". (26)

 

   Khi viết những gịng trên, chúng tôi nhận thấy ng̣i bút của BùiTín lại quay về lối ṃn của Phó tổng biên tập báo Nhân dân, nghĩa là người nghĩ, nói và viết đúng với lập trường của tập đoàn đầu lănh Việt gian cộng sản.

 

   Không cần trích dẫn những tài liệu khác, chỉ cần dựa vào những điều ông đă viết trong hai cuốn "Hoa xuyên tuyết" và "Mặt thật", đủ chứng minh tập đoàn Việt gian cộng sản HồchíMinh và cái đảng của chúng đă gây bao tội ác và phá hoại đất nước Việt Nam như thế nào. Thế mà ư kiến không chấp nhận tập đoàn Việt gian cộng sản, buộc chúng phải rút lui lại bị BùiTín khép cho tội trịch thượng! Trong con mắt của ông th́ bán đất, bán biển cho Tàu cộng; giết dân lành; đàn áp tôn giáo; bỏ tù, giết hại những người nói lên chút sự thật, là thượng. Vậy người dân là hạ chăng? Nên không có quyền lật đổ thượng?

 

   Khi ông BùiTín cầm bút viết hai tiếng "trịch thượng" th́ tự thân hành động đó đồng nghĩa với việc tán thành điều 4 trong Hiến pháp 1992 của cộng sản, giành cho chúng độc quyền là chủ của nhân dân và đất nước Việt Nam, không ai được quyền buộc chúng rút lui. Hành động buộc tập đoàn Việt gian cộng sản rút lui đó bị ông xếp là "cực đoan", là "trịch thượng". Chữ nghĩa này từ mồm cái loại ít học "ḅ tót" như Đỗ Mười, Lê khả Phiêu, Lê đức Anh, Chu huy Mân và ngay cả Trần Độ v.v… c̣n có thể hiểu được. C̣n ở miệng ông Bùi Tín, đang kêu gọi "ḥa giải ḥa hợp", xây dựng dân chủ đa nguyên, th́ quả thực chúng tôi không thể hiểu nổi!!!

 

   Thật "đại mâu thuẫn với bản thân", khi ng̣i bút của ông trong "Hoa xuyên tuyết" đă viết rằng: "Mà lănh đạo th́ rất sợ đổi mới về chính trị, họ sẻ mất quyền, cả quyền lănh đạo và quyền lợi riêng. Đất nước bất hạnh chính là v́ thế - "Thế cùng tất biến", nhiều người nói như vậy. V́ đó là quy luật. Nhưng lại là quy luật xă hội. Cứ chờ th́ không ổn, biết bao giờ mới thay đổi! Phải có sự thức tỉnh, có ư chí, có hành động của con người! Nếu không sức ỳ sẽ ĺ lợm tồn tại."(27)

 

   Rồi ông viết tiếp: "Tôi không mong chờ ǵ ở sự tỉnh ngộ, thức thời của những người lănh đạo. Họ đă khác xưa quá nhiều rồi! Có hai đức tính cần thiết nhất cho người lănh đạo th́ ở họ quá nghèo nàn. Đó là đức tính biết lắng nghe, tiếp nhận những điều hay, lẽ phải, và đức tính biết thích ứng chủ động với những biến chuyển đi lên của thế giới này."(28)

 

   Khi viết những đoạn văn ở trên, rơ ràng ông đă thấy, đối với tụi lănh đạo cộng sản Việt Nam đương quyền, không thể nói lư lẽ được, mà chỉ có cách lật đổ - tức buộc chúng rút lui - đúng như quan điểm của những người Việt ở nước ngoài mà ông chụp cho cái mũ "cực đoan".

 

   Ông c̣n đi xa hơn nữa khi coi chính sách "ḥa giải và ḥa hợp" là vô hiệu, như ông đă viết: "Ngay cả những lực lượng ở ngoài nước, có tinh thần dân tộc và dân chủ, đề xướng hoặc tán thành ḥa giải và ḥa hợp cũng hầu như không có tác dụng ǵ đối với trong nước.”(29)

 

   Thật là: "Mâu thuẫn! Mâu thuẫn! Đại mâu thuẫn!!!" Nhưng điều đó đă phản ánh đúng cái thế éo le của ông: Một nhà báo thức thời trong con người cộng sản có quyền và vẫn c̣n hám quyền và hám danh!

 

Thưa ông Bùi Tín ,

Sau khi kư được cái hiệp định Paris 1973 về Việt Nam th́ trên thực tế quân Mỹ không c̣n ở miền Nam Việt Nam nữa. Trong khi đó, tại Bắc Việt Nam, vẫn c̣n cố vấn Nga-xô, Tàu cộng, núp dưới cái tên chuyên gia nước bạn; vũ khí Nga-xô - Tàu cộng vẫn tiếp tục được đưa vào cả qua ngă phía Bắc (tức qua cửa Nam quan) lẫn phía Nam, qua cảng Kôm-pông-cham của Căm-bốt. Từ xe tăng hiện đại T54 đến tên lửa Sam; từ xăng dầu, xe vận tải các loại cho đến các loại thuốc men, lương khô; hệ thống truyền tin hiện đại cho đến quân phục, quân trang. Và không chỉ binh lính cộng sản ở phía Bắc ngang nhiên ào ào tràn vào Nam công khai, mà c̣n đủ loại cán bộ từ Bắc đưa vào như công an, báo chí, văn nghệ sỹ, y tế, các đoàn văn công và các đoàn chiếu phim lưu động v.v...

 

   Cho nên những mẫu chuyện về việc Nga-Tàu đều không muốn Hà-nội xâm lược Việt Nam Cộng Ḥa chỉ là chuyện bá láp ở quán cà-phê vĩa hè mà thôi. C̣n trên thực tế, nếu không muốn th́ chỉ cần ngưng một vài thứ như dầu xăng và quân trang cùng thuốc men th́ quân cộng sản Hà-nội không lẽ học cách của Quang Trung, 3 anh cáng lẫn nhau, và cởi truồng, ngậm viên "xuyên tâm liên" mà Nam tiến được chăng?

 

   Như thế là, trên thực tế, sau hiệp định Paris 1973 về Việt Nam, cuộc chiến tiếp diễn đă lột mặt nạ "chống Mỹ cứu nước" của cộng sản Hà-nội, phơi bày rơ bộ mặt Việt gian, tay sai của Nga-Tàu, xâm lược nước Việt Nam Cộng Ḥa. Điều đó không phải là mới mẻ, mà nó nằm trong lộ tŕnh của đế quốc đỏ Nga-Tàu từ khi giao cho Hồ chí Minh nặn ra cái tổ chức Việt gian, mang tên đảng cộng sản Đông dương từ 1930!

 

   Nếu có một lúc nào đó Tàu cộng không hài ḷng với tay sai cộng sản Việt Nam, th́ đó chỉ là mâu thuẫn của hai tên đế quốc đỏ Nga-Tàu mà thôi. V́ thế nên, Tàu cộng đă chuẩn bị sẵn đầy tớ thay thế. Đó là tụi Khơ-me đỏ.

 

   Thực ra Khơ-me đỏ làm cái việc gọi là "diệt chủng", chủ yếu là, theo lệnh quan thầy Tàu cộng để thanh lọc hết tụi thân cộng sản Hà-nội; tụi do cộng sản Hà-nội nuôi cấy từ 1930, nhất là trong giai đoạn mượn đất Mỏ Vẹt của Căm-bốt làm thánh địa trong cuộc chiến xâm lược Việt Nam Cộng Ḥa. V́ thế, men say chiến thắng sau 4-1975, bọn cộng sản Hà-nội hiện nguyên h́nh là tay sai trung thành của mẫu quốc Nga-xô qua "Hiệp ước ḥa b́nh và hữu nghị" với Nga (1978 th́ Trung cộng phải ra tay. Và, hai đế quốc đỏ Nga-Tàu qua tay sai Việt gian cộng sản Hà-nội và Miên gian Khơ-me đỏ, đánh chém nhau bằng xương máu của người Việt Nam và người Miên. Tuy nghe phũ phàng, nhưng đó là sự thật trăm phần trăm được bóc trần khỏi mớ lư luận "hàn lâm" nhưng "mơ hồ"!!!

 

   Dám nh́n vào sự thật này th́ ông mới lư giải đuợc tại sao những Lê đức Thọ, Chu huy Mân, Lê đức Anh cũng như binh lính cộng sản Việt Nam tự coi ḿnh là ông chủ trên đất Căm-bốt; và ngay đối với nhân dân, quân đội của nước Việt Nam Cộng Ḥa cũng bị chúng phân biệt đối xử. Khi cần đánh lừa th́ chúng gọi là người Việt Nam với nhau. Khi lừa được rồi th́ chúng gọi là ngụy, là phản động.

 

   Cái bẫy "ḥa giải và ḥa hợp" là do tập đoàn Việt gian cộng sản Hà-nội chế tạo sau khi Mỹ rút khỏi Việt Nam Cộng Ḥa. Cái bẫy đó đă được tụi tay sai của chúng nằm vùng ở Việt Nam Cộng Ḥa cùng lũ "nón tai bèo thành thị", tức tụi gọi là thành phần thứ ba; cùng lũ trí thức, nhà văn, nhà báo đói thông tin, táo bón kiến thức; cùng lũ Chí Phèo tập tọng làm chính trị rao bán, quảng cáo ầm ĩ để phá hoại tinh thần của nhân dân Việt Nam Cộng Ḥa, bị lẫn lộn thực, giả, làm nản ḷng chiến sỹ VNCH ngoài chiến trận. V́ thế mới có ngày Quốc hận 30-4-1975!

 

   a. Tin vào "ḥa giải - ḥa hợp" nên mới có chuyện "đóng tiền đi học tập 10 ngày";

 

   b. Tin vào "ḥa giải - ḥa hợp" nên mới mơ hồ tin vào việc "duy tŕ 5 thành phần kinh tế";

 

   c. Tin vào "ḥa giải - ḥa hợp" nên các nghĩa trang, mồ mả của quân dân, cán, chính mới bị tụi xâm lược cộng sản san bằng, ủi bỏ;

 

   d. Tin vào "ḥa giải - ḥa hợp" nên có nhiều người đă đấu tranh để từ đảo Guam trở về trại cải tạo Gia Trung!

 

   e. Tin vào "ḥa giải - ḥa hợp" nên hầu như chưa có mấy ai nghĩ đến "vượt biên bằng mọi giá";

 

   f. Kết quả của cái "ḥa giải - ḥa hợp" đó là quân, công, cán, chính của VNCH được đi tù không án, học tập "bóp cứt tươi cho nhuyễn" để tưới rau, như việc làm hàng ngày của trung tướng Huỳnh văn Cao và v.v…; dùng tay không để khai hoang v.v.; vợ con đi lên rừng để chết cho tiện đất chôn; nhà cửa, xe cộ, đồ đạc để lại cho binh lính, cán bộ cộng sản "ḥa hợp".

 

   g. Kết quả của cái "ḥa giải - ḥa hợp" đó là thanh niên, con cái người dân Việt Nam Cộng Ḥa bị bắt đi lính đánh thuê cho thực dân đỏ bên Căm-bốt mà chỉ riêng số què quặt theo số liệu của ông cung cấp là 300 ngàn; chưa kể số chết và mất tích, tổng cộng hàng triệu !!!

 

   Sau khi bị lừa vào cái bẫy "ḥa giải - ḥa hợp" lần thứ nhất đó, không chỉ trên đất nước VNCH, cột đèn nếu có chân cũng muốn vượt biên, mà cả nhân dân ở phía Bắc Việt Nam, trong bàn tay huấn luyện và giáo dục của tập đoàn Hồ chí Minh gần một phần tư thế kỷ, cũng tay không vượt biên bằng mọi giá.

   Cái giá đó là trung b́nh cứ 3 người ra đi th́ một người xin làm dân của Neptune. Số đó xấp xỉ nửa triệu. Chưa kể phải chịu đựng hải tặc cướp đoạt, hăm hiếp tập thể và phải ăn thịt lẫn nhau!!!

   Xin ông BuiTin cho biết, trong lịch sử Việt Nam, từ thời Hồng Bàng đến nay, có thời kỳ nào diễn ra cảnh tương tự không?

 

   Cuộc chạy nạn thực dân đỏ của người Việt Nam đă gây súc động trong nhân loại tiến bộ. Cái cộng đồng đó quần tụ lại, vượt bao khó khăn để có sự thành đạt như ngày nay.

   Cộng đồng người Việt hải ngoại phải bỏ mồ mả nhà cửa lưu vong vậy mà lũ Việt gian cộng sản Hà-nội, tay sai Nga-xô - Tàu cộng, c̣n qua mồm tên Phạm văn Đồng, qua hệ thống truyền thông, báo chí, đặc biệt là báo Nhân dân, để chửi cái cộng đồng đó là đĩ điếm, lưu manh, trộm cắp, lười lao động, phản động, Việt gian v.v.

   Cho đến khi cái cộng đồng quá lương thiện và tài ba này, hàng chục năm nay, mỗi năm gửi về trên 2 tỷ đô-la (nghĩa là bằng 1/3 tổng sản lượng của Sài-g̣n, mà tổng sản lượng của cả Sài-g̣n chiếm 60% của cả hai miền Nam và Bắc Việt Nam) th́ được cho đi tàu bay giấy là Việt kiều yêu nước, là khúc ruột xa ngàn trùng.

 

   Ôi! Cái lưỡi của tập đoàn Việt gian cộng sản Hà-nội, y hệt cái lưỡi heo của Ê-dốp!!!

   Và thế là lũ cộng sản nằm vùng ở hải ngoại; lũ "nón tai bèo mới" lẫn trong cộng đồng; lũ trí thức, viết văn, viết báo mù thông tin; lũ bị bệnh teo gan chủ hàng v.v… bắt đầu thổi kèn, đánh trống, quảng cáo bán lại món hàng "cạm bẫy tồn kho". Đó là luận điệu "ḥa giải - ḥa hợp."

 

Xin ông BuiTin chú ư cho rằng:

 

   - Sự "ḥa giải – ḥa hợp" giữa nhân dân Nam và Bắc đă có ngay sau 1975. Điều đó chẳng cần ai kêu gọi cả. Đó là sự gắn bó, cảm thông tự nhiên giữa những người đồng cảnh. V́ tất cả đều là dân nô lệ của thực dân đỏ thông qua sự cai trị của tập đoàn Việt gian cộng sản khát máu.

   - Cộng đồng người Việt ở hải ngoại và nhân dân Việt Nam ở trong nước cũng chẳng cần ai phải nhắc nhở "ḥa giải – ḥa hợp" cả. Chứng cớ hùng hồn là hàng năm người Việt ở hải ngoại đă đổ về quốc nội hơn 2 tỷ đô-la mà không kèm một điều kiện nào!!!

   Vậy luận điệu mập mờ về "ḥa giải - ḥa hợp" được đưa ra nhằm vào những nhóm người nào?

 

   - Những người Việt Nam với tư cách tỵ nạn cộng sản để h́nh thành cộng đồng người Việt ở hải ngoại không thể ḥa giải - ḥa hợp với tập đoàn Việt gian cộng sản, tay sai của đế quốc đỏ Nga - Tàu.

__._,_.___