Các Hội Ái Hữu Mới

Lư – Tuấn


          Trên hệ thống internet, tờ Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của đảng mafia cộng sản Việt Nam, số 868, phát hành ngày 16-08-01, đăng bản văn những dự trù sửa đổi, bổ sung hiến pháp 1992 của tập đoàn này. Bản văn không cho thấy điều ǵ mới mẻ và nó hoàn toàn không đả động đến điều 4 hiến pháp 1992, có nội dung như sau:


“Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ chí Minh, là lực lượng lănh đạo Nhà nước và xă hội…”


          Bản văn đưa ra những điều chỉnh nhằm đảm bảo việc nắm giữ quyền lực chặt chẽ hơn tức là bảo vệ quyền lợi mà các công ty quốc doanh là tài sản của riêng chúng; tư doanh th́ phải qua sự giám sát của đảng mafia.

          Mặc dù không có một lời, một chữ nhắc đến điều 4 hiến pháp 1992, nhưng những điều khoản dự trù sửa đổi, bổ sung đă phơi bày ra ánh sáng với ngôn ngữ mị dân mà nội dung chỉ nói lên sự củng cố, xác quyết dứt khoát rằng đảng mafia cộng sản Việt Nam là: Lực lượng duy nhất toàn quyền và độc quyền lănh đạo đất nước Việt Nam. Nguy hiểm hơn nữa, nó trở thành chứng chỉ hợp pháp những tài sản của nhân dân Việt Nam bị cướp hiện nằm trong tay cộng đảng mafia. Thực chất của sự sửa đổi, bổ sung này là nhằm đưa đến việc che chở các tay tổ chóp bu của đảng mafia là những tỷ phú, triệu phú đô-la khi về hưu mà nhân dân Việt Nam gọi chúng là “tư sản đỏ” (thực tế th́ bọn này không có chút nào xứng đáng để được gọi là “tư sản” dù có chữ “đỏ” theo sau. Cách gọi này là chỉ vào những người có khả năng về kinh doanh, công thương, kỹ nghệ v.v… đem lại lợi ích cho quốc gia dân tộc. C̣n tập đoàn đảng mafia cộng sản Việt Nam chỉ là những tên cướp, ăn cắp th́ làm ǵ có được cái khả năng tốt đẹp đó để được gọi là “tư bản”. Ước mong quư vị độc giả đồng ư từ “tư sản đỏ” đồng nghĩa với “ăn cướp, ăn cắp…” để từ “tư sản” không bị ô uế). Khi chúng tại chức th́ vợ con, họ hàng, tay chân đệ tử giữ vai tṛ kinh doanh dưới ô dù của đảng qua người chồng, hoặc người vợ, hoặc thân nhân là giới chức đảng. Nó cũng có nghĩa là một dự trù gây khó khăn cho những chính quyền sau này nếu, hoặc v́, áp lực đấu tranh của dân tộc bắt buộc chúng phải chấp nhận hủy bỏ điều 4. Nêu lên điều này là v́ nh́n vào thực trạng xă hội Việt Nam, người dân Việt Nam đă hoàn toàn khánh tận, kiệt quệ sau những trận đánh “tư bản” qua các chiến dịch “cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh, vùng kinh tế mới…” th́ làm ǵ c̣n tư sản, tư nhân, tư bản nội địa, chỉ có “tư sản, tư nhân, tư bản đỏ” là các chóp bu cùng các tay chân của đảng mafia và… tư sản, tư nhân, tư bản Việt (tỵ nạn) ở hải ngoại về hợp tác với chúng. Hai lớp “tư sản, tư nhân, tư bản đỏ chính gốc” và “tư sản, tư nhân, tư bản Việt tỵ nạn” sẽ cấu kết với nhau thành một liên minh trong tương lai và sẽ được hậu thuẫn, bảo vệ bởi lá bùa hiến pháp mà chúng đang ḥ hét, kêu gào, lấy ư kiến dân… trong việc sửa đổi, bổ sung. Như vậy, dù có hủy bỏ điều 4 th́ quyền lực vẫn nằm trong tay cộng đảng mafia v́ toàn bộ kinh tế quốc gia sẽ vẫn nằm trọn trong tay lớp “tư sản, tư nhân, tư bản đỏ” và “liên minh” của chúng. Chúng ta đă thấy thái độ cùng sự bào chữa, bênh vực, chống đỡ cho chế độ cộng đảng mafia của một số nhà đầu tư Việt gốc tỵ nạn đang làm ăn ở Việt Nam kể từ khi có cái gọi là “đổi mới, mở cửa”.



          Ở lời mở đầu của bản hiến pháp 1992, chúng viết:



          “Dưới ánh sáng của chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ chí Minh, thực hiện Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xă hội, phát huy truyền thống yêu nước, nêu cao tinh thần tự lực, tự cường xây dựng đất nước… (những chữ có gạch bên dưới là cụm từ bổ sung của bản hiến pháp)”.

          Nh́n lại lịch sử, người Việt Nam nào cũng có niềm tự hào ḷng yêu nước của Tổ Tiên đă hy sinh bảo vệ và phát triển đất nước, rồi mới đến bản thân của riêng ḿnh. Nhưng điểm tự hào này đă, đang và sẽ bị tập đoàn cộng đảng mafia lợi dụng và xử dụng cho những mục tiêu bất chính của họ. Phát huy truyền thống yêu nước là đặc tính tự nhiên và thiêng liêng của bất cứ dân tộc nào trên trái đất này. Nhưng người dân Việt Nam không thể phát huy và thực hiện yêu nước v́ bị bắt buộc phải “yêu chủ nghĩa xă hội” khi mà nó lại là kẻ thù của dân tộc Việt Nam; khi mà, tập đoàn đầu lănh xă hội chủ nghĩa là tập đoàn bán nước, bán dân… để bảo vệ quyền lực của bè nhóm họ – đảng cộng sản Việt Nam - điển h́nh là Hoàng Sa và một phần đất dọc biên giới ở phía Bắc mới đây; người dân Việt Nam bị bán dưới nhiều h́nh thưc để trả nợ chiến tranh cho tập đoàn này. Những điều đó cho thấy cụm từ “phát huy truyền thống yêu nước” chỉ là lời kêu gọi đảng viên, cán bộ, tay sai, c̣ mồi hăy yêu đảng và tận tâm trung thành hơn nữa v́ đă, đang và sẽ có quyền lợi cùng làm bông hồng gởi cho “Việt kiều yêu nước” ở hải ngoại để kiếm thêm đầu tư và ngoại tệ. Quan trọng hơn nữa, nó cũng là lời kêu gọi giai cấp “tư sản đỏ”“liên minh” đoàn kết để chuẩn bị cuộc chiến mới với nhân dân Việt Nam. Điều này nằm trong câu nói “lơ lửng” của tổng bí họ Nông trong bài diễn văn “Bế mạc lớp nghiên cứu, quán triệt Nghị quyết đại hội IX của Đảng” đăng trên tờ Nhân Dân số 852, phát hành ngày 31-07-01 trên hệ thống internet của chúng.



          Trước khi đi vào thực tế câu nói “lơ lửng” của họ Nông, xin duyệt qua bài diễn văn khai mạc khóa học một tuần cho cán bộ chủ chốt các tỉnh, thành phố và các cơ quan trung ương khai mạc ngày 23-07-01 tại Hà-nội, đăng trên tờ Nhân Dân số 850, phát hành ngày 29-07-01. Tổng bí họ Nông huấn thị:

          “… Tuy nhiên, có đường lối đúng lại phải có nhận thức thống nhất đứng đắn trong toàn Đảng mới tạo ra sức mạnh. Nếu nhận thức không thống nhất, thiếu sâu sắc, tổ chức thực hiện không nghiêm, không tốt th́ đường lối đứng đắn đă được xác định vẫn khó đi vào cuộc sống, thậm chí bị vận dụng sai lệch…”



          Việc dùng uyển ngữ lắt léo trong tuyên truyền là sở trường của tập đoàn cộng đảng mafia. Câu huấn thị trên cố ư chứng minh rằng t́nh trạng đất nước tan hoang không phải lỗi của các chóp bu đảng, mà là do thuộc cấp không thấu triệt được “đường lối đúng đắn đă được xác định… để thống nhất hành động mới tạo ra sức mạnh”, nên nó “không đi vào cuộc sống, thậm chí bị vận dụng sai lệch”. Vậy th́ cái “lớp nghiên cứu đường lối, quan điểm Nghị quyết Đại hội IX do Ban Bí thư mở cho các cán bộ chủ chốt các tỉnh, thành và các cơ quan trung ương” trên nguyên tắc, nhất là đối với người đọc ở hải ngoại, là gợi lên h́nh ảnh đảng hoàn toàn có ư xây dựng, v́ dân, v́ nước nên mới có cái lớp học đó để chấn chỉnh những sai lầm do cấp nhỏ của đảng gây ra v́ không “thống nhất tư tưởng và hành động theo những nghị quyết của đảng…” Và cái lớp học đó cũng là cái “mốc” mà họ Nông kỳ vọng là “quyết định thành công sự lănh đạo của đảng trong từng thời kỳ cách mạng…”, v́ thời kỳ này là của họ Nông. Nhưng thực tế lại có thêm vấn đề khác hiện lên rằng đó chỉ là một kiểu chơi chữ để chạy tội và, cũng từ cách chạy tội này, chúng ta thấy một số “tép riu” bi tế thần nhưng các chóp bu th́ “b́nh chân như vại”, cùng lắm th́ chỉ ngồi chơi xơi nước hoặc về hưu non như Lê khả Phiêu. Nhưng nghị quyết th́ cứ nghị quyết, nói ǵ th́ cứ nói, huấn thị ǵ th́ cứ huấn thị… cuối cùng th́ cái đuôi cũng phải ḷi ra. Và cái đuôi đó được tổng bí họ Nông diễn giải:



          “Thống nhất nhận thức là vấn đề quan trọng hàng đầu để dẫn tới thống nhất hành động thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng. V́ vậy, một trong những nhiệm vụ quan trọng đầu tiên của chúng ta hiện nay là phải làm cho mỗi cán bộ, đảng viên, mỗi người dân được quán triệt một cách sâu sắc cả trong nhận thức và hành động theo đường lối, quan điểm và các quyết sách do Đại hội IX xác định và có những biện pháp thiết thực, tổ chức đưa Nghị quyết vào cuộc sống. Việc học tập quán triệt nghị quyết của Đảng là quyền lợi, đồng thời nghĩa vụ của mỗi đảng viên…”



          Tổng bí họ Nông cứ lải nhải măi huấn thị “thống nhất nhận thức, hành động để thực hiện nghị quyết đảng…” thấy quá… thừa! V́ đảng luôn luôn thống nhất nhận thức… để dẫn tới quán triệt sâu sắc và thống nhất hành động phải nói là tuyệt vời. Xin đơn cử: Đảng luôn luôn quán triệt và thống nhất trong việc bán nước, bán dân, giết người, hành hạ con người, ăn cướp, ăn cắp… và bây giờ c̣n thống nhất hơn nữa v́ những hành động của đảng được lá bùa “hiến pháp” che chở. Nhưng tổng bí họ Nông đă huấn thị tất phải có nguyên nhân. Đó chính là câu diễn giải ở trên:



          “Việc học tập quán triệt nghị quyết của Đảng là quyền lợi…



          Quyền lợi ǵ? Quyền lợi ǵ… th́ ai cũng biết và biết ngay sau ngày 30-4-1975! Nhưng ngày nay, vấn đề quyền lợi lại được chính thức đặt ra trong một lớp học gọi là “nghiên cứu đường lối, nghị quyết… của đảng” cho các cấp cao th́ nó phải có ư nghĩa là một sự dằn mặt :“Khi các đồng chí trở về nhiệm sở làm ăn… phải nhớ chia chác thống nhất (tức đồng đều) theo đúng nghị quyết và văn kiện Đại hội IX cùng huấn thị ngày hôm nay (của tôi). Hăy nhớ và nh́n cái gương của phe cánh Lê khả Phiêu làm bài học!” Huấn thị này của Nông tổng bí lại càng rơ rệt hơn khi hắn nhấn mạnh:



          “Việc phổ biến, quán triệt nghị quyết là trách nhiệm nghĩa vụ, nhưng đồng thời là quyền lợi của cấp ủy các cấp…”



          Tóm lại, qua kinh nghiệm, ta thấy rơ là cứ mỗi lần thay đổi lănh đạo của tập đoàn cộng đảng mafia, người lănh đạo mới của phe nắm quyền nào cũng phải lo củng cố phe ḿnh để vơ vét. Nhưng lần này, Nông tổng bí có vẻ “rét” nên dùng cái lớp học “nghiên cứu” bắn tín hiệu cho các phe phái khác biết là “họ Nông này cũng là người rất sành điệu nghệ ăn chơi. Không ai mất phần!” Và cái đặc điểm của huấn thị, dù dùng mỹ ngữ che đậy nhưng nó cũng hiện ra nét đặc thù của cuộc làm ăn chia chác giữa những tay chơi là các chóp bu đảng mafia cộng sản Việt Nam. Đó là phần mở đầu lớp học.

          Phần bắn tín hiệu về cuộc làm ăn, áp phe đă tạm giải quyết xong giữa các nhân vật cao cấp. Một tuần lễ sau, vào ngày bế mạc lớp học, Nông tổng bí lại xuất hiện và kè kè trong tay cái huấn thị mới toanh. Sau khi hoa ḥe, hoa sói… về đạo đức; biểu dương ư thức trách nhiệm, gương mẫu; quán triệt nghị quyết, văn kiện đại hội và không quên tự đề cao “đảng”… rằng th́ là… “Nghị quyết của Đại hội là kết tinh trí tuệ của toàn Đảng (!), toàn dân… (sic…k)” – Xin tạm ngưng ở đây trong chốc lát v́ có ư kiến cần tŕnh bày trước khi đi sâu vào nội dung của huấn thị - Ư kiến nêu ra đây là sự minh xác với Nông tổng bí rằng “kết tinh trí tuệ của toàn Đảng th́ đó là chuyện riêng của tập đoàn bọn ngươi… C̣n vơ quàng cả Toàn Dân th́, xin lỗi, bỏ đi dượng Tám!” Dân tộc Việt Nam đâu có dính líu đến cái bọn người ăn cướp, ăn cắp như lũ ngươi… thế mà cứ mỗi lần đảng lũ ngươi mở miệng th́ bô bô phang đại là “của toàn dân”. Ối giời ơi, nghe mà phát khiếp! Đảng ơi là đảng… mafia! Xin khép cái mỏ vẹt lại cho làng nước nhờ. Nhớ nghen!

 


          Giờ xin nói về cái “lơ lửng” của Nông tổng bí. Trước khi bắn ra cái “lơ lửng”, Nông tổng bí vẽ vời con đường ngời sáng, huy hoàng cho một nước Việt Nam công nghiệp hóa để “sớm” thoát khỏi t́nh trạng của một nước kém phát triển nhưng phải chờ đến năm 2020 trở đi. Nhớ lại sau ngày 30-4-75, Lê Duẩn tuyên bố :

          “Việt Nam chỉ cần mười năm dưới sự lănh đạo của đảng (mafia), dưới ánh sáng Mác-Lênin và tư tưởng Hồ chí Minh, chúng ta sẽ bắt kịp Nhật Bản!”

          Câu tuyên bố đó, đảng mafia chỉ có ư cho mọi người dân biết một nửa sự thật. C̣n nửa sự thật khác, phải đợi đến mười lăm năm sau khi thế cuộc bắt buộc cộng đảng mafia phải “đổi mới, mở cửa” để sinh tồn, mọi người mới bật ngửa ra rằng nước Việt Nam được liệt vào hạng nghèo đói nhất thế giới và, đặc biệt hơn nữa, Việt Nam bắt kịp Nhật theo mô h́nh của hai thành phố ăn bom nguyên tử là Hiroshima và Nagasaki trong thế chiến thứ hai, nghĩa là láng coóng như chùi! Ngày nay, hơn một phần tư thế kỷ, cái đảng mafia này với một Tổng bí mới, có lẽ rút được kinh nghiệm từ lời tuyên bố của Lê Duẩn, nên Nông tổng bí hứa hẹn với người dân dài hơn mười năm, tức là ráng… chờ thêm một thế hệ nữa: 20 năm! Nhưng lần hứa hẹn này, Nông tổng bí có vẻ tự tin hơn. V́ dù sao đi nữa, Việt Nam cũng đă xây cất được một số cơ sở như hotel, nhà hàng, vũ trường v.v… Quá tŕnh cho thấy cứ mỗi lần một Tổng bí mới nhậm chức th́ người dân Việt Nam lại được nghe lời hứa hẹn… mới cắt chỉ và phải nhiểu nước miếng thèm thuồng, chờ đợi, hy vọng cho đến khi nắp ván thiên đóng lại. Bao nhiêu Tổng bí nhậm chức từ 30-4-75 đến nay là có bấy nhiêu lời hứa hẹn. Âu đó cũng là những hoạt cảnh của vở tuồng “Cách mạng cộng sản và nước Việt Nam dưới ánh sáng Mác-Lênin cộng tư tưởng Hồ chí Minh”. Nói thế cho qua đoạn trường ngày tháng nhàm chán v́ cứ phải nghe: đại hội, nghị quyết, quán triệt, sâu sắc, thống nhất, chủ trương, chính sách để tiến lên xả hội chủ nghĩa mà đích là do chú Cuội đặt ra. Chẳng hiểu khi cái gọi là chủ nghĩa xă hội hiện h́nh th́ giống như con ǵ? Chắc giống con ễnh ương kêu ộp oạp và nhảy nhót lung tung trong đêm tối của mùa hè? Cái này chỉ có chú Cuội biết được!

          Ba hoa chích cḥe một lúc, Nông tổng bí có lẽ nh́n ra t́nh trạng đảng mafia sắp bị nhân dân Việt Nam cho đi tàu suốt, nên báo động:


          “Đây là vấn đề sống c̣n đối với sự nghiệp của chúng ta…”


          Đúng, Nông tổng bí quả là láu cá để thấy được điều đó. Nhưng tiếc thay, cái láu cá đó không được dùng vào việc đáp ứng nguyện vọng của dân tộc Việt Nam là: xé bỏ điều 4 của cái gọi là “hiến pháp” cùng thực thi dân chủ, tự do và tôn trọng, bảo đảm quyền sống, quyền làm người của nhân dân Việt Nam. Đằng này, Nông tổng bí lại dùng cái láu cá của ḿnh vào việc củng cố bộ máy đàn áp của đảng mafia để đối phó với nhân dân Việt Nam trong những ngày tháng sắp tới, qua huấn thị:


          “Điều đó yêu cầu mỗi cấp, mỗi ngành, mỗi địa phương, cơ sở và mỗi người phải tiếp tục đổi mới tư duy mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn, chủ động, năng động, sáng tạo trên cơ sở lập trường, quan điểm, chủ trương, chính sách của Đảng, sáng tạo các mô h́nh mới, cách làm ăn mới có hiệu quả để vươn lên, không thụ động, ỷ lại vào trung ương…”


          Huấn thị này cho thấy đảng sẽ có những thay đổi thích ứng trong việc nắm vững và kiểm soát tuyệt đối nền kinh tế quốc gia. Bản hiến pháp sửa đổi, bổ sung sẽ là nền tảng hậu thuẫn cho những cuộc làm ăn, áp phe dưới sự che chở của bộ máy đàn áp, tức là đảng. Nó nằm trong câu :“… sáng tạo trên cơ sở lập trường, quan điểm, chủ trương, chính sách của đảng…” Đồng thời, các cấp chủ chốt các tỉnh, thành và các cơ quan trung ương, trong tương lai, sẽ có đủ mọi thẩm quyền điều động bộ máy đàn áp để đối phó với những diễn biến cản trở việc làm ăn, áp phe của “đảng” ở các địa phương, và những cản trở đó là cuộc đấu tranh cho dân chủ, tự do và nhân quyền của nhân dân Việt Nam. Sau đó, Nông tổng bí xác định về con đường đi lên xă hội chủ nghĩa Việt Nam nêu trong văn kiện Đại hội số 9, cho đó là thành quả nhiều năm của “đảng cộng sản Việt Nam qua quá tŕnh t́m ṭi, tổng kết… và được đúc kết qua nhận thức đứng đắn về chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng họ Hồ…” rồi nhấn mạnh:


          “V́ vậy, chúng ta không được động dao trên những vấn đề nguyên tắc nêu trong văn kiện Đại hội về mục tiêu, lư tưởng của cách mạng…”

          Tại sao lại có vấn đề nhấn mạnh nêu trên? V́ ngày nay, mọi tầng lớp trong đảng đă biết xử dụng nhuần nhuyễn ngoại tệ mà đồng đô-la Mỹ là căn bản cho từ cái túi riêng đến mọi công tŕnh được phổ biến trên hầu hết báo chí đảng. Viên kẹo cao su đô-la đă ngấm vào lục phủ ngũ tạng làm “tẩu hỏa nhập ma” mọi giai tầng trong đảng tạo nên t́nh trạng gọi là “tham nhũng” từ trên đầu xuống đến gót chân. Một t́nh trạng mà bao đời tổng bí đă phải kêu gọi khan cuống họng, tổ chức không biết bao nhiêu lớp học tập, nhưng không thu đạt được kết quả nào và nó trở thành “ung thư” bất trị. Nguyên nhân này không có ǵ là bí ẩn mà nó nằm ngay trước mắt, mọi người đều thấy, các tổng bí cùng mọi cấp trong đảng mafia cũng thấy… nhưng không ai có đủ sức mạnh và can đảm gỡ viên kẹo cao su ngọt lịm đó bởi nó đă biến thành xương, thịt và máu trong người của mọi người trong đảng. Nếu không tin, xin hỏi “đồng chí” cố vấn Lư Cống tức Đỗ Mười… th́ biết ngay! Ngày xưa, khi thiến con heo th́ được trả thù lao một số tiền + hai ḥn “bi” của con heo + một quả trứng gà cho heo nọc. Nay Lư Cống, chỉ cần bắt tay tổng thống Đại Hàn th́ “vuốt” ngay được một triệu đô. Phẻ re! Hiểu được điều đó, Nông tổng bí thấy rằng lời lẽ trong huấn thị có thể làm các “học viên dao động” trong việc làm ăn, áp phe làm giàu nên giải thích với lời lẽ có tính cách huấn lệnh “không được động dao…trên những vấn đề nguyên tắc nêu trong văn kiện Đại hội về mục tiêu, lư tưởng của cách mạng…” v́, mọi người trong đảng phải hiểu, chỉ có con đường tiến lên chủ nghĩa xă hội mới đích thực là con đường đem lại sự giàu sang phú quí cho đảng viên. Tóm lại, muốn có cuộc đời giàu sang th́ phải tận trung hơn nữa cùng thi hành đúng những mệnh lệnh của đảng. Đó là chiêu bài kết chặt đảng thành một khối để sẵn sàng đối diện cuộc đấu tranh với nhân dân Việt Nam gói ghém trong câu nói “lơ lửng” của Nông đức Mạnh như sau:


          “… về giai cấp và đấu tranh giai cấp ở Việt Nam hiện nay…”

         
          Khi nói đến giai cấp, chúng ta nhớ ngay cái gọi là đấu tranh giai cấp do Hồ và đảng mafia cộng sản Việt Nam phát động khi tiếm được quyền thống trị. Dùng giai cấp để khơi dậy hận thù giữa những gia cấp trong xă hội đưa đến t́nh trạng bất ổn để đảng mafia cộng sản Việt Nam tiếm quyền thắt chặt cái gọi sợi dây chuyên chính, đưa toàn dân vào thân phận nô lệ cho tập đoàn mafia cộng sản tiếm quyền. Câu huấn thị trên của Nông tổng bí có ư nhắc nhở các cấp về nhiệm vụ của họ (tức là của đảng) đang và sẽ phải đối phó: Vấn đề giai cấp tại Việt Nam hiện nay. V́ Việt Nam, dưới sự lănh đạo của đảng mafia, chỉ có hai giai cấp, đó là: Giai cấp cầm quyền giàu có (nhờ ăn cướp, vơ vét tài sản của nhân dân) với hai triệu đảng viên; c̣n lại là toàn thể nhân dân Việt Nam. Cuộc đấu tranh của dân tộc Việt Nam là một đảo ngược khiến chúng từ vai chủ động đấu tranh giai cấp trở thành chống đỡ cho giai cấp (đảng mafia), giai cấp của những kẻ cướp đang cố thủ bằng mọi giá để bảo vệ quyền lực tức là đặc quyền đặc lợi của chúng. Từ lớp học này, đảng mafia cộng sản Việt Nam qua Nông đức Mạnh, khẳng định chính sách thẳng tay đàn áp nhân dân Việt Nam trong tương lai, đồng thời trấn an và động viên tinh thần các cấp trong đảng. Miếng mồi quyền lợi là căn bản của cuộc chống đỡ này.



          Quan sát cẩn thận những thay đổi của tập đoàn cộng đảng mafia trong suốt quá tŕnh hơn một phần tư thế kỷ qua, ta có thể rút ra kinh nghiệm rằng :“Những ǵ có tính cách tŕnh diễn và phổ biến rộng răi của chúng chỉ là cảnh màu mè riêu cua trong tiến tŕnh tuyên truyền lừa bịp mà thôi.” Ngoài ra, nó cũng sẽ là đề tài cho những nhóm tay sai ở hải ngoại gây nên cuộc “trăm hoa đua nở” trên trận tuyến thông tin báo chí với những giải thích, ca tụng việc sửa đổi, bổ sung hiến pháp là điều cần thiết cho vấn đề dân chủ ở Việt Nam, và cũng là quảng cáo cho cái “trí thức” của Nông đức Mạnh. Đă có một vài bài viết phê b́nh về những sửa đổi, bổ sung này xuất hiện trên các phương tiện truyền thông ở hải ngoại. Nhưng những phê b́nh đó chỉ mang tính chất chung chung, nếu không muốn nói là gián tiếp ngợi ca, v́, điểm chính là điều 4 hiến pháp th́ không thấy quư vị đó nhắc nhở đến! Thế là cuộc tranh luận để làm mất th́ giờ của cộng đồng người Việt ở hải ngoại đă được những tay sai của chúng bắn phát súng khởi hành? Chắc chắn chúng sẽ dùng chủ đề này buộc tội chúng ta là những người “chống cộng quá khích”, v́ tiếp tục đấu tranh cho dân chủ, tự do và nhân quyền của dân tộc. Cuộc đấu tranh đầy chính nghĩa của dân tộc Việt Nam bắt đầu đi vào khúc quanh vô cùng quan trọng.


          Sửa đổi, bổ sung hiến pháp; mở các lớp học cho đảng viên, cán bộ; mở các mặt trận tư tưởng, văn hóa ở hải ngoại cũng sẽ thất bại như từng thất bại. Nguyên nhân là v́ đảng đă mù nên không thấy vấn đề quan trọng bậc nhất đem lại chiến thắng cho đảng, đó là: Thành lập các hội ái hữu! Điểm đặc biệt của các hội ái hữu mới là phải có danh xưng, huy hiệu gồ ghề th́ mới mong tác động và thu hút được hội viên cùng hầu bao của “ngụy” ở hải ngoại. Thí dụ: 

          1- Hội Ái hữu Thiến Heo với huy hiệu: Một tên điên ngồi cười trên ngọn cây bàng. Hội sẽ do Lư Cống làm chủ tịch (1).        

          2- Hội Ái hữu Cai Đồn Điền Cao-Su của Pháp với huy hiệu: Cây Cao-su trụi lá. Hội sẽ do “đại tướng” Lê đức Anh làm chủ tịch (2).  

          3- Hội Ái hữu Hang Pắc-Pó với huy hiệu: Lăo già râu dê và cô gái người Tày thi bơi ở suối Lênin. Hội sẽ do Nông đức Mạnh lănh đạo (3).   

          Đây là con đường ngắn nhất, đơn giản nhất, đỡ tốn kém nhất, dễ dàng nhất và chắc ăn như bắp. Mại dzô! C̣n “đảng” cứ tiếp tục dùng các nằm vùng, tay sai, c̣ mồi và các tổ chức, hội đoàn ngoại vi như “Vịt ḱu iêu vẹm” th́ hỏng bét! 

          Uyển ngữ “lấy ư kiến dân” trong việc sửa đổi, bổ sung hiến pháp không c̣n lừa gạt được ai v́ ngay ư kiến của một người có bề dầy công trạng, có những huy chương, huân chương đủ loại trên ngực áo… như tướng của “đảng” là Trần Độ, chẳng những “đảng” bỏ ngoài tai mà c̣n hỏi thăm sức khỏe dài dài… bằng cách cho công an chận đường, bít lối, tịch thâu hồi kư của ông ta v.v…. Cách đối xử của “đảng” cho thấy cuộc đời làm tướng của cộng sản đang đi vào ngơ cụt v́ dám đưa ư kiến đ̣i hủy bỏ điều 4 hiến pháp, dù chính ông Trần Độ cũng từng là một nhân tố quan trọng góp phần tạo dựng ra nó. Nh́n diễn tiến hành động đó, ta có thể kết luận rằng :“Đảng cộng sản Việt Nam, dù có thay h́nh đổi dạng như con tắc kè, kỳ nhông hay con ǵ ǵ… chăng nữa, nhưng bản chất đă là mafia th́ muôn đời sẽ là mafia!” Chỉ c̣n con đường duy nhất là đấu tranh và giữ vững niềm tin đấu tranh th́ mới tạo ra cơ hội để thực hiện những ước vọng dân chủ, tự do và nhân quyền trên lănh thổ Việt Nam. Bài học đấu tranh của các dân tộc Đông âu và đặc biệt là Liên xô vẫn c̣n cháy sáng ở chân trời.     

          Chú thích:   

1) Đỗ Mười khi c̣n ở quê (Yên sở, Thanh tŕ, Hà nội), có tên là Cống, làm lư trưởng kiêm công nhân thiến heo. Sau cái gọi là cải tạo tư sản ở Bắc Việt Nam khoảng 1960, Đỗ Mười v́ giết quá nhiều người nên bị điên. Tuy vậy vẫn được họ Hồ phong cho làm phó thủ tướng. Mỗi lần lên cơn, Mười lại leo lên ngọn cây bàng ngồi cười một ḿnh cả đêm.      

2) Lê đức Anh nguyên là một cai ác ôn ở đồn điền cao su Tây Ninh của thực dân Pháp trước đây.         

3) Hồ chí Minh khi trốn ở hang Pắc-pó (Cao Bằng) đặt tên gịng suối chảy qua hang là “suối Lênin”. Một thiếu nữ người Tày làm liên lạc và người đưa cơm cho Hồ, được Hồ giúp cho có “bầu” và sau đó sinh ra thằng nhỏ mang họ Nông. Họ Hồ và thiếu nữ người Tày đó thường tắm chung ở con suối mà Hồ đặt tên là Lênin. H́, h́… thật là vừa t́nh vừa lập trường vững như giường ḷ-xo, nệm mút-sờ (mousse) vậy!!!     

Lư Tuấn      
Tháng 8 - 2001