Thách đố Nguyễn Chí Thiện !
-Trần Thanh-
(Tiếp theo bài viết
"Thằng ăn cắp vẫn c̣n kia!)
Tôi có một mối thù phải trả
Đốt buồng gan hôm sớm không tha
Thù bản thân, thù nước, lại thù nhà
Chưa thể chết khi thù chưa thể trả!
(Thi sĩ Vô Danh)
Qua bốn câu thơ này, chúng ta biết rằng thi sĩ Vô
Danh đă chết, dù rằng ông nói "chưa thể
chết khi thù chưa thể trả"! Nội
bệnh ho lao rất nặng, thân h́nh chỉ c̣n da bọc
xương th́ cho dù không bị việt cộng tra tấn,
ông cũng phải chết, không cách ǵ sống nổi.
Huống chi, theo giả thuyết, ông đă liều mạng
đem tập thơ Vô Đề vào ṭa đại sứ Anh th́
khi bị bọn công an việt gian cộng sản bắt,
chắc chắn ông phải chết v́ những đ̣n tra
tấn độc ác của bọn chúng. Tập thơ Vô
Đề có thể ví như một quả bom nguyên tử, có thể
phá sập chế độ cộng sản, và ng̣i bút
thần của ông có sức tàn phá như những quả
bom khinh khí, quét sạch toàn bộ bọn tà ma, ác quỷ
việt gian cộng sản xuống dưới địa
ngục. Với một con người cực kỳ nguy
hiểm và với một ngọn bút thần như vậy
th́ không bao giờ bọn việt gian cộng sản ngu
dại ǵ mà cho ông ta đi định cư tại Mỹ
để ông lại tiếp tục dùng ng̣i bút của ông
tố cáo tội ác của cộng sản cùng khắp
thế giới, rồi phá sập chế độ!
Nếu thật như thế th́ hóa ra bọn việt gian
cộng sản quá ư là nhân đạo, thế giới và
nhân loại này ắt hẳn đă có ḥa b́nh từ lâu
rồi, và toàn dân Việt Nam đă được
hưởng tự do, thanh b́nh, hạnh phúc từ lâu
rồi, chớ đâu có phải đi bán máu để
đổi lấy từng bát cháo, mong được
sống qua ngày như ngày hôm nay!
Do đó, cái thằng người mà được đi
định cư tại Mỹ hồi năm 1995,
dưới cái tên là Nguyễn Chí Thiện, tự nhận là
"tác giả" của tập thơ Vô Đề, chắc
chắn phải là một thằng lưu manh, ăn
cắp, là điệp viên của cộng sản mà trong ṿng
13 năm qua, cộng đồng người Việt
tại hải ngoại đă ngu ngốc, đội
hắn lên đầu, tung hô vạn tuế như một
vị "anh hùng"!!!
V̀ SAO NGUYỄN CHÍ THIỆN ĐĂ DÁM NGANG
NHIÊN NHẬN VƠ M̀NH LÀ TÁC GIẢ CỦA TẬP THƠ
"VÔ ĐỀ"?
Sau đây là một giả thuyết nhưng tôi tin chắc
không xa sự thật là bao nhiêu:
Năm 1994, trong một căn pḥng bí mật thuộc sở
t́nh báo của việt cộng tại Hà Nội, bốn
người đàn ông đang ngồi họp. Hiện
diện trong buổi họp là đồng chí chủ
tọa Hai Long, tức Vũ Ngọc Nhạ, thiếu
tướng công an, đặc trách về "nghiên cứu
t́nh báo". Phụ tá cho đồng chí Hai Long là đồng
chí Hai Trung tức đại tá công an t́nh báo, tên thật là
Phạm Xuân Ẩn. Ngồi đối diện với hai
đồng chí Long và Trung là một tên đại úy công an,
chuyên phụ trách quản lư các hồ sơ t́nh báo. Và
cuối cùng là một người tù h́nh sự, mặc
bộ quần áo tù sọc dưa, cáu bẩn, hôi ŕnh,vóc
người ốm cao, khuôn mặt xương xương,
dài ngoằng như mặt ngựa, với hàm răng
vẩu vàng khè v́ nhựa thuốc lá. Đó chính là điệp
viên Nguyễn Chí Thiện, bí danh là "Chí Phèo", bí số
là A30. Đồng chí Hai Long hơi nhổm người lên
mời tên Chí Phèo một điếu thuốc ba số 555 và
nói xă giao:
- Làm một điếu thuốc lá Ăng Lê đi, anh
Thiện. Ở trong tù mới chịu khó hút thuốc rê
chớ đi họp như vầy th́ tụi ḿnh
thưởng thức thuốc lá ngoại cho thấy
đời lên hương chớ!
Tên tù h́nh sự Chí Phèo khoan khoái ph́ phèo điếu thuốc
ba số thơm phức do đích thân thủ trưởng
Hai Long mời. Hắn không ngờ cuộc đời
của hắn lại thay đổi một cách kỳ
diệu như có bàn tay của thượng đế can
thiệp vào vậy. Từ một người tù h́nh
sự, v́ ham chơi bời hồi những năm 1955 -
1956 mà bây giờ bỗng nhiên hắn đă trở thành
một điệp viên và đă được kết
nạp vào đảng Cộng Sản Việt Gian, sau
hơn 15 năm thử thách! Để mở đầu
cho buổi họp, Hai Long nhập đề:
- Anh Thiện à, nói chung là trong suốt hơn 10 năm
thử thách, đảng đă đưa anh đi ở tù cùng
khắp mọi nhà tù và đă tiếp xúc với đủ
mọi thành phần những tên tù chính trị phản
động của bọn ngụy. Anh đă tỏ ra là
một chiến sĩ điệp báo rất xuất
sắc, v́ vậy nên đảng đă quyết định
kết nạp anh vào đảng, và kể từ giờ
phút này, chúng ta có thể gọi nhau là "đồng
chí"!
Cặp mắt của Chí Phèo hơi chớp v́ cảm
động. Hắn không ngờ lại được
hưởng ân sủng, mưa móc quá nhiều từ trên
trung ương đảng dội xuống như vậy!
Có lẽ cuộc đời của hắn sắp sửa
được gặp một bước ngoặt lịch
sử ǵ chăng? Quả nhiên, Chí Phèo đoán không sai,
sau câu mào đầu, tên thủ trưởng Hai Long cất
giọng nghiêm trang:
- Vừa rồi, theo chỉ thị của anh Ba Ngố
(tức Bùi Thiện Ngộ, bộ trưởng bộ
Nội Vụ của việt cộng), chúng ta cần
phải có một đồng chí hoạt động t́nh báo
tại hải ngoại, trong cộng đồng của cái
đám Việt kiều. Nói chung, chúng tôi đă
điều nghiên kế hoạch này từ lâu và thấy
đồng chí là người phù hợp nhất để
lănh nhận công tác, ư đồng chí thấy thế nào?
Chí Phèo không bất ngờ v́ câu hỏi này bởi v́ hắn
đă được liên tục huấn luyện nghiệp
vụ t́nh báo trong hơn sáu năm qua, từ tŕnh độ
sơ cấp đến cao cấp. Cuộc họp ngày hôm
nay chỉ là chính thức hóa vấn đề và "làm công
tác tư tưởng" một lần chót, theo những
thủ tục thông thường của đảng. Tuy
vậy, hắn vẫn run run nói những câu mà hắn đă
học thuộc làu trong các buổi học bồi
dưỡng chính trị:
- Báo cáo đồng chí Long, tôi rất vinh dự
được lănh nhận công tác do đảng giao phó. Là
một đảng viên cộng sản, tôi xin thề
tuyệt đối trung thành với đảng, sẵn
sàng đi bất cứ nơi đâu khi tổ quốc
đang cần và làm bất cứ điều ǵ mà tổ
quốc .... CẤM!
Vừa nói xong câu nói th́ Chí Phèo bỗng nhận ra là hắn
đă nói lộn. Hắn hốt hoảng vội vàng cải
chính:
- Ồ, xin lỗi, .... sẵn sàng làm bất cứ
điều ǵ mà tổ quốc MUỐN! Bố khỉ,
nhầm lẫn tai hại!
Sắc mặt tên Hai Long hơi tái. Giọng nói của
hắn hơi run v́ giận dữ:
- Đồng chí có cái thói quen không bỏ được là
ưa nói trước quên sau, việc nọ xọ việc
kia. Làm t́nh báo mà ưa lẫn lộn như thế th́
bỏ mẹ!
Phê b́nh xong, tên Hai Long lại vuốt ve Chí Phèo:
- Tuy nhiên, đồng chí lại có biệt tài nhớ
thơ rất giỏi. Một bài thơ nào của
bất cứ tác giả nào mà đồng chí đă
đọc qua th́ đồng chí nhớ như in, có thể
bốc phét vung vít như chính ḿnh đă sáng tác, có phải
thế không nào?
Được thủ trưởng khen, Chí Phèo cười h́
h́ và cao hứng khoe khoang thành tích:
- Vâng, cũng nhờ cái tài vặt đó mà tớ đă chim
được khối em "pḥ" *ở phố hàng Đào
đấy chứ!
Tên Hai Trung bỗng xía vào:
- Nên nhớ đây là một nhiệm vụ t́nh báo rất
quan trọng, đồng chí sẽ nhập vai là thi sĩ
đấy nhé. Cái lư lịch giả mà tổ nghiệp
vụ t́nh báo yêu cầu đồng chí phải học
thuộc làu, đồng chí đă quán triệt chưa? Có
điều ǵ c̣n vướng mắc không, trước khi
lên đường sang Hoa Kỳ nhận nhiệm vụ?
Chí Phèo tỏ vẻ phân vân:
- Thật t́nh mà nói, tôi nhập vai là thi sĩ, nhỡ có
một dịp nào đó, chúng nó yêu cầu tôi làm thơ
ứng khẩu th́ bỏ mẹ! Ḿnh đéo biết làm
thơ mới chết chứ! Lúc ấy có mà rừ
xương với chúng nó, chứ không phải chuyện
đùa!
Hai Long cau mày:
- Tổ t́nh báo đă huấn luyện đồng chí
rất kỹ về cách đối phó khi gặp những
t́nh huống bất trắc, đồng chí quên rồi sao?
Đồng chí thử nhắc lại cho tôi nghe một
nghiệp vụ ứng phó xem nào?
Chí Phèo đọc thuộc bài:
- À, à, nào là giả vờ bị ho, lấy cớ bị
đau cuống họng, không làm thơ được
rồi chuồn êm; nào là giả vờ đi nhà vệ sinh
rồi chuồn êm; nào là đánh trống lăng, nói qua
đề tài khác; nào là tuổi già sức yếu, hết
NỨNG và hết HỨNG .... Ối dào cả trăm
nghiệp vụ!
Thấy điệp viên Chí Phèo thuộc bài, cả Hai Long và
Hai Trung đều hài ḷng. Tên Hai Long hỏi tiếp:
- Đồng chí có thấy cộm điều ǵ nữa không,
nếu không có th́ ta có thể chốt vấn đề
nơi đây và kết thúc buổi họp?
Chí Phèo rụt rè hỏi, mặc dù hắn đă nghe câu
giải đáp về chuyện này hằng trăm lần:
- Nói tóm lại là cái thằng Ấy nó chết thực
rồi phải không?
Hai Long hỏi lại:
- Ư đồng chí muốn hỏi là cái thằng làm ra
tập thơ phản động mà ở hải ngoại
bọn Việt kiều gọi là tập thơ Vô Đề
chứ ǵ?
Chí Phèo gật đầu:
- Vâng, chính thế. Hôm nay tôi muốn được nghe
tận tai trong buổi họp với các thủ
trưởng đấy ạ!
Hai Long sốt sắng:
- Được, xong ngay! Không những đồng chí
được nghe tận tai mà c̣n được nh́n
tận mắt nữa! Chúng tôi đă dự kiến
đồng chí sẽ hỏi nên đă mời đồng
chí đại úy ban chấp pháp tham dự buổi họp
....
Vừa nói, Hai Long vừa hất hàm về phía tên
đại úy công an. Tên này mở tập hồ sơ ra và
báo cáo vắn tắt:
- Thằng thi sĩ phản động đă bị công an
tra tấn, đánh vỡ sọ, chết ngay trong pḥng tra
tấn! Trước khi chết, hắn đă ho ra cả
bát máu. Nói chung, nếu không chết v́ bị tra tấn th́
hắn cũng phải chết v́ bệnh ho lao đă
bước sang thời kỳ thứ ba, rất nặng!!!
Đây này, đây là những tấm ảnh chụp khi hắn
bị chết .... Đặc biệt, trước khi chết,
hắn c̣n cố ỨNG KHẨU, trăn trối
được bốn câu thơ:
Tôi có một mối thù phải
trả
Đốt buồng gan hôm sớm không tha
Thù bản thân, thù nước, lại
thù nhà
chưa thể chết khi thù chưa
thể trả!
Nghe tên đại úy công an báo cáo xong, Hai Long lên tiếng
nhận xét:
-Thằng phản động này ghê gớm thật, bị
đánh vỡ sọ, máu me đầy mặt mà hắn
vẫn ứng khẩu được bốn câu thơ!!!
Tên đại úy công an đưa cho Chí Phèo xem mấy
tấm ảnh trắng đen được phóng lớn
bằng quyển vở. Chí Phèo nh́n kỹ tấm ảnh,
thấy nạn nhân bị chết trong tư thế rất
uất ức, mắt mở trừng trừng, không
nhắm! Bỗng nhiên hắn cảm thấy một
luồng khí lạnh chạy dọc xương sống
như thể oan hồn của người anh hùng thi
sĩ đang nhập vào hắn, chuẩn bị bẻ
cổ hắn! Sợ quá, hắn quay phắt mặt nh́n ra
ngoài cửa sổ và nói thầm: " tôi lạy Ngài, Xin
hăy tha cho tôi!...."
Ánh mắt thất thần và khuôn mặt tái bất chợt
của Chí Phèo không thoát khỏi cặp mắt t́nh báo
sắc bén của Hai Long. Biết tên đàn em đang sợ
.... ma, Hai Long t́m cách nói lảng qua chuyện khác, xen lẫn
tiếu lâm:
- Chà, đồng chí phen này được sang Mỹ tha
hồ mà sướng nhé! Được đoàn tụ với
ông anh ruột rồi tha hồ mà cặp bồ: Mỹ
đen, Mỹ trắng, tây đầm đủ mọi
quốc tịch! Tớ đang ao ước
được như cậu mà không thể
được!
Chí Phèo cười gượng:
- Thủ trưởng nói thế chứ. Cỡ như
thủ trưởng th́ muốn đi công tác sang Mỹ lúc
nào chả được!
Hai Long cười xởi lởi:
- Tớ cũng mong có ngày chúng ḿnh sẽ gặp nhau trên
đất Mỹ! Thế nhé, nh́n thấy tận mắt
rồi đấy nhé. Đồng chí cứ yên tâm đi, cái
thằng phản động ấy nó đă chết
rồi. Kể từ nay,nhiệm vụ của đồng
chí là làm sao cố gắng đóng vai tṛ của nó cho
thật đạt, đừng để bị ai nghi
ngờ. Cái thằng này là con một trong gia đ́nh, cha
mẹ nó đă chết. Nói chung nó không có anh, chị em hay bà
con thân thích ǵ nhiều, cho nên ta không ngại vấn
đề gia đ́nh của nó sẽ lên tiếng,nếu
như sau này tập thơ Vô Đề của nó
được nổi tiếng tại hải ngoại! Vả
chăng, nếu có một người bà con hay bạn tù nào
của nó mà biết sự việc th́ họ cũng câm
mồm, đố cha, bố bảo thằng nào mà dám lên
tiếng! Công an sẽ tới tận nhà cho đi chầu
diêm vương ngay!
Gương mặt của Chí Phèo lộ vẻ rạng
rỡ:
- Vâng, trông thấy ảnh của hắn đă chết, tôi
mới thật yên tâm! Kể từ nay ḿnh có thể ăn
ngon, ngủ kỹ!
Hai Long c̣n nhắc thêm:
- Và nhớ kỹ rằng kể từ nay, đồng chí sẽ là THI SĨ, thay mặt
cho cái thằng phản động, đi ra hải
ngoại mà hoạt động. Cứ mạnh dạn mà
nhận ḿnh chính là tác giả của tập thơ Vô
Đề. Bọn ngụy rất là ngu dốt và rất
ngây thơ, dễ tin. Cục cứt mà ḿnh bảo là củ
sâm mà cũng có đứa tin như sấm! Càng nói láo
mạnh mẽ chừng nào th́ càng có nhiều người
tin ḿnh chừng đó! Đó chính là những kinh nghiệm quư báu
mà tôi và đồng chí Hai Trung đă từng hoạt
động t́nh báo suốt 20 năm trong ḷng địch,
đă thâu thập được!
V̀ Thiện là một tên điệp viên,
một con cờ của bọn Việt gian cộng sản
và Việt Tân. Vạch mặt Nguyễn Chí Thiện chính là
chúng ta tố cáo tội ác của Việt gian cộng
sản và đảng cướp Việt Tân. Bọn chúng
đă và đang sử dụng Thiện như một tên c̣
mồi chính trị, núp dưới
lớp áo "người quốc gia chống
cộng", lèo lái công cuộc đấu tranh của chúng
ta đi chệch hướng, hay nói rơ hơn là vô hiệu
hóa mọi nổ lực đấu tranh của chúng ta.
Ví dụ như chúng ta đang nhắm bắn vào trái tim
của con quái vật cộng sản th́ bọn chúng
hướng dẫn chúng ta bắn vào bàn chân! Đó chính là lư do
v́ sao chúng ta đấu tranh chống cộng đă mấy
chục năm nay mà bọn cộng sản trong nước
vẫn cứ trơ lỳ ra đó, không bị sụp
đổ!
Rất nhiều người ngây thơ, thấy Thiện
đi diễn thuyết khắp năm châu, chửi bới
và "chống cộng" rất mạnh mẽ, cứ
tưởng Thiện là chiến sĩ chống cộng!
Chính trị không đơn giản như những bài
học của trẻ em lớp mẫu giáo. Có nhiều khi
ta thấy như vậy, nghe như vậy mà không phải
như vậy!
Trong bài viết "Thằng ăn cắp vẫn c̣n
kia", tôi đă kể câu chuyện hồi đệ
nhị thế chiến, t́nh báo Mỹ đă đánh lừa
bọn Đức Quốc Xă như thế nào. Khi vớt
được cái xác chết của viên "trung tá"
Mỹ, bọn Đức đă "rơ ràng thấy" cái xác
chết và tóm được cái cặp da đựng những
tài liệu của bộ quốc pḥng Mỹ, có đóng
dấu "Top Secret" (tối mật), vậy mà vẫn
bị đánh lừa! Thấy y như thật mà không
phải là thật! Cũng ví như sau một cơn
mưa lớn, chúng ta ai cũng đă từng trông thấy
cái cầu vồng ngũ sắc, nhưng thực tế cái
cầu vồng đó có thực hay không? Đó không phải "rơ ràng thấy" là ǵ!!! Do đó, khi phe bênh vực ông Thiện
đưa ra nhiều nhân chứng đă từng ở tù
chung với Nguyễn Chí Thiện th́ ta hăy liên tưởng
đến cái cầu vồng. Họ cứ
tưởng đó là "SỰ THẬT" nhưng không
phải. Họ đă bị bọn việt
gian cộng sản đánh lừa ngay từ gốc
rễ!!!
Đó là lư do v́ sao chúng ta phải chịu khó dùng cái trí
của ḿnh để tự t́m ṭi, suy nghĩ, phân tích và
tổng hợp t́nh h́nh chính trị. Thượng đế
đă ban cho chúng ta bộ năo th́ chúng ta phải biết
tận dụng chớ đừng có ngây thơ như
những con chim non nằm trong tổ, cứ ngóng chờ
chim mẹ về bón thức ăn cho. Giả sử con chim
mẹ bị chết, một con quạ đen nào đó
lẻn vào thay thế rồi nó cứ bón những thức
ăn độc. Hậu quả là các con chim non đă
bị đầu độc mà lại c̣n ngu ngốc, cám
ơn nó rối rít!
Xin nêu ra một vài ví dụ:
- Con quạ đen việt gian cộng sản, khoác áo
"linh mục" Đinh Xuân Minh thường đăng
những bài viết "chống cộng" bố láo trên
tờ báo điện tử VietNam Exodus. Hắn đă
"sáng chế" ra phương pháp chống cộng
bằng .... kinh thánh! Nào là chống cộng theo gương
Đa Vít; nào là khuyên người Việt
tại hải ngoại nên đi nhà thờ cầu
nguyện Chúa tha tội cho thằng Nông Đức Mạnh,
tổng bí thư đảng Việt gian Cộng sản v́
"y không biết những việc của y làm"!!! Thối
quá và ngu xuẩn quá!!!
- Bùi Tín và Vũ Thư Hiên là hai tên đại ma đầu
việt gian cộng sản, trong suốt 20 năm qua đă
cố gắng ra sức "chiêu hồi" cộng
đồng người Việt tại hải ngoại.
Nhiều người quốc gia đă ngây thơ, cứ
tưởng Bùi Tín và Vũ Thư Hiên là hai "nhà phản
tỉnh", đă trở về với chính nghĩa
quốc gia! Thật ra những tên này
đang "chiêu hồi" chúng ta chớ không phải chúng
ta đă chiêu hồi chúng! Nhiều kẻ ngu
đần đă bị lọt vào mê hồn trận của
hai tên ma đầu này, cam phận đi làm nô lệ,
đội hai tên này lên đầu để thờ!
Hai tên này đă xuất hiện trên rất nhiều
truyền thanh, truyền h́nh và báo chí ở hải ngoại.
Có thể nói bất cứ ở hang cùng ngơ hẻm nào có
người Việt là có hai con rắn độc này
xuất hiện. Nếu có tờ báo nào chống
đối, không đăng bài của chúng th́ bọn chúng
vẫn viết bài gởi đến nhưng ngụy trang
dưới những bút danh khác, hoặc t́m những thủ
đoạn khác để len lỏi vào, tḥ cái lưỡi
rắn độc vào để đầu độc
mọi người!
- Khoảng năm 2006, trên tờ báo điện tử
VietNam Exodus có một loạt bài phóng sự phỏng vấn
nhà biên khảo Trần Đông Phong. Ông này hồi trước
năm 1975 đă từng làm ở ṭa đại sứ
Việt Nam Cộng Ḥa tại Ai Cập. Ông Phong có một số
bài nghiên cứu về lịch sử cận đại có
giá trị và hấp dẫn, được nhiều thính
giả theo dơi một cách thích thú. Một hôm, báo VietNam Exodus
quảng cáo sẽ tiếp tục post một đề tài
mới do nhà biên khảo Trần Đông Phong tŕnh bày:"V́ sao
cộng sản rất thù ghét nhân vật lịch sử Phan
Thanh Giản?" Nhiều thính giả háo hức chờ
nghe đề tài phỏng vấn này. Nhưng sau đó th́
các thính giả không được nghe cuộc phỏng
vấn mà thay vào đó là một bài viết, kư tên tác giả
Trần Đông Phong. Nội dung bài viết này lên án hai nhân
vật Lê Duẩn và Lê Đức Thọ đă tước
hết quyền hành của "bác" Hồ. Tác giả
bài viết giải thích: Duẩn và Thọ là hai kẻ ít
học nên thù ghét trí thức, đó là lư do v́ sao sau năm
1975, bọn chúng đă ra lệnh triệt hạ toàn bộ
các pho tượng của cụ Phan Thanh Giản ở trong
miền Nam và đổi hết toàn bộ các tên
đường phố, trường học nào mang tên Phan
Thanh Giản. Một điểm quan trọng khác là bài
viết này giới thiệu tên việt
gian Vơ Văn Kiệt chính là HẬU DUỆ CỦA CỤ
PHAN THANH GIẢN!!! Phần cuối
của bài viết đă ca ngợi "công đức"
của tên Kiệt v́ hắn đă nổ lực vận
động cho việc phục hồi lại tên tuổi của
cụ Phan trong miền Nam!
Qua bài viết này, các độc giả thấy nó bay mùi
sặc sụa máu tanh và hôi thối của hai tên Bùi Tín và
Vũ Thư Hiên (đổ tội cho Duẩn và Thọ và
chạy tội cho Hồ tặc) , đồng thời chúng
ta thấy rơ ràng là bài viết muốn quảng cáo tên Vơ
Văn Kiệt như là một đấng "minh
quân", một Goóc Ba Chớp hay một Yeltsin của
Việt Nam! Lúc ấy tên Kiệt đang ra sức ve văn
cộng đồng người Việt tại hải
ngoại, nhất là tại Mỹ. Kế hoạch thôn tính
cộng đồng của tên Kiệt đă
được bọn chó săn ở hải ngoại
tiếp tay rất đắc lực. Đó là lư do v́ sao tờ
báo VietWeekly đă hăng hái đăng nhiều bài phỏng
vấn hắn! Nghĩ cho cùng, tên Kiệt chỉ đóng vai
"ông Thiện", cũng như tên Nguyễn Tấn
Dũng hiện nay đang sắm cái vai tuồng đó.
Bọn lưu manh đă phân công nhau: - tao
đóng vai "ông Ác", mày đóng vai "ông Thiện"
để lừa bịp người Việt tại
hải ngoại!
Chuyện "ông Thiện, ông Ác" làm tôi nhớ
đến một vở tuồng cải lương tôi
đă xem hồi trước năm 1975: -một tên
điếm ma cô, muốn tán tỉnh một cô gái
đẹp, nhà lành, ngây thơ. Hắn bèn thuê những tên côn
đồ, chờ khi cô này đi học về, và đi
bộ trên quăng đường vắng th́ xúm đến bao
vây, dở tṛ chọc ghẹo, nham nhở, mất dạy.
Lúc cô gái bị lâm vào hoàn cảnh nguy ngập như vậy,
không biết kêu cứu ai v́ đường vắng quá, th́
thật may phước, bỗng nhiên có một chàng trai hào
hoa phong nhă, xuất hiện như một ....Goóc Ba Chớp
hoặc Yeltsin! Đặc biệt chàng Goóc Ba Chớp này rất
giỏi vơ nghệ. Sau vài màn quyền cước
đẹp mắt do chàng Goóc biểu diễn, mấy tên du
côn sợ hăi, bỏ chạy tán loạn. Cô gái mừng quá,
cám ơn chàng "Goóc" rối rít. Và thế là sẵn
dịp, chàng trai ngỏ ư đưa nàng về nhà v́ chàng có
chiếc xe vespa mới cáo! Hậu quả của
"cuộc t́nh" đó như thế nào chắc quư
vị có thể đoán được!
Sau đây, chúng ta hăy nh́n xem chàng Goóc Thiện "chống
cộng" như thế nào:
1. Gắn bó với đảng Việt Tân như bóng
với h́nh mà đảng Việt Tân th́ ai cũng thừa
biết đó chỉ là một đảng cướp y
như đảng Cộng Sản vậy thôi!
2. Chủ trương ḥa hợp ḥa giải với việt
cộng, hoàn toàn trái ngược với lập
trường mối thù không đội trời chung với
cộng sản của tác giả Vô Danh bày tỏ trong
tập thơ Vô Đề.
3. Chủ trương "đối thoại" với
việt cộng qua "Tiểu Diên Hồng", cái tṛ
hề do tên việt gian Hoàng Minh Chính bày ra!
4. Ủng hộ hai tên du sinh việt cộng là Nguyễn
Tiến Trung và Hoàng Lan khi hai tên này sang Mỹ đi tuyên
truyền cho việt cộng và c̣n được bọn
chó săn Việt Tân bày ra tṛ hề đến bắt tay
với tổng thống Bush!!!
5. Khuyên đồng bào ở hải ngoại không cần
phải đấu tranh chống cộng nữa mà nên kiên
nhẫn ngồi chờ, sẽ có một ông Goóc Ba Chớp
Việt Nam xuất hiện! (chắc
khoảng 100 năm nữa!)
6. Cùng với các tên việt gian như
Phan Nhật Nam, Trần Phong Vũ tổ chức
các buổi hội luận "Mini Tiểu Diên Hồng"
trên đài truyền h́nh SBTN tại quận Cam nước
Mỹ. Đặc biệt trong các buổi hội luận này,
bọn chúng c̣n rước cả tên đại ma
đầu Buồi Pín (Bùi Tín) lên để "chiêu
hồi" đồng bào tại hải ngoại!
Sáu điểm nêu trên chính là sáu cái tḥng lọng mà chúng ta
tự đút đầu vào để tự sát, nếu nghe
theo lời cố vấn "chống cộng" của
"ngục sĩ" Nguyễn Chí Thiện! Dao vết
ngọt đâm, ta chết trầm ngâm, ḍng máu chưa
kịp chảy, ḍng máu chưa kịp trào! Cái thằng
điệp viên nằm vùng nó giết chúng ta rất
ngọt, rất êm, đến nỗi chúng ta không biết,
cứ tưởng nó là "ân nhân", c̣n cám ơn nó
nữa!
Cho đến nay, năm 2008, hầu như mọi
người đều đă thấy một sự
thật rất phũ phàng: - bọn
việt gian cộng sản đă cấu kết với
bọn Việt Tân và đám chó săn ở hải
ngoại, cùng với đám chính quyền Mỹ, tư
bản Mỹ bẩn thỉu và giới tư bản các
nước để xâu xé 80 triệu dân và tài nguyên của
đất nước Việt Nam, tựa như bầy chó
sói và kên kên đang phanh thây, uống máu một con mồi!
Đảng Việt Tân và đám chó săn ra vẻ
"chống cộng" nhưng không bao giờ bọn
chúng muốn cho cộng sản bị sụp đổ.
Nếu cộng sản tiêu vong th́ bọn chúng sẽ bị
mất những cái "job" rất béo bở!!!
Nguyễn Chí Thiện là một con chủ bài của
đảng Việt Tân, đem lại cho Việt Tân
nhiều lợi lộc, do đó bọn chúng phải
bằng mọi giá bảo vệ "thần
tượng", không để cho "thần
tượng" bị sụp đổ! Một khi
mặt nạ của Nguyễn Chí Thiện đă bị
lột th́ những tội ác khác của đảng Việt
Tân cũng sẽ lần lượt bị phơi bày và
những tên tội đồ của dân tộc sẽ
phải ra trước vành móng ngựa. Những vụ ám
sát, giết người trước đây, liên quan đến
những cái chết của các kư giả như: Đạm Phong, Hoài Điệp Tử, vợ
chồng kư giả Lê Triết sẽ lần lượt
bị phanh phui trước công lư. Đó là chưa kể những vụ lừa
bịp đồng bào như vụ kháng chiến ma gồm
10 ngàn tay súng(!) và vụ "Đóa Hồng Gai" Nguyễn
Thanh Nga!
Cuộc tranh luận về đề tài
"Ai là tác giả của tập thơ "Vô Đề"
cho đến nay vẫn chưa kết thúc. Phe bênh vực
cho Nguyễn Chí Thiện, có bốn người hăng hái
nhất, tự coi họ như "người nhà"
của Nguyễn Chí Thiện, gồm có: Trần Phong Vũ,
Phan Nhật Nam, Đỗ Thị Thuấn và Chu Tất
Tiến. Ta cứ tạm gọi đây là nhóm "Tứ Nhà Thiện". Tuy
hăng hái bênh vực nhưng bốn người này đă
đi lạc đề và đánh trống lăng. Cái mà
cộng đồng đang rất quan tâm là câu hỏi:
"AI là tác giả của thi tập Vô Đề" chớ
không phải ông Thiện đang sống ở Mỹ là con
người thật hay giả! (so với lư lịch ở
tù ở Việt Nam) Nhóm "Tứ Nhà
Thiện" đă lôi ra một lô một lốc
những "nhân chứng" ở trong cũng như ngoài
nước, chứng minh rằng họ đă từng
ở tù chung với Nguyễn Chí Thiện! Đây là sự
cố ư đánh trống lăng và lăng phí th́ giờ vô ích, không
giải quyết được chuyện ǵ hết!
Chính v́ vậy, trong hai bài viết liên tiếp vừa qua, tôi
đă đề nghị là chúng ta nên tiến hành một
cuộc "giảo nghiệm" thi tài của Nguyễn
Chí Thiện. Nói rơ hơn là tổ chức một buổi
cho ông Thiện thi thố tài năng làm thơ với
những người khác. Qua cuộc tỷ thí này, ông
Thiện có thực tài hay không, chúng ta biết ngay và trên
cơ sở đó mọi người có thể tự rút
ra kết luận về con người của ông. Nếu
không có cuộc tỷ thí này th́ công luận sẽ tiếp
tục thắc mắc: - Tại sao trong suốt 13 năm
qua, ông Thiện đă bí rị, không rặn .... đẻ ra
được một bài thơ nào? Phải chăng
ông không biết làm thơ? Cũng ví
như một người tự khoe khoang là một ca
sĩ nổi tiếng th́ ít ra cũng nên cất giọng
oanh vàng cho thiên hạ biết đến tài năng của
ḿnh chứ! Tại sao lại im ĺm như nấm mồ?
Trong 13 năm qua, biết bao nhiêu biến cố chính trị
quan trọng đă dồn dập xảy ra, nào là: biến
cố Trần Trường, biến cố những tên
đại việt gian Khải, Triết, Dũng, Tôn Nữ
Thị Ninh sang Mỹ đi ăn mày, biến cố Trung
Cộng xâm chiếm hải đảo Hoàng Sa, Trường
Sa, biến cố dân oan trong nước, biến cố ṭa
Khâm Sứ và Thái Hà ..v..v.. Rất nhiều người tuy
không phải là thi sĩ nổi tiếng nhưng
trước hiện t́nh của đất nước,
họ đă lần lượt bày tỏ cảm xúc và
lập trường chính trị của họ qua những
vần thơ. Tác giả Vô Danh là một nhà ái quốc chân
chính. Trong tim ông ta luôn nung nấu một mối thù nhà,
nợ nước, quyết tâm dùng ng̣i bút của ḿnh
để làm ng̣i nổ giật sập chế độ
cộng sản bạo tàn. Khi miền Nam bị mất vào
tay giặc cộng, ông đă sáng tác ngay một bài thơ " .... Miền Nam ơi từ buổi tiêu
tan. Ta sống trọn vạn ngàn cơn thác loạn!"
Thế mà trong thời gian gần đây, Trung Cộng ngang
nhiên xâm chiếm hai đảo Hoàng sa và Trường Sa th́
ông Thiện đă câm như thóc! Bởi thế nên thiên
hạ mới nghi ông không phải là tác giả của
tập thơ Vô Đề! Ông không phải là nhà ái quốc cho
nên nước mất, nhà tan, dân đen đói khổ, ông
vẫn b́nh chân như vại. Và v́ ông không phải là thi
sĩ cho nên ông không thể rặn ra được một
bài thơ nào, dù là thơ con cóc!!! Do đó, tôi đề
nghị là ông Thiện nên chấp nhận
lời thách đấu với thi sĩ Bút Xuân Trần Đ́nh
Ngọc để chứng minh tài năng của ḿnh và xóa
tan đi những dư luận bất lợi đang
như quả núi Thái Sơn đè nặng trên đầu ông,
làm ông mất ăn mất ngủ trong nhiều ngày, đêm
nào ông cũng rên rỉ:" Thi ơi Thi, sinh mi làm chi,
khổ ta quá đi!"
Mới đây, tôi đọc trên báo điện tử
Hồn Việt UK, thấy đăng một bài thơ song
thất lục bát rất hay và thú vị, nên tôi xin phép tác
giả Bút Xuân Trần Đ́nh Ngọc sao chép lại nguyên
văn. Nội dung bài thơ này như sau:
THÁCH NGUYỄN CHÍ THIỆN
Tôi thách anh cùng tôi tỉ thí
Bằng vần thơ, chữ nghĩa, văn xuôi
Muốn cuộc thi có đầu đuôi
Cộng Đồng cầm chịch, ngàn người cùng
coi!
Cộng Đồng ra một đề là viết
Khoảng thời gian mười phút
phải xong!
Đề tài đủ thứ phượng, long
Kinh tế, chính trị cả trong nhân
quần!
Cấm không ai được gà bài hộ
Cấm phao đề kiểu Cộng lâu nay
Thơ t́nh, thơ đạo, thơ
say
Cộng đồng giám khảo là hay lắm rồi!
Cho sử dụng thể thơ mặc ư
Nhưng nội dung phải bám chủ
đề
Cộng đồng sẽ rất hả hê
Chấm bài cho biết ai về trước, sau?
Cộng đồng phải vô cùng minh bạch
Và công tâm phân tích thơ văn
Anh tài, anh chắc phải ăn
Tôi thua, tôi cũng chẳng ân hận
ǵ!
Ưng không? Anh hứa chịu đi!
Thơ "Hoa Địa Ngục" tôi th́ rất mê
Cảm phục, kính trọng khỏi chê
Chẳng riêng tôi, có bề bề dân gian!
Thua anh, tôi tặng chỉ vàng
Lương hưu có thế, trăm ngàn th́ không!(1)
Thôi đừng có nói lông bông
Chịu đi, tôi báo Cộng
đồng biết ngay!
16-10-2008
Bút Xuân TRẦN Đ̀NH NGỌC
(1) Ông NCT đă đ̣i 100,000 đô nếu ông chứng
minh được ông là tác giả tập thơ Vô
Đề.
Ông Thiện nên chấp nhận cuộc tỷ thí này đi!
Vàng thiệt không sợ lửa. Ông là
"thứ thiệt" kia mà, chính ông đă tự nhận
như vậy và cái đám lâu la của ông, chúng nó cũng tôn
vinh ông như vậy! Đây là dịp may hiếm có
để ông chứng minh cho cả thế giới biết
cái thi tài không thua ǵ Lư Bạch của ông!
Đây là cách "giảo nghiệm tài năng" rất là
thực tế, khỏi cần phải giảo nghiệm
chữ viết hay đối chất, đối chứng
làm ǵ cho mất th́ giờ! Một lần nữa, xin
mời ông Nguyễn Chí Thiện!
Cần nhắc điều này để "đồng
chí" Chí Phèo được yên tâm: - Đây chỉ là cuộc
tỷ thí về tài làm thơ chớ không phải là thách
đấu gươm như những hiệp sĩ
thời Trung Cổ bên Âu Châu đâu mà ông sợ chết!!! Nếu ông không dám nhận lời, ta có
thể xem như NHỮNG NGHI
VẤN VỀ ÔNG THIỆN ĐỀU LÀ ĐÚNG!
Tại một căn nhà bỏ hoang nơi
nông trại vùng miền quê nước Mỹ. Trong gian pḥng
bằng gỗ ọp ẹp đầy mạng nhện và
mùi ẩm mốc, một cặp t́nh nhân đang rù ŕ tâm
sự yêu đương. Nh́n cho kỹ th́ người ta
nhận ra đó chính là Chí Phèo và Thị Nở. Chí Phèo
đang ngồi trên ghế, vắt chân chữ ngũ,
mắt mơ màng nh́n ra ngoài cửa sổ, miệng ph́ phèo
điếu thuốc lá Winston. Thị Nở đang ngồi
trên mép chiếc giường gỗ ọp ẹp, ôm cây
đàn ghi ta, vừa đờn vừa cất giọng hát
khàn khàn:
.... Khóc cho vơi đi những nhục
h́nh. Nói cho quên đi những tội t́nh.*
Đời anh Chí rất cần
dĩ văng. Mà anh tôi chỉ c̣n
tương lai!
Liệu xóa cho anh được không, những kỷ
niệm đắng?
Lời nói thu băng ngày xưa sẽ trở lại t́m!
Đếm cho anh giây phút cuộc đời
Giữ cho anh danh giá nửa vời
Lời anh nói sẽ c̣n măi đấy
Chuyện mai sau xin gởi lại anh!....
Hát xong, Thị Nở t́nh tứ hỏi Chí Phèo:
- Đây là sáng tác mới nhất của em đấy. Anh
thấy thế nào?
Chí Phèo lộ rơ vẻ xúc động trên khuôn mặt. Gă cúi
gầm mặt nh́n xuống sàn nhà, thở dài sườn
sượt, tựa như một người đang
bị lâm vào hoàn cảnh hết sức éo le, bế tắc.
Tuy Chí Phèo không nói nhưng thái độ, cử chỉ và nét
mặt của gă có vẻ như rất "thấm"
với bản nhạc. Thấy vậy Thị Nở bèn
hỏi tiếp:
- Anh Phèo ạ, chúng ḿnh yêu nhau đă 10 năm nay. Hôm nay em
hỏi thật anh điều này, anh hăy trả lời thành
thật với em: - Anh có phải là tác giả của
tập thơ Vô Đề hay không??? Hăy trả lời em đi
anh, trả lời em đi, đừng nhẫn tâm làm
ngơ, đừng dối gạt em nữa! Cả mấy
tháng nay dư luận họ làm em muốn điên
đầu lên rồi!
Chí Phèo rít thuốc lá liên tục, giọng gă chùng hẳn
xuống và rất cay đắng:
- Em hỏi anh làm ǵ? Nếu em tin anh th́ vị tất em
đă viết ra hai câu nhạc rất mỉa mai, chua xót
như lưỡi dao đâm vào tim anh? Đời
anh Chí rất cần dĩ văng. Mà
anh tôi chỉ c̣n tương lai! Em
nói đúng đấy, anh sống nhờ vào dĩ văng,
nhờ vào hào quang của tập thơ Vô Đề! Nếu không nhờ tập thơ Vô Đề
th́ anh chả là cái quái ǵ cả,
bất quá là anh đi rửa chén và chùi cầu tiêu trong các
nhà hàng bên Mỹ, rồi chết già, thế là hết! Mà
chẳng phải riêng anh đâu, em cũng được
hưởng sái nữa kia mà! Rồi đảng Việt
Tân, đảng cộng sản của anh, họ đă làm
giàu nhờ tập thơ đó ....
Thị Nở nắm tay Chí Phèo lay lay:
- Như vậy có nghĩa là anh không
phải là tác giả của tập thơ Vô Đề? Có
phải vậy không?
Chí Phèo thở dài sườn
sượt:
- Chúng ḿnh đă yêu nhau trên 10 năm nay.
Hôm nay anh chính thức cho em biết sự thật: anh không
phải là tác giả của tập thơ "Vô Đề"
đâu! Tác giả thật của
nó đă bị công an nó đánh vỡ sọ chết từ
lâu rồi! Chính anh đă nh́n
thấy bức h́nh chụp "thằng phản
động" khi chết, cặp mắt của nó
vẫn mở trừng trừng, chứng tỏ là nó đă
bị chết một cái chết hết sức uất
hận, oan hồn của nó hiện nay vẫn c̣n lẩn
khuất bên anh đó!!! Thú thật với em có nhiều
đêm anh không sao ngủ được v́ chỉ vừa
chợp mắt là tự nhiên anh thấy cái h́nh ảnh
"thằng phản động" bị đánh vỡ
sọ, máu me đầy mặt, cặp mắt của nó
như tóe lửa, nh́n trừng trừng vào anh, làm anh kinh
khiếp quá, không dám ngủ nữa!
Thị Nở nghe Chí Phèo kể
chuyện ma, sợ quá, vội đến ngồi sát bên gă,
hai tay ôm lấy đùi gă thật chặt. Chí Phèo run run châm
tiếp một điếu thuốc khác rồi tiếp
tục thú tội:
- Anh đă nhiều lần lén
đến t́m gặp thầy thượng tọa Thích Đô
La ở bên Úc, để nhờ thầy cúng giải oan
hồn nhưng vẫn không có kết quả. Sau đó anh
cũng đă lén sang tận bên Đức để t́m gặp
linh mục Sân Minh để xin cây thánh giá trừ tà ma
nhưng cũng vô hiệu! Cái hồn ma của
"thằng phản động" thỉnh thoảng nó
vẫn cứ hiện về! Nếu t́nh trạng này kéo dài
có lẽ anh phải vào nhà thương điên mất! Do
đó, sau nhiều năm tháng trằn trọc, anh đă
đi đến quyết định là anh phải thú
tội! Chỉ có cách đó may ra hồn ma báo oán nó mới
được siêu thoát và buông tha cho anh. Sau đó, nếu tụi Việt Tân hay đảng
cộng sản có giết anh th́ anh cũng cam chịu, chớ phải sống triền miên trong
nỗi ám ảnh như vầy, đau khổ lắm em
ơi! Chẳng thà cho anh đi tù Hỏa Ḷ trở lại!
Nghe Chí Phèo "thành thật khai báo",
Thị Nở bỗng cảm động. Mụ nắm
chặt tay người t́nh và bàn cách thoát hiểm:
- Anh Phèo, em đồng ư với anh.
Có lẽ anh phải ra đầu thú và xin cộng
đồng tha thứ. Theo em biết, hồi trước
năm 1975, ở miền Nam có chính sách Chiêu Hồi của
chính phủ Việt Nam Cộng Ḥa. Các cán binh cộng
sản ra hồi chánh đều được đối
xử rất tử tế. Chẳng hạn như
thượng tá Tám Hà và nhà văn Xuân Vũ. Ông Xuân Vũ
đă từng là tư lệnh phó mặt trận Củ Chi.
Sau khi ra hồi chánh, ông được chính phủ
trọng dụng, và kể cả sau năm 1975 tại
hải ngoại, ông vẫn được đồng bào
quư trọng, thương mến! Em dự định, sau
khi anh ra "hồi chánh", hai đứa ḿnh sẽ
trốn đi một nơi thật xa, xây tổ uyên
ương, xa lánh cuộc đời ô trọc này ....
Hoặc nếu anh không muốn đi th́ cứ ở
lại tại quận Cam tại Mỹ, đồng bào
họ sẽ thông cảm, tha thứ cho anh. Lúc ấy, anh có
thể kiếm sống bằng cách hợp tác với bác Phan, bác Thượng Mă Phong và bác Buồi, một tuần ba
buổi, lên trên đài truyền h́nh "hội
luận" cũng kiếm ăn được chứ
anh nhỉ!!!
Chí Phèo gục gặc cái đầu ra
vẻ rất tâm đắc những kế hoạch
"mưu sinh thoát hiểm" của Thị Nở. Gă
hứa hẹn:
- Anh sẽ quyết định dứt
khoát sau cuộc họp báo sắp tới. Thôi, bây giờ ta
đi về kẻo trời tối rồi!
Trần Thanh
Ngày 19 tháng 10 năm 2008
*Pḥ: Tiếng lóng của người miền
bắc, có nghĩa là "đĩ điếm"
* Phỏng theo lời trong bài hát "Bài không tên số
bốn" của Vũ Thành An
".... Đời con gái cũng cần dĩ văng. Mà em tôi
chỉ c̣n tương lai ..."