VỞ KỊCH MỚI CỦA TẬP ĐOÀN MAFIA

CỘNG SẢN VIỆT NAM
-o-o-o-o-o-


Lư-Tuấn


         
Trong suốt cuộc chiến đấu bảo vệ tự do miền Nam 1954-1975, có lẽ v́ quá bận rộn với chiến tranh, với cuộc sống và hơn nữa chính quyền chỉ biết “địch bắn ta viên ak, ta đáp lại bằng viên đại pháo” nên thiếu đi tính chất chiến tranh tâm lư vào quần chúng; và nếu có, th́ chỉ có tính cách thu hẹp trong bộ phận quân đội gọi: chiến tranh chính trị, đă là lư do khiến người dân không bận tâm trong việc t́m hiểu rơ về thực chất của con người cộng sản, dẫn đến biến cố 30-4-1975.


          Ngày nay, sau hơn một phần tư thế kỷ, toàn bộ đất nước đặt dưới sự thống trị của tập đoàn cộng đảng mafia, dân tộc Việt Nam chứng kiến, kinh qua và chịu đựng mọi đoạn trường đầy nước mắt và máu dưới đôi bàn tay sắt tàn độc của tập đoàn này, đưa đến kết quả hàng triệu người Việt bị giết, gia đ́nh tan nát, đất nước tan hoang, t́nh người đội nón ra đi và nó vẫn tiếp tục nhưng trong bối cảnh mới gọi: “đổi mới, mở cửa” v.v… Tất cả những diễn tiến đó được phủ lấp bằng một hệ thống tuyên truyền khổng lồ, bằng tổ chức công an hàng ngang, hàng dọc và những trại tù. Nhưng, khi nghe những trùm cộng đảng mafia mở miệng th́ Việt Nam bây giờ cái ǵ cũng “tốt đẹp và vượt chỉ tiêu”. Đồng thời, các sứ quán, tay sai, nằm vùng và c̣ mồi với gương mặt “cầu-khẩn-đô-la” mời mọc: Bạn nên về để thấy Sài-g̣n “đổi mới”. Nếu b́nh tâm nhận xét, ta có thể khám phá ra rằng, nó chỉ là những hiện tượng có tính cách bề diện thường xuyên thành tập quán tŕnh diễn trong tiến tŕnh tuyên vận để duy tŕ quyền lănh đạo đất nước hầu bảo vệ đặc quyền đặc lợi của chúng, v́ nhân dân và đất nước Việt Nam là cái mỏ vàng chúng phải bám giữ để đục khoét, vơ vét và làm giá mà cả với tài phiệt quốc tế. Đó là nguyên nhân mà nhân dân Việt Nam phải đấu tranh để khôi phục, thiết lập dân chủ tự do, nhân quyền, xây dựng lại đất nước và những truyền thống tốt đẹp đă có từ bao ngàn năm.


          Sau cái đại hội số “9”, với tổng bí thư mới cùng những chính sách cũng “mới” được ban hành. Việc làm đầu tiên của Nông đức Mạnh là: Vào Nam đến bến tàu Nhà Rồng làm lễ “dâng hương” tưởng nhớ họ Hồ (dù họ Nông không chính thức nhận Hồ là cha), nơi họ Hồ, theo lịch sử của đảng mafia Việt cộng, đă ra di “t́m đường cứu (bán) nước”. Họ Nông tiếp tục đến hang Pắc-Pó (nơi họ Hồ đă ngủ với mẹ của họ Nông) để “tưởng niệm và dâng hương họ Hồ”. Nơi đây, họ Nông tuyên bố là t́m được quyển “thứ ba về chủ nghĩa cộng sản do Hồ lưu lại”. Sau đó, họ Nông đă về Nam Đàn, Nghệ An, nơi họ Hồ ra đời, làm lễ tưởng niệm dâng hương Hồ. Tại Hà-nội, họ Nông quyết định “lăng họ Hồ phải được bảo vệ nghiêm mật hơn nữa với một bộ tư lệnh”. Kế đến, phải có đoàn quân chào “quốc kỳ, quốc ca” trước lăng họ Hồ hàng ngày. Riêng về khoảng tốn kém này, theo tin trong nước cho biết, lên đến 100 tỷ đồng VN (VC) hàng năm. Nếu số tiền này được chi dùng vào việc giáo dục th́ không biết bao nhiêu trường học được xây cất? Thêm được bao nhiêu Thầy, Cô và có thể trợ cấp cho bao nhiêu học sinh, sinh viên? Họ Nông cũng đến viếng thăm hai nơi sinh của tổng bí thư đảng mafia cộng sản là Trần Phú, Hà huy Tập và cũng làm lễ dâng hương tại hai nơi đó! Những công việc đầu tiên đó của tân tổng bí thư đảng mafia họ Nông được thể hiện bằng hai nghị định:

          1) Quy định lễ chào cờ trước lăng họ Hồ với một bộ tư lệnh bảo vệ lăng.

          2) Quy định lễ hội địa phương.

 

          Hai quyết định này của họ Nông cho thấy “tư tưởng Hồ chí Minh” là hàng đầu được xác nhận với việc t́m thấy “quyển thứ ba về chủ nghĩa cộng sản do Hồ lưu lại trong xó xỉnh nào đó ở hang Pắc Pó”, là kim chỉ Nam, là sự khẳng định trong mọi chính sách, tiến tŕnh của cộng đảng mafia. C̣n một điểm đặc biệt hơn nữa, đó là điều 2: “quy định lễ hội địa phương” gắn liền với sự thăm viếng, dâng hương tại nơi ra đời của hai tổng bí thư Phú, Tập nêu trên, có ư nghĩa là hai tên này trở thành “thành hoàng” của hai vùng địa phương đó. Như vậy, ư định của họ Nông rất rơ ràng là :

          “Người dân Việt Nam phải tôn thờ chúa đảng mafia cộng sản là: Hồ chí Minh; c̣n cận thần, tay chân của hắn trở thành những ‘thành hoàng’ các địa phương!

          Sau đó, việc đàn áp tự do tín ngưỡng, tôn giáo gia tăng mạnh mẽ hơn nữa. Những vị lănh đạo các tôn giáo bị bắt, quản thúc, bị đánh đập v.v… Đó là cái tát cực mạnh của Nông đức Mạnh và đảng mafia đối với những ư kiến cho rằng họ Nông “trí thức, ôn ḥa”, sẽ có nhiều triển vọng phù hợp cho “dân chủ tự do” đất nước. Những lư luận vội vă để kết luận (cứ mỗi lần có sự thay đổi vai tṛ lănh đạo của tập đoàn cộng đảng mafia) sẽ có những chính sách mới “cởi mở hơn với nhiều hy vọng” khi một tân chóp bu ngồi vào ghế tổng bí thư đảng mafia cộng sản Việt Nam, đă xảy ra suốt hơn hai mươi năm qua. Quá tŕnh lư luận đó vẫn tiếp diễn bất chấp mọi t́nh huống mà không chịu nh́n lại, t́m hiểu thực chất những thay đổi từ sau tháng 4-1975; hoặc ít ra, có thể lấy từ Nguyễn văn Linh, Đỗ Mười, Lê khả Phiêu… làm điển h́nh và đối chiếu những ǵ mà tập đoàn này đă tuyên bố, thực hành làm dữ kiện để có cái nh́n thực tế hơn về t́nh trạng đất nước Việt Nam dưới chế độ đảng mafia cộng sản.

          Thí dụ: Khi Nguyễn văn Linh lên ghế tổng bí thư, Vơ văn Kiệt làm thủ tướng… Với chính sách “đổi mới, mở cửa”, chúng ta thấy một làn sóng “hồ hởi, phấn khởi” cho rằng một nước Việt Nam với nền “dân chủ, tự do” bắt đầu! Nhiều tranh luận xuất hiện trên các hệ thống truyền thông ở hải ngoại, và có một số ca tụng hai nhân vật chóp bu đảng mafia cộng sản này: nào là… có chính sách thực tế để đưa Việt Nam “tiến vào con đường dân chủ v.v…” Nhưng mà, khi đọc th́ thấy nó có luận điệu giống như những tờ Nhân Dân, Sài-g̣n Giải-phóng… ở trong nước! Tiếp theo đó là nghị định 31/CP ra đời!!! Rồi đến Đỗ Mười tức Lư Cống, hát sáu câu vọng cổ mùi mẫn bằng cách gọi người Việt tỵ nạn cộng sản sinh sống ở hải ngoại nghe đến phải “nổi da gà” là :“Khúc ruột xa ngoài ngàn dặm…” Để chúng ta quên đi câu nói của Phạm văn Đồng và đồng bọn rằng :

          Những người Việt Nam tỵ nạn - Đàn ông th́ trộm cướp – Đàn bà là đĩ điếm – V́ lười biếng lao động Xă hội chủ nghĩa nên bỏ nước ra đi!”

(xin đọc: Cánh đồng xanh màu mỡ, cùng tác giả).

          Nhưng ư nghĩa thực của nó là, Lư Cống tức Đỗ Mười quá lưu manh trong việc mở hầu bao chúng ta, báo động toàn đảng mafia biết: đến giờ “mở túi”, bằng xác định với câu nói khác nghe cũng ‘ớn chè đậu’ không kém: người đảng viên cộng sản phải biết làm giàu! Một hệ thống “đảng, nhà nước” cửa quyền, tham ô, thối nát và tàn ác được Lư Cống tức Đỗ Mười “hợp pháp hóa” và tiếp tục với cường độ cao nhất!!!

          C̣n Lê khả Phiêu: độc đảng, độc tài, độc đoán, tàn bạo và hệ thống đàn áp được củng cố chặt chẽ hơn nữa. Theo tin tức hé lộ của đảng từ trong nước, bác Phiêu (nhưng tiếc là chưa diêu, cùng các đồng chí lănh đạo, xuống địa ngục để gặp “bác Hồ”), v́ bảo vệ cái ‘ngai tổng’, nên dựa vào đàn em ‘bác Mao xếnh xáng’, nhượng một “chút xíu” lănh thổ Việt Nam ở dọc biên giới miền Bắc cho con em họ Mao. Nhưng, bác Phiêu cũng dzăng đài không v́ lư do đă nói, mà v́ vơ công của “bác” và đàn em quá tệ, bởi mê nuốt kinh điển “cửu âm đô-la kinh” đến nỗi quên không chịu luyện tập chiêu “ăn chia đồng đều” nên bị đo ván và về ngồi chơi xơi nước đó thôi! Đời…, đối với các “trự” mafia Việt cộng là băi đấu trường (xin lỗi đă không dùng từ “chiến trường” v́ đất nước đang “ḥa b́nh” mà lị) và phải đấu đá tận t́nh, không nhân nhượng, không đồng chí, đồng chóe ǵ hết… th́ người dân Việt Nam là “cái thá” ǵ mà nói đến t́nh người cùng với nhân quyền! C̣n dân chủ tự do th́ chỉ là những từ ngữ “ngộ nghĩnh” có tác dụng làm điểm tựa cho sự tiếp nối của vở kịch với tân đạo diễn là Nông đức Mạnh!


Bây giờ, xin ngắm chân dung “kỹ sư Nông đức Mạnh”, người đang được “ngợi ca” là trí thức, là cởi mở… xem thức và mở đến mức độ nào cùng cái “quốc hội bù nh́n” mà nhà trí thức này từng là chú tịch, và đất nước Việt Nam sẽ đi về đâu?


          Sau thời gian dài đấu đá để tranh giành cái ghế “tổng” của các nhóm chóp bu nhưng không giải quyết được, chúng đi đến đồng thuận giải quyết vấn đề là đưa một con bài phe cánh yếu nhất vào vai tṛ lănh đạo, “kỹ sư Nông đức Mạnh” ra đời đảm nhận vai tṛ đó. Nói cách khác, sự giải quyết này không phải là giải pháp tạm bợ mà là bảo vệ con thuyền chở đầy vàng, kim cương, đô-la… mà cả tập đoàn cộng đảng mafia đang ngồi trên đó v́, nếu, cứ tiếp tục đấu đá nhỡ ra con thuyền bị bể th́… cả bọn… sẽ chết ch́m! Nh́n lại quá tŕnh hơn một phần tư thế kỷ qua với những sự thay đổi cấp lănh đạo của chúng, chúng ta có thể nhận ra điều này, nhận ra những màn kịch tŕnh diễn qua bộ máy tuyên truyền của chúng; bởi v́, dù sao đi nữa, tập thể người Việt tỵ nạn sinh sống ở hải ngoại vẫn là trọng điểm trong mọi chính sách của chúng trên hai lănh vực: Tiền và chính trị.


          Tiền và chính trị là hai lănh vực khác nhau nhưng có sự liên hệ vô cùng chặt chẽ. Về tiền, chúng ta có thể nhẩm tính số tiền mà tập thể tỵ nạn cộng sản đă bơm về Việt Nam để giúp đỡ thân nhân, họ hàng, bạn bè cùng sự tiêu xài khi về “thăm quê hương, gia đ́nh”; của quư vị đem tiền và chuyên môn về “đầu tư xây dựng xă hội chủ nghĩa” từ khi đảng có chính sách “đổi mới, mở cửa” là bao nhiêu tỷ đô-la? Số ngoại tệ khổng lồ này đă được dùng vào những việc ǵ có lợi ích cho nhân dân Việt Nam khi chính chúng ta, người Việt Nam tỵ nạn cộng sản sinh sống ở hải ngoại, đă mang lại số ngoại tệ đó cho đất nước? Nói rằng không th́ không đúng, mà phải công nhận cũng có chút ít là tại các thành phố lớn như Sài-g̣n, Hà-nội… đảng mafia có sơn phết lại chút đỉnh cho sáng sủa để “kiều bào” về có chỗ chụp h́nh, quay phim! Mở thêm kỹ nghệ “tứ khoái” cho “kiều bào về hưởng thụ”; c̣n những công tŕnh nào đó ở những thành phố lớn mà quư vị thấy được th́, xin thưa, là của đầu tư ngoại quốc. Tất cả những đóng góp đó được coi là thành tích của riêng đảng và cần phải khoe với thiên hạ, nhất là đối với “khúc ruột xa ngoài ngàn dặm”. Chúng ta thấy những h́nh ảnh, những bài ca tụng những “thành quả đổi mới” (do ngoại tệ của ngụy) từ trong nước gởi ra hải ngoại qua hệ thống internet, báo chí được các tay sai, c̣ mồi dùng làm vũ khí để đi rao mời: Ông, Bà, Anh, Chị nên về thăm quê hương một chuyến để thấy tận mắt những “đổi mới”! Vâng, có đổi mới thật! Và cũng nhờ đổi mới đó nên đảng mafia cộng sản Việt Nam đă có rất nhiều triệu phú đô-la, đứng đầu là các chóp bu rồi mới đến các giai cấp khác của đảng. Con cái các “bô lăo đầu sỏ của đảng mafia” du học dài dài…

          Nhân đây, xin tạm nh́n vào sự học hành của con cái các “bô lăo” để h́nh dung xem tương lai khi họ “thành tài” trở về nước nắm những chức vụ then chốt trong guồng máy chính quyền th́ đất nước Việt Nam sẽ ra sao? Theo những tin tức chắn chắn nhất từ giới trẻ “giao du” với các “quư tử sinh viên” này th́ sự học của họ là, hầu hết, ngày th́ nhậu nhẹt; tối th́ tụ tập tại các ṣng bạc casino, tiêu tiền như nước, ở các kinh đô ánh sáng Âu Châu!!! Đại khái là như vậy. Đó là những lănh tụ tương lai của nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam!!! Làm con cái các chóp bu đảng mafia, sướng thật! C̣n nữa, có một số t́m cách kết hôn với “con cái của ngụy” để được phép ở lại. Khôn thật! Tuy nhiên, có một điều đáng làm cho chúng ta thắc mắc là tại sao trẻ con trong nước lại tụ tập quanh những băi rác, ăn mày, ăn xin và bán ḿnh (ở tuổi thơ) đông như kiến? Đây mới thật là chiến công của đảng mà đầu lănh của nó là Hồ chí Minh. Nhưng, những “thành quả” này không được phổ biến v́ nó được đặt vào phạm trù “bí mật quốc gia”, anh, chị nào lạng quạng tiết lộ ra th́ phải lội qua băi ḿn của đảng!


          Đảng mafia tự cho ḿnh là “đỉnh cao trí tuệ”, chắc chắn đảng thấy được h́nh bóng chấm dứt chu kỳ chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam đă gần kề. V́ vậy, đảng phải dùng hết quyền lực, bạo lực đàn áp nhân dân Việt Nam để trụ thêm được ngày nào hay ngày nấy. Bởi v́, một ngày trụ được là một ngày vét; một ngày vơ vét phải tính vào, ít nhất, là con số hàng triệu đô-la, nguồn lợi to tát như vậy th́ bỏ qua làm sao được! Hơn nữa, đảng phải tích lũy tài chánh để: Một, nếu có phải chạy th́ cũng sống cuộc đời vương giả. Hai, có thể số tiền tích lũy nhờ vơ vét của nhân dân Việt Nam sẽ dùng vào những mục đích phục hưng đảng sau này, v́ tiền sẽ (có thể) đẻ ra chính trị và nuôi dưỡng nó.



          Về chính trị, từ “trộm cướp, đĩ điếm” đến đổi thành “khúc ruột xa ngoài ngàn dặm” là tiến tŕnh có kế hoạch hẳn hoi. Tiến tŕnh thay đổi này phải có tính cách phù hợp với t́nh h́nh mới, với bộ mặt mới và lời lẽ cũng “mới” để lọt tai, vừa mắt bọn “trộm cướp, đĩ điếm” ở hải ngoại. Đồng thời, để ru ngủ, ve văn “bọn” này, đảng đă đẻ ra vở kịch với những cụm từ quên quá khứ, xoá bỏ hận thù, hợp tác kinh tế… Và mới đây, thêm Giao Lưu Văn Hóa, âm thầm thực hiện hỗn hợp văn nghệ v.v…Nhưng mà, phải nằm dưới cây gậy lănh đạo của đảng cho đúng với khẩu hiệu: dân làm chủ, chính phủ quản lư, đảng lănh đạo! Tất cả những cố gắng này đều được thực hiện bởi những nằm vùng, tay sai, c̣ mồi hiện đang lẫn lộn trong hàng ngũ chúng ta. Hơn nữa, để làm tan ră tinh thần đấu tranh v́ dân chủ tự do và nhân quyền cho dân tộc Việt Nam, mà điều này mới là điểm chính, chúng đă dàn dựng nên những nhân vật “chống cộng” với lời lẽ đao to búa lớn lúc khởi đầu để lấy niềm tin trong tập thể, rồi sau đó, các đương sự đó quay ra đánh phá các tổ chức, những người chống cộng, gây nên cuộc “trăm hoa đua nở” trong cộng đồng tỵ nạn, để chúng ta không c̣n th́ giờ đấu tranh yểm trợ cuộc đấu tranh của đồng bào trong nước. Có dập tắt được cuộc đấu tranh th́ chúng mới áp đặt được những mưu đồ chính trị cùng kiểm soát tập thể chúng ta. Tiền đẻ ra chính trị, th́ bây giờ chính trị đẻ ra tiền.


          Nh́n vào quốc hội của đảng mafia, nếu gọi là “quốc hội bù nh́n” ngay th́ hơi vội vă. Trước hết, cần điểm danh tất cả những “ông, bà” được gọi là “biểu dân” này là ai? Xuất thân từ tổ chức đảng phái nào? Đại đa số là những h́nh nộm chỉ biết vỗ tay, hoan hô cùng gật. Tất cả đếu xuất thân từ đảng mafia cộng sản Việt Nam. Chức vụ trong đảng mafia cũng không nhỏ, hầu hết đều là ủy viên trung ương. Một vài cá nhân khác ngoài đảng, nhưng thực chất là “ủng hộ viên” hoặc “cảm t́nh viên” của đảng, đóng vai tṛ “cây kiểng dân chủ” cho đảng! Nói tóm lại, các “ông, bà biểu dân” này chỉ là những “đầy tớ cao cấp” của đảng mafia với nhiệm vụ thi hành những mệnh lệnh từ bộ chính trị, cơ quan đầu năo của đảng. Cái tin Nguyễn văn An đắc cử chủ tịch quốc hội (bù nh́n) với 60% số phiếu, mới nghe th́ cũng thấy dân… củ (xin lỗi đừng nghĩ là ‘củ của dân’, chẳng qua là v́ đánh máy dở nên thiếu chữ “h”) nhưng thực tế là vấn đề khác, mà “vấn đề khác” này đă được nhân dân Việt Nam tóm gọn “đảng cử, dân bầu”! Cái kết quả với con số 60% cũng chỉ là con số đă được các chóp bu đảng mafia quyết định từ khuya, các ông bà nghị gật thừa biết phải bầu cho ai, ai không được bầu cho đúng lệ “dân chủ tập trung” mà thôi! Nhưng cái đoạn kịch này chưa có ǵ đáng gọi là xôm, mà phải nói cái đoạn xôm nhất là màn tŕnh diễn “trực tiếp truyền h́nh” cho ra vẻ dân chủ “kiểu Mỹ và Tây phương”, các ông bà nghị gật được phép vấn, đáp theo sự sắp đặt trước của đảng. Cuộc chất vấn và trả lời đó được tân chủ tịch “quốc hội bù nh́n” Nguyễn văn An, vai tṛ số 4 của bộ chính trị, khen ngợi là :“Chúng ta cũng đă tiến bộ nhiều” (báo Lao Động trên internet ngày 11-6-2001). Đúng là đạo diễn khen các kịch sĩ!!!


          Nghe câu khen ngợi của chủ tịch “quốc hội bù nh́n”, không biết các ông bà nghị gật có cảm tưởng như thế nào? Chắc là sung sướng lắm v́ được nhân vật số 4 bộ chính trị ngợi khen và, có lẽ, cũng có vài ông bà xúc động đến rơm rớm nước mắt! Nhưng ư nghĩa của câu khen ngợi đó cho ta thấy một sự cách biệt rơ ràng giữa thân phận “chủ” và “đầy tớ” trong guồng máy cai trị độc tài, độc đoán và tàn ác đó. Nó nói lên thân phận con người sống dưới chế độ này chỉ là “khuyển mă” bị nhốt trong cái cũi được bao bọc bằng những ṿng đai thép. Nhưng nghĩ cho cùng, dù những ṿng đai thép đó có cứng đến đâu chăng nữa, nó cũng phải chảy tan khi có một sức nóng đủ độ tiếp xúc với nó. Sức nóng đó hiện đang nằm trong ḷng dân tộc Việt Nam và đang trên bực thềm giao tiếp với nó!



          Dân tộc Việt Nam sẽ triền miên đau khổ khi những bi kịch vẫn c̣n tiếp tục với diễn viên là tập đoàn đảng mafia cộng sản Việt Nam, dù rằng nó đang được điều khiển bởi một đạo diễn mới: “Trí thức Nông đức Mạnh”! Như vậy, thức và mở của Nông đức Mạnh cũng chỉ là một tiếp nối thường lệ của tập đoàn đảng mafia mà thôi! Xin kết luận :“Thực chất của những ǵ tập đoàn cộng đảng mafia tŕnh diễn… chỉ là kịch, nhưng là kịch thật!”
 
Lư Tuấn

Tháng 7 – 2001