GIAO LƯU VĂN HÓA

Lư - Tuấn

            Mấy năm trở lại đây, Phan văn Khải, thủ tướng của tập đoàn mafia cộng sản, kư và ban hành một số nghị quyết có liên hệ đến tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại. Cùng lúc, chúng ta cũng thấy cụm từ giao lưu văn hóa xuất hiện trên báo chí và được một số người “mệnh danh là tỵ nạn cộng sản đang chạy cờ quảng cáo”. Mới đây nhất, Dự thảo Báo cáo của Ban chấp hành Hội Nhà văn khóa V tại Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VI, đăng trên tờ Văn-nghệ Quân-đội Nhân-dân số ra tháng 4 năm 2000 (từ trang 95 đến hết trang 102), về văn-hóa tư-tưởng văn-học nghệ-thuật mà trong đó “giao-lưu văn-hóa” lại được nói đến như là một chỉ thị. Trong khuôn khổ bài viết này, chúng ta t́m hiểu đến nội dung hai mặt của “giao lưu văn hóa”; sự tác hại của nó vào cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại; cuộc đấu tranh v́ dân chủ tự do của dân tộc Việt Nam. Đồng thời, chúng ta tập trung vào bản “dự thảo báo cáo” đó để t́m xem ư định của tập đoàn mafia cộng sản Việt Nam đối với giới văn nghệ sĩ ở trong nước và ở hải ngoại ra sao?

          Là người Việt Nam, ít ai không nghe hoặc không biết đến những nhà trí thức, văn nghệ sĩ ở miền Bắc gọi là nhóm Nhân-văn – Giai-phẩm bị tù đày, trù đập từ khoảng những năm 1955 và 1957 cho đến hiện tại, do Hồ Chí Minh và tập đoàn đảng mafia đàn em tôn thờ hắn chủ xướng đàn áp, đă hy sinh tuổi trẻ trong công cuộc kháng Pháp giành độc lập tự do. Cho đến măi tận bây giờ là gần nửa thế kỷ đă đi qua, chỉ c̣n vài vị sống sót, tuy được “tự do”, nhưng lúc nào cũng có ít nhất là một tên công an đi kèm bên cạnh để theo dơi tư tưởng, kiểm soát hành động dù tuổi đời của các vị, trẻ nhất cũng bước vào tuổi tám mươi. Tội của các cụ là: “khách quan” nói lên t́nh trạng suy đồi của đất nước (miền Bắc) về mọi mặt dưới chế độ mafia Hồ chí Minh.

          Kể từ ngày cái gọi là ‘chủ nghĩa cộng sản’ theo bước chân tổ tiên của nó là Mác-Lê đi chầu Diêm Vương, chúng ta thấy một vài cái tồn sót c̣n lại của chủ nghĩa này phải thay đổi màu sắc như những con ‘tắc kè, kỳ nhông…’ dưới lớp phấn son “mở cửa, đổi mới”. Cũng nhờ vậy, chúng ta thấy được bản chất nguyên h́nh của chủ nghĩa cộng sản chỉ là những gian dối, bịp bợm và tàn ác đang dẫy dụa dưới lớp phấn son đó để kéo dài thời gian sống c̣n. Nh́n vào t́nh trạng Việt Nam, ai ai cũng hiểu là ‘người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại v́ không chịu được cảnh gia đ́nh, thân nhân đói khổ ở trong nước, nên đă gởi ngoại tệ về để tiếp cứu’. Vấn đề này là một phức tạp cho những người đấu tranh v́ dân chủ tự do của dân tộc. Một số khác lợi dụng lương công rẻ mạt của đồng bào trong nước, nên đem tiền và chuyên môn về đầu tư hầu kiếm lợi nhuận to lớn và mau chóng, cấu kết tiếp tay với tập đoàn mafia cộng sản. Nhóm này bào chữa rằng “việc đầu tư đó là để giúp đỡ đồng bào trong nước (?)”, quay lại xỉ nhục những người đấu tranh là cực đoan, là phá hoại v.v… Nhưng bị vỡ mày, vỡ mặt v́ cứ tưởng mafia Việt Cộng là món béo bở dễ kiếm áp phe lợi nhuận, nào ngờ đâu sau khi chạm vào thực tế th́ mới hiểu ra rằng Việt Cộng dữ dằn hơn “đức ông” gấp ngàn lần v́ chúng có luật rừng, có súng, có nhà tù, có trại tù tập trung! Lúc đó họ mới hiểu tập đoàn Việt Cộng chỉ là đảng mafia không hơn, không kém th́ quá trễ. Bộ mặt loang lở của cộng đảng mafia  phơi bày th́ làm sao kéo dài được sự sinh tồn mới là trọng điểm. Thế nên, mục đích chính của ‘mở cửa, đổi mới’ là ngoài sự sinh tồn, c̣n nhắm vào cái ‘vú sữa vắt không bao giờ cạn’ ở hải ngoại, các chương mục của các quan lại đỏ mới có cơ hội tăng nhiều con số. Nhưng chúng đụng đầu sự kiên cường đấu tranh với bạo quyền đến cùng của người Việt tỵ nạn cộng sản. Sự đấu tranh đó cũng là lực đẩy mạnh mẽ trong việc tiếp tay đồng bào trong nước sẽ đưa đến sự sụp đổ toàn diện cho chế độ mà đảng mafia đang lo sợ. Để bảo vệ và kéo dài sự sống c̣n đó, đảng phải có kế hoạch làm sao giữ cho được những quyền lợi “trên trời rớt xuống” này, làm mạnh th́ có thể gây ra sức bật ngược lại, c̣n biện pháp nhẹ nhàng để chia rẽ cộng đồng chúng ta bằng cách xâm nhập tuyên truyền th́ cũng đă thất bại, điển h́nh là vụ Trần Trường.  Qua bao nhiêu thất bại, chúng phải thay đổi và đẻ ra kế hoạch gọi ‘giao-lưu văn-hóa’ mà người viết bài cho rằng đó là kế hoạch “nhỏ từng giọt nước”.

          Chuẩn bị thật chu đáo trước khi bước vào hành động, Phan văn Khải, thủ tướng chế độ kư nghị định nâng công tác Việt kiều thành cấp ủy ban (cấp ủy ban lớn hơn cấp bộ); sau đó là văn kiện thứ hai cũng chính Khải kư là quyết định được ngụy trang bằng cụm từ giao lưu văn hóa. Hai quyết định này rất quan trọng nằm trong kế hoạch phá vỡ sức mạnh đấu tranh của chúng ta, để từ đó chúng sẽ lần hồi kiểm soát tư tưởng rồi đi đến khống chế toàn diện người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại. Chúng ta thấy sự xuất hiện của cụm từ này trong những văn kiện, trên báo chí, truyền thông của chúng ở hải ngoại, được những con chuột v́ ham ăn nên thập thập, tḥ tḥ… bán báo chí, treo cờ, h́nh họ Hồ; sản xuất phim (video) ảnh, quảng bá cho bọn cộng sản nằm vùng ngày trước như nhạc sĩ họ Trịnh, cho những tên cộng sản gộc loại Xuân Diệu, Huy Cận v.v… Tất cả tập trung vào việc gây t́nh cảm người Việt hải ngoại thương nước nhớ nguồn để từ đó sẽ trở nên vô t́nh và dễ dăi với chúng. Chúng đang chờ cơ hội này. Đây là đ̣n t́nh cảm mạnh nhất đang chỉa mũi nhọn vào chúng ta.

          Liệu người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại sẽ bị mắc bẫy bọn mafia hay không? Điều này c̣n phải chờ thời gian trả lời! V́ trong hiện tại, chúng ta chưa thẩm định được cái hậu quả tai hại tác động vào tập thể chúng ta. Trong khi chờ đợi, chúng ta mổ xẻ cụm từ “giao lưu văn hóa” xem nó có cái ǵ lạ mà đến nỗi phải cần một tên mafia “gộc” Phan văn Khải thủ tướng mafia Việt Cộng trực tiếp nhúng tay. Sau hơn một phần tư thế kỷ tạm thời lănh đạo đất nước, biến Việt Nam thành một trong những nước nghèo nhất thế giới; nhà tù nhiều nhất thế giới; giết thêm hàng triệu người dân vô tội qua các chính sách ngọt ngào “cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh; học tập cải tạo; vùng kinh tế mới v.v…”; vi phạm nhân quyền nhất thế giới; tham nhũng, cửa quyền, thối nát nhất thế giới. Sau cùng, chính người dân từ trong nước ra hải ngoại thù ghét chế độ đến nỗi không nước nào trên thế giới có thể so sánh bằng, và bao nhiêu kế hoạch tung ra đều thất bại. Bây giờ chỉ c̣n cách chơi tṛ “mơn trớn” tức là “lui một bước để tiến hai bước”. Nói cách khác, chúng đang dùng chiến dịch khêu gợi t́nh cảm chúng ta, kêu gọi quên quá khứ, ḥa giải – ḥa hợp v.v… Cụm từ “giao lưu văn hóa” ra đời.

          Trong cuộc chiến trước 1975, kế hoạch “dùng tiền địch để mua thực phẩm, thuốc men và súng đạn… của địch để đánh địch. Dùng địch làm tay sai nội tuyến để lũng đoạn, suy yếu nội bộ địch” đang diễn ra ở hải ngoại ngày hôm nay. Nếu chúng ta lưu ư th́ sẽ thấy ngay kế hoạch này của chúng. Thí dụ: Trên mặt trận văn hóa và tư tưởng, chúng ta đă thấy một số “chuột” đang thập tḥ tiếp tay chúng thi hành kế hoạch “nhỏ từng giọt nước” bằng cách sản xuất những tác phẩm đánh phá, bôi nhọ cộng đồng, nhục mạ QLVNCH; phim ảnh video, hát nhạc của tên Việt Cộng nằm vùng ngày trước với sự hỗ trợ bằng những tác phẩm của những tên “đảng mafia gộc” loại Huy Cận, Xuân Diệu v.v… Về báo chí th́ quảng bá những chương tŕnh giáo dục trẻ con với cách viết tiếng Việt làm sao cho đúng với cung cách viết của họ Hồ; thỉnh thoảng cho đăng bài thơ, bài viết trên báo chí, trên internet khéo léo kêu gọi “xóa bỏ hận thù, hợp tác kinh tếnhưng mà dưới sự lănh đạo của đảng” để cùng nhau xây dựng lại đất nước; hoặc truyện ngắn, truyện dài… với nội dung cũng tương tự và đặc sắc hơn là ‘tâng bốc’đảng mafia là đảng của t́nh người (!). Có ai biết được những nguyên nhân nào khiến những đương sự này lại chịu làm khuyển mă cho tập đoàn mafia “cúc cung tận tụy như vậy?”

          Xin quư vị thử tưởng tượng rằng :“Một anh giáo chức vô danh tiểu tốt ngày nào của miền Nam về thăm Hà-nội được mời vào họp ở Ba-đ́nh, khệnh khạng bước trên thảm đỏ lại c̣n được bắt tay với loại Trần quốc Vượng hoặc đàn em của hắn, th́ thử hỏi có phải là cuộc đời đă lên mây không? Hoặc viết được đôi ba quyển sách rồi cứ tưởng ḿnh là trung tâm vũ trụ mà mọi người phải cúi đầu thuần phục. Nhưng họ quên rằng chính tập thể tỵ nạn này đă đem lại cho họ cái nấc thang vinh dự đó! Tiếc thay, cũng v́ đồng tiền, lời hứa hẹn chi đó của mafia Việt Cộng nên lương tâm của họ đă bay về âm phủ!” Nói tóm lại, thực chất của giao lưu văn hóa là dùng “Việt kiều yêu nước dổm đánh Việt kiều yêu nước thật!”

          Câu hỏi đặt ra đây là tại sao tập đoàn mafia Việt Cộng lại đưa ra chính sách giao lưu văn hóa, liệu chúng có lường trước rằng chúng ta có hiểu nổi ư nghĩa của cụm từ này và phản ứng mạnh hay không? Chắc chắn chúng hiểu và có lường trước nhưng chúng vẫn làm v́ nghĩ rằng thời gian sẽ đứng về phía chúng! Như vậy, tập đoàn mafia cộng sản đă công nhận cụm từ này mang ư nghĩa: văn hóa của người Việt trong nước hoàn toàn khác biệt với văn hóa của người Việt hải ngoại nên mới giở tṛ “giao lưu”!? Và cái ẩn sâu của sự khác biệt đó nằm ở đâu? Bây giờ mời quư vị đi vào bản Dự thảo Báo cáo của Ban Chấp hành Hội Nhà văn khóa V tại Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VI, đăng trên tờ Văn-nghệ Quân-đội Nhân-dân số ra tháng 4 năm 2000.

          Mở đầu bản ‘Dự thảo Báo cáo’ là tóm lược hoạt động của Hội Nhà-văn trong 5 năm từ 1995 đến năm 2000, đă ‘hồ hởi phấn khởi’ kết luận đó là ‘…Bản dự thảo có giá trị như những dự báo sâu sắc… (tr.95)’ nhưng ḷi ngay đuôi khi phải tỏ thái độ ‘tán tụng đảng ta’ bằng câu :…Đảng đă thấy trước điều này và sớm đưa ra những chỉ dẫn kịp thời điều chỉnh các hoạt động xă hội…(cũng tr. 95)”. Sau đó, Hội đă không quên ‘đội Đảng lên cao hơn nữa’ bằng câu :… Có thể nói 5 năm qua đánh dấu bước phát hết sức quan trọng về tư duy văn hóa, cảm quan văn hóa và quyết sách văn hóa của Đảng… (cũng tr. 95)”. Chưa hết, Hội lại khẳng định theo lề lối đúng với cung cách của tôi tớ nâng bi gia chủ :… Đó không phải là những biện pháp t́nh thế mà vấn đề thuộc về cương lĩnh, chiến lược cách mạng lâu dài của Đảng… (cũng tr. 95). Chỉ có loại văn nô, bút nô thứ thiệt mới đủ can đảm có những lời lẽ như thế cùng đọc trước đại hội!!! Tuy nhiên, chúng ta cần t́m hiểu những cụm từ này chứa đựng những ǵ và cái hai mặt của người viết báo cáo?

          Mới vào những gịng đầu của Bản Báo cáo, Hội Nhà văn vội vă tung hô đảng là cha mẹ qua câu “… Đảng đă thấy trước điều này và sớm đưa ra những chỉ dẫn…” Như vậy, cả cái Hội Nhà văn chỉ là một đám trẻ con lên năm, lên bảy… c̣n nếu không th́ cả đám chỉ là những người ngủ gật nên ngồi một chỗ chờ đảng cầm gậy chỉ dẫn. Buồn thay cho những người cầm viết mà liêm sỉ đă không c̣n!

          Tiếp theo, Bản Báo cáo viết rằng :

          -“… Có thể nói 5 năm qua đánh dấu bước phát hết sức quan trọng về tư duy văn hóa, cảm quan văn hóa và quyết sách văn hóa của Đảng…”

          Trên mặt nổi, chúng ta thấy những kế sách của chúng từ trong nước ra hải ngoại có thay đổi chút ít, đặc biệt là ở trong nước. Cái thay đổi ở trong nước là v́ đảng bận rộn với công việc hốt đô-la nên xả cảng chút xíu, có nghĩa là người dân được phép đọc, nghe, xem, viết… những chuyện nhảm nhí, những chuyện vô thưởng vô phạt… c̣n có dính líu đến bất lợi cho đảng th́ biết tay đảng ngay (thí dụ: Bà Dương Thu Hương, ông Hà Sĩ Phu v.v…)! C̣n ở hải ngoại th́ có đàn em loại chui như chuột lăng xăng quảng cáo giao lưu văn hóa. Nh́n lại chính sách của chúng trong gần nửa thế kỷ áp đặt chủ nghĩa cộng sản trên đất Bắc; hơn một phần tư thế kỷ trên toàn cơi nước Việt Nam, chúng dùng bạo lực để cưỡng bức nhân dân Việt Nam phải hủy bỏ văn hóa, truyền thống v.v… để chỉ biết có mỗi một nền văn hóa của chúng là chủ nghĩa cộng sản, th́ câu văn đó nói lên quyết tâm về chính sách “đồng hóa văn hóa” luôn luôn phải đứng hàng đầu của đảng mafia Việt cộng, v́ chúng hiểu rằng văn hóa cộng sản sẽ bị hủy diệt bởi đi ngược chiều và không thể lẫn lộn với văn hóa thuần chính của dân tộc. Nhưng làm sao thực hiện thành công mới là vấn đề quan trọng v́ dân tôc Việt Nam nói chung, người Việt tỵ nạn công sản ở hải ngoại nói riêng, chắc chắn không để tập đoàn này “tự tung tự tác” trong việc tiêu diệt nền văn hóa của chúng ta. V́ vậy, chúng đă phải dấu từ “đồng hóa” để tuyên truyền lừa bịp, nên câu đó phải đọc :“Quyết sách đồng hóa văn hóa”. Điều này đă chứng minh rằng :“Tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại là sức mạnh ngăn trở hữu hiệu tập đoàn mafia Việt cộng trong việc thủ tiêu nền văn hóa của dân tộc, nên chúng dùng văn nô, bồi bút tập sự (v́ nếu đưa văn nô, bồi bút thứ thiệt, kể cả anh chàng nhạc sĩ Trịnh công Sơn ra hải ngoại th́ thất bại ngay!) len lỏi vào hàng ngũ chúng ta để thi hành chiến dịch “nhỏ từng giọt nước”. Vậy, “giao lưu văn hóa” chỉ là thủ đoạn văn hóa nhằm lũng đoạn tinh thần đấu tranh của chúng ta, để đi đến khống chế và kiểm soát toàn bộ tư tưởng của tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại, trong mưu đồ áp đặt văn hóa cộng sản mà tập đoàn mafia cộng sản Việt Nam sẽ không bao giờ từ bỏ!”

          Sau khi xác quyết chính sách xóa bỏ nền văn hóa dân tộc Việt Nam, Đảng nói :“Đó không phải là những biện pháp t́nh thế mà vấn đề thuộc cương lĩnh, chiến lược cách mạng lâu dài của Đảng… (cũng tr. 95)”. Như vậy, những ǵ mà những người mafia cộng sản nói với nụ cười từ ở trong nước ra đến hải ngoại, nhất là những vấn đề liên hệ đến tập thể chúng ta, chỉ là bề diện tuyên truyền; c̣n bề trái tức là chủ đích của chính sách nằm trong câu nói ở trên. Nói cách khác, đối với mafia Việt cộng th́ : Văn-học nghệ-thuật chỉ là công cụ dùng để cải tạo, tẩy năo, động viên quần chúng trong việc đấu tranh xây dựng chế độ vô-sản chuyên-chính; và cũng là vũ khí đấu tranh chống lại tư tưởng phi-vô-sản; và cũng là chiến lược trường kỳ bất khả di dịch, dù chủ nghĩa cộng sản đă chết từ lâu!!!

          Toàn bộ trang đầu bản báo cáo cho thấy là có những khó khăn vượt khỏi tầm tay đảng không c̣n phương thuốc nào cứu chữa được nữa. Cái khó khăn đó, không phải chỉ mới xảy ra, có lẽ nó đă tượng h́nh từ khi ‘chủ nghĩa cộng sản’ c̣n là bào thai nằm trong bụng mẹ. Vấn đề được đúc kết thành câu :…Chính phủ thừa nhận chưa tạo được chuyển biến mạnh mẽ trong sự phát triển về nhân tố con người…” (cũng tr. 95)”‘Phát triển về nhân tố con người…’ là ǵ? Theo quan niệm của người cộng sản tức là đảng th́ con người, nhất là giới cầm bút, nếu c̣n chút liêm sĩ nào, hăy cố gắng mà bỏ đi th́ Đảng mới chấp nhận là nhân tố con người. Để trở thành cái máy và chỉ biết làm những ǵ dưới sự lănh đạo của đảng, làm những ǵ mà con người có lương tâm không dám nghĩ chứ nói chi đến thực hành, hoàn toàn khác với con người b́nh thường có đầy đủ 4 yếu tố: hỉ, nộ, ái, ố! C̣n một điều nữa : Đảng bận lo kinh tài, vơ vét làm giàu nên quên những khó khăn đó? Quên hay nhớ, không thành vấn đề, v́ đảng nắm trọn quyền lực và có súng, có nhà tù v.v… Hơn nữa, bụng của đảng càng ngày càng ph́nh lớn, sản xuất những cục vàng thật to, đó mới là vấn đề ưu tiên hàng đầu của đảng; c̣n bụng người trí thức, văn-nghệ-sĩ, trừ những tên chấp nhận mất tính người, th́ xẹp lép… v́ không chịu mất nhân tính để làm con ngựa cho đảng cưỡi; mà người viết báo cáo đă khéo léo hai mặt nói lên sự khốn khổ của người văn nghệ sĩ, trí thức dưới sự lănh đạo của đảng, được diễn tả bằng câu :“Đảng chú ư là các nhà văn đă nghỉ hưu, sống đạm bạc với đồng lương ít ỏi. Do đó, dễ hiểu là khá đông nhà văn phải làm đủ nghề để sống…(cũng tr. 95)”. Thật là buồn cười nếu “một nhà văn c̣n nhân tính đứng so vai với nhà văn giới chức đảng th́ chúng ta sẽ thấy ngay cái khác biệt giữa “màu hồng và màu xanh bủng” (nói theo Nguyễn Chí Thiện) mà chúng ta muốn thấy”. Thế mà cũng có những con chuột đang xun xoe để được trở thành nhân tố con người Việt cộng ở hải ngoại!!!

          Tại sao lại có sự mâu thuẫn hiện ra ngay ở trang đầu của báo cáo? Ai cũng biết dưới chế độ công sản, đảng là bao trùm tất cả, đảng kiểm soát từ ngọn rau, cọng cỏ (nói theo Nguyễn Chí Thiện), không một nơi nào kể cả những nơi bùn nhơ, nhà xí mà không có đảng… Nhưng trong báo cáo lại có câu :… Nhà văn lo sáng tác vất vả, giờ đây c̣n phải lo thêm quản lư phí, in ấn phát hành. Trong khi đó các đầu nậu sách đứng sau các nhà xuất bản, sành sỏi kiếm tiền, một số giàu lên rất nhanh… (cũng tr. 95)”. Mới đọc th́ thấy giờ đây người văn nghệ sĩ trong nước có tự do  sáng tác, in ấn (!) nên mới có cái chuyện tự lo quản lư phí, in ấn v.v… Nhưng thực tế th́ không phải vậy, v́ đảng có vắng mặt ở nơi nào đâu! Vậy, ai là người đầu nậu sách đứng sau các nhà xuất bản? Chỉ có Đảng! - Ai là nhà xuất bản? Cũng chỉ có Đảng! - Ai là người làm giàu rất nhanh? Đảng! - Ai là người có cái bụng xẹp lép! Người văn nghệ sĩ và trí thức c̣n liêm sỉ!!! Và sau hết : Ai là người kiểm duyệt? Cũng là Đảng nằm trong các nhà xuất bản, in ấn v.v… Ngày hôm nay, trong t́nh trạng “mở cửa, đổi mới”, người trí thức, văn nghệ sĩ ở trong nước c̣n có thêm nhiệm vụ phải moi tim, vắt óc “làm giàu cho Đảng”, và được đáp lại bằng những lời “tán tụng, khen ngợi và thúc đẩy bởi những ông lớn của Đảng đầu nậu… đọc kêu như c̣i xe lửa: Nhưng bề trái là hăy cố quên đi cái… bao tử của các vị!” - “Hai mặt, viết phải lách” là ở chỗ đó. Xin giở nón chào người viết báo cáo!!!

          Để làm nổi bật vai tṛ của đảng, Bản Báo cáo cho thấy sự xác định của đảng về “…xây dựng và bảo vệ Tổ quốc xă hội chủ nghĩa…(tr. 100)”, rồi đi đến ve vuốt nhẹ nhàng  “… xây dựng và phát triển văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại…(cũng tr. 100)”, làm người đọc có cảm tưởng là đảng mafia “lưu tâm đến việc phát triển đời sống của toàn dân nằm trong nền văn hóa chính thống của dân tộc Việt Nam hầu tiến đến dân giàu nước mạnh, cùng làm mờ nhạt sự quyết tâm… xây dựng và bảo vệ Tổ quốc xă hội chủ nghĩa của đảng…” Nhưng thực tế th́ đảng mafia không bao giờ quên “… tiến bước vững chắc lên chủ nghĩa xă hội… (cũng tr. 100)” Một cách chắc ăn hơn, đảng khẳng định “… Từ định hướng lớn đó của đảng… đề ra nhiệm vụ của văn học trong nhiệm kỳ 2000-2005… (cũng tr. 100)” với mười một điều. Như vậy, đi ḷng ṿng, giải thích quanh co… rồi th́ cũng nằm trong “…Từ định hướng lớn đó của đảng…” mà Hội Nhà văn chỉ là cái bông bung xung; đó là con đường đảng mafia vạch sẵn, anh nào “lạng quạng” th́ hăy nh́n gương các cụ Nhân-văn – Giai-phẩm. Hoặc gần đây nhất, kể từ thời gian “mở cửa, đổi mới” là các ông Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, bà Dương Thu Hương v.v… Từ tiền đề này, đảng đă dùng cái ṿng “kim cô” tṛng vào đầu những người làm văn học nghệ thuật và trí thức c̣n lương tâm!!!

     *điều 2 (tr. 101), đảng nêu lên vai tṛ trí thức :… Vai tṛ của trí tuệ mà đại diện là tầng lớp trí thức được xác định như những lực lượng đột phá của tiến bộ khoa học và công nghệ…” Đọc câu này, người viết bài chắc chắn sẽ có vài vị trí thức ở hải ngoại sẽ sướng đến run người và tranh luận rằng :“Thế ra, Bác và Đảng, sau cùng cũng đă thấy được chúng ta là những ‘cây kiểng thứ thiệt, dù trồng ở trong nhà, nhưng được bón phân tư bản nên sản xuất bông trái với phẩm chất cao; khác hẳn với loại kiểng được bón phân xă hội chủ nghĩa nên sản xuất toàn là những bông trái thui chột’. Cuộc đời phải lên hương từ đây. Hăy chuẩn bị!” Với giọng lưỡi ngọt ngào, đảng mafia tâng bốc trí thức với những ngôn ngữ mà ngay cả Mỹ rất ít khi dùng như “trí tuệ đại diện trí thức v.v…” V́ người Mỹ không tuyên truyền bằng lời lẽ ngọt bùi mà trả công tương xứng cho trí thức! C̣n đảng ta không trả công “trí tuệ trí thức xứng đáng mà xử dụng trí tuệ trí thức là trí nô”. Nếu cho rằng người viết quá lời, xin vui ḷng nh́n gương những vị trí thức thứ thiệt mà sĩ khí không mất như các cụ luật-sư Nguyễn Mạnh Tường, Ts Trần Đức Thảo; những trí thức có công với đảng mafia như Huỳnh tấn Phát, Nguyễn hữu Thọ, Dương thị Quỳnh Hoa v.v… đă được bác và cái đảng mafia của bác đối đăi như thế nào mà làm kinh nghiệm.

     Việt Nam trong quá khứ là nước mà nông nghiệp chiếm hơn 90%. Hiện tại, nông nghiệp vẫn giữ vai tṛ quan trọng đến 70% trong sản xuất kinh tế quốc gia. Với điều kiện này, người nông dân Việt Nam vẫn giữ vai tṛ có tính cách quyết định không chỉ ở lĩnh vực kinh tế mà cả chính trị. Đó là nguyên nhân mà trong Bản Báo cáo đă đề cập đến với mối ưu tư sợ rằng việc “công nghiệp hóa thúc đẩy nhanh quá tŕnh tập trung và đô thị hóa… đưa đến sự thay đổi tư duy của người nông dân! (tr.101)” Tại sao lại có chuyện kỳ lạ như vậy? Quá tŕnh lịch sử đă để lại kinh nghiệm cho thấy khi người nông dân đứng dậy là một triều đại phải sụp đổ. Mới đây nhất, những dấu hiệu tương tự bắt đầu khởi động từ việc nổi dậy của nông dân Thái B́nh miền Bắc dẫn đến Đồng Nai miền Nam v.v… Diễn tiến đó là h́nh ảnh làm tập đoàn mafia Việt cộng bắt đầu run sợ, Bản Báo cáo viết :“… nhưng cũng chính nông thôn và nông dân, trong môi trường c̣n chưa bị hủy hoại bởi lối sống thành thị và chất thải công nghiệp sẽ là nơi bảo tồn, nuôi dưỡng biết bao giá trị văn hóa Việt Nam… (tr. 101)” Ngôn ngữ mafia Việt cộng là ngôn ngữ nói một đường và phải hiểu ở nẻo khác. Nếu cứ hiểu theo lối chung chung th́ câu trên có vẻ đảng đang lo lắng “nông thôn và nông dân bị nhiễm độc bởi rác rưởi kỹ nghệ của thành thị… đưa đến việc hủy diệt bao giá trị của văn hóa Việt Nam…” Nhưng ư nghĩa thực của Bản Báo cáo là một báo động của tập đoàn mafia Việt cộng. Bởi v́, dù người nông dân hay người dân thành thị đều có một nhu cầu giống nhau: đó là ăn để mà sống! Những nhu cầu khác, nhất là nhu cầu chính trị, th́ hai đ̣i hỏi có sự khác biệt rơ ràng. Sự khác biệt đó thường th́ xảy ra từ người dân sống ở các đô, tỉnh, thị… V́ sống giữa những môi trường mà chính trị cọ sát thường xuyên, nên quan điểm chính trị nẩy nở và bồi dưỡng theo biến cố từng ngày th́ những đ̣i hỏi chính trị phải xảy ra, khi người dân nhận thức rằng cái chính quyền hiện hữu không có khả năng để đáp ứng những vấn đề của quốc gia. Đối lại, những nhu cầu tối yếu mà người nông dân đ̣i hỏi là thửa ruộng, căn nhà… Nếu những nhu cầu này được đáp ứng thỏa đáng th́ sự nổi dậy của người nông dân rất khó thể xảy ra. Nhưng vấn đề này là bài toán nan giải mà tập đoàn mafia Việt cộng, với một hệ thống chính quyền nửa người nửa ngợm, toàn là bọn sâu dân mọt nước từ thượng tầng xuống đến hạ tầng th́ làm sao giải quyết được! Vậy, việc dùng diễn đàn văn học nghệ thuật để tâng bốc trí thức, những người làm văn học nghệ thuật trong cái đại hội nhà văn chỉ là một xảo thuật, lừa bịp thúc đẩy họ tận tâm và trung thành hơn nữa với đảng, và sau hết là dụ khị trí thức ‘lơ tơ mơ’ ở hải ngoại; một đ̣n lừa người dân Việt Nam và người đọc ở hải ngoại mà thôi. Thực tế của vấn đề là chúng chuẩn bị đối phó v́ biết rằng :Nếu không đáp ứng được những nhu cầu của người nông dân th́ ngọn gió của lối sống thành thị và chất thải công nghiệp sẽ lan tràn và hủy hoại môi trường tinh khiết của nông thôn!”. Điều đó cho thấy đảng đang lo sợ cơn băo “chính trị” (ẩn dưới cụm từ chất thải công nghiệp) từ các thành thị thổi về nông thôn khiến người nông dân thay đổi tư duy thành người “bị lối sống thành thị và chất thải công nghiệp vùng lên tiêu diệt… đảng!” Làm cách nào để đối phó hữu hiệu hầu bảo tồn vai tṛ lănh đạo của đảng khi mà đảng đă biến h́nh thành một tổ chức mafia? Nói như thế không có nghĩa nêu lên một điều tốt cho đảng trước khi biến h́nh, v́ xuất thân của đảng là do sự tụ tập của một nhóm người “đầu trộm, đuôi cướp”, cho dù có thay h́nh đổi dạng cách ǵ đi chăng nữa… th́ con đười ươi cũng vẫn là con đười ươi không thể là con mèo được. Đảng chỉ c̣n một biện pháp duy nhất là dùng bạo lực để đàn áp hầu bảo tồn những đặc quyền đặc lợi và hốt càng nhiều, càng nhanh, càng tốt. Chúng ta thấy được điều này khi bà Dương Thu Hương báo động là những người tổ chức cuộc nổi dậy ở Thái B́nh đă từ từ biến mất!!! Nói tóm lại, đảng sẽ dùng bạo lực để “cô lập nông thôn” với thành thị làm hai môi trường để dễ bề kiểm soát và đàn áp. Đảng đang chơi tṛ thực dân “chia để trị” mà “văn hóa, tư tưởng, văn học nghệ thuật v.v…” chỉ là những “viên kẹo bọc thuốc độc” làm b́nh phong che đậy đôi bàn tay sắt đẫm máu, c̣n cái Hội Nhà-văn th́ chỉ là công cụ sản xuất những viên kẹo độc đó.

     Sau khi hết lời ca tụng trí thức, văn nghệ sĩ với nhiệm vụ (lệnh) do đảng đề ra làm kim chỉ Nam; đảng ve vuốt người cầm bút rằng ngoài vấn đề nông thôn ra th́ c̣n rất nhiều đề tài của thời kỳ chuyển hóa từ kinh tế nông nghiệp sang nền kinh tế công nghiệp. Đảng chỉ dẫn cái Hội Nhà-văn với những con đường vạch sẵn mà mọi người phải tuân thủ, anh nào đi trật đường rầy hoặc có ư định… th́ sẽ thấy ngay cây roi của đảng. Lời lẽ tuy nhẹ nhàng văn chương nhưng nó là một khẳng định: Hội Nhà Văn Việt Nam chỉ là một công cụ của đảng mafia hoặc, nhẹ hơn, là một tổ chức ngủ gật! Đặc biệt hơn nữa, đảng lên mặt với lời lẽ :

     -“-…theo đó kích thước và phẩm chất của con người được hoàn thiện dần, mọi sự dốt nát, lười biếng, lạc hậu sẽ không c̣n có chỗ che đậy, tệ tham nhũng, cửa quyền, dựa dẫm, giả dối sẽ bị truy kích tới cùng…(tr. 101)”

     Hay lắm! Đọc thấy sướng thật! Hơn một phần tư thế kỷ tạm thời quản lư toàn bộ đất nước, xin đảng chứng minh là bao nhiêu phần trăm kích thước và phẩm chất của con người được hoàn thiện dần mà đảng đă thành công? Chắc phải là 99,999%? Đảng nghĩ ǵ khi đất nước với từng đoàn, từng đoàn trẻ con quây quần bên đống rác, ăn xin, ăn mày, trộm cắp, x́ ke, ma túy… Các em gái tuổi đời mới 13-14 phải đứng đường bán ḿnh v́ sự sống bản thân và cả gia đ́nh. Trường học của những đứa bé này ở đâu!? Vậy, làm sao phẩm chất của con người được hoàn thiện? Phải làm sao để mọi sự dốt nát, lười biếng lạc hậu sẽ không c̣n chỗ che đậy như đảng lên mặt? Thực ra th́ đảng nói cho vui vậy thôi v́ mọi việc dù có nặng mùi đến đâu chăng nữa cũng đều được cây dù của đảng bao bọc hết rồi; c̣n ư thực của đảng là muốn người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại đọc để chiêm ngưỡng hầu kết nạp thêm một vài ‘khứa’ nằm vùng để chạy cờ “giao lưu văn hóa”. C̣n tệ tham nhũng, cửa quyền, dựa dẫm, giả dối sẽ bị truy kích tới cùng (tr. 101)! Đảng nói nghe thật bùi tai nhưng đây chỉ là kiểu anh trộm đi bắt anh cướp, mà trộm, cướp… đều cùng một rọ phát xuất từ đầu năo th́ bắt ai? Truy kích ai? Đó chỉ là những lời có tính cách nhắn gửi người hải ngoại rằng đảng cũng v́ nước, v́ dân như các chính phủ của các nước dân chủ phương Tây để che đậy cái quán tính “giả nhân giả nghĩa” của tập đoàn bá đạo!

     * điều 4 (tr. 101), Bản Báo cáo viết :Văn học chân chính luôn luôn hướng tới đạo đức, góp phần kiến tạo đạo đức, một chủ đề lớn của văn học là cuộc đấu tranh để hoàn thiện nhân cách, hoàn thiện con người…” Có lẽ trên thế giới chưa  nước nào xử dụng từ “đạo đức” nhiều bằng tập đoàn mafia Việt cộng. Ngay cả trong “chúc thư” trước khi nhắm mắt theo hầu Mác-Lê, họ Hồ cũng c̣n nhắn nhủ “…đảng chăm lo giáo dục đạo đức cách mạng…(Di chúc của họ Hồ, đăng trên tạp chí Xây Dựng Đảng số 01 tháng 8-1998)” Ngày hôm nay, những bí mật của bản thân họ Hồ được lần lượt phơi bày ra ánh sáng. Hồ chỉ là tên Việt gian phục vụ quyền lợi ngoại bang; ăn cắp sáng tác của người khác làm của riêng ḿnh; viết sách tự ca ngợi ḿnh v.v…  Một người với quá tŕnh như vậy mà nói tới “đạo đức” th́ quả là một chuyện khôi hài. V́ vậy, nh́n vào những người “đạo đức cách mạng” đàn em tôn thờ họ Hồ th́ thấy ngay “đạo đức” của họ, của cái gọi là con người mới xă hội chủ nghĩa!!! Vậy, “văn học chân chính luôn luôn hướng tới đạo đức, góp phần kiến tạo đạo đức…” chỉ có thể đạt được khi mà nền văn hóa nguyên thủy của dân tộc được triệt để thực hiện với sự trân trọng và tôn trọng. Đằng này, đảng mượn những từ ngữ đó chỉ để mà gạt gẫm, tuyên truyền cho mục đích bá đạo của đảng th́ làm sao những người làm văn học chân chính có thể góp tay vào “cuộc đấu tranh để hoàn thiện nhân cách, hoàn thiện con người…”. Thế nên, cái gọi “…một chủ đề lớn của văn học…” chỉ là đề tài đọc, nghe cho mát lỗ tai v́ thực ra văn học trong nước đă có những tác phẩm lớn như “Thiên Đường Mù” của bà Dương Thu Hương; bài viết có giá trị cao như “Nắm tay nhau đi dưới tấm bảng chỉ đường trí tuệ” của ông Hà Sĩ Phu v.v… mà đảng, không hiểu v́ lư do ǵ, sợ không dám nói đến và coi người viết ra nó… c̣n hơn kẻ thù.

     Cũng ở mục này, đảng nói :… Củng cố các mối hàn gia đ́nh, quan tâm đến đời sống tâm hồn của trẻ thơ…” Làm sao “củng cố được mối hàn gia đ́nh…” v́ có hàng triệu gia đ́nh tan nát bởi cái “đạo đức của họ Hồ và tập đoàn mafia đàn em tôn thờ hắn? Hàng bao nhiêu trăm ngàn người bị tập đoàn này giết, xác chôn vùi rải rác khắp miền rừng núi Việt Nam, thân nhân, họ hàng không biết đâu mà t́m. Ngay gần ba trăm ngàn xác người lính sinh Bắc tử Nam nằm ngủ giấc ngủ ngàn năm ở đâu đó trong vùng rừng núi Trường Sơn, mà đảng đă bực ḿnh đến giận dữ, khi Ḥa thượng Thích Quảng Độ lên tiếng yêu cầu đảng phải có thái độ và t́m kiếm xác để an ủi, “củng cố mối hàn…” gia đ́nh của họ! Miệng lưỡi mafia có khác, nói xuôi cũng được, nói ngược cũng xong.

     Về tuổi mầm non, tương lai của quốc gia dân tộc, đảng luôn luôn “quan tâm đến đời sống tâm hồn của trẻ thơ…” Ai đă về thăm Việt Nam (không phải về thưởng thức món nhất dạ đế vương) th́ đều biết đảng quan tâm đến đời sống tâm hồn của trẻ thơ… như thế nào! Băi rác, trộm cắp v.v… là những trường đào tạo của bác và đảng dành cho tuổi xanh Việt Nam! Nhớ lại trong bản di chúc của bác, bác đă làm thơ như sau :

C̣n non, c̣n nước, c̣n người,

Thắng giặc Mỹ, ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay!

     Thơ hay thật! Sau khi nướng hàng triệu dân lành để thực hiện đúng vai tṛ làm tay sai đế quốc đỏ Nga-Tàu tiến hành việc bành trướng chủ nghĩa cộng sản. Bác, trước khi “ngủm củ tỏi” cũng cố gắng để lại hậu thế những việc tàn phá đất nước, biến dân tộc Việt Nam cái ǵ cũng “nhất” (như tŕnh bày ở trên), th́ bây giờ tuổi thơ ngây cũng đứng vào hàng “nhất” trong việc chào mời “chú có muốn đi với chị cháu không?”; “chú có muốn đi với cháu không?” v.v… Như vậy: Sau khi thắng giặc Mỹ, ngoài những vấn đề khác, th́ đĩ điếm Việt Nam phải gấp “ngàn” lần ngày xưa! Mà phải là tuổi thơ mới đoạt giải quán quân thế giới. Hăi chưa! Thôi th́ nói măi cũng vậy, người viết bài chợt nổi cảm hứng làm thơ, xin được nhái lại hai gịng thơ trên :

C̣n người, c̣n nước, c̣n non,

C̣n “đảng của bác”, dân c̣n khổ đau!

     * điều 5 (cũng tr. 101), Bản Báo cáo nêu lên :… Hội Nhà văn tạo mọi điều kiện đẩy mạnh mảng đề tài về lịch sử và chiến tranh cách mạng…” Nghề cầm bút là nghề viết ra sự suy tư của chính người cầm bút. Sự viết ra đó nó phải ở vào một môi trường hoàn toàn độc lập th́ sản phẩm “trí tuệ” mới có giá trị. Nhưng tiếc thay, người cầm bút ở Việt Nam hiện nay không có cái quyền thiêng liêng đó. Họ chỉ được nghĩ và viết ra những ǵ không ngoài lệnh đặt hàng của đảng mafia. Như trong toàn bộ Bản Báo cáo, dù cố che dấu, cũng hé lộ cho thấy là không có tác phẩm nào có giá trị vượt trội để đảng lấy làm hănh diện khoe là tác phẩm lớn của chế độ. Ở trang 98, Bản Báo cáo viết :… Tiểu thuyết kém sôi nổi hơn, có ư kiến cho rằng có sự chững lại. Thể loại được ví như cỗ máy cái của văn học này đang đứng trước đ̣i hỏi mới của xă hội và sự vận động nội tại, cần có bước đột phá mới, nhưng điều đó chưa xảy ra…” Làm sao xảy ra được khi mà tư tưởng của con người, nhất là tư tưởng của những người cầm bút, bị “nhà tù” đóng khung trong trí của ḿnh. Mỗi khi cầm cây bút trong tay là h́nh ảnh gớm ghiếc đó hiện lên trước mắt. C̣n phải viết để giữ sự sống, th́ chỉ có đề tài nhàm chán là ca tụng đảng mafia cùng lịch sử và chiến tranh cách mạng. Ước vọng chung của người cầm bút là mong muốn viết được tác phẩm dù không có giá trị tuyệt đối th́ cũng phải là một tác phẩm tương đối có giá trị. Nhưng ở trong hoàn cảnh “trên đe dưới búa” của đảng mafia th́ đành phải viết theo lệnh đặt hàng và chờ đại hội Nhà văn khác để nghe huấn thị.

     *  N ở điều 5, đảng mafia đưa ra cái khung cho những người cầm bút. Th́ ở điều 6 (tr. 102), đảng mafia siết chặt hơn nữa với câu nói (lệnh) nghe rất ngọt ngào :Giữ ǵn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc là cuộc đấu tranh giành độc lập lần thứ hai trong văn hóa…” Đây mới đúng là kinh tế thị trường với cái đuôi xă hội chủ nghĩa, có nghĩa là “mở cửa đổi mới” để đảng mafia tự do hốt đô-la, người cầm bút có nhiệm vụ bóp bụng, vắt óc viết ra những ǵ mà đảng mafia cần là “ca tụng công lao đấu tranh của đảng nhưng phải lờ đi tính tàn ác của đảng, lờ đi tính làm tay sai ngoại bang của đảng, lờ đi tính làm bậy của đảng v.v…”. C̣n phát huy bản sắc văn hóa dân tộc th́ đó là cách chơi chữ của đảng mafia v́ mọi người cầm bút trong nước hiểu rơ ràng ư nghĩa của câu nói đó là :“Phải viết và ca tụng để giữ ǵn, phát huy văn hóa mafia cộng sản được ngụy trang dưới cụm từ ‘văn hóa dân tộc’; dùng cuộc chiến tranh xâm lăng miền Nam Việt Nam làm chủ đích để động viên và trói buộc người văn-nghệ-sĩ và trí thức trong nước vào khuôn khổ của đảng mafia. Như vậy, người văn nghệ sĩ, trí thức trong nước, trước gọng ḱm bạo lực của đảng mafia, trừ một số người can đảm, c̣n lại đành phải cầm viết lấy lệ v́ sự sinh tồn ngoại trừ một số đảng viên cốt cán lănh đạo của chúng!”

     Tiếp theo, đảng nói :… Ư thức đầy đủ về cội nguồn cùng với thái độ ứng xử đứng đắn các giá trị quốc tế và nhân loại sẽ h́nh thành một quá tŕnh mới trong tích hợp văn hóa, trưng cất văn hóa, đem đến năng lượng sáng tạo của nhà văn.” Xin đừng hiểu lầm cho rằng mafia Việt cộng chấp nhận những giá trị quốc tế hiện hữu mà chúng đang đối diện ngày nay. Sở dĩ, chúng không c̣n con đường nào khác hơn là đóng kịch để lừa gạt những người nhẹ dạ, những người ham danh lợi qua lời hứa hẹn của chúng v.v… Cần ǵ phải nêu lên những điều kêu như “bắp rang” để động viên những người cầm bút cho mất th́ giờ và tiền thuế của nhân dân mới đem lại “năng lượng sáng tạo…” cho họ! Chỉ cần một điều nhỏ nhoi nhưng quan trọng đó là “lấy cái ṿng kim cô ra và vất nó vào sọt rác” là năng lượng sáng tạo của người cầm bút sẽ nổi lên ầm ầm. Nói cách khác, lắng nghe những ǵ mafia Việt cộng nói, làm… th́ phải tưởng tượng rằng ta đang xem “kịch”, nhưng là “kịch” thật! Để chứng minh điều này, ở trang 99 đảng đe dọa Hội Nhà văn :… Công tác lư luận c̣n tỏ ra lạc hậu, và phiến diện, nặng về phương Tây, ít chú ư đến phương Đông, thậm chí gần như quên hẳn những thành tựu lư luận của Liên xô cũ…” Vậy th́ cái gọi  “thái độ ứng xử đứng đắn các giá trị quốc tế…” chỉ thuần tính chất của Liên sô hầu “sẽ h́nh thành một quá tŕnh mới trong tích hợp văn hóa, trưng cất văn hóa…” đúng như trong di chúc của Hồ khẳng định trước khi chết bằng câu :“ V́ vậy, tôi để sẵn mấy lời này, pḥng khi tôi sẽ đi gặp cụ Các-Mác, cụ Lênin và các vị cách mạng đàn anh khác…” Và những kẻ tôn thờ Hồ đang thực thi việc gặp “cụ Mác, cụ Lê…” của Hồ chỉ có hơn mà không kém!!!

     * Tất cả đảng phái, mặt trận, tổ chức, hội đoàn, công đoàn, nghiệp đoàn v.v… được hoạt động hợp pháp trong chế độ mafia Việt cộng phải là những tổ chức ngoại vi của chúng, và được lănh đạo bởi các cán bộ của đảng mafia. Nhiệm vụ của những tổ chức ngoại vi này là làm bức tường an toàn bao quanh đảng mafia. Không một tổ chức nào, dù là từ thiện, được hoạt động độc lập trong thể chế của chúng. Chúng ta có thể kiểm chứng điều này qua việc đảng mafia dùng bạo lực ngăn chận các tổ chức từ thiện Tôn giáo trong vụ cứu giúp đồng bào bị băo lụt ở miền Trung vừa qua. Vậy ở điều 7, đảng mafia nhấn mạnh đến vai tṛ của các tổ chức đó là :… Tính chính trị của một tổ chức chính trị, xă hội, nghề nghiệp thể hiện trước tiên ở tư thế nghệ sĩ – chiến sĩ của mỗi thành viên trong tổ chức đó…” Điều này nói lên một cách rơ ràng dù là nghệ sĩ, lính, anh, chị công nhân v.v… đều có nhiệm vụ giống nhau là phục vụ đảng mafia qua cái gọi tính chính trị! Câu nói tiếp theo đó của đảng mafia là :… nguyên tắc bất di bất dịch coi sự đổi mới văn học là bộ phận khắng khít của đổi mới đất nước dưới sự lănh đạo của đảng…” Như vậy, đảng mafia xác quyết vai tṛ độc quyền quản lư đất nước c̣n tất cả chỉ là vệ tinh phải bay trong quỹ đạo của chúng. Bay chệch quỹ đạo đó th́ có nghị định 31/CP hỏi thăm sức khỏe.

     * Đảng mafia không bao giờ quên người Việt tỵ nạn cộng sản. Giờ đây chúng gọi chúng ta là Việt kiều cho thêm phần “thân mật” v́ cái túi của chúng ta, v́ muốn chúng ta trở thành cây “kiểng” để làm đề tài đi xin viện trợ; nên ở điều 9, trang 102, đảng mafia đề ra kế hoạch :… Tranh thủ những lực lượng văn học tiến bộ và yêu nước của Việt Kiều ở nước ngoài hướng về Tổ quốc, hướng về dân tộc…” Những lực lượng văn học tiến bộ này là ai? Cho đến hiện tại, chúng ta có thể nhận diện được những lực lượng này, họ chẳng có yêu nước, hướng về Tổ quốc, hướng về dân tộc ǵ cả! Họ chỉ hướng về tiền; về những lời hứa hẹn của mafia Việt cộng đang thực hiện vở tuồng giao lưu văn hóa; hoặc nguy hiểm hơn là những phần tử đang mang trên vai cái sinh tử phù Việt cộng có nhăn hiệu chống cộng. Tuy nhiên, chúng ta có thể tin tưởng “thiên nhiên luôn luôn đồng t́nh với người ở phải; chắc chắn sẽ không đồng t́nh với bọn gian tà”. Và không sớm th́ muộn, bọn người này cũng phải trả giá đắt cho hành động làm tay sai mafia Việt cộng. V́ hành động này là kềm hăm đà tiến của dân tộc, dối trá với dân tộc và chính bản thân của họ, tiếp tay với tội ác v.v…

          Kết thúc của Bản Báo cáo là lời xác định :… Từ diễn đàn này, chúng ta bày tỏ ḷng biết ơn sâu sắc với Đảng và Bác Hồ kính yêu…” Người viết bài nghĩ rằng quư bạn đọc sẽ mỉm cười khi đọc những gịng trên mà không cần giải thích. Xin đúc kết bài viết với lời xác định :“Từ diễn đàn này, chúng ta bày tỏ ḷng biết ơn sâu sắc với Tổ Tiên đă hy sinh để Việt Nam trường tồn!”

 

-o-o-o-o-o-

“Thôi đi, Tám! Một lần đảng ‘Từ Bắc vô Nam

nối liền nắm tay…’ là đủ lắm rồi!”

          Hôm nay là tháng 4 năm 2001, một năm sau cái đại hội đại biểu toàn quốc Hội Nhà văn Việt Nam khóa VI tổ chức tại Hà-nội, với bản Dự thảo báo cáo đọc trước đại hội và đăng trên tờ tạp chí Văn nghệ Quân đội Nhân dân số ra tháng 4-2000, để quảng bá cũng như chỉ thị bắt buộc người cầm viết trong nước vào khuôn khổ nhất định của cộng đảng mafia, cùng với những chính sách phải thi hành với tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại. Một năm với nhiều biến cố dồn dập đang làm tập đoàn cộng đảng mafia mất ăn, mất ngủ v́ đă thấy con đường đi về nghĩa trang v.v… Hôm nay, nh́n lại mọi diễn tiến với sự thận trọng cần thiết để thẩm định tầm mức vấn đề hầu t́m hiểu ư định và hành động của đảng mafia đối với tập thể chúng ta ở hải ngoại.

          Văn hóa là tượng trưng cho lịch sử của một dân tộc. Nó là ngọn đèn để những thế hệ tiếp nối dựa vào làm căn bản, làm nội dung phát triển đất nước của dân tộc đó. Nó cũng là sức mạnh có năng lực phản hồi tiêu diệt ngược lại bất cứ chế độ nào định tiêu diệt nó, lịch sử chúng ta đă chứng minh điều đó, và quá khứ gần đây nhất nói lên điều này là sự sụp đổ của các quốc gia cộng sản Đông âu, đặc biệt là Liên sô. Đảng mafia cộng sản Việt Nam, cũng như bao chế độ độc tài chuyên chế khác trên thế giới, lấy việc tiêu diệt quá khứ làm tiêu chuẩn, không ngại ngùng dùng bạo lực phá hủy văn hóa, truyền thống của dân tộc để áp đặt văn hóa của chúng, chủ thuyết cộng sản. Ở vào trường hợp Việt Nam, một người ngoại quốc sau khi viếng thăm Việt Nam, đă nói :“Nếu muốn thưởng thức món ăn thuần túy của người Việt Nam th́ nên t́m nó ở hải ngoại!” Câu nói lịch sự nhưng hàm ư cho biết rằng :“Nếu muốn t́m văn hóa thực sự của người Việt Nam th́ cũng phải t́m nó ở hải ngoại!” Biết được điều này, tập đoàn đảng mafia vội vàng tung ra kế hoạch giao lưu văn hóa v́ bao chiến thuật ru ngủ, hăm dọa kiểu mafia đều thất bại. Để làm tăng thêm nét quan trọng, Lê khả Phiêu, tổng bí thư đảng mafia cộng sản Việt Nam, nhập cuộc.

          Trong bản Dự thảo Báo cáo, trang 97, viết lại lời :

          -“Phát biểu tại lễ kỷ niệm 40 năm và đón nhận Huân chương Hồ chí Minh của Đảng và Nhà nước trao tặng Hội Nhà văn Việt Nam, Tổng Bí thư Lê khả Phiêu khẳng định:

          -“Trong những năm qua, thực hiện đường lối mới của Đảng, các nhà văn đă tiếp tục cùng nhân dân vừa bảo vệ những giá trị văn hóa, tinh thần dân tộc vừa suy nghĩ, t́m ṭi con đường mới cho sự phát triển. Bằng tác phẩm của ḿnh, các nhà văn tiếp tục giữ vai tṛ xung kích trên mặt trận tư tưởng văn hóa của Đảng, giương cao ngọn cờ độc lập và chủ nghĩa xă hội, bảo vệ và phát triển văn hóa Việt Nam, tinh thần Việt Nam…

          Viết lại lời Lê khả Phiêu trong Bản Báo cáo, đảng mafia tránh không dùng từ ngữ huấn thị khi Phiêu là tổng bí thư đảng, nó được thay thế bởi hai từ ngữ phát biểu và khẳng định. Sự thay đổi này không ngoài mục đích làm sao cho phù hợp với hoàn cảnh của năm 2000 và tương lai, thời đại gọi là “đổi mới, mở cửa”, nhất là đối với chính sách giao lưu văn hóa đang được thi hành ở hải ngoại, v́ nó cần phổ biến rộng răi cùng xâm nhập vào tập thể chúng ta. Muốn thực hiện điều này, trước hết, nó cần phải có tính hấp dẫn thích ứng hầu hội nhập và tạo ra thói quen vào cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản, thói quen đó là chấp nhận t́nh trạng Việt Nam cộng sản hiện tại là một thực thể bất khả hồi, mọi chống cự chỉ hoài công vô ích. Từ đó, nó sẽ trở thành môi trường thuận lợi cho mọi hoạt động của các nhóm chạy cờ giao lưu văn hóa hầu tiến đến việc kiểm soát và áp đặt chủ nghĩa (văn hóa) cộng sản vào cộng đồng chúng ta. Đó là sự chuẩn bị và cũng là sở trường về cách chơi chữ trong đường lối dùng uyển ngữ bịt mắt nhân dân Việt Nam của Hồ chí Minh và cái đảng mafia cộng sản của hắn!

          Trước đó không lâu, Phan văn Khải, thủ tướng của tập đoàn đảng mafia kư hai nghị định nâng giao lưu văn hóa lên hàng quan trọng trong chính sách đối với tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại. Vậy, lời phát biểu (huấn thị) của Lê khả Phiêu là sự xác định chính sách, và cũng là chỉ thị trực tiếp cho cái Hội Nhà văn Việt Nam biết nhiệm vụ của ḿnh, nhiệm vụ của đầu máy xe lửa, là công cụ như một đơn vị quân đội với những tên lính xung kích trong cuộc đấu tranh tư tưởng văn hóa với tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản sinh sống ở hải ngoại. Nh́n sâu vào vấn đề, chúng ta có thể thấy được những người làm văn hóa trong nước đang đối diện với vấn đề cực kỳ khó khăn: Lương tâm đối diện bạo lực.

          Lê khả Phiêu chỉ thị :“Bằng tác phẩm của ḿnh, các nhà văn tiếp tục giữ vai tṛ xung kích trên mặt trận tư tưởng văn hóa của Đảng…” Từ hai nghị định, đến phát huân chương, bây giờ là cái lệnh tại đại hội Nhà văn đă diễn ra trong thứ tự của một cuộc sắp đặt có hệ thống. Như vậy, người làm văn hóa trong nước biết rằng họ đang đứng trước hai ngơ rẽ và phải có quyết định chọn một cho con đường đi của ḿnh. Hai ngơ rẽ đó là tượng trưng cho hai thái cực: Một, là giữ vững lương tri của ḿnh, chấp nhận mọi h́nh phạt, trả thù của tập đoàn đảng mafia để giữ ǵn và tiếp nối truyền thống văn hóa dân tộc. Nhưng đối lại, họ sẽ được sự ủng hộ của nhân dân quần chúng và đi vào lịch sử của cuộc đấu tranh. Hai, là bán rẻ lương tri của ḿnh, làm tên lính xung kích văn hóa, mù quáng thi hành mọi mệnh lệnh của đảng mafia hầu có chút danh thừa, lợi lộc. Th́ đối lại, họ sẽ trở thành tội nhân của lịch sử v́ tiếp tay bạo quyền trong việc hủy diệt văn hóa dân tộc. Đây có thể nói là vấn đề phức tạp đối với giới làm văn học c̣n lương tâm trong nước v́ gọng kềm bạo lực. Họ phải làm sao cho đảng mafia vừa ḷng, và cũng phải làm sao để khỏi bị khép tội là “tiếp tay bạo quyền trong việc hủy diệt văn hóa dân tộc”. Để giải quyết vấn đề khó khăn làm sao cho có t́nh có lư, họ tạo ra lối diễn tả thật đặc biệt trong bài viết với hy vọng người đọc sẽ hiểu những nỗi khó khăn của họ, nhất là bịt mắt đảng mafia để bài viết của họ được cho đăng.

          Muốn bài viết được cho đăng, trước hết, họ phải viết làm hài ḷng đảng mafia bằng cách làm chúng ta không hài ḷng… để lồng vào cái họ muốn nói, tức là cho lộ ra kẽ hở như bài “Mượn lốt tôn giáo, làm điều xằng bậy” đăng trên tờ nhật báo Nhân Dân số ra ngày 6-3, do Anh Phương và Khôi Nguyên chấp bút (Xin đọc bài Con Ễnh Ương Và Sự Thật, cùng tác giả). Một kẽ hở khác, cũng trên tờ Nhân Dân số ra ngày 8-3, tiết lộ: Đảng mafia muốn tôn vinh Hồ chí Minh lên ngang hàng với Đức Phật, Đức Chúa… để chủ nghĩa cộng sản trở thành một “tôn giáo”. Ở điểm này cũng làm hiện rơ ư định của đảng mafia sẽ dựa vào đó để tiêu diệt Tôn giáo dân tộc. Qua kẽ hở của hai tờ Nhân Dân cho thấy là tổng biên tập Hồng Vinh, người chịu trách nhiệm kiểm duyệt bài vở đă: Một, cố ư lờ đi cho bài lên khuôn. Hai, có thể v́ ngu nên không thấy những tai hại đó. Ba, có thể là các nhóm đầu năo “chơi” nhau chưa biết chừng! Chuyện đó không quan trọng, chuyện quan trọng là chúng ta nh́n được ư đồ của chúng. Những vấn đề khó khăn nêu ra đây là làm sao nhận diện được ư muốn nói của tác giả trong bài viết. Đồng thời, chúng ta phải thừa nhận có sự khác biệt về nói, viết…  giữa hải ngoại và trong nước, chúng ta hoàn toàn thoải mái v́ không có cái h́nh ảnh nhà tù hoặc đói khổ đe dọa. Điều quan trọng hơn nữa là sự nhận định đứng đắn chiều sâu của người cầm bút trong nước hầu có được thái độ thích ứng trong cuộc đấu tranh v́ dân chủ, tự do và nhân quyền cho dân tộc Việt Nam. Đối lại, chúng ta cũng cần phải có sự cẩn trọng cần thiết tránh mắc bẫy những loại bài viết, sách vở, văn nghệ, thông tin… của những tên lính xung kích “văn nô, bồi bút…” thứ thiệt của chúng. Thí dụ: quyển “Nỗi Buồn Chiến Tranh” của Bảo Ninh. Truyện ngắn “Hai ông già ở Đồng Tháp Mười” của Nguyễn Khải, đăng trên tờ Nhân Dân, ngày 18-6-2000, ở mục: Văn hóa, Khoa học, Giáo dục - Ở hải ngoại, như truyện ngắn “Đêm sao” của Lư Lan, đăng trên tờ Diễn Đàn số 5, phát hành tại Luân Đôn, tháng 4-1999 v.v… Cuộc đấu tranh với bạo quyền cộng đảng mafia bắt đầu đi vào khúc quanh quyết liệt. Tư tưởng, văn học, nghệ thuật sẽ giữ vai tṛ trọng yếu trong cuộc đấu tranh này.

          Khi tổng bí thư cộng đảng mafia nhập cuộc và khẳng định (chỉ thị) một vấn đề, vấn đề đó phải có tầm mức quan trọng. Điểm quan trọng đó nằm trong cụm từ: mặt trận tư tưởng văn hóa của Đảng… Khi dùng từ ngữ mặt trận, Lê khả Phiêu muốn những người làm văn học và cả nghệ thuật trong nước phải biết là họ đang đối diện với chiến tranh; cũng như phải tự biết nhiệm vụ của họ là những tên lính xung kích thi hành mệnh lệnh của đảng. Cái công việc thấy trước mắt của họ là phải có những tác phẩm, bài viết… không trật đường rầy với đường lối, chính sách của đảng. Lê khả Phiêu nhấn mạnh :“Bằng tác phẩm của ḿnh, các nhà văn tiếp tục giữ vai tṛ xung kích…” Nói cách khác, bổn phận đầu tiên của một người lính là kỷ luật và tuân hành kỷ luật; nhưng kỷ luật của cộng đảng mafia xử dụng với những người lính xung kích văn hóa trong nước có phần đặc biệt là, nếu muốn tồn tại, họ phải tự gạt bỏ lương tri của chính ḿnh để trở thành những nhân tố con người cộng sản, những người lính mù quáng chỉ biết tuân lệnh, v́ bên cạnh đó có nhà tù… Ngày nay, những ṇng súng văn học nghệ thuật ở trong nước được tập đoàn đảng mafia cộng sản Việt Nam điều chỉnh hướng nhắm ra hải ngoại: Mặt trận Giao Lưu Văn Hóa.

          Để thực hành chiến dịch giao lưu văn hóa ở hải ngoại, cộng đảng mafia cần phải có nhiều nằm vùng, tay sai, c̣ mồi mở đường cho chiến dịch. Trong suốt năm qua, với những bước thăm ḍ phản ứng tập thể chúng ta bằng một số tác phẩm của tên nhạc sỹ cộng sản nằm vùng Trịnh công Sơn được phổ biến, với những bài báo bào chữa, bênh vực với nhiều lư lẽ, cùng sự trợ lực của một số thơ, thơ phổ nhạc của hai tên đảng viên mafia gộc là Huy Cận, Xuân Diệu; một số các đoàn văn công ra múa rối ở hải ngoại… Phản ứng của tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản sinh sống ở hải ngoại như thế nào mọi người đều biết.

          Những tháng qua, ngoài cái hệ thống đàn áp công an, tất cả những hệ thống truyền thông tuyên truyền của cộng đảng mafia dồn tất cả lực lượng vào việc đánh phá, chụp mũ, bôi nhọ và biện minh cho những hành động đàn áp Tôn giáo và nhất là cha Nguyễn Văn Lư. Sau khi tên cộng sản nằm vùng họ Trịnh nhắm mắt theo Hồ th́ tất cả các hệ thống truyền thông của chúng, dù đang cực kỳ bận rộn với cái đại hội đảng số 9, tập trung vào việc ca ngợi tuyên dương, phúng điếu, chia buồn đủ mọi lời lẽ… của đủ loại các cấp đảng mafia. Trên hệ thống internet, qua hai tờ Nhân dân và Lao động, ngày 19-04-2001, ngoài những cái gọi là Hội Nhạc sĩ, Hội Âm nhạc, lănh đạo các ban ngành, đoàn thể, hội, đoàn ở trung ương, TP Hồ chí Minh và các tỉnh, thành phố trong cả nước gửi đến chia buồn. Rồi đến các giới chức “bự” của cộng đảng mafia gồm: Đoàn đại biểu Thành ủy, UBND thành phố Hồ chí Minh do ông Nguyễn minh Triết, ủy viên Bộ chính trị, bí thư Thành ủy dẫn đầu đă đến viếng, gia đ́nh cố vấn Vơ văn Kiệt và gia đ́nh thủ tướng Phan văn Khải đă mang ṿng hoa đến viếng… Bí thư Huế là Tô nhuận Vỹ đă cuống cuồng gọi điện thoại vào nhà thương Chợ Rẫy để thăm hỏi bịnh t́nh của Việt cộng Trịnh công Sơn. Ngoài ra, qua ng̣i bút Bùi Chiến đă diễn tả lại từng ngày, từng cơn bịnh cũng như sự chăm sóc vô cùng tận tụy, chỉ dành riêng cho giới chức cao cấp của cộng đảng mafia, của bệnh viện Chợ Rẫy… Nhưng giờ đi gặp Hồ của Trịnh công Sơn cũng đă điểm: 11 giờ 15 ngày 1-4-2001. Những đối xử này của cộng đảng mafia đối với họ Trịnh đă nói lên những công lao của anh ta trong việc tiếp tay tập đoàn cộng đảng mafia xâm lược miền Nam.

          Trong bài Thương tiếc nhạc sĩ Trịnh công Sơn, tác giả là nhạc sĩ Nguyễn văn Hiên, Ủy viên Ban Thư kư Âm nhạc TP Hồ chí Minh, viết :“Anh đă tạo được một ḍng nhạc phản chiến qua các ca khúc trong tập Ca khúc da vàng, Ta phải thấy mặt trời… góp phần trong phong trào Hát cho đồng bào tôi nghe của sinh viên, học sinh các đô thị miền Nam thời giặc tạm chiếm. Đặc biệt ca khúc Nối ṿng tay lớn đă được chọn hát trên Đài Tiếng nói Nhân dân TP Hồ chí Minh ngay trưa ngày 30-4-1975, chào mừng miền Nam hoàn toàn giải phóng.”

          Cho đến giờ phút này, có rất ít người t́m hiểu tại sao những bản nhạc của họ Trịnh lại bị gọi là phản chiến. Thực ra, từ ngữ phản chiến đă xuất phát từ miền Bắc trong thời chiến tranh 54-75 trên trận tuyến tư tưởng văn học và nghệ thuật. Tập đoàn cộng đảng mafia đă chia nhạc miền Nam, thời bấy giờ, ra làm hai loại: Một, chúng gọi là nhạc vàng để chỉ vào những bản nhạc t́nh cảm vu không phương hại đến đường lối chiến tranh của đảng mafia, nhưng người dân miền Bắc không được phép nói đến hoặc ca hát. Hai, chúng gọi là nhạc phản chiến, nói chung là nhạc chống chiến tranh, nhưng phải có lợi cho chúng trên trận tuyến tuyên vận, tư tưởng văn hóa v.v… Chúng ta có thể hồi tưởng lại vào thời gian chiến tranh mà nhà nhà mở máy nghe nhạc, khi nghe câu “Ngày mai em đi nhận xác chồng…” th́ sự mất tinh thần sẽ đến độ nào? Hoặc “Từng chuyến bay đêm, con thơ giật ḿnh, hầm trú tang hoang, ôi da thịt vàng…” th́ tinh thần chiến đấu của người quân nhân QLVNCH có bị ảnh hưởng hay không? Nhưng có ai, cho tới ngày hôm nay, có bao giờ tự đặt câu hỏi là cuộc chiến đó có phải do miền Nam chủ động và phát động? Tại sao không khai triển ưu điểm này trên trận tuyến chiến tranh tâm lư? Và c̣n nhiều nữa v.v… đă góp phần đắc lực vào việc thiết lập con đường một chiều với chiếc T54 mà tài xế và xạ viên là đảng mafia cộng sản Việt Nam! Chúng ta đều có kinh nghiệm về những bản nhạc này của họ Trịnh và của một số nhạc sĩ khác chỉ v́ lợi lộc nên tự nguyện đóng góp tiếp tay cho tập đoàn cộng đảng mafia!!! Hôm nay, họ Trịnh đă đi hầu hạ Hồ chí Minh, những bài tỏ dấu tiếc thương của đồng đảng họ Trịnh chính thức công nhận từ ngữ phản chiến như trích đăng nêu trên. Nó cũng đang được chuẩn bị ḅ ra hải ngoại.

          Trên diễn đàn này, xin có đôi lời nhận xét về bài viết “Ca khúc mang đến sự thông cảm giữa mọi người”, tác giả là Trịnh công Sơn, đăng trên tờ Diễn Đàn số 6, phát hành tháng 1-2000 tại Luân Đôn, Anh quốc. Xin trích một đoạn viết của Trịnh công Sơn:

 “Thuở ấy Nhị Xuân

          Đêm Nhị Xuân không c̣n thấy rơ màu đất đỏ và những băi mía, băi dứa cùng lán trại cũng khoác một mầu áo khác. Mưa xuống. Hội trường dă chiến như một cái rá lọc nước thả xuống những giọt dài. Chúng tôi (Phạm Trọng Cầu, Trần Long Ẩn và tôi…) cùng anh em thanh niên xung phong nam nữ hát với nhau dưới một bầu trời được trang trí lạ mắt như thế. Đêm cứ dài ra và những tiếng hát cứ dài ra. Nước ở con kinh dâng lên. Mặc kệ, cứ ngồi, cứ hát. Gần khuya có cô gái thanh niên xung phong nhanh nhẹn vui tươi mang cho chúng tôi những bát cháo gà trước khi chia tay. Những khuôn mặt ấy, tôi đă quen đă nh́n thấy nhiều lần. Một giờ khuya, lên xe giă từ Nhị Xuân, ḷng c̣n âm vang tiếng cười, tiếng hát. Những bàn tay siết chặt, những cái vẫy tay trong đêm không nh́n thấy. Quá giờ giới nghiêm, xe nằm lại giữa đường, không được vào thành phố. Ngủ lại chờ sáng. Về lại thành phố, trở lại công việc thường ngày. Nhưng Nhị Xuân, có hai mươi người con gái thanh niên xung phong đi về phía khác. Mấy tháng sau, tôi được tin tất cả hai mươi khuôn mặt tôi đă nh́n, đă gặp trong đêm hôm nào ở Nhị Xuân cùng nhau ca hát, đă hy sinh ở biên giới Tây Nam…

          Xuyên qua đoạn viết trên, Trịnh công Sơn khéo léo cho thấy hoạt động của anh ta bằng cách diễn tả lại cuộc sinh hoạt với các “đồng chí” và đoàn Thanh niên xung phong ở nông trường Nhị Xuân, để nâng cao tinh thần trước khi thân xác họ được ném vào chiến trường Miên. Đoạn viết nói lên về sự thật và nhiệm vụ của con người Trịnh công Sơn trong mũi nhọn văn nghệ để đưa những người trẻ vào ḷ lửa chiến tranh (sau năm 1975); cũng như làm mất tinh thần chiến đấu bảo vệ tự do miền Nam của người miền Nam trong cuộc chiến 1954-1975. Từ cuộc chiến cho đến ngày hôm nay, vai tṛ nằm vùng của anh ta vẫn nằm trong cảnh nửa sáng nửa tối trở thành đề tài tranh luận rằng :“Có phải Trịnh công Sơn là tên Việt cộng nằm vùng?” Qua đoạn văn diễn tả đó, ngày nay, anh ta thẳng thắn và tự hào nhận ḿnh là một tên Việt cộng. Đồng thời, nó cũng có nghĩa là Trịnh công Sơn thẳng thắn và tự hào ị một băi thật to vào miệng những kẻ lên gân cổ bào chữa “rằng th́ là… h́, h́, h́… Sơn (yêu mến) không phải là Việt Cộng nằm vùng! Sơn là của phe ta!” Tếu thật! Tếu đến nỗi màn kịch đau thương của dân tộc, đối với bọn người này, không bằng cái chèque vài ngàn đô-la cùng lời hứa hẹn chi đó của tập đoàn cộng đảng mafia.

          Nội dung của toàn bài viết là sự che dấu hành động phản bội của một người ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản. Anh ta dùng quá khứ văn nghệ phủ lấp vai tṛ nằm vùng cùng bào chữa cho các bản nhạc đề cao những tên lính cộng sản. Có điều lạ lùng là anh ta có vẻ bực bội khi những bản nhạc đó bị gọi là “phản chiến”, qua lời viết :“Với hành trang nhẹ nhàng bằng hai mươi ca khúc nói về quê hương, ước mơ ḥa b́nh và những bài sau này được gọi là “phản chiến…”” Thái độ thể hiện qua những gịng chữ trong bài nói lên cái quyết tâm gắn kết với tập đoàn đảng mafia của anh ta. Nhưng ngược lại, anh ta lại luôn luôn muốn được “ngụy” coi là thần tượng và vỗ tay khen thưởng! Tuy bực tức, nhưng có lẽ nghĩ rằng chưa có ai nhận ra hành động làm tay sai Việt cộng của anh ta trong cuộc chiến, hoặc tin tưởng những nằm vùng, tay sai, c̣ mồi ở hải ngoại có thể thành công trong việc dấu diếm vai tṛ nằm vùng của anh ta trước kia, một lần nữa, bài viết uyển chuyển kêu gọi quên quá khứ, xóa bỏ hận thù, ḥa giải ḥa hợp… Vừa thực hiện chính sách của đảng mafia, vừa lợi dụng cho mục đích của riêng anh ta, nên việc kêu gọi đó cũng có nghĩa tạo cơ hội cho những ca khúc của anh ta bay qua đại dương bắc lại nhịp cầu hầu được “ngụy” vỗ tay chào đón một quá khứ đă lùi vào bóng đêm đen. Tuy nhiên, cuộc đời không dễ dàng như anh ta nghĩ, chúng ta thấy những nhạc khúc của anh ta ở hải ngoại trồi sụt theo thời gian dù một vài cá nhân nào đó cố t́nh làm nó sống lại. Nhưng phải đợi cho đến lúc có cái gọi là giao lưu văn hóa th́ nó mới được đảng mafia chính thức hỗ trợ bằng cách cho ḥa chung với một số tác phẩm của những văn nghệ sĩ tiền chiến, nhưng là loại đảng viên gộc của đảng mafia, những nằm vùng, tay sai, c̣ mồi bắt đầu lộ diện để thăng tiến những tác phẩm của anh ta. Ngoài ra, chúng ta lại được nghe câu nói thật êm đềm từ bọn này là “văn nghệ không biên giới”. Nhưng có ai nghĩ đến cụm từ này được dùng để dọn đường cho việc ḥa trộn thành miếng da beo trên trận tuyến văn học nghệ thuật ở hải ngoại? Chiến thuật “miếng da beo” của kế hoạch giao lưu văn hóa đang xảy ra, đó là sự hỗn hợp đề huề giữa phe ta và phe cộng xuất hiện trong các băng videos sản xuất ở hải ngoại. Để tăng thêm phần trang trọng cho những băng videos đó, một vài nhân vật tên tuổi thuộc loại “viết sách, bài… chống cộng có tầm cỡ mới đây không lâu, và cũng là loại người thông kim quán cổ kể cả cái củng, cái váy đàn bà họ cũng biết; biết từ đường chỉ, lỗ cây kim một cách tỉ mỉ, hào hứng” đứng ra làm hề thời đại và thực hiện cho cái gọi là giao lưu văn hóa. Chỉ tội nghiệp cho tên tuổi của những nhà sáng tác, văn nghệ thuần chính bỗng nhiên bị ghép với các tên văn nghệ của đảng mafia là những Trần Tiến, Lê Hựu Hà v.v… Càng buồn hơn nữa khi những người văn nghệ sĩ trẻ v́ yêu nghệ thuật nên không lưu tâm đến viên kẹo độc “văn nghệ không biên giới” bị bọn bá đạo lợi dụng đẩy họ vào mặt trận giao lưu văn hóa trên chuyến xe “Đường tàu thống nhất” của Trịnh công Sơn ngày nào. Về phiá đồng bào, v́ sự không quan tâm nên vô t́nh nuôi dưỡng những cơ sở này của chúng. Quá khứ có những tên văn nghệ nằm vùng th́, ngày nay, nếu có những tên nằm vùng khác ở hải ngoại, chuyện cũng thường thôi. Điều muốn nói ra đây là “liệu chúng ta bị mắc bẫy thêm lần nữa?” Thời gian sẽ trả lời!

          Trên thế gian này có hai vấn đề quan trọng mà con người phải đối diện, đó là giả dối và sự thật. Khi giả dối, dù che đậy cách ǵ, nó cũng vẫn là giả dối. C̣n sự thật, dù có phải trải qua bao thăng trầm, biến đổi, nó cũng vẫn là sự thật. Và sau đó, có lẽ khám phá ra vai tṛ thần tượng của ḿnh hoàn toàn mất… Trịnh công Sơn kết thúc bài viết với giọng chua chát nhưng kết tội chúng ta như sau :“Cái sứ mệnh huy hoàng nhất của nó là phải mang được cái thông điệp ấy đến từng con tim… Không những chỉ với tâm hồn yêu chuộng ḥa b́nh mà cả những con tim đang ngộ độc bởi những ng̣i thuốc nổ.” Đọc những gịng viết trên, người đọc phải tự hỏi thầm: Cái sứ mệnh huy hoàng… cái thông điệp ấy đến từng con tim là ǵ nhỉ? À, cái sứ mệnh huy hoàng nhất của nó… đă mang lại cho Việt Nam hàng triệu người bị giết trong các trại tù, gia đ́nh ly tán, ch́m vào biển khơi, bị hải tặc hăm hiếp rồi giết quăng xác xuống biển. Ngay trên đất nước th́ hàng hàng lớp lớp trẻ con quây quần bên những băi rác v́ sự sống; các em bé gái tuổi đời 13-14 phải đứng đường bán ḿnh t́m kế sinh nhai cho bản thân, cho gia đ́nh. Đảng mafia có cơ hội cướp tài sản vợ con của nhân dân v.v… Đó là cái thông điệp của Trịnh công Sơn đă đến từng con tim… Việt Nam! Ngày nay, đảng mafia cố gắng đẩy cái thông điệp đến từng con tim của tên Việt cộng nằm vùng họ Trịnh đến với người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại qua kế hoạch giao lưu văn hóa! Không biết tương lai ngày mai ra sao? Chỉ mong rằng mọi người sẽ nói câu :“Thôi đi, Tám! Một lần đảng “Từ Bắc vô Nam nối liền nắm tay…” là đủ lắm rồi! Xin hăy gởi nó xuống địa ngục với người viết ra câu đó là hay nhất. Cảm ơn!” Trịnh công Sơn cũng quên rằng người dân miền Nam, với tâm hồn yêu chuộng ḥa b́nh, từng bị ngộ độc v́ những viên kẹo độc của anh ta nên rùng ḿnh khi nghe đến nó. Và những con tim mà anh ta cho là đang ngộ độc, cũng từng ngộ độc nên không muốn bị ngộ độc lần nữa bởi những viên kẹo độc đó! C̣n, cái anh ta gọi là những ng̣i thuốc nổ, xin nói là không phải chỉ có hơn hai triệu “ng̣i thuốc nổ” ở hải ngoại, mà phải nói là gần 80 triệu “ng̣i thuốc nổ” cả trong và ngoài nước đang chờ được nổ! Sau tháng 4-1975, anh ta lặn lội thêm hàng ngàn dặm ra Hà-nội để nghiêng ḿnh trước cái xác khô họ Hồ, kẻ ra lệnh tàn sát và chôn sống hơn ba ngàn đồng bào của anh ta ở Huế. Ngay cả Nhật kư ở tuổi 30 của anh ta cũng không có được một lời, hoặc một giọt nước mắt, hoặc cái cúi đầu trước mộ phần của những người xấu số cùng quê với anh ta, mà chỉ nhớ tên đồng chí của hắn là Hoàng phủ Ngọc Tường :“Ví dụ lúc này có thằng Tường ở đây th́ nó sẽ uống thật cạn một ly rượu và mang cái ly ra ḍng sông bên cạnh nhà để vứt xuống…” (Nhật kư ở tuổi 30. (TTCN) Đây là một đoạn nhật kư Trịnh Công Sơn viết năm 1969, khi vừa tṛn 30 tuổi, lúc anh đă có nhiều sáng tác được công chúng biết đến và yêu mến… - Lên mạng lúc 15:12:39 ngày 03-04-2001) Hành động đó làm tỏ rơ bản chất thực sự con người Trịnh công Sơn với “Đường tàu thống nhất”! Để thưởng công cho tên cán bộ nằm vùng của đảng, đảng mafia cho tổ chức ŕnh rang đám tang của anh ta với vài chục ngàn người tham dự (v́ đảng dự trù sẽ dùng cái hồn ma của anh ta làm thần tượng ở hải ngoại để yểm trợ chiến dịch giao lưu văn hóa) và được phổ biến rộng răi, thoải mái trên các hệ thống truyền thông và internet. C̣n ở ngoài nước, có lẽ v́ mù trước sự thật, thiếu ư thức chính trị và mất luôn cảm tính của con người… nên một nhóm nào đó thuộc vùng Orange County tổ chức một ngày tưởng niệm. Quan trọng hơn nữa, một ông nhạc sỹ tuổi đời đă gần 80 đă cùng với một số thân hữu tổ chức tại nhà ông lễ truy điệu cho tên cộng sản nằm vùng họ Trịnh đêm 03-04-2001, chính ông nhạc sỹ già này đọc bài điếu văn cho ra vẻ đồng điệu với bài điếu văn do nhạc sĩ Việt cộng Trần long Ẩn đọc tại lễ truy điệu đám tang họ Trịnh ở trong nước. Hồ hởi! Khi Phật Giáo tổ chức ngày lễ Phật Đản, đă được thể hiện liên tục hàng ngàn năm, cộng đảng mafia đưa công an đến đàn áp. Khi Phật Giáo Ḥa Hảo làm ngày lễ giỗ Đức Huỳnh Giáo Chủ, đă được thể hiện liên tục mấy mươi năm, cộng đảng mafia đưa công an đến ngăn chận, bắt bớ, đánh đập những người lănh đạo giáo phái này. Khi cha Lư với một số ít con chiên của ông, hàng trăm công an đến chặn đường bít lối, bắt bớ… các hệ thống truyền thông nói xấu, lên án đủ mọi điều v.v… Hai hoàn cảnh nói lên thực tế Trịnh công Sơn là ai nên mới được cộng đảng mafia đối xử ưu ái đến như thế. Đảng mafia sẽ dùng cái ŕnh rang của đám tang làm mồi chài những con mồi mới ở hải ngoại! Giờ đây, mọi sự thật được phơi bày ra ánh sáng do Trịnh công Sơn tự tay viết ra chứ không phải là sáng tác của bất cứ ai trong chúng ta để bảo rằng thù vặt cá nhân rồi chụp mũ, chèn ép một “thiên tài”. Cục thịt ḅ ngon nay đă thối không lẽ ta lại đem nó ra làm món nhậu? Thôi, xin nhường nó cho đảng mafia với bọn nằm vùng, tay sai và c̣ mồi… nhậu lai rai! Dân số của Việt Nam hiện nay là khoảng 80 triệu, nếu có thêm vài chục ngàn tên xấu ḥa nhập với hai triệu tên xấu có sẵn gọi là đảng (mafia) cộng sản Việt Nam th́ cũng là chuyện tất nhiên, v́ ‘ngưu tầm ngưu, chuột tầm chuột’ là kế hoạch dài hạn của đảng. Phấn khởi!

          Thực hiện chiến dịch giao lưu văn hóa để bao vây chúng ta khắp mọi mặt ở hải ngoại, cộng đảng mafia cần có nhiều tổ chức công cụ. Văn nghệ là một công cụ được xử dụng nhưng chưa hoàn toàn đóng vai chính trong trận chiến này. Cái quan trọng hơn hết là mặt trận lư luận v́ nó sẽ làm tư tưởng chúng ta đi đến chỗ hoang mang, mềm yếu rồi từ từ chấp nhận những ǵ do cộng đảng mafia đưa ra, sau cùng th́ cả tập thể tỵ nạn, một lần nữa, đặt dưới sự kiểm soát của chúng. Thế nên mới có cái việc sách, báo bán giá thật rẻ, internet với những tin tức, truyện ngắn v.v… chọn lọc để thích hợp khẩu vị của người đọc ở hải ngoại. Nh́n tổng quát, chúng không thành công v́ chưa có một cơ quan đầu năo về văn bút ở hải ngoại, giống như cái Hội Nhà văn Việt Nam ở trong nước, để lănh đạo toàn bộ hệ thống tư tưởng và lư luận dưới sự chỉ đạo của tập đoàn cộng đảng mafia Việt Nam. Để thực thi mưu đồ này, chúng biết rằng nếu đưa những loại “bút quốc doanh” trong nước ra “hoà hợp” với những loại bút, xin tạm gọi là “tư doanh”, “tư doanh” th́ e rằng sẽ thất bại mau chóng v́ c̣n quá sớm. Thế nên, bước đầu của giao lưu văn hóa phải là chiêu bài “hỗn hợp” văn nghệ chỉ có tính cách vừa thăm ḍ, vừa tạo cho chúng ta thói quen chấp nhận những ǵ là của đảng mafia. Sau đó, những cây bút “tư doanh” nhưng thực chất là “bán quốc doanh” sẽ ra tay hành động nắm lấy cơ quan này hoặc xâm nhập để lèo lái theo mục đích của chúng; hoặc tách ra thành lập tổ chức văn bút khác v́ chúng cũng có danh nghĩa người tỵ nạn; hoặc vô hiệu hóa mọi hoạt động của tổ chức v́ đây là tiếng nói của giới làm văn hóa, nghệ thuật của tập thể chúng ta có tầm mức quốc tế nếu hoạt động hữu hiệu. Một giả dụ, nếu cộng đảng mafia thành công trong việc nắm và kiểm soát được tổ chức này, chắc chắn không sớm th́ muộn, cái Hội Nhà văn trong nước và Hội văn bút ngoài nước sẽ là một. Trong hiện tại, cái khó khăn là nhận diện cho bằng được những cây bút “bán quốc doanh” đang lẫn lộn trong hàng ngũ chúng ta hầu có thái độ thích nghi trong vấn đề đối phó với chúng. Việc đương đầu với bọn này không khó và sẽ thành công nếu như tập thể người Việt tỵ nạn hải ngoại trực tiếp tham gia bằng cách không mua sản phẩm văn nghệ do chúng sản xuất; không tham dự những cuộc văn nghệ hoặc bất cứ cuộc hội họp nào do chúng tổ chức; tẩy chay những cây bút “bán quốc doanh”! Th́ đối lại, những cơ quan ngôn luận, truyền thông của chúng ta phải đảm trách đứng đắn vai tṛ hướng dẫn, nhận diện kẻ thù. Được như vậy, tập đoàn cộng đảng mafia có làm cách ǵ cũng không thể xâm nhập, phá vỡ hàng ngũ chúng ta; và nếu được như thế, chúng ta mới có thêm th́ giờ và tiền bạc để yểm trợ cuộc đấu tranh của đồng bào trong nước.

          Hôm nay là tháng tư, tháng tưởng nhớ lại những đau thương của dân tộc nhưng cũng là tháng nói lên tinh thần đấu tranh liên tục và quyết liệt của chúng ta. Đồng thời, nó cũng là khởi điểm của cuộc đấu tranh toàn diện v́ dân chủ, tự do, nhân quyền và thịnh vượng của dân tộc Việt Nam. Những biến động ở trong nước sẽ khiến tập đoàn cộng đảng mafia t́m mọi cách vô hiệu hóa tập thể chúng ta, v́ chúng biết đồng bào trong nước cần được sự yểm trợ về mọi mặt, đặc biệt là mặt đánh động lương tâm thế giới về t́nh trạng quyền sống, quyền làm người của nhân dân Việt Nam bị đàn áp, chà đạp. Để thể hiện vai tṛ trợ lực đồng bào trong nước làm sao cho có hiệu quả, chúng ta phải luôn luôn cảnh giác và tích cực, nhất là giới trẻ ở hải ngoại cần phải có sự sáng suốt, can đảm với thái độ đúng góp tay vào cuộc đấu tranh v́ tiếng nói của giới này sẽ giữ vai tṛ quan trọng trên chính trường quốc tế trong tương lai. Nhưng tại sao lại đặt ra vấn đề này? Nếu quan sát thật cẩn thận, chúng ta sẽ nhận thấy ngay điểm then chốt của cộng đảng mafia hiện đang tập trung vào giới này. Xin đơn cử một thí dụ: Chúng ta thường nghe câu nói :“Quên quá khứ, xóa bỏ hận thù” trong thời gian những năm gần đây, nhưng nó lại thường được xuất phát từ những người trẻ và cũng chính quên quá khứ là nguyên nhân gây ra sự bất đồng ư kiến giữa những thế hệ chúng ta. Vậy quên quá khứ là ǵ? Như tŕnh bày ở phần trên là các chế độ độc tài chuyên chính luôn luôn t́m cách tiêu diệt quá khứ trong tư tuởng người dân, v́ quá khứ là sức mạnh thúc đẩy người dân đứng lên lật độ chế độ bạo tàn đó. Gần đây nhất, hiện tượng này đă xảy ra ở A-phú-hăn. Sau khi chiếm được chính quyền, tập quyền độc tài chuyên chính Taleban không ngần ngại, dù với sự phản đối mạnh mẽ của thế giới, phá hủy hai tượng Phật đă có từ thế kỷ thứ ba và thứ năm sau Tây lịch. Sự phá hủy hai tượng Phật đó có nghĩa là tập quyền Taleban lo sợ những h́nh ảnh quá khứ sẽ là chỗ dựa tinh thần của người dân A-phú-hăn và biến nó thành sức mạnh đưa đến sự sụp đổ của chế độ này. Nh́n lại Việt Nam, ngay sau khi chiếm được phân nửa đất nước là miền Bắc, Hồ chí Minh và lũ đàn em đă thực thi ngay điều này dưới dạng thức đàn áp để tiêu diệt tôn giáo; học sinh, sinh viên phải học về lịch sử Mác-Lê và đảng cộng sản Việt Nam. Ở hải ngoại ngày nay, về đường dài của kế hoạch giao lưu văn hóa, chúng cũng có chương tŕnh t́m cách dạy con em chúng ta về lề lối viết theo họ Hồ, học về lịch sử của Mao-Hồ v.v… được những nằm vùng, tay sai của chúng âm thầm thực hiện từ mấy năm qua ở Âu châu và Úc châu. Dùng cụm từ êm ái “quên quá khứ…” là một xảo thuật tuyên truyền có hiệu quả v́, ít nhất, nó cũng đă thành công trong việc chia rẽ tư tưởng trong gia đ́nh, thế hệ trước th́ bị ghép tội là cực đoan, quá khích, thù hận… Thế hệ sau là cởi mở v́ đặt quyền lợi đất nước lên trên hết… nên nó mới đẻ thêm cụm từ xóa bỏ hận thù! V́ cái gọi là “hận thù” có được xóa bỏ th́ việc tiếp tay tập đoàn đảng mafia trong cái gọi là xây dựng lại đất nước là chuyện đương nhiên, và dĩ nhiên, tập thể chúng ta sẽ bị đặt dưới sự thống trị của chúng. Những ru ngủ đó đă làm một số người đang tiếp tay với chúng quên đi một điều căn bản :    

          -“Hận thù chỉ xảy ra giữa người cai trị với người bị trị. Hoàn toàn không có hận thù giữa người dân và người dân!”

          Hận thù sẽ tan đi khi chế độc tài toàn trị không c̣n nữa. Điển h́nh cho thấy là không có sự thù hận xảy ra giữa người dân và người dân ở nước Đức sau khi thống nhất. Vấn đề cho thấy là Việt Nam sẽ không bao giờ giải quyết được bởi sự tồn tại của tập đoàn cộng đảng mafia cai trị hiện nay v́ nó là vật cản trở, là hiện thân của lừa phỉnh, gian trá, tàn bạo… chỉ đem lại sự nghèo đói và khổ đau triền miên cho dân tộc. Những ai thực tâm muốn thể hiện mối hoài tâm đóng góp vào việc xây dựng lại đất nước, xin một ḷng đứng vào hàng ngũ đấu tranh của dân tộc Việt Nam để tạo ra cái cơ hội đó.

          Lê khả Phiêu tuy đă về vườn, dù Nông đức Mạnh giữ vai tṛ lănh đạo tập đoàn cộng đảng mafia, nó không là vấn đề có ảnh hưởng và thay đổi kế hoạch giao lưu văn hóa của chúng. V́ với bất cứ giá nào, chúng cũng vẫn tiếp tục t́m cách khống chế để quản trị tập thể chúng ta. Ngày nào tập đoàn này c̣n hiện diện trên đất nước Việt Nam là dân tộc Việt Nam c̣n phải đấu tranh v́ dân chủ, tự do và quyền sống, quyền làm người của nhân dân Việt Nam phải được tôn trọng và bảo đảm. Nói tóm lại, “quên quá khứ, xóa bỏ hận thù, hỗn hợp văn nghệ v.v… là những vật liệu, trong kho kế hoạch giao lưu văn hóa, dùng trong tiến tŕnh xây cất con đường một chiều để cộng đảng mafia từ trong nước ra hải ngoại, một lần nữa, nối ṿng tay lớn…”

Lư Tuấn

Ngày 22 - 04 - 2001