“LƯƠNG  TÂM”  CỦA  LOÀI  QUỶ  DỮ

***

“Khi người lương thiện lỡ làm một việc sai lầm th́

sự ăn năn, hối hận trong ḷng. C̣n kẻ gian ác th́

 ăn năn, hối hận chỉ là những món hàng xa xỉ!”

Lư – Tuấn

          Sau khi chiếm được phân nửa đất nước là miền Bắc, Hồ chí Minh và đàn em vội vă thực hành những chính sách tàn sát nhân dân mà, trong lịch sử đất nước, chưa hề có một chế độ nào tàn bạo giết dân ḿnh như tập đoàn đảng mafia cộng sản Việt Nam. Hồ chí Minh ra lệnh giết 5% nông dân Việt Nam trong khi dân số, thời bấy giờ ở miền Bắc, là khoảng hai mươi mốt triệu. Ngoài ra, những chiến dịch cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh, trăm hoa đua nở v.v… cũng khiến hàng triệu gia đ́nh ly tán, tù đày, tự tử và chết ở những vùng rừng sâu nước độc với con số nạn nhân có thể lên hàng trăm ngàn! Đó là tính phần phân nửa đất nước miền Bắc từ năm 1954 đến tháng 4-1975.

          Nh́n lại lịch sử, việc chia đôi đất nước là do Hồ chí Minh và tập đoàn đàn em của hắn đă kư vào hiệp định Genève tháng 7-1954. Theo hiệp định này, người dân Việt Nam vẫn c̣n có quyền quyết định trong việc chọn lựa thể chế chính trị của ḿnh qua một cuộc bầu cử tự do và ḥa b́nh. Dù đất nước bị chia đôi, người dân Việt Nam vẫn c̣n hy vọng là sẽ có ngày đoàn tụ sau hai năm theo như ấn định của hiệp định. Nhưng sau đó, cũng chính Hồ chí Minh và tập đoàn đàn em của hắn xé cái hiệp định do chúng kư kết để tiến hành cuộc xâm lược miền Nam Việt Nam bằng vũ trang đưa đến ngày 30-4-1975.

          Sau khi cưỡng chiếm miền Nam bằng bạo lực quân sự vào tháng 4-1975, tập đoàn cộng đảng mafia thực hiện những chiến dịch tương tự: Hàng chục ngàn và có thể là hàng trăm ngàn người trong số hơn một triệu quân, công, cán, chính của chế độ miền Nam bị trả thù và giết trong các trại tù tập trung gọi là “trại cải tạo”; đẩy dân đi các “vùng kinh tế mới” để chiếm đoạt tài sản vợ con; đẩy dân ra biển khơi trên những chiếc thuyền mong manh và quá sức chuyên chở để giết họ hầu chiếm tài sản, tiền bạc. Số người chết ch́m ngoài biển khơi, theo ước tính của thế giới: ít nhất là ba trăm ngàn người và c̣n có thể hơn nữa. Cũng như miền Bắc, miền Nam cũng có hàng ngàn người phải tự tử, gia đ́nh tiêu tan, tài sản lọt vào tay cộng đảng mafia qua các chiến dịch: cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh v.v… Tổng kết số người bị giết, chết do tập đoàn cộng đảng mafia chủ trương từ năm 1954 cho đến nay, kể cả hai miền Nam Bắc: có ít nhất là hơn một triệu người Việt Nam, chưa tính đến số người bị giết và chết v́ chiến tranh do chúng gây ra! Một con số khủng khiếp!!!

          Những con số nêu trên chỉ có tính cách khiêm nhường nhưng cũng đủ làm hiện rơ bộ mặt thực của Hồ chí Minh và tập đoàn đàn em của hắn. Nh́n suốt quá tŕnh giết người của tập đoàn cộng đảng mafia, nếu đem so sánh với “tập đoàn đồ tể Hitler” th́ chúng chỉ có phần hơn mà không kém v́ tập đoàn Hitler không giết dân Đức của họ; nhưng đối lại, tập đoàn cộng đảng mafia Việt Nam chỉ giết nhân dân Việt Nam trong nhiệm vụ của một tên đầy tớ cộng sản quốc tế. Điểm khác biệt giữa hai việc giết người đă nói lên cái nét đặc thù của tập đoàn mafia cộng sản Việt Nam :“Thân xác của họ là người Việt Nam nhưng linh hồn đă bán cho loài quỷ dữ là những: Mác-Lê-Stalin và Mao!” Ngày nay, dù Đường Tam Tạng có sống lại và có đi thỉnh triệu bộ kinh sám hối cho chúng tụng th́ cũng không thể làm thay đổi tâm tính những con ác quỷ này. Một vấn đề quan trọng khác, ngoài việc giết dân của chúng, một mặt, chúng luôn mồm, luôn miệng kêu gọi quên quá khứ, xóa bỏ hận thù… nếu không ḥa hợp th́ hợp tác với chúng trong cái “chiêu bài” xây dựng lại đất nước mà mục đích là t́m cách kiểm soát và khống chế chúng ta. Mặt khác, chúng nào có quên v́ từ sau khi cướp được miền Nam, tất cả mồ mả ông bà, hương hỏa tổ tiên của người miền Nam: bị chúng bứng gốc; nhà cửa, đất đai, ruộng vườn: bị chúng tịch thâu; hàng triệu người dân vô tội: bị chúng bỏ tù!  Nh́n những hành động trả thù của tập đoàn cộng đảng mafia đối với nhân dân Việt Nam, khiến cho ta có ư nghĩ là đất nước Việt Nam không phải của người Việt Nam mà nó là của Nga cộng hay Tàu cộng và tập đoàn cộng đảng mafia chỉ là tên đại nhiệm cho chúng. V́ vậy, việc chiến đấu của người miền Nam để bảo vệ Tổ quốc của họ, đối với tập đoàn cộng đảng mafia, là có tội và phải bị trừng phạt đích đáng. Nói cách khác, việc bứng gốc, xóa đi những quá tŕnh lịch sử của dân tộc là nằm trong tiến tŕnh thực hiện và bành trướng chủ nghĩa cộng sản hầu biến con người Việt Nam thành những nô lệ tại nước Việt Nam. Và mới đây, phần hương hỏa cuối cùng tức là miếu thờ của một nghĩa trang đă bị chúng san bằng c̣n lại ở Biên Ḥa, cũng bị san bằng và hiện được treo bảng quảng cáo cho thuê “mặt đất bằng”! Đối với cộng đảng mafia Việt Nam, những cái gọi lương tâm, sám hối… chỉ là những viên sỏi vô tri, vô giác nằm trong tay chúng chờ được ném về hướng mà chúng muốn, nó sẽ đi về hướng đó.

          Sau viên sỏi “những cựu chiến binh Mỹ sám hối và viếng thăm Việt Nam đăng trên tờ Nhân Dân số ra ngày 6-3-2001 (xin đọc bài: Con ễnh ương và sự thật, cùng tác giả)” được khai thác cho mục đích tuyên truyền, cho việc tự bôi vẽ mặt mày rằng đảng mafia cũng nhân đạo, lương tâm, t́nh người như mọi người… làm cái mốc tuyên vận chính vào tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản sinh sống ở hải ngoại v́ chúng cần ngoại tệ, cần áp đặt và phát triển chủ nghĩa cộng sản vào tập thể chúng ta. Mới đây, trên mạng lưới của chúng, tờ Nhân Dân số ra ngày 29-4-2001, ở mục: Chuyện thời sự, có một bài viết ngắn nói về chiến tranh 32 năm trưóc đây với tựa đề Thức tỉnh lương tâm. Bài viết về cựu thượng nghị sĩ Bob Kerrey đă thừa nhận sai lầm khi ông chỉ huy một đơn vị đánh vào làng Thạnh Phong năm 1969, nơi do chúng chiếm giữ và gây thương vong cho một số thường dân  (chúng gọi là thảm sát) với lời lẽ diễn tả: ông Bob Kerrey đau đớn, dũng cảm thừa nhận sai lầm… c̣n “đảng ta” th́ lặn đâu mất! Có lẽ “đảng ta” v́ mất nhân tính nên không thể có những lời nói và hành động như ông Bob, đành phải ca ngợi ông Bob vậy!

          Ngày nay, ai cũng biết việc dùng dân làm bia đỡ đạn là chiến lược của chúng trong chiến tranh. Cảnh cô bé gái tên KP bị cháy và được cứu bởi những người chiến sĩ quân lực miền Nam cho thấy h́nh ảnh Việt cộng chiếm ngôi làng của cô ta làm cứ địa tấn công vào quân đội miền Nam; cảnh những tên Việt cộng núp trong nhà dân bắn vào quân đội miền Nam trong trận tổng công kích Tết Mậu thân năm 1968… được thu vào ống kính chỉ có tính cách tượng trưng… cho hàng ngàn, hàng chục ngàn cảnh này không được nói đến trong chiến tranh vừa qua. Việc dùng dân làm bia đỡ đạn có hai mục đích: Một, dù thắng hay thua trận đánh th́ đó cũng là dịp tuyên truyền với thế giới bên ngoài là chúng v́ dân và bảo vệ dân, dấu đi vai tṛ làm tay sai đế quốc cộng sản thực hiện việc bành trướng chủ nghĩa này; đồng thời, chính nghĩa hóa cuộc xâm lăng miền Nam Việt Nam; và cũng nhân dịp này thanh toán những người dân không theo chúng rồi lại đổ thừa là bị tàn sát do quân đội miền Nam hoặc đồng minh. Hai, nếu người dân lỡ bị chết giữa lằn đạn giao tranh của đôi bên th́, chắc chắn, chúng cũng lại đổ thừa là bị tàn sát bởi quân đội miền Nam và đồng minh, và những thường dân chết đó cũng có thể bị chúng thanh toán nào ai biết được. Tóm lại, chiến tranh do chúng chủ trương và phát động nhưng thảm cảnh th́ nhân dân cùng chính phủ miền Nam Việt Nam và đồng minh phải lănh trách nhiệm. Đó là những h́nh ảnh, ngày nay, toàn dân Việt Nam đă kinh nghiệm không phải chỉ ở chiến tranh mà, phải nói, cả những sự gian trá và tàn bạo của con người cộng sản, của tập đoàn đảng mafia cộng sản Việt Nam. Thế nên, việc ông Bob Kerrey thừa nhận trách nhiệm là có sai lầm đưa đến thương vong cho một số thường dân trong trận đánh ở làng Thạnh Phong năm 1969, đó là việc của ông. Nhưng nh́n dưới góc độ của vấn đề, xin được nêu lên vài ư kiến như sau:

     *Việc thừa nhận sai lầm đưa đến cái chết cho một số thường dân Việt Nam của ông Bob Kerrey, cho thấy sự khác biệt giữa người lương thiện và kẻ gian ác :“Khi người lương thiện lỡ làm một việc sai lầm th́ có sự ăn năn, hối hận trong ḷng. C̣n kẻ gian ác th́ ăn năn, hối hận chỉ là những món hàng xa xỉ!”

     * Việc thừa nhận những sai lầm đưa đến cái chết cho một số thường dân Việt Nam của ông Bob Kerrey, tuy là một bất hạnh cho dân tộc, đă làm nổi bật bộ mặt thực của Hồ chí Minh và tập đoàn đàn em của hắn chỉ là những tên đồ tể gớm ghiếc. V́ hàng triệu dân Việt Nam vô tội bị chúng giết, nhưng cho đến ngày hôm nay chưa có một tên mafia Việt cộng nào thú nhận, hoặc xin lỗi nhân dân Việt Nam, hoặc làm lễ truy điệu cho những người xấu số đó. Đối lại, chúng muốn mọi người quên đi tội ác do chúng gây ra để tiếp tục tṛ chơi lương tâm cùng dùng nó làm áp lực cho việc cầu xin phát triển bang giao với Mỹ, và người Mỹ cũng phải quên đi việc vi phạm nhân quyền trầm trọng của chúng đối với nhân dân Việt Nam, không được xiá vào chuyện này, và đó là mánh khóe làm cho chúng ta có cảm nghĩ “Mỹ – VC cũng ác ngang nhau”.

     * Trên mạng lưới internet ngày 8-5-01, tờ Nhân Dân lại đưa ra hai nhân chứng là bà Bùi thị Lợm và Phạm thị Lành, là những người sống sót trong vụ bất hạnh đó(!), tố cáo quân đội Mỹ đă gây ra thảm cảnh tại làng của hai bà cách đây 32 năm do Bob Kerrey chỉ huy… Hai bà này khẳng định là “không hề có hoạt động của bộ đội giải phóng miền Nam Việt Nam ở Thạnh Phong (?), và c̣n tố cáo là quân đội Mỹ đă dùng dao cắt cổ dân thường, gom phụ nữ và trẻ em vào một chỗ rồi xả súng bắn từ cự ly rất gần (!)”  Gian trá để phủ lấp sự thật hầu dành thắng lợi là sở trường tuyên truyền của tập đoàn cộng đảng mafia. Nhưng lần này không đem lại kết qủa v́ cả thế giới, ngày nay, đều biết Việt cộng là Vẹm! Ba mươi hai năm sau chiến tranh, tập đoàn cộng đảng mafia lại dàn dựng “hai bà mẹ Việt Nam” làm nhân chứng đứng ra tố Mỹ “cắt cổ, tập trung đàn bà trẻ em rồi… phơ”, để người đọc căm thù hầu t́m sự ủng hộ của thế giới, nhất là tập thể tỵ nạn! Nhưng mặt trái của việc dàn dựng này là tập đoàn cộng đảng mafia muốn “đồng hóa bằng nhau” việc mà chúng gọi là giết người của Bob Kerrey với cuộc giết và chôn sống đồng bào ở Huế vào Tết Mậu Thân năm 1968, có nghĩa: VC - Mỹ “là bạn thân” v́ cũng giống nhau trong việc giết người, là cùng đồng cảnh đồng t́nh, th́ hăy mau mau phát triển ngoại giao và viện trợ cho chúng, nên lần tố cáo này thật nhẹ nhàng v́ “hai bà mẹ Việt cộng” không… dám gọi Mỹ là “tên đầu xỏ đế quốc; tên sen đầm quốc tế v.v…” như trước kia. Sau hết, bà Bùi thị Lợm nói rằng :“Bà vô cùng căm ghét họ (người Mỹ), nhưng giờ đây điều duy nhất bà mong muốn là một sự thừa nhận trách nhiệm từ phiá Mỹ.” Nghe lời tố cáo cùng kêu gọi của “bà Lợm”, không biết nên vui hay nên buồn v́ đất nước không khác ǵ “con búp bê” trong tay tập đoàn đảng mafia Việt cộng, chúng muốn làm ǵ th́ làm cũng giống như những từ ngữ độc lập – tự do – hạnh phúc, chúng in lên trên giấy, loại phẩm chất bẩn, rồi dùng bạo lực bắt nhân dân Việt Nam… nuốt! Thôi th́, xin đề nghị với “bà Lợm” rằng không phải lo việc đ̣i hỏi thừa nhận trách nhiệm từ người Mỹ, chính cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản sinh sống ở hải ngoại sẽ làm điều này có hiệu quả hơn, nếu: Tập đoàn đảng mafia cộng sản Việt Nam của bà thừa nhận trách nhiệm đă giết hàng triệu nhân dân Việt Nam từ năm 1954 đến nay! V́, ở trên đời này, nếu quả thực muốn làm toại ḷng nhau… th́ khi bánh ích đi, bánh quy phải lại mới công bằng. Thưa “bà Lợm”ø, có đúng như thế không? Và cái tựa đề Thức tỉnh lương tâm của bài viết mới có ư nghĩa! Đảng nghĩ sao? Tóm lại, màn dàn cảnh “moi đôla Mỹ” của cộng đảng mafia giống như đứa bé “ṿi vú mẹ”; đọc những lời nhân chứng là cảm thấy “lợm giọng”! Tếu thật! Đề nghị: Bộ máy tuyên truyền của đảng nên đổi thành gánh “hát bội” cho hợp thời trang của thế kỷ 21!

          Đấu tranh v́ dân chủ, tự do và nhân quyền của dân tộc Việt Nam vẫn tiếp tục! Đấu trí vẫn c̣n dài dài…

Lư Tuấn

Ngày 10 - 05 - 2001