LỜI TUYÊN BỐ VỀ CHỦ QUYỀN
TRÊN HAI QUẦN ĐẢO HOÀNG - TRƯỜNG SA
CỦA NHÀ CẦM QUYỀN CỘNG SẢN VIỆT
Lư – Tuấn
Từ sau khi ra đời năm 1930, Hồ
chí Minh và đảng cộng sản của hắn tự
đội lên đầu cái mũ “độc quyền yêu
nước”. Tất cả mọi người, mọi
thành phần ngoài đảng, nếu không là tay sai, hoặc
không phụ thuộc trực tiếp hoặc gián tiếp
vào sự chỉ đạo của chúng, đều bị
đặt vào phạm trù “tề, ngụy, phản động…”
gọi chung là “Việt gian”. Từ đó, hàng triệu nhân
dân Việt Nam đă bị tổ chức cộng sản
này sát hại qua nhiều chiến dịch diệt chủng,
qua cuộc xâm lược đẫm máu nước Việt
Nam Cộng Ḥa, mà thực chất chỉ là phục vụ
đế quốc Nga-Tàu cộng trong nhiệm vụ bành
trướng mở rộng thuộc địa đỏ
núp theo bóng những nhóm mỹ tự “quốc tế ba (3) cộng
sản”, “chủ nghĩa cộng sản”, “chủ nghĩa
xă hội”… lung tung, hầm bà lằng v.v…
Mấy ngày
qua, trên các hệ thống thông tin điện tử của
chúng, xuất hiện một số lời khẳng định
về chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng sa và
Trường Sa, qua cửa miệng của Phan thúy Thanh phát
ngôn viên bộ ngoại giao ngụy quyền Việt gian Hà-nội,
và cũng phổ biến trên web của “quân đội nhân
dân”. Đồng thời, ngày 15-05-2003, Nông đức Mạnh
đă đến “Học viện chính trị quốc gia Hồ
chí Minh” đọc bài phát biểu với ư nghĩa “đẩy
mạnh nghiên cứu, tuyên truyền, giáo dục tư tưởng
họ Hồ trong giai đoạn mới”, tất cả
đều nằm trong tháng 5 năm 2003 này. Cốt lơi của
hai vấn đề này cần phải được
nghiên cứu để t́m xem tập đoàn Việt gian
đảng cộng sản sẽ giở tṛ ǵ, nhất là
đối với tập thể tị nạn cộng sản
ở hải ngoại, trong tương lai.
Sự lên tiếng của
“bộ ngoại giao”
Chúng ta có c̣n nhớ
trên tờ Nhân dân, cơ quan ngôn luận của đảng
Việt gian cộng sản, số 1165, ngày 11-06-2002, đă
đăng lời tuyên bố của Phan thúy Thanh, phát ngôn
viên bộ ngoại giao ngụy quyền cộng sản Hà-nội,
về việc “Việt Nam yêu cầu Trung quốc đ́nh
chỉ việc cấm biển để bắn đạn
thật”. Lời tuyên bố đó như sau:
“Chúng tôi hết
sức quan tâm và lo ngại về tin trên. Khu vực biển
theo tọa độ nói trên đài Quảng châu – Trung quốc
thông báo có nơi vào sâu trong các vùng biển và thềm lục
địa của Việt Nam, xâm phạm nghiêm trọng chủ
quyền về quyền chủ quyền của Việt
Nam.”
Cuộc thao diễn
của hải quân Tàu cộng đă diễn ra từ ngày
08-06-2002 kết thúc vào lúc 17 giờ ngày 13-06-2002, được
loan báo trên đài Quảng châu trước đó hai ngày là
ngày 06-06-2002… nhưng măi đến tận ngày 11-06-2002, khi
cuộc thao diễn của hải quân Tàu cộng gần chấm
dứt, ngụy quyền cộng sản Hà-nội mới
có phản ứng với lời yêu cầu nhẹ nhàng của
bộ ngoại giao và cho đăng trên tờ Nhân dân. Sau
đó, mọi việc tự nó ch́m vào quên lăng… không ai thèm nhớ
đến v́: “Núi đă liền núi, sông đă liền
sông” nên một phần đất chạy dọc theo
biên giới với Tàu cộng + Aỉ Nam Quan, Bản Giốc,
suối Phi Khanh… lịch sử và một phần chủ quyền
về lănh hải, hải đảo ngoài Biển Đông
đă được “dâng” cho quan thầy v́, tập đoàn
Việt gian cộng sản, sợ “môi hở răng lạnh”,
chỉ c̣n cách là úm-ba-la… cho nó ch́m xuồng luôn để tiện
việc sổ sách Mác-Lê và “tư tưởng Hồ chí
Minh”.
Nhắc lại
chuyện này là nêu lên một bằng chứng gần nhất
để so sánh lời nói và việc làm của chúng từ
lần trước với lần này, xem lời tuyên bố
về chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng sa và
Trường sa được thực hiện ra sao? Lời
tuyên bố khẳng định của Phan thúy Thanh
được Thông tấn xă của chúng truyền đi
như sau:
“Bất kỳ
việc làm nào của một nước khác đối với
hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa cũng
như trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục
địa của Việt Nam mà không được sự
chấp thuận của Việt Nam đều là vi phạm
chủ quyền và các quyền chủ quyền của Việt
Nam đối với khu vực này…”
Xét hai câu tuyên
bố trên của ngụy quyền Hà-nội trong ṿng một
năm về vấn đề trọng đại này, nó
cho thấy cường độ về thời gian và nội
dung hoàn toàn khác nhau. Sự khác biệt đó có thể tóm tắt
như sau:
-
Lời tuyên bố khẳng định chủ quyền trên
hai quần đảo Hoàng sa và Trường Sa được
ngụy quyền Hà-nội đáp ứng ngay khi Tàu cộng
công bố lệnh cấm đánh cá ở biển Đông từ
ngày 01/06 đến 01/08/2003. Như vậy, lần này,
cường độ thời gian có phần tiến bộ,
v́ lần trước phải chờ Trung cộng thao diễn
hải quân gần xong mới dám lên tiếng, có nghĩa là
đợi “cái cày đă đặt xong trước con trâu”,
để mọi người phải chấp nhận cái
“đă rồi”.
-
Nội dung toàn bản tuyên bố khẳng định chủ
quyền trên hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa
có khác nhau về chi tiết để tạo sức thuyết
phục không ngoài mục đích tŕnh diễn rằng: đảng
đang bảo vệ đất nước… chứ không phải
“bán nước”, để tuyên truyền và quảng bá vào tập
thể tị nạn cộng sản ở hải ngoại.
Trước
khi đi vào chi tiết, xin vui ḷng nhớ lại sự kiên
quyết khẳng định chủ quyền về hai quần
đảo này của cố tổng thống Việt Nam Cộng
Ḥa Ngô Đ́nh Diệm từ năm 1956, sau đó là sự tiếp
nối khẳng định và đối phó với mọi
t́nh huống của chế độ đệ nhị Cộng
Ḥa miền Nam Việt Nam, th́ ta có thể nhận ra sự
khác biệt rơ ràng về chế độ nào trên mảnh
đất Việt Nam thực hiện thực hành “bảo
vệ đất nước” hoặc “bán nước”.
Về
nước Việt Nam Cộng Ḥa th́:
“Tháng 1
năm 1974, Hải quân của Quân Lực Việt Nam Cộng
Ḥa đă nêu cao tinh thần yêu nước, chấp nhận
mọi hy sinh, anh dũng quyết tâm chiến đấu chống
xâm lược Tàu cộng tại quần đảo Hoàng
sa, để bảo vệ chủ quyền quần đảo
này của nước Việt Nam! Trong khi đó, nước
Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa hoàn toàn im lặng và tiếp
tay Tàu cộng bằng cách tung quân đánh phá dữ dội
vào các đô, tỉnh, thị của nước Việt Nam
Cộng Ḥa; gây khó khăn tối đa, gây trở ngại
trầm trọng, khiến chính phủ Việt Nam Cộng
Ḥa phải đương đầu cùng một lúc với
muôn vàn khó khăn trong nhiệm vụ bảo vệ quần
đảo này!”
Về
nước Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa th́:
“Năm 1956,
Ung văn Khiêm, bộ trưởng ngoại giao nước
Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa, vâng lệnh chủ tịch
Hồ chí Minh kư công hàm thừa nhận lănh hải của
Tàu cộng mà trong đó có hai quần đảo Hoàng sa và
Trường sa. Hai năm sau, tức năm 1958, Phạm
văn Đồng, với tư cách thủ tướng
nước Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa, một lần
nữa, đă kư công hàm tái xác định điều này!”
Nh́n hai biến
cố của một vấn đề phải giải quyết
giữa Nam và Bắc một cách nghiêm túc với tinh thần
không thiên vị về phiá nào, chúng ta có thể phân định
bên nào quyết tâm bảo vệ đất nước, bên
nào quyết tâm bán nước. Điều này, không cần
phải có học mới nhận ra phiá nào có chính nghĩa;
phiá nào không có chính nghĩa! V́ vậy, không có ǵ đáng ngạc
nhiên khi thấy ngụy quyền Việt gian cộng sản
ồn ào tuyên bố và khẳng định chủ quyền
đất nước, th́ “đất nước ngày
càng teo lại, mất thêm biển và các hải đảo
v.v…” Nghiêm chỉnh soi xét mọi hành động của
chúng, ta thấy ngay “nói và làm” của chúng không bao giờ
đi đôi. Từ thực tế này, ta có thể kết
luận rằng chúng chỉ là tập đoàn phục vụ
quyền lợi ngoại bang, thực hiện tiến tŕnh
về “chủ quyền đất nước Việt
Nam” theo “tư tưởng Hồ chí Minh” đă
đề ra từ năm 1930. Ngày nay, chúng vẫn tiếp tục
chính sách này.
Xin lập lại
một ư kiến đă tŕnh bày ở đoạn kết
trong bài “Hoan nghênh ông Bùi Tín” của các tác giả: Việt
Thường, Nam Nhân và Lư Tuấn mới đây trên www.hon-viet.co.uk, “rằng hàng
năm cứ vào tháng 4 th́ mọi cá nhân, mọi tổ chức
đều “thi đua công tác” từ đầu tháng tư
để lấy thành tích chào mừng… sinh nhật Hồ
(19/5) v.v…”, th́ đây cũng là cơ hội (có thể do
chúng toa rập với Tàu cộng tạo ra) cho chúng thi
đua lấy thành tích. Nhưng lần này là cuộc tŕnh diễn
thi đua ở cấp chóp bu. V́ ở cấp chóp bu phải
có ư nghĩa: “Liên hệ đến vận mệnh quốc
gia, chứ không như các cấp dưới chỉ có tính
cách tổ chức hoặc cá nhân “kiếm điểm” cho việc
thăng quan tiến chức. Như vậy, cuộc
đăng đàn của các đầu lănh là không ngoài cuộc
biểu dương rằng: Đảng cũng (độc
quyền) yêu nước và bảo vệ đất nước”.
Xa hơn nữa, nó cũng là cách hà hơi, tiếp sức
cho bọn chân trong cẳng ngoài, nằm vùng, tay sai cờ
đỏ ở hải ngoại làm vũ khí quảng cáo cho
chúng trên trận tuyến tuyên truyền, lái tập thể tị
nạn vào con đường ngưng mọi cuộc đấu
tranh mà ḥa nhập với chúng để cùng chống Tàu v́ quyền
lợi dân tộc Việt Nam (nh́n cẩn thận hơn th́
sẽ thấy hành động này chỉ là phương cách
mà chúng đang thực hiện “nghị quyết 7 khóa 9” về
“đại đoàn kết dân tộc, tôn giáo…”; cũng
như việc Phan văn Khải tiếp Ḥa thượng
Thích huyền Quang cũng nằm trong kế hoạch của
nghị quyết 7, chứ không v́ áp lực của quốc
tế”). Câu hỏi đặt ra đây là: Tại sao chỉ
tuyên bố xuông có tính cách chung chung như năm qua mà không
đưa “hải quân của quân đội nhân dân” ra bảo
vệ? Thật ra vấn đề này, theo chi tiết hóa
trong lời tuyên bố của Phan thúy Thanh, vẫn c̣n ở
trong t́nh trạng tranh chấp của các quốc gia trong vùng,
có nghĩa không chỉ một ḿnh ngụy quyền Hà-nội…
Cách tuyên bố chi tiết hóa đó có tính cách nửa vời,
tung hứng chữ nghĩa và t́nh trạng, tạo ra một
hoàn cảnh phức tạp làm mọi người (có thể)
yên tâm v́ t́nh trạng chưa đến nỗi tồi tệ,
tránh những chống đối có thể bùng lên và, nhất
là, khi mọi người thấy rơ chuyện trọng
đại này sẽ được giải quyết theo kiểu
“t́nh trạng trước sau không có ǵ thay đổi”. Kết
cuộc là chúng sẽ chẳng làm ǵ, v́ thân phận của
chúng chỉ là khuyển mă của Tàu cộng mà thôi.
Không có tranh chấp
trong nội bộ đảng Việt gian về “chủ
quyền” đất nước v́ chúng nhất trí “bán
nước”. Một điển h́nh là cho tới tận bây
giờ, chưa có một chóp bu Việt gian cộng sản
nào lên tiếng phản đối đảng của chúng
đă bán, nhượng lănh hải, các quần đảo,
lănh thổ cho Tàu cộng không ngoài những bào chữa để
chạy tội v.v... C̣n những chuyện tranh chấp thấy
được th́ đó là tranh giành quyền lực, quyền
lợi nhưng không đưa đến sự sụp
đổ toàn diện hệ thống thống trị của
chúng v́, sau cùng, mọi tranh chấp sẽ được giải
quyết đi đến đồng thuận là phe mạnh
th́ nắm quyền lực và hốt nhiều; phe yếu th́
hốt ít và chờ thời gian. C̣n về chống tham nhũng,
phe nắm quyền đưa ra một vài con tép riu làm lễ
tế thần là chỉ để xoa dịu quần chúng
nhân dân; để hải ngoại có cơ hội rộn
lên những hồi chiêng, trống rằng th́ là… “đảng
chống tham nhũng… thật”, và nhân cơ hội đó
cơn băo nâng bi lại có dịp thổi phồng một
vài nhân vật nào đó thành “chiến sĩ dân chủ” v́
cũng chống tham nhũng… Thành lập hội chống
tham nhũng ở hải ngoại để t́m cách
đưa tập thể này vào con đường cùng với
đảng chống tham nhũng, nghĩa là: khéo léo dập
tắt cuộc đấu tranh lật đổ ngụy
quyền Việt gian Hà-nội; hướng dẫn tập
thể tị nạn vào con đường… ung dung, hồ
hởi nắm tay đảng để vắt và cùng uống
sữa… ḅ của chính ḿnh, để chúng ta bị quay cuồng
vào trận băo đó, mất đi sự quan tâm đến
cái mà ông Trần Khuê đang chứng minh và kêu gọi nâng “tư
tưởng Hồ chí Minh” lên thành “chủ nghĩa
Hồ chí Minh”! Chỉ có thế thôi. Nói cách khác, đối
với ngụy quyền cộng sản Hà-nội, tập
thể tị nạn cộng sản là thực thể cần
phải bị, bằng mọi cách, vô hiệu hóa nếu
không thể khống chế được để quản
trị, v́ tập thể này nguy hiểm hơn Tàu cộng
trong tiến tŕnh đưa chúng đi gặp Hồ; c̣n Tàu
cộng th́ cần duy tŕ sự sinh tồn của chúng ở
Việt Nam.
“Chủ nghĩa yêu
nước” là cái ǵ?
Ngày 15-05-2003,
Nông đức Mạnh, tổng bí thư đảng Việt
gian cộng sản, đến phát biểu tại “Học
viện chính trị quốc gia Hồ chí Minh”, nhân dịp kỷ
niệm sinh nhật lần thứ 113 của Hồ. Nơi
đây, Mạnh đă huấn thị về cái gọi
“đẩy mạnh nghiên cứu, tuyên truyền, giáo dục
tư tưởng Hồ chí Minh trong giai đoạn mới”
cùng đẻ ra cụm từ “chủ nghĩa yêu nước”.
Nông đức Mạnh phát biểu:
“Vấn
đề nổi bật xuyên suốt, nhất quán trong
tư duy lư luận và hoạt động thực tiễn của
Chủ tịch Hồ Chí Minh là chủ nghĩa yêu nước
Việt Nam, là ư chí “không có ǵ quư hơn độc lập tự
do”, là tinh thần độc lập, tự chủ, tự
lập tự cường và sáng tạo…”
Cái đặc
biệt trong đoạn phát biểu của họ Nông nêu
trên là cụm từ “chủ nghĩa yêu nước”. Có nên
lưu tâm đến nhóm chữ “chủ nghĩa yêu nước”
khi mà nó thoát ra từ cửa miệng tổng bí thư đảng
Việt gian như là một dự trù có kế hoạch? Hay
đó chỉ là lời phát ngôn b́nh thường trong cơn
ngẫu hứng? Chắc chắn không phải là chuyện
ngẫu hứng! Vậy th́, cụm từ đó phải
mang một sứ mạng quan trọng trong bối cảnh
hiện nay và cũng ở ngày mai trong tiến tŕnh xây dựng
(xin mượn ư kiến của “chiến sĩ dân chủ”
Trần Khuê) “chủ nghĩa Hồ chí Minh”?
Sau khi chủ
nghĩa cộng sản sụp đổ ở Nga và
Đông-âu, tập đoàn Việt gian cộng sản vội
vàng đẻ ra “tư tưởng Hồ chí Minh”, đồng
thời nhét nó vào cái gọi là hiến pháp bên cạnh “chủ
nghĩa Mác-Lê”. Việc làm này có rất nhiều mặt. Cái
mặt trước tiên là “hợp pháp hóa” việc độc
quyền nắm giữ quyền lực để thống
trị Việt Nam cũng như thẳng tay đàn áp những
ai chống lại. Thứ đến là làm mọi người
quên đi cụm từ “yêu nước là yêu chủ nghĩa
xă hội và ngược lại” ra đời sau tháng 4-1975,
v́ nhóm chữ khẩu hiệu này nghe chướng lỗ
tai, bị đả kích, chống đối… khó đem lại
kết quả trên lĩnh vực tuyên truyền, tuyên vận
để gom mọi thành phần vào con đường lănh
đạo của đảng. Ngoài ra, nếu cứ tiếp
tục giương cao ngọn cờ “chủ nghĩa
Mác-Lê” đă chết từ lâu th́ sẽ bất lợi v́ nó
lỗi thời cần phải thay đổi; nhưng, nếu
không có nó th́ chẳng khác nào cái “ghế đẩu” gẫy một
chân. Vậy th́ cái “tư tưởng Hồ” ra đời
chỉ là bước khởi đầu có tính cách làm cái áo
bao bọc cho “chủ nghĩa Mác-Lê” về sau. Nhưng,
“tư tưởng Hồ” không đủ tầm cỡ th́
làm sao thay thế ngang xương? Một kế hoạch
nâng “tư tưởng Hồ” lên “chủ nghĩa” đă
được h́nh thành và thực hiện theo cách “tằm
ăn dâu” từ sau khi chủ nghĩa cộng sản sụp
đổ. Nhà “chiến sĩ dân chủ” Trần Khuê, đệ
tử trung thành của Hồ chí Minh (theo như ông ta tự
nhận), mở đường bằng những bài viết
chính trị, mới nghe th́ có vẻ chống đảng,
nhưng ư chính là kêu gọi “đảng” nâng “tư tưởng
Hồ” lên thành “chủ nghĩa Hồ chí Minh”, nên những
bài viết đó thoải mái du lịch trong cộng đồng
tị nạn ở hải ngoại, có đại lư “chủ
nghĩa Hồ” quảng cáo, hướng dẫn thật là
ŕnh rang xôm tụ. Thế nên suốt mấy năm qua,
chưa thấy ai lưu ư và đả động đến
việc này. Có lẽ cho rằng đó chỉ là tṛ chơi
“chữ nghĩa” không đáng quan tâm nên thiên hạ cứ
trùm đại cái áo “chiến sĩ dân chủ” lên người
ông ta cho nó oai? Hay, v́ phải “đoàn kết đấu
tranh”, hoặc v́ vấn đề an toàn (?) của
đương sự trong chế độ, nên ta phải
có thái độ thông cảm và không thèm cảnh giác thực,
giả… mà cứ ném đại cái áo “chiến sĩ dân chủ”
cho ông ta mặc coi cho đẹp để dễ bay lượn
trong cộng đồng này? Có ai làm cuộc so sánh là “cũng
tranh đấu cho dân chủ” th́… tại sao những Lê chí
Quang, Nguyễn khắc Toàn… lại sớm đi tù; c̣n “chiến
sĩ dân chủ” Trần Khuê th́ cùng lắm là bị quản
chế (?), nhưng lại có quyền tự do gửi bài ra
hải ngoại đều đều để in thành sách
(có lẽ được ân sủng này của đảng
v́ đang đ̣i nâng “tư tưởng Hồ” lên thành “chủ
nghĩa Hồ” chăng?), và mới được ông Vũ
thư Hiên, người tuyên bố không làm chính trị, và cũng
là người khen những bài viết của ông Trần
Khuê rất xuất sắc như là của “một
cán bộ tuyên huấn…”, trong bài phát biểu ngày thành lập
“Hội nhân dân chống tham nhũng ở hải ngoại”
tháng vừa qua, vừa đại diện ông Trần Khuê
cho ra mắt ở San José. Ngồi nghe và mua sách, không biết
có ai nghĩ là: ông Vũ thư Hiên đang cười thầm
với ư nghĩ: “Ngu th́ ráng chịu. Ta đă nói trước
rồi mà!”
Thật là phức
tạp khi phải giải thích từ “yêu nước” v́ nó
tùy thuộc vào cách suy tư của từng cá nhân. Nhưng
đối với tập đoàn Việt gian cộng sản
th́ không thể có được cái tự do “yêu nước”
đó, mà mọi thứ trên đời này, kể cả con
người từ thể xác đến linh hồn đều
phải được gói gọn và cất trong một cái
“rương”, cái rương đó giờ đây được
họ Nông gọi là “chủ nghĩa yêu nước”. Nói tóm
gọn, “Hồ, đảng cộng sản và yêu nước:
là một”. Như vậy “chủ nghĩa yêu nước”
và “chủ nghĩa Hồ chí Minh” (do ông Trần Khuê quảng
cáo từ mấy năm qua) đâu có ǵ là cách biệt, v́ “yêu
nước” là “yêu Hồ” và phải “yêu đảng” nữa
th́ mới đủ bộ “tam xên”. Tóm lại, nói dài, nói
dai… hay nói quanh co, lẩn quẩn đi tới đâu
chăng nữa th́ cái đích cuối cùng cũng vẫn là tất
cả phải được thu gom về một mối
cho thành “chủ nghĩa Hồ chí Minh”, v́ cả hai cùng đồng
chung một “chủ nghĩa” mà lại do chính Hồ và tay
chân đẻ ra! Nay, nó vừa được họ Nông
chính thức hóa bước thứ hai qua nhóm chữ “chủ
nghĩa yêu nước” trong bài phát biểu ở “Học viện
chính trị quốc gia Hồ chí Minh” ngày 15-03-2003 vừa
qua. Đồng thời, đó cũng là việc chuẩn bị
cho sự tiến lên “chủ nghĩa Hồ” mà “chiến sĩ
dân chủ” Trần Khuê đă tận tâm, tận lực ngày
đêm viết bài vinh thăng và phổ biến vào cộng
đồng chúng ta trong mấy năm gần đây.
“Quân đội nhân dân”
ngủ ở đâu?
Bài viết
này không nói đến sự ra đời của cái gọi
là “quân đội nhân dân” v́ đă được tŕnh bày
trong bài viết “Hoan nghênh ông Bùi Tín” của các tác giả: Việt
Thường, Nam Nhân và Lư Tuấn (www.hon-viet.co.uk), mà chỉ đề
cập đến nhiệm vụ “bảo vệ đất
nước” của “quân đội nhân dân” như đảng
Việt gian cộng sản hằng tuyên truyền với những
công trạng, nào là: đánh Pháp, đuổi Nhật, chống
Mỹ, bảo vệ tổ quốc v.v…
Các anh “quân đội
nhân dân”,
Trước hết,
xin được phép gọi “Các anh” cho có t́nh thân giữa
người “Việt” với nhau trong bài viết này, dù rằng
có những quan điểm chính trị hoàn toàn khác biệt về
t́nh trạng đất nước dưới sự thống
trị của đảng cộng sản Việt Nam, giữa
chúng ta.
Chúng tôi là những
người Việt với quả tim của người
Việt Nam thuần túy có cội nguồn. Chắc rằng
các anh, cứ tạm thời coi như cùng là người Việt
Nam, cũng không khác ǵ chúng tôi v́, ít ra, chúng ta đang cùng xử
dụng chung một ngôn ngữ. Hơn nữa, Nhà nước
Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa của các anh, mới
đây không lâu đă làm lễ giỗ Tổ Hùng
Vương. Chúng tôi không biết đó là do tâm thành của
người Việt chính thống hay đó chỉ lại
là cách tuyên truyền mị dân thường lệ của
đảng cộng sản Việt Nam. Chúng tôi phải nói
như vậy, v́ ngay Hồ chí Minh từ khi c̣n sống cho
đến lúc chết, vẫn một ḷng một dạ với
mẫu quốc của ông ta là Liên-xô, để lại kim
chỉ nam, ḥn đá tảng cho mọi chính sách của đảng
cộng sản các anh, không cần biết đến quyền
lợi dân tộc và phúc lợi của nhân dân Việt Nam, dù
chúng ta hiện đang ở vào thế kỷ 21. Nhưng cũng
không sao, chúng tôi cứ tạm coi đó là do cái tâm thành của
các anh, để làm động lực thúc đẩy cầm
viết nêu lên vài ư kiến về biến cố mới
đây có liên hệ đến chủ quyền đất
nước, đó là hai quần đảo Hoàng sa và Trường
sa, v́ chúng tôi chợt có ư nghĩ: chắc các anh cũng có những
nỗi đau ḷng và lo lắng như chúng tôi (!).
Như ông
cựu đại tá Bùi Tín, một cựu đồng đội,
đồng chí của các anh, đă diễn tả với sự
hănh diện phục vụ “quân đội nhân dân” và đảng
cộng sản với chiều dài thời gian là 47 năm,
trong hai quyển “Hoa xuyên tuyết” và “Mặt thật”.
Nhưng cuối cùng, qua bài viết tâm huyết với tựa
đề “Một phương án đổi mới tŕnh
đồng bào cả nước”, đă được
phổ biến rộng răi vào dịp Xuân Quí Mùi 2003 vừa
qua. Bài viết tâm huyết này có một điểm quan trọng
đáng để mọi người phải suy nghĩ sau
khi đọc. V́ thế, chúng tôi xin nêu ra đây điểm
quan trọng của bài viết mà ông cựu đại tá
Bùi Tín đă thẳng thắn, can đảm viết ra là: từ
bỏ 9 Huân chương Kháng chiến, Quân công, Chiến
công, Chiến sỹ vẻ vang mà ông đă được
đảng cộng sản ân thưởng trong quá tŕnh phục
vụ, cùng với những lời “… khi xót xa nh́n ra sự
thật qua tổng kết thống kê 30 năm chiến
tranh: số người Việt Nam chết và bị
thương lớn nhất không phải do quân lính nước
ngoài mà do chính người Việt ta hăng say bắn giết
nhau, bởi những học thuyết xa lạ”. Chúng tôi
không có ư b́nh luận ư kiến này của ông cựu đại
tá Bùi Tín, chỉ nêu nó lên như là dữ kiện cần thiết
phải tŕnh bày, v́ nội dung chứa đựng hàm ư có
tính cách mang niềm đau của (một) người Việt
Nam sau giấc ngủ dài vừa tỉnh thức mà, đối
với chúng tôi, con người không thể trốn chạy
hay gạt bỏ nếu c̣n lương tâm. Ông Bùi Tín đă
thấy và gần như trung thực khơi dậy
được vấn đề nhức nhối của
dân tộc bởi “những học thuyết xa lạ”
gây ra. Nhưng theo ư chúng tôi, nó phải được
phơi bày rơ ràng hơn, v́ chính nó đă làm đất nước
Việt Nam tan nát, v́ chính nó đă được thực hiện
bởi những con người mù quáng sống trong mộng
du không tưởng, mà nhân dân Việt Nam, đặc biệt
là nhân dân miền Nam, đă phải phơi núi xương
sông máu cho những học thuyết xa lạ đó, và c̣n tiếp
tục chịu đựng những tột cùng của sự
đau khổ dưới những học thuyết xa lạ
đó (dù nó đă chết) của chế độ hiện
tại ở Việt Nam hôm nay.
Thưa Các anh “quân đội
nhân dân”,
Xin quay trở
lại vấn đề thiết thực là mới đây
Nhà nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt
Nam, tuyên bố khẳng định chủ quyền về
hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa. Biến cố
và những lời khẳng định đó sẽ có ư nghĩa,
nếu có sự chuẩn bị và cùng lên tiếng của
“quân đội nhân dân” với trách nhiệm “bảo vệ
tổ quốc”, chứ không như sự khẳng định
chủ quyền về việc Tàu cộng ngang nhiên cấm
biển và vào sâu thềm lục địa Việt Nam,
để thao dượt hải quân và bắn đạn
thật, ở năm qua; hoặc giống như một phần
lănh hải và lănh thổ của đất nước
đă được đảng cộng sản các anh âm thầm
hiến dâng cho ngoại bang, mà “quân đội nhân dân với
nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc” chắc cũng
đă biết và nắm vững mọi diễn tiến của
vấn đề này. Nhưng buồn thay, các anh hoàn toàn im lặng
– một sự im lặng lạ lùng – đến nỗi
nhân dân Việt Nam phải quay lại quá khứ để
t́m hiểu nguyên nhân sự ra đời của các anh… và phải
dứt khoát kết luận: Các anh chỉ là “những tên
lính đánh thuê thi hành nhiệm vụ bành trướng mở
rộng thuộc địa đỏ mà các đế quốc
cộng sản Nga-Tàu giao phó cho đảng các anh. C̣n ngày
nay, đứng dưới danh nghĩa “quân đội nhân
dân của nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa”,
người dân phải gọi Các Anh là NGỤY QUÂN mới
đúng nghĩa v́ khám phá ra cụm chữ “bảo vệ tổ
quốc”chỉ được dùng cho mục đích tuyên
truyền đánh lừa dân tộc Việt Nam; đó cũng
chính là nguyên ủy Tàu cộng mặc sức tung hoành v́ trong
thâm tâm của chúng: Việt Nam đă là một tỉnh của
nước Tàu…”
Lời ngay
thường hay mất ḷng. Nhưng đó là sự thật
quan trọng có liên hệ đến vận mạng quốc
gia, đến sự tiến bộ của dân tộc,
đến hạnh phúc của nhân dân Việt Nam và của
những thế hệ tương lai. Ông cựu đại
tá Bùi Tín của “quân đội nhân dân” thấy được
những lư giải đó nên đă có những phản ứng
luôn hướng về tuổi trẻ ở hải ngoại…
với những lời khuyên và chỉ bảo là luôn dùng cái
“đầu lạnh” của ḿnh. Một ư kiến rất
hay, nhưng cái ǵ dù có hay như ư kiến của ông cựu
đại tá “quân đội nhân dân” cũng nên có chừng,
có mực th́ chắc ăn hơn. Xin đề nghị là
chỉ “lạnh” ở mức độ vừa phải
thôi, v́ “lạnh quá” nhỡ ra nó đóng thành băng th́ gia
đ́nh phải làm đám tang. Hoặc “lạnh” như những
cái đầu của “quân đội nhân dân” ở trong
nước th́ phải phớt lờ việc đảng
bán, nhượng biển, các quần đảo, lănh thổ
v.v… thành “ngụy quân” th́ uổng công tuyên truyền. Thật
ra, “quân đội nhân dân” đă thành “ngụy quân” từ lâu
rồi!!!
Thưa Các anh “quân đội
nhân dân”,
Những ư kiến
trong bài có thể làm các anh không vui ḷng hoặc tức giận.
Tuy nhiên, để chứng minh chúng tôi sai, chúng tôi nghĩ rằng
đă đến lúc các anh nên vứt thẻ đảng, lui
về vai tṛ thuần túy của quân đội để “bảo
vệ tổ quốc” th́ cái danh xưng: <Quân Đội
Nhân Dân> may ra mới vớt lại được…
Ngày 23 tháng 5 năm 2003