CON ỄNH ƯƠNG VÀ SỰ THẬT

 

“Cuộc đấu tranh - v́ dân chủ, tự do và nhân quyền

của nhân dân Việt Nam ngày hôm nay - mới thực sự là

tiếng chuông ngân vang từ nghĩa trang lịch sử báo cho

tập đoàn đảng mafia biết: Sắp đến giờ động quan!”

Lư Tuấn

          Sau khi dùng bạo lực quân sự cưỡng chiếm miền Nam, tập đoàn đảng mafia Việt cộng đóng kín Việt Nam với thế giới bên ngoài để thực hành đồng loạt những chính sách trả thù; tước đoạt quyền công dân của người dân miền Nam; tịch thu tất cả tài sản, ruộng vườn của mọi tầng lớp nhân dân. Triệt hạ Tôn giáo bằng cách tịch thu tài sản và bỏ tù, cô lập, quản thúc những nhà lănh đạo tinh thần; dựng ra những tổ chức tôn giáo do chúng kiểm soát mà người dân Việt Nam gọi là “tôn giáo quốc doanh” v.v… Ngày nay, chủ nghĩa cộng sản đă chết, nh́n lại thời gian đất nước đặt dưới sự quản trị của tập đoàn đảng mafia cộng sản Việt Nam, những nét đặc thù của Việt Nam phơi bày chỉ là một xă hội tang hoang từ tinh thần đến vật chất; một nền giáo dục khập khễnh, tuột dốc bởi sự áp đặt chủ nghĩa cộng sản lên nền văn hóa nguyên thủy dân tộc, dẫn đến sự băng hoại toàn bộ truyền thống tốt đẹp từ bao ngàn năm. Cả dân tộc đang ngồi trên con thuyền trôi lênh đênh không định hướng giữa biển khơi mênh mông. Cuộc hành tŕnh này sẽ đi về đâu? Hậu quả sẽ ra sao nếu chiếc thuyền Việt Nam cứ tiếp tục dưới sự lănh đạo của những con người mới xă hội chủ nghĩa chỉ biết sống bằng bạo lực, gian dối, lừa đảo…?

          Một phần tư thế kỷ qua, dân tộc Việt Nam phải chịu đựng mọi sự đàn áp thô bạo, khủng bố dă man của tập đoàn đảng mafia. Sự chịu đựng đó nói lên tính ôn ḥa, ḷng kiên nhẫn, yêu ḥa b́nh… vốn là truyền thống của dân tộc. Nhưng tất cả những tư tưởng và hành động tốt đẹp đó bị đáp lại bằng bạo lực, nhà tù của Hồ chí Minh và nhóm đàn em chỉ biết phục vụ quyền lợi ngoại bang; quen sống trong tư duy chiến tranh; lấy việc chém giết làm nền tảng cai trị; cửa quyền, tham nhũng, thối nát là chính sách của chế độ. V́ vậy, dù với sức chịu đựng bền bỉ đến đâu chăng nữa, nó cũng chỉ đến mức độ giới hạn nào đó; sau cùng th́ chuyện ǵ đến nó phải đến, đó là cuộc đấu tranh v́ dân chủ, tự do và nhân quyền của dân tộc Việt Nam thực sự mở màn kể từ khi bước vào thế kỷ thứ 21.

          Có người nói :“Một lần cộng sản đến là măi măi…” Thôi, hăy lo việc định cư và làm ăn xây dựng lại cuộc đời rồi t́m cách giúp đỡ gia đ́nh c̣n kẹt lại ở Việt Nam là điều hay nhất. Những tiếng nói đầy sợ hăi đó, sau cùng cũng ḷi mặt, hầu hết là của những tên cộng sản nằm vùng hoặc tay sai của chúng, t́m cách ngăn chận cuộc đấu tranh của dân tộc ngay từ những ngày đầu sau tháng 4 năm 1975. Chúng hiểu rằng dân tộc Việt Nam sẽ không khoanh tay ngồi yên chịu đựng nên ra tay trước để ngăn chận v́, chúng cũng hiểu rằng, lần đối đầu này là sẽ trực tiếp đối đầu với toàn bộ nhân dân Việt Nam, chúng sẽ mất đi môi trường tuyên truyền thuận lợi v́ chúng là những người cai trị, c̣n nhân dân Việt Nam là những người bị trị, bị trị bởi bọn người độc tài, độc đoán và tàn ác. Môi trường đă mất, cái mất nặng hơn nữa là sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản, hết chỗ dựa… Bộ mặt thật phải phơi bày chỉ là nhan sắc về chiều của cô gái giang hồ tuổi đời đă ngoài bảy mươi lưng c̣ng, má cóp. Làm sao dụ được các chàng hào hoa phong nhă? Suy đi, nghĩ lại… đảng mafia thấy chỉ c̣n cách duy nhất là trét phấn bôi son để che dấu cái bóng sắc tàn tạ, loang lỗ của mụ già chủ nghĩa cộng sản. Đảng mafia liền mở động “mở cửa, đổi mới” cho thích hợp trào lưu ăn chơi. Dĩ nhiên, mụ già chủ nghĩa cộng sản lại tha thướt với bộ mặt trét đầy những loại phấn son sản xuất từ xưởng “kinh tế thị trường định hướng xă hội chủ nghĩa”! Với loại sản phẩm nửa người nửa ngợm như vậy th́ người dân Việt Nam không thèm liếc mắt dù chỉ bằng nửa con mắt; chứ, c̣n nói đến “sờ hoặc đi” th́ xin lỗi, c̣n lâu!!! Dân tộc Việt Nam thẳng thừng chê món hàng già nua, kịch cỡm và báo cho đảng mafia biết rằng :“Đến giờ nó phải đi về nghĩa trang lịch sử”. Như vậy, thái độ của nhân dân Việt Nam rơ ràng là “không chấp nhận tập đoàn đảng mafia” dưới bất cứ h́nh thức nào, cương quyết t́m cho bằng được món hàng khác dù nó đắt hơn bao nhiêu cũng được, đó là :“Dân chủ, tự do và nhân quyền!” Mất hàng chục năm quảng cáo nhưng chẳng có ma nào mó đến món hàng bày bán, tập đoàn đảng mafia xoay qua buôn bán món hàng khác, nhưng món hàng này càng dấu kín với bên ngoài càng tốt; món hàng mới đặc biệt mang tên “bạo lực và đàn áp”. Vừa vào cuộc, đảng mafia vội vàng huy động công an, quân đội với bộ binh, xe tăng, máy bay… đàn áp đồng bào thiểu số vùng cao nguyên Nam phần và Trung phần, v́ họ đồng loạt đứng lên đấu tranh đ̣i lại đất đai và nhà cửa bị tập đoàn đảng mafia cướp để chia cho đảng viên, cán bộ sau khi cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam. Mặt khác, đối với nhân dân Việt Nam và tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản sinh sống ở hải ngoại th́ chúng đưa bộ ngoại giao và cái ống loa là cơ quan ngôn luận của chúng: tờ nhật báo Nhân Dân ra đối phó. Thế là khách hàng, người dân Việt Nam, bị sủa liên hồi v́ không chịu mua món hàng quái đăn đó. Cha Nguyễn Văn Lư là người được chúng chiếu cố nhiều nhất. Chụp mũ, nói xấu, bôi nhọ… hầm bà lằng đủ mọi thứ với loại ngôn ngữ cũng thật mafia, không cần biết nó giả dối hay sự thật, miễn sao có bài báo đăng trên tờ Nhân Dân và lên internet để người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại đọc… chơi cho vui!

          Trên mạng lưới internet, tờ Nhân dân số ra ngày 6-3-2001, có bài viết mang tên “Mượn lốt tôn giáo, làm điều xằng bậy” do hai tên Anh Trang và Khôi Nguyên chấp bút. Toàn bộ bài báo tập trung vào việc đánh phá, bôi nhọ cha Nguyễn Văn Lư.  Khởi đầu, chúng viết :“Từ đầu năm 2001, trên mạng lưới internet liên tiếp xuất hiện một loạt Lời kêu gọi của một người ghi danh là Linh mục Nguyễn Văn Lư, quản xứ An Truyền; mới đây nữa là Lời chứng đề ngày 13-2 cũng của người này gửi Quốc hội Mỹ nhân cuộc điều trần về t́nh h́nh tôn giáo Việt Nam, tiếp tay cho một hoạt động can thiệp công việc nội bộ của nước ḿnh”.

          Việc đánh động lương tri thế giới về t́nh trạng nhân quyền của nhân dân Việt Nam bị đảng mafia chà đạp, đàn áp là nguyên nhân chính đáng, được tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại, nhân danh dân tộc Việt Nam, liên tục đấu tranh từ hơn hai mươi năm qua. Đảng mafia là thành viên của tổ chức Liên hiệp quốc và cũng đă kư vào bản Hiến Chương Nhân Quyền mà quyền Tự Do Tôn Giáo là một trong những quyền ghi trong bản Hiến Chương. Việc thi hành đứng đắn những điều khoản ghi trong bản Hiến Chương là bổn phận của đảng mafia. Nếu đảng mafia thật sự tôn trọng và thi hành quyền Tự Do Tôn Giáo như các nước Mỹ và Tây Âu… th́ không có cuộc đấu tranh của cha Lư. V́ thực tế và cũng là chứng minh không có người công dân nào ở các quốc gia dân chủ thực sự này đưa vấn đề vi phạm, đàn áp Tôn giáo của chính quyền họ ra trước công luận thế giới trừ các quốc gia độc tài chuyên chính cộng sản. Như vậy, sự can đảm tố cáo việc chà đạp, khủng bố với ư định tiêu diệt Tôn giáo của tập đoàn đảng mafia cộng sản Việt Nam của cha Lư, không là hiện tượng đơn thuần mà là tiếp nối gịng thác đấu tranh của dân tộc Việt Nam, v́ không có cha Lư này th́ sẽ có cha Lư khác. Để đối phó với sự thật hiển nhiên mà tập đoàn đảng mafia không c̣n đường nào chối căi, che đậy, chúng đă dùng những biện luận mơ hồ để cáo buộc, chụp mũ cha Lư tiếp tay cho một hoạt động can thiệp công việc nội bộ của nước ḿnh, v́ gởi Lời Chứng đề ngày 13-2 đến Quốc hội Mỹ nhân cuộc điều trần về t́nh h́nh tôn giáo ở Việt Nam, làm bằng cớ buộc tội để triệt hạ cha Lư, việc này đă xảy ra, và sinh mạng của cha Lư có thể bị nguy hiểm. Nói tóm lại, việc cha Lư gởi Lời Chứng đến quốc hội Hoa Kỳ chỉ mang thuần ư nghĩa báo động lương tâm thế giới về t́nh trạng Tôn giáo bị đàn áp, bức bách dưới chế độ cộng sản đương thời ở Việt Nam. Nh́n những phản ứng của đảng mafia từ hành động đến lư luận cho thấy chúng đang chuẩn bị việc xử dụng bạo lực.

Tờ Nhân Dân viết tiếp :

          “Lời lẽ các tài liệu nói trên hằn học, ngang ngược và thù địch với Tổ quốc, đồng bào, cho nên bất cứ người nào đọc cũng không sao hiểu nổi nó lại được viết ra từ một người tu hành. Ông Lư xưng ḿnh là người thuần túy tôn giáo, nhưng lại soạn thảo, tàng trữ, nhân bản, tán phát nhiều tài liệu có nội dung phản động, tung ra những luận điệu đẫm màu sắc chính trị, lợi dụng nhà thờ để tuyên truyền chống phá chính quyền cách mạng. Ông ta đ̣i xóa bỏ chế độ XHCN mà bao thế hệ người Việt Nam phải đổ máu xương mới giành được. Ông ta c̣n xuyên tạc lịch sử cách mạng, xúc phạm h́nh ảnh thiêng liêng lănh tụ của dân tộc là Chủ tịch Hồ Chí Minh, người được cộng đồng quốc tế ngợi ca, tôn vinh là Danh nhân văn hóa thế giới. Điều đó không những chứng tỏ ông Lư hoàn toàn không phải là người chân tu, mà hành động này c̣n phản lại lời răn của Chúa và nguyên tắc giáo luật, rằng phải thích ứng mọi thể chế chính trị và mọi nền văn hóa, không được chống lại chính quyền.

          Cha Lư, dù tu hành nhưng ông là người Việt Nam, một công dân Việt Nam, có bổn phận và trách nhiệm đối với Tổ quốc của ông như bao nhiêu người công dân khác. Việc tu hành không có nghĩa ông phải trở thành người mù, câm và điếc trước mọi t́nh huống đưa đất nước của ông xuống bờ vực thẳm. Vậy những lời, theo tờ Nhân Dân chụp mũ, gán ghép cho ông là hằn học, ngang ngược và thù địch với Tổ quốc, đồng bào… là ngụy luận v́ căn gốc của cha Lư là người Việt Nam nguyên thủy, nên những lời đó là nói lên ḷng đau khổ, lo lắng của một công dân yêu nước đối với hiện t́nh đất nước, cũng như Tôn giáo của riêng ông, dưới chế độ mafia mà dân tộc Việt Nam đang t́m mọi cách loại bỏ; nên những lời đó không thể áp đặt cho là “dành cho Tổ quốc, đồng bào của ông” như tập đoàn mafia dựng buộc; những lời đó, một cách rơ ràng, có ư dành cho những người mà Tổ quốc của họ là Mác-Lê-Stalin. Như vậy, cả vú lấp miệng em trở thành hiện thực của chính sách tuyên truyền xuyên qua cái loa là tờ Nhân Dân và cả hệ thống truyền thông của đảng mafia cộng sản Việt Nam.

          Tiếp theo, tờ Nhân Dân hô hoán :

          “… Ông Lư xưng ḿnh là người thuần túy tôn giáo, nhưng lại soạn thảo, tàng trử, nhân bản, tán phát tài liệu có nội dung phản động, tung ra những luận điệu đẫm màu sắc chính trị…”

          Kinh nghiệm kinh qua dưới chế độ phi nhân cộng sản, ai cũng biết tất cả những ǵ ngoài đảng mafia đều bị đặt vào phạm trù “địch, tuyên truyền chống đảng, phản động…”; nếu ai không muốn bị đặt vào “phạm trù” đó th́ phải tự biến ḿnh thành con “ḅ tót” để đảng mafia xỏ mũi. Là một nhân tố trong cộng đồng dân tộc, là con chiên của Tôn giáo, cha Lư không hành động ngoài ư muốn của cộng đồng và Tôn giáo của ông. Thế nên, những điều cha Lư nêu lên trong Lời Kêu GọiLời Chứng là một tất nhiên; v́ đó là những sự thật bị phủ lấp bằng bạo lực và bằng tuyên truyền hoàn toàn dối trá; v́ đó là những sự thật mà thế giới văn minh ngày nay cần phải biết để nhận diện rơ những con người họ đang giao tiếp hoặc có mối liên hệ. Tập đoàn đảng mafia không c̣n con đường nào để biện minh hoặc chứng minh để bác bỏ những sự thật đó, chúng quay qua chụp mũ cha Lư cùng những tài liệu do ông viết là chính trị, tàng trử, phát tán tài liệu có nội dung phản động. Nhưng chưa đủ, chúng c̣n phát minh ra lối lư luận “cù nhầy” nhưng mị dân làm ra vẻ phàn nàn rằng :… cho nên bất cứ người nào đọc cũng không hiểu nổi nó lại được viết ra từ một người tu hành…” Lại thêm một màn ảo thuật, v́ sự thật là ai sống dưới chế độ đảng mafia, bắt buộc phải hiểu quy tắc: Quyền làm chính trị cùng mọi thẩm quyền nói, viết, phát tán và tàng trử bất cứ những tài liệu nào, là dành riêng cho đảng mafia; c̣n bất cứ ai ngoài đảng mafia mà phạm vào những điều cấm kỵ đó, tức khắc bị trùm lên đầu cái mũ phản động, và có thể bị cho đi tàu suốt. Cái quy tắc oan nghiệt đó của bọn quỷ ma không làm cha Lư hăi sợ, ông can đảm chấp nhận mọi hiểm nguy để đối đầu với ma quỷ. Như vậy, tập đoàn đảng mafia cho rằng bất cứ người nào đọc cũng không hiểu… là tại sao những tài liệu đó lại được viết ra bởi một nhà tu hành… là tại v́ Tổ quốc của những người đó, h́… h́… nhất định phải là Mác-Lê-Stalin. Ngoài ra, đảng mafia c̣n ra vẻ giỏi ngữ Việt đưa cái lư luận “cù nhầy” đó lên cơ quan ngôn luận là tờ Nhân Dân, rồi lại c̣n đưa lên internet. Vui thật! C̣n chúng tôi? Xin thưa, tổ tiên chúng tôi là vua Hùng… tức là người “Việt tinh chất”, chắc chắn chúng tôi hiểu nguyên nhân và ư nghĩa của Lời Kêu GọiLời Chứng sau khi đọc. Đồng thời, chúng tôi không có thắc mắc mà c̣n ủng hộ triệt để v́ bài viết đó do một người Việt tu hành không đui, điếc và câm viết ra, và nó lại thể hiện những ước vọng của chúng tôi, thưa “đồng chí”! C̣n những “con chiên và nhân dân” được hỏi ư kiến về hành động của cha Lư, đăng trên hai tờ Nhân Dân trong bài này và số ra ngày 8-3, giống như màn kịch nhưng quá dở, quá lộ liễu thành tṛ hề v́ người đọc biết ngay đó là “những con chiên quốc doanh” và “những nhân dân quốc doanh”.

          Bây giờ mới là lúc đảng mafia thực sự lên án cha Lư. Bài báo viết tiếp :Ông ta đ̣i xóa bỏ chế độ XHCN mà bao thế hệ người Việt Nam phải đổ xương máu mới giành được.” Việc đổ xương máu của bao thế hệ người Việt Nam là để giành độc lập từ tay thực dân Pháp cùng thiết lập một nước Việt Nam dân chủ, tự do, thịnh vượng và quyền sống, quyền làm người của nhân dân Việt Nam phải được bảo đảm. Người Việt Nam không hề biết và chẳng cần biết đến cái gọi là chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa xă hội; cái gọi là chế độ xă hội chủ nghĩa đương thời ở Việt Nam chỉ là sản phẩm không tưởng của những con người sống trong hoang tưởng mà Hồ chí Minh và đồng bọn nhập cảng rồi dùng bạo lực áp đặt lên đầu nhân dân Việt Nam. Vậy, việc đ̣i xóa bỏ cái chế độ xă hội chủ nghĩa không tưởng đó không phải chỉ có một ḿnh cha Lư, mà phải nói là toàn dân Việt Nam trong đó có ngay cả những đảng viên, cán bộ… của đảng mafia cộng sản. Một thí dụ điển h́nh là những người cả đời hiến dâng cho cái đảng cộng sản là các ông Nguyện Hộ, tướng Trần Độ và c̣n nhiều giới chức cao cấp khác cũng lên tiếng, hoặc đang chờ cơ hội nói lên tiếng nói trung thực của người Việt Nam chân chính để phủ nhận cái cơ chế xă hội chủ nghĩa v́ nó đại diện cho tội ác và cản trở đà tiến của dân tộc Việt Nam. Nói tóm lại, hành động của cha Lư, của các Tôn giáo khác, và mới đây, cụ bà Nguyễn Thị Thu, 75 tuổi, một tín đồ Phật Giáo Ḥa Hảo tự hiến ḿnh cho ngọn lửa thiêng để bảo vệ đạo pháp, đ̣i tự do tín ngưỡng, nói lên quyết tâm của nhân dân Việt Nam trong vấn đề bảo vệ Tôn giáo và cũng có nghĩa là bảo vệ quốc gia, v́ Tôn giáo và Quốc gia tuy hai mà một. Cuộc đấu tranh làm tập đoàn mafia hiện rơ nguyên h́nh chỉ là mụt ung nhọt trên cơ thể con người cần phải cắt bỏ. Cha Lư là một trong những vị bác sĩ giải phẩu đại diện cho 80 triệu bác sĩ giải phẩu khác đứng sau lưng và sẵn sàng nhập cuộc.

          Nhớ lại những năm đầu sau năm 1975, tả phái quốc tế đă hồ hởi ăn mừng chiến thắng xâm lược thành công của tập đoàn đảng mafia. Hồ chí Minh được tô son trét phấn làm cái nấc thang tuyên truyền cho mục đích của họ. Họ dự định và vận động tôn vinh họ Hồ thành danh nhân văn hóa quốc tế. Nhưng khi sự thật phơi bày, họ Hồ đă ăn cắp tác phẩm của người tù khác khi ở tù làm tác phẩm của riêng ḿnh; cuộc vinh danh đó bị hủy bỏ. Và cũng từ ngày đó, ở hải ngoại, chúng ta thấy cái tên Hồ chí Minh biến mất không một nhóm tả phái quốc tế nào nhắc nhở đến. Ngày nay, khi nói đến mối liên hệ của họ với đảng cộng sản Việt Nam, cả thế giới tả phái đều có vẻ thẹn thùng v́ không phải do sự đấu tranh của dân tộc Việt Nam, mà v́ hành động của tập đoàn đảng mafia định đưa họ vào xiếc; suưt chút nữa biến họ trở thành những người liên đới ăn cắp. Thế nên việc đi lại của họ với tập đoàn đảng mafia chỉ lẳng lặng trong âm thầm. Nhưng tờ Nhân Dân vẫn ĺ lợm vẽ mày vẽ mặt cho Hồ chí Minh bằng cách buộc tội cha Lư :“Ông ta c̣n xuyên tạc lịch sử cách mạng, xúc phạm h́nh ảnh thiêng liêng lănh tụ của dân tộc là Chủ tịch Hồ chí Minh, người được cộng đồng quốc tế ngợi ca, tôn vinh là Danh nhân văn hóa thế giới…” Ối giời ơi, lịch sử cách mạng! Xúc phạm h́nh ảnh thiêng liêng lănh tụ…! Danh nhân văn hóa quốc tế! Cộng đồng quốc tế ngợi ca! Nghe xôm thật (nhưng buồn nôn)! Thôi th́, cơ quan ngôn luận của đảng phun ra th́ chắc phải là như búa đập vào băi c..! Đành chịu vậy, v́ đảng là con ễnh ương mà! C̣n cha Lư, v́ đă viết lên sự thật nên phải đội cái mũ phản động của đảng mafia là đúng rồi! Nhân đây, người viết bài muốn nêu lên một vấn đề với những người tả phái quốc tế :“Nếu quư vị muốn vinh danh bất cứ tên cộng sản Việt Nam nào – Trước hết, quư vị nên đi thăm hỏi, hoặc t́m cách nghiên cứu, sưu tầm những câu ca dao, câu vè, câu hát của người dân Việt Nam để biết rơ về con người mà quư vị muốn vinh danh; tránh cái cảnh dở khóc, dở cười mà quư vị kinh qua với Hồ chí Minh. Xin quư vị vui ḷng đọc những vần thơ dân gian dưới đây, của người dân miền Bắc, để biết rơ hơn về Hồ chí Minh. V́ đối với nhân dân miền Bắc, Hồ chí Minh đă có lắm chuyện, không muốn nói nó trở thành chuyện tiếu lâm, nhưng cũng được đúc kết thành thơ truyền miệng, gọi chung là thơ Ghế Đá v.v… Xin viết lại hai bài thơ truyền miệng:

“Họ Hồ ra đứng ngắm trăng

Thấy chú Cuội nằm dưới gốc cây đa

Họ Hồ mới gọi Cuội ta

Rủ thi nói láo xem là ai hơn

Nghe Hồ miệng nói ngọt trơn

Cuội vội quỳ xuống xin tôn làm Thầy

Hoặc một bài khác:

“Họ Hồ có cái mặt mo

Bắc-kinh xin đổi ba ḅ, chín trâu

Hồ rằng Hồ chẳng lấy trâu

Nga-sô xin đổi một xâu cá mè

Hồ rằng Hồ chẳng lấy mè

Bắc-kinh xin đổi một bè gỗ lim

Hồ rằng Hồ chẳng lấy lim

Nga-sô xin đổi đôi chim đồi mồi

Hồ rằng Hồ chẳng lấy mồi

Bắc kinh xin đổi máu tươi: Hồ cười

Nga-sô thêm “tư” thịt người Việt Nam

Mặt mo, Hồ đúng Việt gian!!!”

(Trích sách: Chuyện Thâm Cung Dưới Triều Đại Hồ Chí Minh.

Tác giả: Việt Thường. Cơ sở xuất bản Hưng Việt phát hành.)

“Tờ Nhân Dân lư luận :

          “Dấn sâu hơn nữa, Nguyễn Văn Lư gọi cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của cả dân tộc ta là “cuộc chiến tranh xâm lược miền Nam”. Hàng triệu người Việt Nam từng trải qua thời kỳ kháng chiến, đều hiểu rằng ông ta đang nhắc lại luận điệu của những kẻ bán nước, cam tâm làm tay sai cho đế quốc Mỹ xâm lược. Không phải ông ta quên mà cố t́nh quên: Ngày ấy, giặc Mỹ và tay sai tàn sát, càn quét, giết hại bao nhiêu người dân miền Nam vô tội – Chứng tích Sơn Mỹ c̣n đấy!…

          Việc nêu lên đây là cuộc chiến 54 – 75 do tập đoàn đảng mafia chủ trương và khởi động với sự hỗ trợ của toàn khối cộng sản. Cuộc chiến này không một người dân miền Nam, nói riêng; và toàn dân Việt Nam, nói chung, muốn nó xảy ra trên đất nước của ḿnh. Và cuộc chiến này không c̣n là cuộc kháng chiến thần thánh mà tập đoàn đảng mafia xử dụng trong mục đích tuyên truyền; v́ khoảng thời gian 54 – 75, miền Nam cũng như miền Bắc là hai thể chế chờ cuộc tổng tuyển cử để thống nhất trong ḥa b́nh. Nhưng chính tập đoàn mafia phát động chiến tranh bằng súng đạn Nga-Tàu và toàn khối cộng sản, miền Nam Việt Nam bắt buộc phải nhờ vào sự giúp đỡ từ bên ngoài để tự vệ. Cha Lư gọi cuộc chiến đó là “cuộc chiến tranh xâm lược miền Nam (như tờ Nhân Dân dẫn chứng) ngay từ trong ḷng đất nước Việt Nam, ông hoàn toàn đúng. V́ lời gọi đó có tác dụng vô hiệu hóa thần tượng kháng chiến, nó khiến tập đoàn đảng mafia như gái ngồi phải cọc v́ mất đi dữ kiện tâm lư kêu gọi các thế hệ “kháng chiến” đoàn kết và đứng sau lưng đảng mafia. Chúng ta thấy câu khởi đầu của đoạn viết nêu trên là “Nguyễn Văn Lư gọi cuộc kháng chiến chống Mỹ…”; rồi đến “Hàng triệu người Việt Nam từng trải qua thời kỳ kháng chiến, đều hiểu rằng ông ta đang nhắc lại luận điệu của những kẻ bán nước, cam tâm làm tay sai cho đế quốc Mỹ xâm lược…”; và luôn nhắc đến từ ngữ kháng chiến trong bài viết để phủ nhận từ ngữ xâm lược. Với từ ngữ xâm lược, tập đoàn đảng mafia không c̣n lư do chính đáng để động viên tinh thần các thế hệ kháng chiến ngày trước, cũng như làm động lực thúc đẩy những thế hệ sau; v́ những thế hệ kháng chiến vẫn c̣n hiện diện trong hàng ngũ của chúng và đang giữ nhiều chức vụ quan trọng. Thành phần này, một số, v́ lên tiếng cho công lư của dân tộc, bị chúng buộc phải đứng ra ngoài hàng ngũ. Số c̣n lại có những dấu hiệu phản tỉnh, nhận ra đâu là sự thật và có thể sẽ có những hành động đưa đến sự sụp đổ toàn diện của đảng mafia; chúng vội vàng đẩy những thế hệ này vào cuộc để đối đầu với nhân dân bằng cách cho rằng họ coi cha Lư có những luận điệu bán nước cùng làm tay sai cho đế quốc Mỹ xâm lược, coi như đó không phải là ư kiến riêng của bọn chóp bu đảng mafia mà là ư kiến chung của toàn đảng mafia. Cha Lư ra chiêu tâm lư tuyệt vời và trúng đích!

          Để bám víu và củng cố cái lư luận làm yên ḷng các thế hệ kháng chiến nêu trên, đảng mafia tố khổ cha :“Không phải ông ta quên mà cố t́nh quên: Ngày ấy, giặc Mỹ và tay sai tàn sát, càn quét, giết hại bao nhiêu người dân miền Nam vô tội – Chứng tích Sơn Mỹ c̣n đấy!” Đến đây, chúng ta thấy có một sự thật là không phải tập đoàn đảng mafia quên mà cố t́nh quên: Đó là chiến tranh ở miền Nam Việt Nam đă không do các chính quyền miền Nam chủ trương và tạo ra. Vậy, những cái gọi là tàn sát, càn quét, giết hại bao nhiêu người dân miền Nam vô tội, kể cả chứng tích Sơn Mỹ, đảng mafia phải hoàn toàn nhận lănh trách nhiệm v́ chính họ là thủ phạm chủ xướng gây ra cuộc chiến tranh tại miền Nam Việt Nam. Hoặc, để chứng tỏ là c̣n có t́nh người của con người và công b́nh về những đau thương của dân tộc, tập đoàn đảng mafia, qua tờ Nhân Dân, phải nhắc nhở đến :“Hằng trăm trẻ con tại một trường tiểu học ở Cai Lậy đă phơi xác v́ đạn pháo kích của ai? Hơn ba ngàn đồng bào nam nữ, trẻ em đủ mọi lứa tuổi, ở Huế, đă bị ai xử tử và chôn sống trong trận tổng công kích Tết Mậu Thân năm 1968?” Cho nên những cái mà tập đoàn đảng mafia viết trong bài: máy bay Mỹ ném bom cày nát đất đai làng mạc và nhiều thành phố miền Bắc v.v… chỉ là hậu quả đương nhiên của kẻ gieo gió th́ phải gặt băo; c̣n cái đau khổ th́ người dân miền Bắc và toàn dân Việt Nam phải gánh chịu.

Tờ Nhân Dân viết.

          Thế mà trong “Lời chứng”, ông ta gọi Quốc hội Mỹ là “Ṭa nhà tượng trưng cho tự do cao quư của loài người”. Không phải ông ta không nghe mà cố t́nh không nghe: Cuộc kháng chiến cứu nước cao đẹp của dân tộc ta đă được cả thế giới ca ngợi là lương tâm, phẩm giá con người. Những cuộc biểu t́nh bùng nổ ngay trong ḷng nước Mỹ để phản đối cuộc chiến tranh phi nghĩa mà họ gây ra trên đất nước ta….

          Mọi cá nhân đều có quyền tự do gọi quốc hội Mỹ là “Ṭa nhà tượng trưng cho tự do cao quư của loài người”; hoặc bất cứ cái tên ǵ mà cá nhân đó thích, nếu như cá nhân đó không là viên chức đại diện chính quyền của một quốc gia. Cha Lư không phải là viên chức chính quyền của bất cứ chính quyền nào th́ ông có quyền tự do gọi mọi người, mọi vật theo ư của ông. Ai kết tội bộ sậu đầu năo đảng mafia cặp kè với cựu tổng thống Hoa Kỳ, Bill Clinton? Đảng mafia kết tội ai khi hàng ngàn nhân dân Hà-nội sắp hàng trên đường phố mong được bắt tay B. Clinton; và đặc biệt là giới trẻ Hà-nội vui mừng chào đón cũng như yêu cầu B. Clinton giúp họ thực hiện dân chủ cho Việt Nam? Như tŕnh bày ở trên, cha Lư phạm phải điều cấm kỵ là nói ra ư nghĩ của ḿnh, mà nó chỉ để dành riêng cho đảng mafia. Nếu câu đầu tiên của cha Lư nói theo kiểu “cha quốc doanh” th́ câu sau, chắc chắn, đảng mafia sẽ hài ḷng… v́ sống dưới chế độ mafia phải tự hiểu ḿnh là con “ḅ tót”; nhưng cha Lư là người Việt Nam chính thống, không phải là con “ḅ tót” với lại không mù, câm và điếc. Như vậy, những hành động và lời nói của tập đoàn đảng mafia Việt cộng đă làm rơ hơn ư nghĩa độc tài, độc đoán và chuyên chính.

          Từ ngữ kháng chiến lại xuất hiện trong câu :Không phải ông ta không nghe mà cố t́nh không nghe: Cuộc kháng chiến cứu nước đẹp đẽ của dân tộc đă được cả thế giới ca ngợi là lương tâm, phẩm giá con người…” Nó trở thành lá bùa hộ mạng trong việc bám giữ quyền lực v́, thực tế, làm ǵ có cái gọi là kháng chiến khi cả hai miền Nam Bắc, theo như chúng kư kết tại hội nghị Genève năm 1954, phải đặt trong t́nh trạng bất tương xâm, chờ cuộc tổng tuyển cử thống nhất hai miền. Tập đoàn đảng mafia đă kư và xé cái hiệp định đó để xâm lược miền Nam bằng quân sự th́ phải gọi đó là xâm lược. Như vậy, cha Lư không phải không biết mà ông có biết, biết thật rơ ràng nên mới dùng từ ngữ xâm lược. Và những cái gọi kháng chiến cứu nước đẹp đẽ… thế giới ca ngợi lương tâm…phẩm giá con người… chỉ là những từ ngữ được dùng để tự bôi vẽ mặt mày của tập đoàn đảng mafia cộng sản Việt Nam. C̣n dùng nó để “dụ khị” th́, xin lỗi, “bỏ đi tám”! Chẳng ai thèm nghe đâu v́ người dân từ trong nước ra hải ngoại thừa biết tập đoàn đảng mafia chỉ là “tuồng chèo hát bội”!

          Những tin tức nóng bỏng từ trong nước gởi ra: Nào là đồng bào Thượng vùng cao nguyên Nam phần và Trung phần nổi dậy đ̣i lại đất đai nhà cửa; các Tôn giáo đ̣i quyền tự do tín ngưỡng cùng những tài sản bị đảng mafia tịch thâu; cha Lư đ̣i quyền tự do Tôn giáo hay là chết. Tất cả những biến động đó được các cơ quan thông tấn quốc tế có uy tín loan tải rộng răi, nhưng đồng bào trong nước nào có biết ǵ về những biến cố này! Hoặc chỉ biết qua loa qua các báo chí với mẫu tin “xe cán chó” của tập đoàn đảng mafia! Nhưng đối lại, cũng trong bài viết, chúng lại dùng những cuộc biểu t́nh ở Mỹ trong chiến tranh làm đề tài tuyên truyền: Những cuộc biểu t́nh bùng nổ ngay trong ḷng nước Mỹ để phản đối cuộc chiến tranh phi nghĩa mà họ gây ra trên nước ta… Nhưng cũng chính cái tuyên truyền này  làm hiện rơ bản chất mafia của tập đoàn đảng cộng sản Việt Nam. V́ cùng là biến cố, một th́ cả nước biết không sót chi tiết nào dù nhỏ chỉ bằng một ly; một th́ cả nước chỉ biết theo kiểu tin vụn vặt. Tuy nhiên, những gịng viết đó cho thấy cái khác biệt giữa dân chủ tự do thật sự của nước Mỹ và cái tự do “xạo” của tập đoàn đảng mafia hằng tuyên bố, và cũng là tiền đề (láo) trên tất cả văn kiện hồ sơ: Độc lập - Tự do - Hạnh phúc. Cảm ơn tác giả (K)Hôi Nguyên!

          “Không phải ông ta không biết, mà cố t́nh không biết: Sau chiến tranh, đă có bao nhiêu cựu chiến binh Mỹ từng tham chiến ở Việt Nam quay trở lại nước này để sám hối, để mong được tha thứ…” Lời của bài viết. Theo sự hiểu biết của người Việt tỵ nạn cộng sản sinh sống ở hải ngoại: Sự viếng thăm Việt Nam của một số cựu chiến binh Mỹ từng tham chiến ở đây là, hầu hết, muốn nh́n lại nơi họ từng chiến đấu; t́m lại những giây phút kinh hoàng; t́m lại những kỷ niệm đáng ghi nhớ trong cuộc đời của họ tại phần đất Việt Nam, và sau hết là t́m hương vị holi…day! Nhưng đảng mafia lợi dụng biến việc này thành đề tài để lăng nhục cha Lư là người phản bội, không có lương tâm như những người cựu chiến binh Mỹ. Vậy, sự sám hối và mong được tha thứ của những người cựu chiến binh Mỹ (theo dẫn chứng của tờ Nhân Dân), cho thấy là họ thể hiện được tính người lương thiện v́ nhận thức rằng đă làm ra lầm lỗi th́ phải sửa đổi. Đó là điểm tốt nổi bật mà mọi người, nhất là tập đoàn đảng mafia, cần phải xem đó là tấm gương trong sáng đáng noi theo, và thay đổi để trở thành những con người tốt, hữu dụng cho xă hội, cho đất nước. Nhưng không, hăy nh́n lại quá tŕnh của tập đoàn này, giết không biết bao nhiêu người dân trong đấu tố cải cách ruộng đất; trong các trại tù tập trung; hàng trăm trẻ con phơi xác ở Cai Lậy; hàng ngàn đồng bào bị xử tử và chôn sống ở Huế v.v… Nhưng cho đến giờ phút này, chưa một tên mafia cộng sản nào nói một lời xin lỗi hoặc tỏ ra sám hối, để mong được nhân dân Việt Nam tha thứ… Chúng vẫn tiếp tục cái tṛ: Miệng nói nhân đạo mà bụng chứa đầy dao găm!!! Không phải cha Lư không biết, mà biết rất tường tận, đó là con rắn độc và phải cầm gậy đối diện với nó. Tóm lại :Khi người lương thiện lỡ làm một việc sai lầm th́ có sự ăn năn, hối hận trong ḷng họ. C̣n những tên cướp th́ ăn năn, hối hận chỉ là những món hàng xa xỉ!”

          Có lẽ thấy giọng lưỡi mafia ở trong bài nhiều quá, tờ Nhân Dân thấy cần phải đổi giọng lâm ly, bi thiết mới mong ăn khách :“Sau chiến tranh, chúng ta phải tái thiết đất nước từ đống tro tàn đổ nát, khó khăn chồng chất khó khăn. Trong hoàn cảnh đó, nhiều người cũng v́ muốn t́m kiếm cuộc sống vật chất tốt hơn mà rời quê hương ra đi. Đâu phải ai ra đi cũng đều v́ bất b́nh với chế độ như ông Lư dông lên…” Vâng, đất nước đă trở nên tro tàn đổ nát. Ai là người gây ra những tro tàn đổ nát đó? Ai là người sẽ gánh chịu những tro tàn đổ nát đó? Đảng mafia không hề nói một lời, một chữ để lôi cổ thủ phạm gây ra cảnh tang hoang của đất nước. C̣n vấn đề tái thiết lại đất nước th́, cuối cùng, cũng người dân đen Việt Nam lănh đủ, đảng mafia có hề hấn ǵ đâu! Đảng mafia c̣n nói rằng việc ra đi của người dân Việt Nam “là v́ những sự khó khăn của đất nước… Đâu phải ai ra đi cũng đều v́ bất b́nh với chế độ như ông Lư dông lên…” Đây mới thật là giọng lưỡi vô cùng nguy hiểm v́, một mặt, đảng mafia hạ nhục cho rằng chúng ta là những người tỵ nạn kinh tế để các chính phủ liên hệ, nơi chúng ta định cư, thôi ủng hộ cuộc đấu tranh của chúng ta, của nhân dân Việt Nam. Mặt khác, chúng sợ mất cuộc đời con cá sống v́… đô- la nên mới dùng những lời lẽ có vẻ bi thương, thống thiết đó trên tờ Nhân Dân để t́m sự đồng t́nh. Cha Lư đă đúng, v́ tập đoàn đảng mafia tảng lờ cuộc đấu tranh v́ dân chủ, tự do và nhân quyền cho dân tộc Việt Nam suốt từ sau tháng 4-1975. Làm như không có sự chống đối nào của tập thể người Việt tỵ nạn ở hải ngoại… mọi t́nh huống đều phẳng lặng như mặt nước hồ thu. Đặc biệt là đảng mafia cố t́nh quên cảnh mấy chục ngàn đồng bào Việt tỵ nạn cộng sản tập trung ở Tiểu Sài-g̣n với mục đích ǵ? Xin nhắc lại để đảng nhớ: Người Việt tỵ nạn cộng sản quyết tâm triệt hạ h́nh Hồ chí Minh và lá cờ màu máu với ngôi sao vàng… khè! Chuyện thật giản dị như vậy mà đảng giả đ̣… quên. Buồn thật! Buồn th́ buồn, nhưng chỉ một giây thôi, v́ chợt nhớ ra đảng có biệt danh là “vẹm”!

          Lâm ly, bi thiết như vậy cũng chưa đủ, đảng mafia c̣n mơn trớn chuyên nghiệp hơn nữa, tờ Nhân Dân viết tiếp :“Bằng chứng là mười mấy năm qua, khi đất nước đổi mới, mở cửa, ngày càng nhiều kiều bào đă trở về thăm quê cha đất tổ, đầu tư làm ăn tại Việt Nam…” Việc người ra đi rồi trở lại thăm viếng cố hương, gia đ́nh không có ǵ đặc biệt v́ đó chỉ là chuyện thường t́nh của con người, đâu có ǵ đáng để đặt thành vấn đề đối với một quốc gia dân chủ. Như vậy, đảng mafia muốn biểu dương quyền lực là muốn cho về th́ các anh, chị được về; c̣n không, các anh, chị đi chỗ khác chơi! C̣n đảng làm ǵ trong thời gian đóng cửa từ tháng 4-1975 cho đến ngày mở cửa? Thưa, đảng cần thời gian đàn áp và bần cùng hóa nhân dân! Đơn giản như thế mà đảng mafia cứ làm ra vẻ thương kiều bào lắm lắm. C̣n tại sao lại mở cửa? Đó là v́ sự sinh tồn của đảng và cái túi tiền của chúng ta. C̣n đầu tư làm ăn tại Việt Nam Xin hỏi những nhà đầu tư, nhất là hai nhà đầu tư làm ăn tại Việt Nam: một sống ở Bỉ, một sống ở Ḥa Lan th́ rơ ngay.

          Qua những tháng năm dài sống ở hải ngoại, một kinh nghiệm nh́n thấy: Dù người phương đông hay phương tây, đều có điểm giống nhau là khi nhắm mắt, ai cũng muốn thân xác ḿnh được nằm trong ḷng đất mẹ. Thế nên không có ǵ đặc biệt khi những người Việt tỵ nạn cộng sản cao tuổi có thái độ muốn trở về cố hương. Hơn nữa, sự ra đi của hơn hai triệu người Việt là v́ không chấp nhận chế độ cộng sản tàn bạo toàn chế, th́ ḷng ước muốn trở về c̣n mạnh hơn nữa. Điểm t́nh cảm này được đảng mafia khai thác cho mục đích tuyên vận bằng những lời quyến ra vẻ là có sự đồng t́nh và hiểu biết: “Các cụ cao tuổi muốn trở về tái định cư nơi Tổ quốc của ḿnh để khi nhắm mắt xuôi tay được nằm lại trong ḷng đất quê hương…” Vâng, con người Việt Nam thuần túy chúng tôi là như thế đấy! Nhắm mắt trên quê hương ḿnh là ước nguyện nói lên tấm ḷng của những người Việt tỵ nạn cộng sản đối với Tổ quốc. C̣n tập đoàn đảng mafia th́ sao? Xin nghe đây là lời nói của một giới chức đầu năo của tập đoàn đảng mafia tên Vũ Đ́nh Liệu tức Tư B́nh, một trong 101 ủy viên trung ương đảng, phó thủ tướng, gọi Nga-sô là “Tổ quốc thứ hai”; khi sang Nga-sô, hắn diễn tả chuyến đi là “cuộc hành hương về thánh địa” (xin đọc Chuyện Thâm Cung Dưới Triều Đại Hồ Chí Minh).

          Tôn giáo hiện diện trên nước Việt Nam gần hai ngàn năm. Qua những thăng trầm của lịch sử, Tôn giáo vẫn tồn tại và giữ vai tṛ quan trọng trong việc giữ nước và phát triển quốc gia, thăng tiến xă hội, hướng dẫn con người làm điều đúng tránh điều sai, và chưa từng bị một triều đại nào bức hại như chế độ cộng sản hiện tại. Tờ Nhân Dân viết :“Ở Việt Nam hiện nay, gần 1/3 dân số là tín đồ của nhiều Tôn giáo khác nhau. Chính sách nhất quán của Đảng và Nhà nước ta từ trước đến nay là tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo…” Với chính sách về Tôn giáo nằm trong cái gọi là “nhất quán của Đảng và Nhà nước…, cho ta dữ kiện để hiểu rằng Tôn giáo phải hoàn toàn đặt dưới sự quản trị tuyệt đối của Đảng, mà Nhà nước chỉ hành động qua vai tṛ đại nhiệm. Như vậy, không một Tôn giáo nào có quyền độc lập và thoát khỏi sự kiểm soát và quản trị của đảng mafia. Nhưng đảng mafia không thể nào thực hành ư định nhất quán đó được, không phải chỉ ở Việt Nam mà toàn bộ thế giới cộng sản, v́ Tôn giáo không là h́nh thức mà là thực thể trong ḷng dân tộc xuôi theo gịng lịch sử. Thế nên, để thực hiện những ư định đó, đảng mafia dựng ra những tổ chức Tôn giáo của riêng chúng, mà người dân gọi Tôn giáo quốc doanh, và coi đó là Tôn giáo quốc gia. Đồng thời, dùng cái Tôn giáo quốc doanh đó làm điểm tựa phát xuất và đề ra những chính sách hầu tiêu diệt Tôn giáo chính thống của dân tộc. Vậy, cụm từ “… tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo…” chỉ là uyển ngữ lừa bịp của tập đoàn đảng mafia cộng sản Việt Nam mà thôi.

          Để tăng cuờng cái lư luận nhất quán về Tôn giáo, đảng mafia qua tờ Nhân Dân  đăng lại lời của Hồ Chí Minh về Tôn giáo: Chỉ một ngày sau khi đọc Tuyên ngôn độc lập, khai sinh Nhà nước ta (2-9-1945), Chủ tịch Hồ Chí Minh đă đề nghị Chính phủ :“Thực dân và phong kiến thi hành chính sách chia rẽ đồng bào Giáo và đồng bào Lương để dễ thống trị. Tôi đề nghị chính phủ ra tuyên bố: tín ngưỡng tự do và Lương Giáo đoàn kết.” Như tŕnh bày phần trên và nghiên cứu cẩn thận lời tuyên bố của Hồ chí Minh, chúng ta thấy rằng tập đoàn đảng mafia nói một đường nhưng làm một nẻo. Những lời tuyên tuyên bố của họ Hồ cũng chỉ là sự lừa phỉnh v́ ngay sau khi kiểm soát được phân nửa đất nước là miền Bắc, Hồ chí Minh dùng ngay bạo lực để triệt hạ Tôn giáo dân tộc. Ngày nay, tập đoàn đảng mafia nhắc lại lời tuyên bố của họ Hồ là không ngoài mục đích tái xử dụng những mánh khóe của họ Hồ. Nhưng chúng lầm, lầm to v́ không lượng định được sự khác biệt về kiến thức của người dân và thông tin đại chúng ngày hôm nay và giữa thế kỷ 20. Cũng từ sự khác biệt đó, chúng ta đang chứng kiến cũng như tự nguyện góp sức vào cuộc đấu tranh của dân tộc mà không qua lời kêu gọi của bất cứ ai. Hồ chí Minh nói :“Thực dân và phong kiến thi hành chính sách chia rẽ đồng bào Giáo và Lương để dễ thống trị…” Nhưng sự chia rẽ của thực dân là để thống trị chứ không có triệt hạ Tôn giáo như họ Hồ và cái đảng mafia của hắn đă và đang làm. Toàn bộ nhân dân Việt Nam đang đoàn kết đấu tranh để loại trừ đảng mafia cộng sản v́ sự sinh tồn và tiến bộ của dân tộc, chứ không phải chỉ có Lương Giáo đoàn kết đấu tranh cho tự do tín ngưỡng.

          Đảng mafia kết tội cha Lư đủ mọi điều, đồng thời cầm tù cha Lư 10 năm với tội danh “phá hoại khối đoàn kết nhân dân” vào tháng 12-1983. Đọc cái tội danh đó, người đọc cảm thấy có một cái ǵ lạ lùng không giải thích được v́ nó quá trừu tượng.  Hơn nữa, lại chỉ có một ḿnh cha Lư mà bảo rằng phá hoại khối đoàn kết nhân dân khi quyền lực lại nằm trọn trong tay đảng mafia, mà ở khoảng thời gian 1983 là “thời gian nội bất xuất, ngoại bất nhập”. Chính cái điều kết tội và bỏ tù cha Lư đăng trên tờ Nhân Dân nói lên cái tính độc tài, chuyên chính quán triệt của đảng mafia cầm quyền. Có nghĩa là đảng mafia muốn bắt ai, bỏ tù ai hoặc giết ai th́ chỉ cần phát minh ra cái tội và tạo trường hợp tùy theo nhu cầu rồi bắt người đó. Như vậy, sự tồn tại của đảng mafia là chỉ kéo dài sự khổ đau của dân tộc.

          Mới đây, tập đoàn đảng mafia đưa hai linh mục quốc doanh tên Vũ xuân Kỷ và Hồ thành Biên ra làm đề tài phản công cha Lư. Hai ông này theo Hồ chí Minh với cái lư tưởng “chống chủ nghĩa thực dân Pháp” nhưng thực tế là để kiếm huy chương của đảng mafia. “Chống chủ nghĩa thực dân Pháp” để đem lại cái ách thống trị tàn độc mới cho dân tộc là “chủ nghĩa cộng sản” th́ được tuyên dương là yêu nước; được ban huy chương v́ ḷng trung thành với đảng mafia; được ca ngợi là không trái với đạo lư tôn giáo (quốc doanh). Và cái tṛ hề trơ trẽn nhất, hai ông tôn giáo quốc doanh này hiện đang được đảng mafia dùng làm “mẫu người yêu nước, thực thi chính sách nhất quán về tôn giáo của đảng” để biện minh và tạo lư do truy tố cha Lư. Cha Lư, với lư tưởng “dân chủ, tự do cho dân tộc và tự do Tôn giáo” th́ được tập đoàn đảng mafia huy động bộ máy đàn áp, nhà tù, bôi nhọ ra trấn áp. Đó cũng là nguyên nhân mà nhân dân Việt Nam đứng sau lưng cuộc đấu tranh của Tôn Giáo.

          Pháp luật của chế độ đảng mafia thường được coi là pháp luật rừng v́ nó tùy thuộc vào từng cá nhân giới chức đảng có uy quyền trong tay. Ngày nay, v́ ở vào thời đại gọi mở cửa, đổi mới – đảng mafia cũng nói đến luật pháp cho ra dáng sang trọng, nhưng thực chất của nó chỉ là sự dọn đường cho một cuộc đàn áp mới. Sau khi chuẩn bị đầy đủ mọi hành trang làm nguyên cớ, tờ Nhân Dân viết tiếp :“Những hoạt động chống đối của Nguyễn Văn Lư đă vi phạm pháp luật một cách có hệ thống và rất nghiêm trọng, trái với đạo lư và nghĩa vụ công dân một quốc gia.” Đọc những lời buộc tội cha Lư khiến người đọc có cảm tưởng là đảng mafia chỉ có một con mắt nên nh́n sai đối tượng, v́ ông đang đấu tranh cho ước vọng của Tôn giáo và dân tộc. Nếu đảng mafia thực sự muốn t́m tội nhân đúng với tiêu chỉ đề ra như trên th́ nên mở thêm một con mắt nữa là sẽ thấy ngay Vũ xuân Kỷ và Hồ thành Biên, hai tên linh mục quốc doanh này đă theo Hồ gây ra cuộc núi xương sông máu trên đất nước Việt Nam.

          Đánh, vuốt, chụp mũ, mơn trớn… là những chiến thuật thấy được trong bài viết của đảng mafia. Tiếp theo là những lời có tính cách than van về những tài liệu của cha Lư viết, làm như đảng mafia dân chủ quá cỡ thợ mộc :“Thấy các tài liệu của ḿnh không được ai hoan nghênh, ông Lư lại đổ lỗi v́ chính quyền cấm đoán, cho nên “không ai dám đọc”. Hoàn toàn không phải thế. Chẳng qua không có ai hưởng ứng, chẳng có ai đếm xỉa, nếu không muốn nói là người ta bất b́nh…” Nếu những tài liệu của cha Lư không được ai hoan nghênh, không ai đọc, không ai hưởng ứng và bất b́nh… th́ tại sao tập đoàn đảng mafia lại huy động cả bộ máy thông tin, công an ra đối phó? Phương cách đối phó lại bằng những lời lẽ có tính cách hạ cấp mà những kẻ đầu đường xó chợ c̣n ngàn lần lịch sự hơn đối với một nhà tu hành! Bằng chứng là lời lẽ trên những số báo Nhân Dân ra ngày 6 và 8-3! C̣n cho rằng cha Lư đổ lỗi v́ “chính quyền” cấm đoán, cho nên “không ai dám đọc” th́ chắc chắn đó là sáng tác của đảng mafia. Bởi v́, theo như lời trên của cơ qua ngôn luận đảng mafia, tờ Nhân Dân, người dân sống dưới chế độ này có đủ mọi quyền tự do! Vậy tại sao những sách của bà Dương Thu Hương, những bài viết của ông Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc v.v… lại không được tự do xuất bản? Tại sao đảng lại t́m cách bắt, cô lập, gây khó dễ những người này? Một ít dữ kiện nêu ra đây cũng đủ chứng minh việc đàn áp cha Lư và những nhà lănh đạo các Tôn giáo khác ở Việt Nam hiện nay! Như thế, những lời than van của tập đoàn mafia cũng chỉ là một biện pháp v́ nó hiện ra ngay sau đó với những lời giận giữ  :Ai cho ông ta cái quyền “đại diện cho dân tộc và tôn giáo ở Việt Nam” để thực hiện hành vi xấu xa ấy?” Đảng mafia luôn mồm, luôn miệng tự ca tụng: nào là đảng anh hùng, đỉnh cao trí tuệ loài người, hướng dẫn năm châu đến đại đồng v.v… Thế mà lại tỏ thái độ  khiếp nhược với những lời trên! Và lời tuyên bố đó có phải là của cha Lư? Chắc chắn cha Lư không dại ǵ đi tuyên bố khơi khơi như vậy. “C̣n thực hiện hành vi xấu xa ấy…, cần ǵ phải đi t́m kiếm đâu xa, đọc bài báo th́ đủ biết ai làm điều xấu xa ấy ngay. Tuy nhiên, nếu t́nh trạng này cứ kéo dài th́ chỉ mất thời giờ v́ đối với đảng, ngày nay, nó được tính bằng đô-la. Hơn nữa, từ mấy tháng qua đảng bù đầu việc chia chác và tranh giành cái ghế tổng bí thư vẫn trong cảnh bế tắc. Để giải quyết mọi vấn đề, đảng nên làm một màn “chơi bạo” là tổ chức một cuộc “trưng cầu dân ư” tay đôi giữa cha Lư với bất cứ chóp bu nào của đảng: Lê khả Phiêu, Trần đức Lương, Đỗ Mười… dưới sự giám sát của Liên Hiệp Quốc, các tổ chức Bảo Vệ Nhân Quyền, Tôn Giáo… để t́m một tổng bí thư mới. Tập thể người Việt tỵ nạn ở hải ngoại xin đứng ngoài cuộc làm trọng tài v́, nếu tham dự cuộc bỏ phiếu, chắc chắn 99% số phiếu sẽ dồn cho cha Lư, số 1% c̣n lại là của các sứ quán, nằm vùng, tay sai… Như vậy là ăn hiếp đảng! Đảng nên yên tâm thực hiện điều này v́ cha Lư, chắc chắn 100%, không thèm làm tổng bí thư đảng mafia dù đồng bào trong nước dồn phiếu cho ông! Nên thử một keo cho rơ trắng đen!

          Hầu hết trong chúng ta, ai cũng biết việc Hồ chí Minh “Tôi tôi… Bác bác…” với Đức Trần Hưng Đạo qua bài thơ “Viếng đền Kiếp Bạc Hưng Đạo Vương”. Trong bài thơ đó, Hồ chí Minh hạ thấp vai tṛ cứu nước của Đức Trần Hưng Đạo chỉ ở tầm vóc quốc gia, với lời thơ “… Bác đưa một nước qua nô lệ…; c̣n hắn th́ “… Tôi dẫn năm châu đến đại đồng…” Sau khi chiếm được phân nửa đất nước, họ Hồ lại tự thăng thêm một cấp là gạt bỏ Tổ tiên qua câu viết trong sách sử của đảng mafia: “… Hồ chủ tịch là người thành lập nước Việt Nam…” Tuy trở thành cái xác khô nằm một đống ở Ba Đ́nh, Hà Nội – Đàn em của hắn cũng không quên t́m cách thăng hắn lên cao hơn nữa, đó mới thật là điều quái đăn trong lịch sử của loài người. Nhưng lần vinh thăng này có vẻ kín đáo, khéo léo hơn hai lần trước. Đọc tờ Nhân Dân số ra ngày 8-3, ở mục Dư luận phê phán những việc làm sai trái của ông Nguyễn Văn Lư do một Nhóm phóng viên của tờ báo thực hiện, đăng màn phỏng vấn các tín đồ, con chiên, nhân dân quốc doanh v.v… Rằng th́ là… lung tung phèng quá mức đến độ trở thành lố bịch. Tờ Nhân Dân viết: Một công dân (quốc doanh) tên Ka-nác cho biết: Ấp tôi có 210 hộ, 1.015 hộ khẩu. Mỗi hộ một cách thờ, người thờ Chúa, hộ thờ Phật, thờ ông Bổn, cũng có hộ thờ Bác Hồ… Nhà nước đâu có cấm đoán ǵ…” Những lời nói của cái ông gọi Ka-nác cho thấy Hồ chí Minh bắt đầu được thờ cúng như Đức Phật, Đức Chúa… có nghĩa là ngang hàng, và nét đặc thù :“…Nhà nước đâu có cấm đoán ǵ.” Như vậy, vai tṛ Hồ chí Minh từ trên chân Đức Trần Hưng Đạo, đến gạt bỏ cả Tổ tiên… để sau cùng là ngang vai vế với Đức Phật, Đức Chúa. Một tên trùm đảng mafia mà bây giờ có hộ thờ th́ cái hộ đó phải là chi bộ của đảng mafia. Có điều thắc mắc là không biết đảng mafia có kế hoạch bắt buộc mafia quốc tế thờ Hồ hay chưa?

          Đây là lần đầu tiên, đảng mafia huy động toàn bộ hệ thống truyền thông, quân đội, công an và cả bộ ngoại giao để đối phó. Vấn đề cho thấy tầm mức nghiêm trọng, không phải chỉ đối phó với cha Lư mà là đối phó với dân tộc Việt Nam. Từ hàng ngàn năm, Tôn giáo không chỉ thể hiện vai tṛ thăng tiến văn hóa, xă hội… mà c̣n đóng góp vào việc giữ ǵn và phát triển quốc gia để nước Việt Nam tồn tại cho đến ngày nay. Một lần nữa, Tôn giáo lại chứng minh cái sức mạnh nội tại trong công cuộc đấu tranh phục hồi đất nước đang trong bể nạn bởi tập đoàn vô thần gọi đảng cộng sản Việt Nam gây ra. Nói tóm lại, “Cuộc đấu tranh - v́ dân chủ, tự do và nhân quyền của nhân dân Việt Nam ngày hôm nay - mới thực sự là tiếng chuông ngân vang từ nghĩa trang lịch sử báo cho tập đoàn đảng mafia biết: Sắp đến giờ động quan!”

Lư Tuấn

Ngày 26 – 03 - 2001