SỰ ĐÀN ÁP CÁC TÔN GIÁO CỦA ĐẢNG CSVN

 

Lư Tuấn

          Sự hiện diện của những Tôn giáo trên hành tinh này tính đến nay, được coi là chính thống của nhiều dân tộc, là gần ba ngàn năm. Trải qua chuỗi dài thời gian lịch sử của từng quốc gia, Tôn giáo đă thể hiện và thay đổi phù hợp tùy thuộc vào truyền thống, văn hóa… của mỗi dân tộc. Tôn giáo Việt Nam, qua những thăng trầm của lịch sử, cũng đă chứng minh việc đóng góp xây dựng xă hội, văn hóa, thăng tiến con người làm điều phải tránh điều sai, cũng như đấu tranh để Việt Nam tồn tại, phát triển cho đến ngày nay. Qua những tiến tŕnh đó, Tôn giáo giữ vai tṛ quan trọng và cần thiết trong đời sống người dân Việt Nam v́, nếu, một xă hội mà không có Tôn giáo, hoặc Tôn giáo bị đàn áp có mục đích, có hệ thống của nhà cầm quyền liên hệ, nó làm người dân (con người) của xă hội đó mất đi định hướng về tâm linh dẫn đến những băng hoại không thể lường được. Nh́n vào những thực thể phơi bày ra ánh sáng của những quốc gia cựu cộng sản, nhất là Liên sô, cho ta khái niệm rơ ràng về Tôn giáo tại các quốc gia bị thống trị bởi chủ nghĩa cộng sản.

          Kể từ khi chủ nghĩa cộng sản bị ném vào thùng rác lịch sử, một số tàn quân c̣n lại của chủ nghĩa này đă phải co cụm thành những cái túi chống cự cuối cùng. Chúng phải thay h́nh đổi dạng để kéo dài sự sinh tồn, nhưng bản chất thực sự của chúng vẫn là gian trá, tàn bạo… trước sau như một, mà tập đoàn đảng mafia Việt cộng là một tồn sót của đám tàn quân này. Đối lại, ư thức được sự tồn tại của tập đoàn đảng mafia Việt cộng sẽ đem lại nhiều thảm họa cho dân tộc, nhân dân Việt Nam từ trong nước ra hải ngoại đă h́nh thành nhiều tổ chức đấu tranh, liên hệ và hỗ trợ nhau để đi đến mục tiêu duy nhất là loại tập đoàn này hầu đem lại dân chủ, tự do và nhân quyền cho dân tộc. Riêng về Tôn giáo, với sự hiện diện gần hai ngàn năm trong lịch sử Việt Nam, đă trở thành hiện thực tất nhiên đưa đến cuộc đấu tranh đ̣i “tự do tín ngưỡng, tự do tôn giáo” là v́ Tôn giáo Việt Nam đang bị bức hại thô bạo bởi tập đoàn cộng đảng mafia ở Việt Nam hiện nay. Mới đây, ngày 3-5-01, một cuộc vấn đáp liên hệ đến Tôn giáo Việt Nam xảy ra giữa một phóng viên hăng thông tấn Reuters và Phan thúy Thanh, phát ngôn viên bộ ngoại giao đảng mafia Việt cộng tại Hà-nội, đă làm phơi bày chính sách với tính chất mafia về Tôn giáo của tập đoàn này. Bài vấn đáp đó được VPTTĐS/HN phổ biến ngày 6-5 trên hệ thống internet, xin ghi lại như sau:

Theo bản tin của Văn Pḥng Thông Tin Đạo Sự, Bộ Phận Hải Ngoại ngày 5-5 cho biết :

          “Ngày 3-5, tại cuộc họp báo thường kỳ của Bộ ngoại giao, Phan thúy Thanh, phát ngôn viên Bộ ngoại giao CSVN đă trả lời nhiều câu hỏi của các phóng viên trong nước và quốc tế. Trong đó có câu hỏi liên quan đến Tôn giáo:

“Trả lời câu hỏi của phóng viên hăng thông tấn Reuters (Anh) “Đề nghị b́nh luận về việc trong Báo cáo năm 2001, Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo quốc tế Hoa Kỳ đă đưa ra một số khuyến nghị với Chính phủ Hoa Kỳ đề nghị xem xét lại chính sách của Hoa Kỳ với Việt Nam v́ lư do tôn giáo. Liệu việc này có làm tăng sự lo ngại ở Việt Nam về việc Hoa Kỳ phê chuẩn Hiệp định Thương mại song phương không?”

Phan thúy Thanh nói :

          -“Việt Nam là một đất nước đa tôn giáo. Luật pháp Việt Nam và Nhà nước Việt Nam luôn luôn tôn trọng và đảm bảo tự do tín ngưỡng, tôn giáo và tự do không tín ngưỡng, tôn giáo của mọi công dân. Các tôn giáo ở Việt Nam tự do hoạt động tự do trong khuôn khổ của Hiến Pháp và Pháp luật. Chính phủ Việt Nam biết ḿnh phải làm ǵ để bảo đảm và tạo điều kiện đáp ứng những nhu cầu tôn giáo, tín ngưỡng của nhân dân ḿnh.

          Cái gọi là Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo quốc tế Hoa Kỳ đang tiếp tục làm một việc vô ích là đưa ra những khuyến nghị mà chúng tôi cho rằng có lẽ không chỉ chính phủ Việt Nam mà chính phủ của nhiều quốc gia khác, trong đó có Hoa Kỳ, cũng cho là lạc lơng. Tự cho ḿnh quyền nhận xét về t́nh h́nh tôn giáo của các nước khác là sự can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của nước khác, trái với Hiến chương Liên Hiệp Quốc và hoàn toàn không thể chấp nhận được.

          Hiệp định thương mại giữa Việt Nam và Hoa Kỳ là kết quả những cố gắng của cả hai phiá và đáp ứng lợi ích của cả hai nước. Hiệp định này không thể và không nên chịu tác động bởi những hành động của những kẻ cố t́nh phá hoại quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ. Chúng tôi nghĩ rằng Chính phủ Hoa Kỳ cũng chia sẻ quan điểm này của chúng tôi”. (ttdds-4501)

Phan thúy Thanh, phát ngôn viên Bộ ngoại giao của tập đoàn cộng đảng mafia, thừa nhận :

          -“Việt Nam là một đất nước đa tôn giáo. Luật pháp Việt Nam và Nhà nước Việt Nam luôn luôn tôn trọng và đảm bảo tự do tín ngưỡng, tự do tôn giáo và tự do không tín ngưỡng, tôn giáo của mọi công dân…

          Thừa nhận là một chuyện, thực thi lời thừa nhận đó lại là chuyện hoàn toàn khác biệt đối với tập đoàn cộng đảng mafia. Nếu sự thừa nhận này được tôn trọng thực hiện th́ đă không có những cuộc đấu tranh đ̣i quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của các tôn giáo và nhân dân Việt Nam; đă không có cảnh hàng trăm, hàng ngàn công an trang bị vũ khí đến tận răng ngăn đường, bịt lối, bắt bớ, bỏ tù, đánh đập những nhà tu hành, con chiên, giáo dân… và cả các hệ thống thông tin tuyên truyền của đảng mafia vu cáo, bôi nhọ các nhà lănh đạo tôn giáo với đủ mọi loại ngôn ngữ. Nh́n vào tất cả các thể chế độc tài, ngoại trừ cộng sản, kể cả độc tài quân phiệt như Miến Điện, hoàn toàn không có những cuộc đấu tranh đ̣i tự do tín ngưỡng, tôn giáo; không có người dân nào ở những quốc gia đó đứng lên tố cáo chính quyền của họ đàn áp tôn giáo là tại sao? Là tại v́ các chính phủ của những quốc gia đó không có ư định kiểm soát để tiêu diệt Tôn giáo là “tạo ra những tổ chức tôn giáo của chính phủ rồi bắt buộc tất cả các Tôn giáo phải gia nhập”. Như vậy, mục đích của tập đoàn cộng đảng mafia là muốn các Tôn giáo Việt Nam phải nằm trong “cái rọ Tôn giáo Nhà nước” để dễ bề thống trị và lần hồi triệt tiêu hầu chỉ c̣n lại một tôn giáo duy nhất: chủ nghĩa cộng sản mà giáo chủ của nó là Hồ chí Minh. Chúng ta không lạ ǵ khi, một mặt, chúng dùng các lực lượng an ninh, nhà tù để đàn áp, khủng bố buộc tất cả các Tôn giáo phải gia nhập “tổ chức Tôn giáo Nhà nước tức Tôn giáo quốc doanh”, có nghĩa là không một Tôn giáo nào được phép hoạt động độc lập trong thể chế “xă hội chủ nghĩa”. Mặt khác, để phát triển cái “đạo” của chúng, tư tưởng của tên “giáo chủ đảng mafia họ Hồ” được đặt lên hàng đầu và truyền bá như những “lời kinh kệ”; những h́nh ảnh của hắn xuất hiện khắp mọi nơi, đến cả đám tang, đám cưới cũng phải có bàn thờ với h́nh của hắn và mọi người phải… vái lạy!  Thế là “giáo chủ đảng mafia họ Hồ” của nước cộng ḥa xă hội chủ nghĩa Việt Nam có bàn thờ ngồi chễm chệ, thoải mái ăn xôi, nuốt oản và nhai chuối… già, để bầy tín đồ là những công dân không tín ngưỡng, tôn giáo tức là đảng viên, cán bộ, nằm vùng, tay sai, c̣ mồi vái lạy, chiêm ngưỡng và, dĩ nhiên, có cả mụ Phan thúy Thanh! Vậy th́ cái mà mụ Thanh ba hoa trước các hăng thông tấn quốc tế cũng chỉ là tṛ “bịp” truyền thống có hệ thống của chúng. Thế nên, những lời tuyên bố của y thị mang ư nghĩa thật rơ ràng rằng :Luật pháp Việt Nam (VC) và Nhà nước Việt Nam (VC) luôn luôn tôn trọng và đảm bảo tự do tín ngưỡng, tôn giáo…” chỉ thuần áp dụng cho cái gọi là “tôn giáo Nhà nước (quốc doanh)”, c̣n những Tôn giáo thực sự của dân tộc, đương nhiên, bị đặt ra ngoài ṿng pháp luật (rừng). Đó là h́nh ảnh trung thực của Tôn giáo Việt Nam dưới chế độ xă hội chủ nghĩa do tập đoàn đảng mafia cộng sản Việt Nam chủ trương và thống trị.

          Là một thành viên Liên Hiệp Quốc và cũng đă kư vào bản Hiến Chương Nhân Quyền, tập đoàn đảng mafia có bổn phận thi hành đứng đắn về những điều khoản ghi trong bản Hiến Chương. Quyền Tự Do Tôn Giáo, là một quyền không phải chỉ dành riêng cho chế độ mafia Việt cộng phải thi hành, mà tất cả Hội Viên của tổ chức này phải nghiêm chỉnh tuân theo. Nói cách khác, bản Hiến Chương Nhân Quyền có tác dụng làm nền tảng căn bản bảo vệ con người mà tổ chức Liên Hiệp Quốc có nhiệm vụ quan sát việc thi hành của những quốc gia Hội Viên. Đă sống trong cộng đồng thế giới, tập đoàn cộng đảng mafia phải hiểu rằng không thể nào bước ra khỏi những điều luật của tổ chức mà họ đă đồng ư trước khi kư để trở thành Hội Viên. Hơn nữa, những điều luật của bản Hiến Chương Nhân Quyền có ư nghĩa bảo vệ quyền sống và quyền làm người của con người, đó là một h́nh thành do sự đồng thuận của nhân loại dù rằng có những khác biệt về văn hóa, cơ cấu tổ chức xă hội v.v… Ngày nay, nh́n lại quá tŕnh cai trị của tập đoàn cộng đảng mafia, dân tộc Việt Nam được những ǵ không ngoài cái sự nghèo đói, những bánh vẽ nhưng nhà tù th́ “thật”; tất cả mọi quyền tự do tối thiểu của con người ấn định trong bản Hiến Chương Nhân Quyền bị chà đạp có hệ thống; một thí dụ: ca sĩ Hùng Cường chỉ quen miệng nói “O.K”, bị tù hai năm, và c̣n lắm thảm cảnh mà người dân Việt Nam phải chịu đựng, nhưng sự chịu đựng này cũng chỉ ở mức độ giới hạn nào đó mà thôi, rồi đây việc ǵ đến nó phải đến, đó là cuộc đấu tranh toàn diện để loại bỏ tập đoàn cộng đảng mafia của dân tộc Việt Nam hầu thiết lập một thể chế dân chủ, tư do và nhân quyền mà nhân dân Việt Nam hằng mơ ước.

          Ngày nay, bơ vơ mất chỗ dựa v́ sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản, tập đoàn cộng đảng mafia thấy rằng muốn duy tŕ quyền thống trị đất nước Việt Nam, không c̣n con đường nào tốt hơn là dựa vào sức mạnh của kẻ thù, tên “đế quốc đầu sỏ Hoa-kỳ”, nhưng phải làm sao duy tŕ được quyền đàn áp nhân dân Việt Nam mới là điều quan trọng, v́ dựa vào Hoa-kỳ th́ phải thực thi “dân chủ, tự do và nhân quyền”, v́ đây là những điều kiện mà tập đoàn cộng đảng mafia phải chấp nhận, nhưng những điều này lại là kẻ thù của chúng th́ làm sao giải quyết vấn đề ổn thỏa để vừa có chỗ dựa vừa có dịp hốt đô-la? Câu trả lời ngắn gọn: “Đóng kịch”! Một màn kịch đang diễn ra, Phan thúy Thanh nói:

          -“Cái gọi là Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo quốc tế Hoa Kỳ đang tiếp tục làm một việc vô ích là đưa ra những khuyến nghị, mà chúng tôi cho rằng có lẽ không chỉ Chính phủ Việt Nam mà chính phủ của nhiều quốc gia khác, trong đó có Hoa Kỳ, cũng cho là lạc lơng.”

          Trong suốt cuộc chiến tranh cho đến ngày chủ nghĩa cộng sản sụp đổ, tất cả bộ máy thông tin tuyên truyền cộng đảng mafia với sự hỗ trợ của cộng sản quốc tế, đă gọi chính phủ Hoa-kỳ bằng đủ mọi danh từ xấu xa tồi bại nhất, là kẻ thù hung hăn và tàn bạo nhất, là kẻ có tội với nhân loại chứ không phải là nhân dân Hoa-kỳ. Bây giờ th́ mọi vấn đề, mọi lời kêu gọi được quay ngược chiều 180 độ. Câu trên, cho thấy rằng giờ đây hành pháp Hoa-kỳ là bạn, nếu không là bạn th́ nó phải có tính cách vuốt ve v́ chính phủ hiện tại của Hoa-kỳ là Bush… và Bush cũng đă chứng tỏ khả năng cùng sự cương quyết đối phó với Trung cộng trong vụ chiếc phi cơ tuần thám phải đáp xuống đảo Hải-nam sau khi bị tại nạn do Trung cộng gây ra. Như vậy, màn kịch đă đảo từ thù ra bạn, từ bạn ra thù. Thù đây là quốc hội Hoa-kỳ tức nhân dân Mỹ, là cơ quan lập pháp đă lập ra Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo và khuyến nghị chính phủ Hoa-kỳ có thái độ buộc tập đoàn cộng đảng mafia phải tôn trọng quyền Tự Do Tín Ngưỡng, Tôn Giáo của nhân dân Việt Nam trước khi thông qua “hiệp định thương mại”. Việc làm này của quốc hội Hoa-kỳ có ư nghĩa:

     * Khuyến cáo chính phủ của họ đặt nền tảng tôn trọng Tự Do Tôn Giáo lên chính sách đối ngoại của Hoa-kỳ. Tập đoàn cộng đảng mafia coi khuyến nghị đó là một đe dọa nguy hiểm vào việc thống trị của chúng, nên vội vă hô hoán khuyến nghị đó xen vào nội bộ của chúng. Đồng thời, thái độ đó cũng nói lên việc dàn áp Tự Do Tín Ngưỡng, Tôn Giáo dưới chế độ cộng đảng mafia đă đến mức độ cực kỳ nguy hiểm.

     * Phan thúy Thanh cho rằng “Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế” xen vào nội bộ nước khác: là vô ích… mà chúng tôi cho rằng… trong đó có Hoa-kỳ, cũng cho là lạc lơng… và trái với Hiến Chương Liên Hiệp Quốc v.v… Đây chỉ là lời cầu xin của tập đoàn cộng đảng mafia với chính quyền Bush hăy lờ đi những khuyến nghị của Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo v́ câu: trong đó có Hoa-kỳ, cũng cho là lạc lơng! Lạc lơng hay không th́ Quốc Hội Hoa-kỳ cũng đă đ́nh chỉ “hiệp định thương mại” 6 tháng và có thể kéo dài đến hai năm; và đây là chuyện nội bộ của Hoa Kỳ mà mụ Thanh bảo rằng trái với Hiến Chương Liên Hiệp Quốc, là trái chỗ nào? Có lẽ trái ở chỗ là nó trở thành đ̣n thật nặng đánh vào cái túi của các quan lại “đỏ” và sự sinh tồn của tập đoàn mafia này.

     * Quản thúc Ḥa Thượng Thích Huyền Quang gần 20 năm và Ḥa Thượng Thích Quảng Độ; bắt, đánh đập và cô lập cụ Lê Quang Liêm của Phật Giáo Ḥa Hảo; bắt giữ cha Lư là những hành động mà một nước văn minh như Hoa-kỳ không thể nào chấp nhận được v́ hiến pháp của nước này đặt sự tôn trọng “quyền sống và quyền làm người” của con người lên trên hết. Quốc hội Hoa-kỳ đă có hành động cụ thể trong việc thực thi hiến pháp của họ. Tập đoàn cộng đảng mafia Việt Nam thấy rằng không thể dấu giếm v́ thời điểm ngày nay là thế kỷ 21, không phải thời điểm giữa thập niên 80 và trở về trước, nên đă ra một đ̣n có cả “cương lẫn nhu” với hai ngành lập pháp và hành pháp, hy vọng c̣n giữ lại được phần nào quyền lợi của chúng trong việc kéo dài sự thống trị và cải tiến bang giao với Hoa-kỳ. Nhưng cũng chính điều này, trong con mắt của người Việt tỵ nạn cộng sản sinh sống ở hải ngoại, cho thấy sự tồn vong của tập đoàn cộng đảng mafia bắt đầu đi vào bóng hoàng hôn. Hoàng hôn đẹp hay đầy ma qủy là tùy thuộc vào thái độ và hành động của tập đoàn này trong những ngày tháng sắp đến.

          Cuộc đấu tranh nào cũng đầy khó khăn, gian lao và hy sinh… không phải nó chỉ đến từ kẻ thù mà nó cũng đến từ những người “bạn”. Cũng theo bản tin của Văn Pḥng Thông Tin Đạo Sự, Bộ Phận Hải Ngoại ngày 5-5, tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc, ngày 27-04-2001, bà Martha Springer người có trách nhiệm lo chính trị riêng về Việt Nam, đă đặt câu hỏi với một thành viên của Phái đoàn Nhân Quyền Việt Nam, như sau:

          -“Vào năm 1994, bà có đi Việt Nam và ra Hà-nội. Bà có đến viếng thăm một chùa Phật (Bà không biết tên) và một nhà Thờ. Bà thấy dân chúng đi chùa, nhà thờ rất đông, sơn mới. Bà không thấy ǵ đàn áp, cấm kỵ, mà quư vị lại nói là không có Nhân Quyền, không có tự do là sao?”

          Bà Martha Springer dùng cuộc lang thang dạo phố của bà ở Hà-nội rồi đặt thành câu hỏi với phái đoàn Nhân Quyền Việt Nam tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc th́ đó là chuyện có thể gọi là ngớ ngẩn, v́ Bà là một nhà chính trị, lại có trách nhiệm chính trị về Việt Nam. Hơn nữa, từ thời điểm 1994 đến ngày 27-04-2001, ngày Bà đặt câu hỏi với một thành viên của phái đoàn Nhân Quyền Việt Nam, Việt Nam đă xảy ra không biết bao nhiêu cuộc đàn áp Tôn giáo của tập đoàn cộng đảng mafia, cả thế giới đều biết nhưng Bà không biết, hoặc biết nhưng lờ đi… Đây là thái độ không thể nói là vô t́nh mà là cố ư bênh vực, che đậy những hành động bức hại Tôn giáo thô bạo của tập đoàn cộng đảng mafia. Nhưng đáng buồn cho Bà Martha là không gặt hái được kết quả nào qua câu hỏi đó, có lẽ v́ Bà không biết toàn dân Việt Nam coi tập đoàn cộng đảng mafia là phỉ quyền và liên tục đấu tranh từ hơn hai thập niên qua để loại bỏ tập đoàn này. Tuy nhiên, để làm sáng tỏ vấn đề này hơn, xin có vài nhận xét về câu hỏi của Bà Martha Springer:

     * Khi đặt câu hỏi nêu trên, Bà Martha quên rằng Bà là người đứng ngoài ánh sáng th́ làm sao thấy được những ǵ xảy ra trong bóng tối ở Việt Nam. Cái lỗi lầm đáng trách nhất là Bà đă không cập nhật hóa những tin tức, biến cố xảy ra có liên hệ đến các Tôn Giáo Việt Nam trong thời gian 1994 đến 27-04-01 đúng với thiên chức của Bà. V́ vậy, câu hỏi của Bà tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc trở thành “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” với thực trạng của các Tôn Giáo bị đàn áp thô bạo bởi tập đoàn đảng mafia cộng sản Việt Nam.

     *  Cái đáng trách thứ hai của Bà là không chịu t́m hiểu những ǵ xảy ra trong bóng tối ở Việt Nam bằng cách liên lạc với chứng nhân thực sự và đáng tin cậy nhất, đó là dân biểu Lars Rise của nước Na-uy, người chứng kiến những diễn tiến xảy ra trong bóng tối ở Việt Nam, kể cả chính bản thân ông ta cũng kinh nghiệm, trong chuyến công du Việt Nam từ ngày 8 đến 11-4-2001 vừa qua, trước khi đặt câu hỏi đó với một thành viên của phái đoàn Nhân Quyền Việt Nam tại diễn đàn Liên Hiệp Quốc. Đồng thời, xin nhắc nhở với Bà rằng, theo như sự diễn tả về những cái “thấy” của Bà ở Hà-nội để trở thành câu hỏi, chuyến đi của Bà chỉ có tính cách thăm viếng tức là du lịch, c̣n dân biểu Lars Rise là công du; so sánh hai chuyến đi một cách công bằng th́ câu hỏi đó trở thành vô trách nhiệm đối với nhiệm vụ của Bà.

     * Câu hỏi của Bà khiến người nghe phải có cảm tưởng nhớ lại h́nh ảnh một Jane Fonda, mặc bộ bà ba đen, ngồi trên ổ súng pḥng không ở Hà-nội chờ bắn máy bay Mỹ. Nhưng ngày nay, Jane Fonda thú nhận là đă hối hận v́ hành động đó. Bà có biết chuyện này không? Mong rằng bà không biết để câu hỏi của Bà có lư do biện hộ là vô t́nh.

Lại thêm một kinh nghiệm từ “bạn đến thù”!

Lư Tuấn

Ngày 28 – 05 – 2001