MÙA XUÂN CUỐI CÙNG

CỦA  ĐẢNG  MAFIA  CỘNG  SẢN  VIỆT  NAM ?

 

Lư – Tuấn

          Vào hạ tuần tháng hai năm 2001, Phan thúy Thanh (chồng tên Vũ Khoan, cựu bộ trưởng ngoại giao đảng mafia V.C, hiện là bộ trưởng kinh tế), phát ngôn viên bộ ngoại giao đảng mafia, chỉ cho biết cái đại hội 9 của đảng mafia sẽ được tổ chức vào mùa xuân, nhưng không cho biết ngày giờ nhất định họp trước báo chí quốc tế. Như vậy, cái đại hội số 9 (số “9” là số hên của người Việt Nam có thể trở thành số xui đưa đảng đi gặp bác) ấn định tổ chức vào cuối tháng 3-2001 phải đ́nh hoăn (mong rằng sự đ́nh hoăn này sẽ forever th́ người dân Việt Nam mới thấy mùa xuân… thật) nhưng y thị không nêu lên lư do!

          Các cơ quan thông tấn quốc tế đặt trụ sở ở Hà-nội đă làm một cuộc thăm ḍ ư kiến giới trẻ Việt Nam về cái đại hội số “9” để xem phản ứng của giới này ra sao, nhưng càng t́m hiểu th́ họ càng ngạc nhiên v́ giới trẻ trong nước chẳng biết ǵ về cái gọi là đại hội, nếu không muốn nói là lạnh lùng, bất cần biết đến mọi việc làm của tập đoàn đảng mafia cộng sản Việt Nam.

          Nói rằng giới trẻ trong nước không biết đến cái đại hội số “9” là điều khó tin v́ tất cả các hệ thống truyền thông, internet của đảng mafia quảng cáo ồn ào nhiều tháng trước đó. Như vậy, đối với nhân dân Việt Nam, có một điều duy nhất cho thấy là sẽ không bao giờ chấp nhận cái thực thể đảng mafia Việt cộng, v́ tập đoàn đảng mafia cộng sản Việt Nam chỉ là nhóm người gốc gác “đầu trộm đuôi cướp”, nhờ cơ may lịch sử nắm được quyền lực, nên không có ǵ ngạc nhiên khi diện mạo thật sự của họ phơi bày chỉ là thực chất của những tên mafia có quyền hành và khẩu súng trong tay. Thế nên tàn bạo, dối trá, nói láo v.v… là hơi thở, là cẩm nang gối đầu của người cộng sản, nếu thiếu vắng những bửu bối đó th́ trên đời này c̣n ai gọi Việt cộng là mafia! Thực tế của con người cộng sản đă làm hiện rơ nét đặc thù của tập đoàn này, ít nhất là một phần tư thế kỷ qua, chỉ là một tổ chức bao gồm những con người vô đạo đức. V́ vậy, nhân sinh quan của dân tộc Việt Nam và cái đảng mafia Việt cộng là hai môi trường sẽ không bao giờ ḥa hợp bởi sự xung khắc như nước với lửa, dẫn đến kết quả chỉ c̣n một sinh tồn mà thôi. Dĩ nhiên, cái sinh tồn sau cùng vẫn là dân tộc Việt Nam. Chân lư là sự thật, là bánh xe lịch sử khổng lồ nghiến nát bất cứ triều đại nào đi ngược lại ước vọng và đà tiến của dân tộc đó. Trong hiện tại, dân tộc Việt Nam không c̣n con đường nào khác hơn là chịu đựng sống chung bất đắc dĩ với tập đoàn mafia Việt cộng để chờ ngày đưa nó về nơi an nghỉ.

          Báo Giải Phóng số phát hành ngày 19-2 đă viết :

          - “Các thế lực thù địch đang dùng mạng lưới thông tin quốc tế; internet chống lại chế độ CHXHCN/VN…”

          Thế lực thù địch nào chống lại chế độ CHXHCN/VN, tờ báo không cho biết! Đảng mafia không dám nêu đích danh ai là thế lực thù địch, chỉ vu vơ đưa ra con “ngoáo ộp” làm đề tài tuyên truyền cùng đàn áp những người yêu nước thực sự đang đấu tranh đ̣i hỏi một nước Việt Nam dân chủ, tự do và nhân quyền của người dân Việt Nam phải được tôn trọng ở trong nước; giả vờ quên đi con “ngoáo ộp” đang nằm bên cạnh và đang đ̣i quyền xử dụng hải cảng Cam Ranh. Thôi th́, đảng mafia đă rụt rè e ngại, chúng ta, không c̣n cách ǵ hơn, đành phải đi t́m con “ngoáo ộp” thứ thiệt giùm họ vậy!

          Trong cuộc chiến trước năm 1975, đảng mafia xử dụng tất cả mánh khóe tuyên truyền gian xảo để đẩy toàn dân vào ḷ lửa chiến tranh, chết cho mục tiêu không tưởng của chủ nghĩa cộng sản. Hoa kỳ được gọi là tên “đầu xỏ đế quốc, tên sen-đầm quốc tế, kẻ thù không đội trời chung của dân tộc Việt Nam (nhưng thực tế là kẻ thù riêng của đảng mafia Việt cộng) v.v…” Với chiêu bài đó, đảng mafia Việt cộng đạt mục tiêu đẩy nhân dân miền Bắc vào cái chết trong cuộc xâm lược miền Nam; tàn phá và giết tập thể nhân dân miền Nam qua những cuộc pháo kích vào trường học ở Cai Lậy, xử tử và chôn sống tập thể đồng bào ở Huế v.v…; thành công trong vai tṛ làm tay sai đế quốc đỏ Nga-Tàu. Ngày hôm nay, sau hơn một phần tư thế kỷ, toàn bộ đất nước đặt dưới sự cai trị của đảng mafia, những nắm mồ hoang, những nạng gỗ, sự nghèo đói… vẫn là những ám ảnh ghê rợn đè nặng lên tư tưởng của người dân Việt Nam. Có ai ngờ được chủ nghĩa cộng sản lại “bất đắc kỳ tử?” Nhưng chủ nghĩa cộng sản đă chết và h́nh thái con tắc kè của tập đoàn mafia Việt cộng cũng biến màu cho thích hợp với cái gọi là “mở cửa, đổi mới”. Từ đó, chúng ta thấy được thái độ khấu đầu trước ngoại bang để giữ những đặc quyền đặc lợi của riêng chúng. Sự khấu đầu này không phải chỉ dành riêng cho quan thầy của chúng là Nga-Tàu đỏ, mà ngay cả với “kẻ thù không đội trời chung” là Hoa kỳ. Ngày nay, ai cũng thấy Hoa kỳ đang dần dần trở thành quan thầy yêu quư của chúng. Cả đảng ăn mừng khi kư kết ngoại giao với kẻ thù; mừng rỡ hơn nữa khi được kẻ thù ban ân huệ “tối huệ quốc”; con cái của các lănh chúa đảng mafia gởi ra hải ngoại tu nghiệp (?), khi nói đến người Mỹ, luôn luôn tỏ thái độ cung kính bằng ngôn từ “ngài bộ trưởng ngoại giao đă khuyến cáo chính phủ ta phải làm thế này và thế này…” Hàng bao nhiêu triệu người dân Việt Nam phơi xương máu để thấy đất nước tang hoang; để thấy những trại tù làm căn bản của chế độ; để thấy đảng muốn nói ai là kẻ thù th́ người đó là kẻ thù; để thấy ai mà đảng tỏ thái độ cung kính th́ người đó là quan thầy v.v… Như vậy, người Mỹ nhờ có đồng đô-la xanh thơm phứt, nó có mănh lực thu hút đến nỗi ai đă hít vào th́ phải trở thành nghiện! “Đảng ta” nay trở thành những tên nghiện đô-la chuyên nghiệp th́… sướng thật! V́ vậy, người Mỹ phải bị tuột dốc trở thành con “ngoáo ộp” thế lực thù địch thứ hai, thứ ba v.v…

          Người Mỹ, từ thế lực thù địch số một, nay đă phải xuống cấp th́ ai thay thế vai tṛ “thế lực thù địch số một của đảng mafia V.C?” Theo như bài báo viết “thế lực thù địch đang dùng mạng lưới thông tin quốc tế; internet chống lại chế độ CHXHCN/VN” ám chỉ vào tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản chăng? Vậy th́ cái tập thể nhỏ bé chỉ hơn hai triệu người Việt tỵ nạn cộng sản trở thành một sức mạnh đến nỗi một đảng với trên hai triệu đảng viên, một triệu quân, một hệ thống công an hàng ngang, hàng dọc hơn 6 trăm ngàn người, các tổ chức hội đoàn làm mạng lưới an ninh bao bọc xung quanh đảng, các nhà tù, trại tù tập trung, lại c̣n thêm một số tay sai ở hải ngoại với các sứ quán… bắt đầu lạnh cẳng. Mạng lưới thông tin internet quả có sức công phá hữu hiệu. Và, c̣n thêm một vũ khí khác cũng có năng lực không kém, đó là đồng ngoại tệ nặng của người Việt tỵ nạn cộng sản, nên đảng mafia đă phải thăng cấp chúng ta vượt qua cả “thế lực thù địch đầu xỏ Hoa-kỳ”. Chúng ta khởi đi một chiến lược đấu tranh có hiệu qủa v́ thích hợp với trào lưu thế giới, ít ra, trong giai đoạn hiện tại.

          Bài báo viết tiếp :“… các tin tức đó chỉ nói một phần sự thật, c̣n lại là bóp méo sự thật. Nó nhằm vào những người không vững về ư thức chính trị và thiếu thông tin…” Kể từ khi Hồ chí Minh xuất hiện với cái đảng mafia của hắn, ai cũng biết tất cả những ǵ ngoài đảng của hắn đều là giả dối, bóp méo sự thật, tuyên truyền chống đảng… và được khép vào tội “phản động; phản cách mạng v.v…”. V́ vậy, khi nêu lên “… các tin tức đó chỉ nói một phần sự thật…” đảng mafia đă ám chỉ vào việc đấu tranh cho nhân quyền, dân chủ, tự do tôn giáo, tù nhân chính trị v.v… của chúng ta, những người Việt tỵ nạn cộng sản là sự thật. Đó là những mục tiêu to lớn của nhân loại; là chính nghĩa cho mục đích đấu tranh của dân tộc Việt Nam; nhưng đảng mafia đă lưu manh làm giảm giá trị những mục tiêu chính nghĩa đó bằng cách cho là “một phần sự thật, c̣n lại là bóp méo sự thật”. Tại sao lại chỉ có một phần sự thật? Và nó được bao nhiêu phần trăm? Chúng không đề cập đến! Nói tóm lại, cuộc đấu tranh của dân tộc Việt Nam đă mang lại h́nh bóng chấm dứt chu kỳ chủ nghĩa cộng sản tại phần đất Việt Nam. Như vậy, cái tập thể nhỏ bé chỉ hơn hai triệu người tỵ nạn cộng sản, chúng ta đă góp phần hữu hiệu trong việc trao cho đảng mafia Việt cộng cái bánh gateau sự thật to tướng; “đảng ta” ăn gần hết chỉ chừa lại một tí xíu rồi hô hoán với nhân dân rằng :“Bọn phản động ở hải ngoại đă cho đảng cái bánh nhỏ quá!”. Dù nhỏ hay lớn, dù ngọt như đường cát hay cái bánh đó có thuốc độc, đảng cũng nuốt nó rồi. V́ nuốt nó rồi nhưng bị nghẹn ở cổ họng nên phải phun ra nọc độc “…c̣n lại là bóp méo sự thật…” Nói cách khác, tập đoàn mafia Việt cộng đang ở thế bị động, bị động rất mạnh v́ không c̣n cách nào dấu giếm, bào chữa nên đành phải công nhận cuộc đấu tranh của chúng ta là sự thật nhưng làm ra vẻ ỡm ờ tuyên bố qua loa cho có lệ “dân chủ dổm”.

          Lịch sử Việt Nam không biết xuất hiện từ lúc nào nhưng cũng được công nhận, ít nhất, là gần năm ngàn năm. Cái quái thai cộng sản chủ nghĩa, nắn đi viết lại, chưa được hai trăm năm. Cái đảng mafia Việt cộng, theo sử sách của chúng, ra đời từ khoảng năm 1930. Tính thời gian của đảng mafia chỉ vỏn vẹn được hơn bảy mươi năm! Vậy mà tên sử gia đầu tiên của chúng là Trần huy Liệu đă viết, đại khái :“Lịch sử Việt Nam bắt đầu từ khi đảng ra đời. Hồ chủ tịch là người thành lập nước Việt Nam. Lịch sử dân tộc là nền tảng sự thật mà Hồ chí Minh và cái đảng mafia của hắn dám “bóp méo” trắng trợn như vậy th́, thử hỏi, khi miệng mồm của đảng mafia nói ra th́ ai tin được v́ người dân Việt Nam có câu “nói láo như Vẹm”. C̣n tất cả những tin tức được tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại cập nhật và phổ quát là được rút ra từ những hệ thống truyền thông, báo chí quốc tế có uy tín và đáng tin cậy; hoặc từ những tin tức ngay trên báo chí và internet của đảng mafia (thí dụ: ngay bài viết này) v.v… Trong khi đó, những tin tức đồng bào Thượng đă nổi dậy từ Gia Ray đến Gia Lai… khắp miền cao nguyên Nam phần và Trung phần; những cuộc đấu tranh của tôn giáo trong nước đ̣i quyền tự do tôn giáo, đ̣i tập đoàn đảng mafia trả lại những tài sản mà chúng tịch thu từ sau năm 1975; là những cuộc đấu tranh đă đánh động lương tâm thế giới; nhưng liệu đồng bào trong nước có biết những biến cố này một cách trung thực qua các phương tiện truyền thông của đảng mafia? Hoàn toàn không biết!!! Đây chỉ là một so sánh nho nhỏ giữa tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại và tập đoàn Vẹm để xem ai là người “bóp méo sự thật”. Như vậy, tất cả những ǵ là sự thật th́ sẽ được đảng mafia coi là “bóp mép; là phản động; là phản cách mạng v.v…”; c̣n nói láo, gian manh… th́ được đảng mafia cho là sự thật đúng theo tôn chỉ của Hồ chí Minh.

          Kinh nghiệm thực tế cho thấy là tại các quốc gia độc tài chuyên chính cộng sản, người dân làm ǵ có tự do đọc, nói, viết… ra tư tưởng của ḿnh. Cầm một tờ báo, một quyển sách không phải do đảng mafia sản xuất mà bị bắt th́ đi ở tù mút mùa lệ thủy; nếu nói lỡ một câu xúc phạm đến đảng hoặc bất lợi cho đảng mà bị báo cáo hay công an nghe được th́ sẽ bị cho đi bóc không biết bao nhiêu cuốn lịch; c̣n viết th́ phải viết nâng bi đảng mafia hoặc vô thưởng vô phạt, nhưng, nếu viết theo đúng ư nghĩ của ḿnh mà đảng mafia nghe được hoặc bắt được th́ hoàng hôn sẽ khép kín tâm hồn. Đó là những trường hợp của quí ông Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, bà Dương Thu Hương và c̣n nhiều người nữa v.v… Những vị này đă phải sống hoặc cống hiến cả cuộc đời cho chủ nghĩa cộng sản; hiểu từng chi tiết con người cộng sản; đă có những hành động công khai nêu lên tư tưởng của ḿnh về t́nh trạng đất nước, chấp nhận mọi đe dọa đến sinh mạng và gia đ́nh cũng chỉ v́ dân chủ, tự do và sự tiến bộ của dân tộc. Những tiếng nói này, những tiếng nói từ chính trong ḷng của chủ nghĩa cộng sản; từ chính phản ứng của những người có tŕnh độ và kiến thức chính trị vững vàng và nhất là ư thức cao cả đặt quyền lợi dân tộc trên tất cả quyền lợi sẵn có cho cá nhân và gia đ́nh họ, đă can đảm nói lên cái ước vọng của họ cho đất nước. Nhưng đảng mafia Việt cộng đă cả vú lấp miệng em tuyên bố những “thế lực thù địch” đă dùng mạng lưới thông tin quốc tế, internet chống lại chế độ bằng cách nhằm vào những người không vững về ư thức chính trị và thiếu thông tin. Chúng ta không biết đảng mafia đă ám chỉ vào ai? Ai là người có ư thức chính trị để đảng mafia Việt cộng chấp nhận và tâng bốc? Chúng ta chỉ biết những người can đảm hiện đang nói lên tiếng nói trung thực của họ ở trong nước, là những người đang bị đảng mafia đàn áp. Thôi th́ đành quay trở lại cộng đồng chúng ta để t́m xem ai là người có đủ những điều kiện làm đảng mafia hài ḷng. Nếu chịu khó đọc kỹ những bài viết chống cộng xuất hiện trên diễn đàn hải ngoại, chúng ta cũng có thể thấy những bài viết chống cộng tuyệt vời nhưng lại có câu :

          -“… Nói một cách phi chính trị, ông Hồ chí Minh cũng là người tài giỏi…”

          Hoặc chỉ thấy họ dùng mọi cách biện luận để đánh phá phe ta; hoặc tuyên bố lếu láo (nhưng có chủ đích hẳn hoi) là Lê Duẩn đă bắn vào đầu Hồ chí Minh v.v… (xác Hồ chí Minh vẫn c̣n nằm ch́nh ́nh ở Hà-nội, có thể mời bác sĩ trung lập đến khám nghiệm xem có vết đạn ở đầu họ Hồ hay không!). Đảng mafia cần những loại bài viết, sách viết và những lời tuyên bố như thế… và sẽ tuyên dương những người này là ư thức chính trị và đặc biệt hơn nữa là không thiếu thông tin; c̣n những người đủ can đảm nói lên cái thực tại của đất nước cùng ước vọng được nh́n thấy sự tiến bộ của dân tộc th́, theo đảng mafia Việt cộng, là những người không vững về ư thức chính trị và thiếu thông tin. Đây là bề trái của những ǵ mà tập đoàn mafia Việt cộng công khai nêu lên trước công luận.

          Tháng hai tây là tháng giêng của ta. Đối với người Việt th́ tháng giêng được diễn tả bằng câu :“Tháng giêng là tháng ăn chơi…”, nhưng tháng giêng (tháng hai tây) năm 2001 lại là tháng bù đầu tóc rối của tập đoàn mafia Việt cộng. Nào là đ́nh hoăn cái đại hội số “9” không tuyên bố lư do; tiếp đón quan thầy Trung cộng là bộ trưởng quốc pḥng Tŕ hạo Nhiên; tiếp đón quan thầy Nga sô là Putin v.v… Từ những tuyên bố đ́nh hoăn cái đại hội số “9” đến những cuộc tiếp đón các quan thầy, chắn chắn phải có nhiều bí ẩn của vấn đề. Những sự việc ngoài mặt thấy được là Trung cộng đang đ̣i quyền xử dụng hải cảng Cam Ranh; tập đoàn đảng mafia kư kết một loạt hiệp ước về chính trị, quân sự, kinh tế, khoa học… với Nga sô, và đặc biệt nhất là sự hồi sinh của những người thân Nga (từng du học, huấn luyện tại nước này) dưới nhăn hiệu hội thân hữu. Như vậy, chúng ta bắt đầu thấy cuộc xung đột tranh giành quyền xử dụng và kiểm soát hải cảng Cam Ranh giữa Nga và Tàu cộng (hải cảng này hiện đang dưới sự quản trị của Nga sô); và lại thêm anh chàng Ấn độ cũng nhào vào cuộc với ư định là muốn… mướn hải cảng này. C̣n “tên đầu xỏ đế quốc số một là Hoa kỳ” v́ bị tuột xuống “thế lực thù địch hàng thứ hai, ba…” nên đứng ngoài lề và than thở :“Thôi th́ có sự hiện diện của người Nga ở Cam Ranh cũng được…” Chúng ta chờ xem màn đấu vơ giữa Nga và Tàu cộng về hải cảng Cam Ranh với trọng tài Ấn độ sẽ xảy ra như thế nào? Liệu cuộc đấu vơ này có đưa đến màn đấu súng giữa Trung cộng và Việt cộng trong tương lai? Có đấu súng hay không đấu súng; dù Nga hay Tàu cộng giành được quyền quản trị và kiểm soát vịnh Cam Ranh, không là vấn đề đặt ra ở đây. Vấn đề quan trọng nêu ra ở đây là tập đoàn đảng mafia Việt cộng đă rơ ràng bán đứng chủ quyền đất nước Việt Nam cho ngoại bang v́ quyền lợi vị kỷ của chúng. Thế nên mới có cái cảnh các thế lực ngoại bang ngang nhiên tranh giành đất đai Việt Nam như bầy chó tranh cục thịt ḅ. Đó là những thế lực thù địch nguy hiểm mà tập đoàn đảng mafia giả mù không thấy đó thôi! Tóm lại, cái tháng hai tây quả là tháng đầy rắc rối cho đảng mafia v́ không biết bán nước cho ai; không biết phe nào sẽ ăn nhiều, phe nào sẽ ăn ít nên cái đại hội số “9” phải đ́nh hoăn. Kết cuộc, cái đau khổ v́ bị đàn áp, nghèo đói… của người dân Việt Nam chưa dứt th́ bây giờ lại càng thêm đau khổ nh́n đất nước mất chủ quyền; cảnh bán đứng đất đai cho ngoại bang của tập đoàn mafia Việt cộng.

          Có một điều đáng đặt ra đây: Đó là đảng mafia xác nhận cuộc đấu tranh của chúng ta, nhưng chỉ xác nhận “… các tin tức đó chỉ nói một phần sự thật…” Kể từ khi cái đảng mafia Việt cộng ra đời, chúng chưa bao giờ nói dù một câu kiểu phi chính trị; hoặc có thái độ công nhận những người không đi cùng đường với chúng là tốt hoặc tài giỏi v.v… Chúng gọi tất cả những người không cộng sản, dù tốt, dù xấu, chống lại chúng hay không chống lại chúng, bằng những từ ngữ chung là: phản cách mạng, phản động, tay sai đế quốc, ngụy v.v… và đặt tất cả những thành phần này vào phạm trù “địch”! Điều thay đổi này có đáng làm cho chúng ta ngạc nhiên? Thưa không! Đây cũng chỉ là một xảo thuật tuyên truyền rằng sự công nhận của chúng dù chỉ một phần sự thật là dấu hiệu đảng mafia bắt đầu bước vào con đường dân chủ, hoặc bắt đầu học làm dân chủ, có nghĩa là cũng biết công nhận sự thật như các nước dân chủ Tây phương. Chắc chắn rằng rồi đây những tay sai của chúng ở hải ngoại lại có dịp ti toe khoe cái tính dân chủ của đảng mafia. Đồng thời, lại sẽ yêu cầu đồng bào hải ngoại nên cho đảng mafia thời gian để kiện toàn dân chủ trước khi đáp ứng những đ̣i hỏi của người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại. Lại thêm một đ̣n lừa có tính toán, có kế hoạch sẽ đem lại sự bất ngờ đối với chúng ta. Sự bất ngờ đó sẽ làm cho những người nhẹ dạ dễ bị đi vào con đường bâng khuâng nửa tin, nửa ngờ về sự thay đổi này rồi đâm ra nghi kỵ lẫn nhau, tự tranh luận gây ra cuộc “trăm hoa đua nở” mất th́ giờ, vô t́nh vướng vào cái bẫy của chúng. Phải nói đây là một đ̣n vô cùng thâm độc v́ hoàn toàn khác lạ với tất cả những ǵ chúng đă áp dụng để nắm và kiểm soát tập thể chúng ta. Bởi v́ từ sau vụ Trần Trường, đảng mafia nhận ra rằng không thể nào xuyên thủng thành tŕ tư tưởng chống cộng của đại đa số người Việt thầm lặng ở hải ngoại. Chúng đă thay đổi chiến lược từ “chắc ăn như bắp” vụ Trần Trường qua mềm mỏng, mơn trớn, khêu gợi t́nh thương nước nhớ nguồn bằng chiến dịch giao lưu văn hóa, tốn công tốn của cho các tay sai sản xuất băng, video quảng bá văn học nghệ thuật, khéo léo tâng bốc đảng mafia bằng cách lồng vào những bản nhạc của tên cộng sản nằm vùng Trịnh công Sơn ngày trước; gởi các đoàn văn công ra hải ngoại tiếp sức… nhưng rồi cũng “xôi hỏng bỏng không”. Với chiến dịch mới này, chúng ta có thể tưởng tượng, nếu một người nào đó ở hải ngoại cầm đọc tờ Giải Phóng của chúng, khi đọc những gịng chữ :… Các thế lực thù địch đang dùng mạng lưới thông tin quốc tế, internet chống lại chế độ nước CHXHCN/VN…” Đoạn này chắn chắn sẽ làm người đọc hài ḷng v́ chúng ta đă đánh trúng địch. Nhưng đoạn sau đó :Các tin tức đó chỉ nói một phần sự thật…” cái mấu chốt của mục đích là bốn chữ một phần sự thật. Người đọc dễ bị thay đổi tư tưởng và cho rằng đảng mafia bắt đầu chịu chơi tṛ chơi “dân chủ” v́ đă công khai công nhận những việc đấu tranh cho dân chủ, tự do, nhân quyền, tù nhân chính trị… của chúng ta là đúng sự thật dù chỉ có một phần. C̣n những từ ngữ bóp méo sự thật chỉ có tính cách màu mè riêu cua để tăng cường cái mục đích chịu chơi tṛ chơi dân chủ; cùng lúc, chúng chuẩn bị cho cái màn khác ngoạn mục hơn là có thể sửa đổi các điều lệ của Mặt trận Tổ quốc, cũng có thể đổi tên cái Mặt trận này cho hợp với thời trang dân chủ, rồi mời một số người có “máu mặt chống cộng” ở hải ngoại, nhưng thực chất là tay sai của chúng hoặc đă bị chúng cắm cái “sinh tử phù” về nước tranh cử v.v… Thế là phe địch, phe ta… úm ba la… cùng ḥa nhập. Nhưng mà, xin đừng quên đăng kư vào cái Mặt trận này để có giấy giới thiệu!!! Tóm lại, chúng đang trăm phương ngàn kế để phá tan tập thể chúng ta nếu chúng không nắm và kiểm soát được.

          Đại hội đảng số “9” sẽ họp vào mùa xuân. Người ta thường lấy mùa xuân để tô điểm cuộc đời v́ thời tiết trở nên ấm áp, cây cối bắt đầu xanh tươi đâm chồi nở nhụy chuẩn bị cho sự sống mới. Nhưng mùa xuân tươi đẹp đó sẽ không đến với dân tộc Việt Nam cho đến ngày nào cái tập đoàn đảng mafia Việt cộng vẫn c̣n hiện diện tại phần đất Việt Nam. V́ vậy, nhân dân Việt Nam không c̣n cách ǵ hơn là phải tự tạo mùa xuân cho chính ḿnh. Bước vào thế kỷ hai mươi mốt, những cuộc đấu tranh từ trong nước ra đến hải ngoại đi vào một h́nh thái mới, đó là sự trực diện với bạo quyền đảng mafia của đồng bào trong nước với sự yểm trợ tích cực và tối đa của chúng ta ở hải ngoại, cùng chung lưng xây cất một xa lộ mới để đảng mafia đi gặp Hồ, Lê-nin… nhanh hơn. Cuộc đấu tranh của dân tộc, lần đầu tiên, làm cho tập đoàn đảng mafia thấy được đâu là bờ vực thẳm; đâu là nhà mồ đang chờ đón họ. Dĩ nhiên, ngọn đèn trước khi tắt v́ hết dầu luôn luôn bừng cháy lần cuối cùng trước khi tắt, cái đại hội đảng số “9” là ngọn đèn dầu đó. Nh́n vào sự chuẩn bị và đ́nh hoăn cái đại hội đảng số “9”, chúng ta có thể nhận ra nhiều điều mà cái điều thấy trước nhất là sự chạy đua, hạ bệ nhau của các phe nhóm trong đảng để nắm quyền lực. Những sự chạy đua này không phải chỉ ở cái đại hội số “9” mà nó đă luôn luôn xảy ra đối với tập đoàn này kể từ khi chúng ra đời. Nhưng tại sao chúng vẫn tồn tại cho đến ngày hôm nay? Đó là câu hỏi cần phải được làm sáng tỏ hầu có những biện pháp đấu tranh hữu hiệu hơn. Dù có những tranh chấp hạ bệ nhau, nhưng cuối cùng chúng cũng đi đến một sự thoả thuận là: phe nào mạnh th́ sẽ ở những vị trí “hốt bạc” ngon lành hơn; phe nào yếu th́ sẽ ở vị trí “hốt bạc” ít hơn. Cả hai cùng “hốt”, cùng vui vẻ như nhau và chờ cái đại hội sau sẽ tính lại. Như vậy, có một điểm thấy được là: Tập đoàn mafia Việt cộng biết rằng chúng cùng ngồi chung một thuyền và, nếu, thuyền bị lủng đáy th́ chúng sẽ cùng chết. Sự thỏa thuận đó là chúng tự cứu lẫn nhau. Những sự lăng xăng tiếp đón Nga – Tàu cộng v.v…, sự đ́nh hoăn đại hội đảng là chỉ để sắp xếp phe nào ở vào vị trí tốt hơn. Trong hiện tại, cái thua vẫn là dân tộc Việt Nam.

          Không có cuộc đấu tranh v́ độc lập, dân chủ, tự do và nhân quyền nào là dễ dàng. Nó luôn luôn đ̣i hỏi ư thức, kiên nhẫn, can đảm và hy sinh của mọi người dân. Ngày hôm nay, dân tộc Việt Nam đă vượt qua tất cả mọi trở ngại để trực diện với bạo quyền th́ chúng phải đi đến sụp đổ, và sự sụp đổ này chỉ là vấn đề thời gian; và nó sẽ đến nhanh hay chậm là tùy thuộc vào sự tích cực của mọi người, nhất là tập thể chúng ta ở hải ngoại.

          Cái đại hội số “9” có họp hay không họp vào mùa xuân này cũng không là vấn đề có trọng tâm đối với chúng ta v́ nó chỉ là một sự sắp xếp, chia chác của tập đoàn mafia mà thôi. Chúng ta không cần mất thời giờ với cái đại hội này v́ đồng bào trong nước đă chẳng quan tâm. Việc quan trọng là tích cực tiếp tay đồng bào trong nước để biến cái mùa xuân năm nay thành cái mùa xuân cuối cùng của đảng mafia. Được như vậy, dân tộc Việt Nam mới có cơ hội ngâm :Tháng giêng là tháng ăn chơi…”

          Chúng ta, nguyện cùng một ḷng với đồng bào trong nước, tin tưởng rằng :“Dân chủ, tự do và nhân quyền là khát vọng của nhân loại trên hành tinh này; v́ nó là ánh sáng, là chân lư, là sức mạnh vô biên san bằng mọi trở lực!”

Lư Tuấn

Tháng 3 - 2001