Ông Bùi Tín

và bức thư t́nh cảm “anh em ruột thịt…”

 

Lư Tuấn

 

Xin nêu lên vài ư kiến về bức thư của ông cựu đại tá “quân đội nhân dân”, cựu phó tổng biên tập báo Nhân dân, nhà báo Bùi Tín, đề ngày 15/09/2003 gửi ông cựu tướng Lư Ṭng Bá, vừa được phổ biến trên các hệ thống internet.

    Mở đầu bức thư, ông Bùi Tín viết:

    -“Qua anh, nhân dịp này, tôi xin gửi tới anh em cựu chiến binh của miền nam trước đây những t́nh cảm anh em ruột thịt của một cựu chiến binh QĐND miền bắc, mà do những hoàn cảnh lịch sử đă dẫn đến cuộc chiến tranh kéo dài, khốc liệt, huynh đệ tương tàn, với hậu quả c̣n kéo dài đến tận ngày nay”(Những chữ có gạch phía dưới là do người viết bài tự ư gạch)

    Để ngoài những lời viết với giọng kẻ cả, chỉ xin nói về vấn đề liên hệ cuộc đấu tranh của người tị nạn cộng sản hiện nay mà ông Bùi Tín, một tay viết chuyên nghiệp, một tay tuyên truyền lăo luyện của đảng Việt gian cộng sản, đang t́m cách bẻ lái con tàu đấu tranh đi vào biển rộng mênh mông không định hướng. Đồng thời, cũng xin không đề cập đến t́nh bạn giữa ông Bùi Tín và ông Lư Ṭng Bá, theo như lời giới thiệu bức thư của ông Bùi Tín.

    Như mọi người đều biết, ngụy quyền Hà-nội đang cố gắng dùng tuyên truyền, tuyên vận để biến cuộc xâm lược miền Nam thành cuộc chiến: quốc cộng, ư thức hệ, huynh đệ tương tàn v.v… mà tác dụng cuả nó là:

    -“Để đánh tan ư nghĩa “xâm lược” nước Việt Nam Cộng Ḥa bằng quân sự mà thực chất là: Hồ chí Minh và đảng cộng sản thi hành nhiệm vụ mở rộng thuộc địa cho đế quốc đỏ Nga-xô. Và nhất là đưa nhiều người vào cuộc tranh luận không lối thoát do chúng đề ra, tức là chiến trường do chúng lựa chọn, mà hậu quả là cuộc đấu tranh v́ dân chủ tự do cho đất nước Việt Nam bị ảnh hưởng v́ hoang phí thời gian vô ích.”

    Nếu b́nh tĩnh quan sát, ta có thể nhận thấy ngụy quyền Hà-nội đang cố hướng dẫn mọi người ở hải ngoại đi vào con đường lầm lẫn để chấp nhận ư kiến: cuộc chiến 54-75 là chiến tranh “quốc – cộng” tức là quốc gia – cộng sản; dẫn lần đến chiến tranh giữa ư thức hệ “chủ nghĩa quốc gia – chủ nghĩa cộng sản”; nhưng bất hạnh lại là “người Việt chém giết người Việt” thành cuộc chiến “huynh đệ tương tàn…” V́ những nguyên ủy đó, quốc gia – cộng sản đều ở vào trường hợp hiểu lầm nhau để đi đến kết luận là: Hồ và đảng cộng sản không phải là tay sai của đế quốc đỏ Nga-Tàu v.v… Tất cả những diễn tiến đó không nằm ngoài mục đích t́m cách tẩy xóa cụm từ “xâm lược miền Nam” bằng bạo lực quân sự của Hồ và đảng Việt gian cộng sản!

    Giản dị hơn, ngụy quyền Hà-nội muốn nó trở thành: Anh em đánh nhau th́ tại sao không thể dừng tay và đâu có ǵ đáng để tâm mà hận thù? Tại sao các anh không quên những phức tạp vớ vẩn đó mà ḥa giải ḥa hợp với chế độ (ngụy quyền) chúng tôi? Từ định hướng này, những bài viết, sách của ông Bùi Tín đều tập trung vào việc biến những kêu gọi đó thành hiện thực.

    Nội dung lá thư gửi ông Lư Ṭng Bá không có ǵ mới lạ ngoài tiến tŕnh đă được ngụy quyền Hà-nội hoạch định thành chính sách từ lâu, được ông Bùi Tín dùng cách diễn tả văn chương theo lối máu chảy ruột mềm, chẳng qua là làm tăng thêm t́nh cảm cùng sức thuyết phục đối với người đọc.

    Như chúng tôi đă tŕnh bày về cuộc chiến 45-75 trong bài “Hoan nghênh ông Bùi Tín”, là:

    -“Cuộc chiến giữa nhân dân Việt Nam chống những tên Việt gian, lính đánh thuê cho thực dân đỏ Nga-xô, Tàu cộng. Nghĩa là chống thực dân đỏ xâm lược…”

    Đây là nguyên nhân và chính nghĩa cho cuộc tiếp nối đấu tranh của tập thể tị nạn cộng sản ở hải ngoại.

    Tóm lại, chiến tranh “quốc-cộng, ư thức hệ, huynh đệ tương tàn” chỉ là những cái bẫy… nếu dính vào th́ vô t́nh coi đó là cuộc chiến giữa hai chủ nghĩa “quốc gia – cộng sản”, giữa người Việt dùng “chủ nghĩa (!)” đánh nhau để tranh quyền làm chủ đất nước Việt Nam, nên phải cùng chung với Hồ và đảng Việt gian cộng sản chịu tội trước nhân dân và đất nước; là phải cùng chia xẻ tội ác của Hồ và đồng bọn để chúng có lư do bạch hóa tội “xâm lược” làm bao triệu người Việt đă chết, bị chúng giết, tài sản của nhân dân bị chúng cướp… hơn nửa thế kỷ qua, cũng như t́nh trạng tồi tệ về mọi mặt của Việt Nam hiện nay.

    Nhà báo chuyên nghiệp Bùi Tín khơi khơi viết rằng: “… mà do những hoàn cảnh lịch sử đă dẫn đến cuộc chiến kéo dài…” nhưng không nêu cốt lơi của vấn đề thành ra nó mù mờ làm sao ấy!

    Cốt lơi của vấn đề là Hồ và đảng Việt gian cộng sản tiến hành chiến tranh biến ba nước Đông dương thành thuộc địa cho đế quốc đỏ Nga-xô, mà cuộc chiến tại Việt Nam chỉ là bước khởi đầu của lịch sử, và cuộc chiến tại miền Nam là bước thứ hai kéo dài, khốc liệt… mà ông Bùi Tín quên hoặc phớt lờ để viết lá thư với tư cách “một cựu chiến binh QĐND miền bắc” với sự mủi ḷng màu mè trong t́nh “anh em ruột thịt”(?), lập lờ đổ lỗi v́ dữ kiện “lịch sử” làm đất nước tan hoang và v.v... Thôi th́… cũng tạm coi như là ông cựu đại tá có tấm ḷng… Nhưng không thể chấp nhận cách gọi “huynh đệ tương tàn” theo kiểu “gạo trắng trộn lẫn hạt ny-lông trắng” để che dấu những sự khác biệt căn bản giữa hai miền về cuộc chiến. Đó là:

    - Tổ quốc của Hồ và bè lũ là Nga-Tàu đỏ. Cuộc chiến đẫm máu tại miền Nam Việt Nam là do Hồ và đảng cộng sản vâng lệnh quan thầy Nga-Tàu đỏ phát động. Đây là một bằng chứng rơ ràng nhất (nếu vị nào c̣n chưa tin, xin vui ḷng t́m đọc: Hoa xuyên tuyết, Mặt thật, Mây mù thế kỷ của ông Bùi Tín để thấy sự thật) để chứng minh Hồ và đảng cộng sản chỉ là tập đoàn quân đánh thuê, lính Lê dương của ngoại bang.

    - Đối lại, quân dân miền Nam phải chiến đấu chống cuộc xâm lược của ngụy quân cộng sản, bảo vệ miền Nam như tổ tiên đă chiến đấu để Việt Nam tồn tại. Cuộc chiến đấu đă nói lên tính truyền thống của dân tộc đă kéo dài từ bao ngàn năm. Cuộc chiến đấu đó hoàn toàn có chính nghĩa đối với người Việt Nam chân chính.

    Nhưng, ông Bùi Tín cố t́nh bỏ quên điều này để mập mờ dùng “huynh đệ tương tàn” mà không nói ai là người bắn phát súng đầu tiên gây ra cảnh máu rơi thịt đổ. Như vậy, bức thư phải có ư nói rằng quân dân miền Nam cũng có tội v́ đó là chiến tranh “huynh đệ” và cùng có trách nhiệm, mà chủ đích là để cân bằng tội ác với Hồ và đồng đảng. Nghĩa là một bên là kẻ cướp, một bên là kẻ trộm (theo ư nghĩa của ông Bùi Tín) cùng đồng hội, đồng thuyền, cùng có tội như nhau th́ tại sao các anh lại “giận hờn” (ngôn ngữ của nhà khoa bảng ḷ than Ba-đ́nh, luật sư gia nô Trần văn Tạo trong “đoàn công tác” Nguyễn đ́nh Bin) dai như vậy?

    Nếu ông Bùi Tín đặt vấn đề này với tập đoàn chóp bu lănh đạo đảng và Nhà nước của ông th́ “t́nh, lư” sẽ sáng tỏ ngay. Người tị nạn cộng sản, dù không có cảm t́nh với ông, cũng phải lưu ư và có sự kính mến đối với ông.

    Nếu ông Bùi Tín đặt vấn đề này với ngụy quyền Hà-nội, th́ “chiến tranh tuyên truyền, tuyên vận” của đảng phải vất vào sọt rác.

    Nếu ông Bùi Tín đặt vấn đề này với ngụy quyền Hà-nội, cụm từ “phản tỉnh, ly khai, đấu tranh dân chủ” mới có giá trị.

    Để mọi người chú ư đến lá thư “… t́nh cảm anh em ruột thịt của một cựu chiến binh QĐND miền bắc…” gửi “anh em cựu chiến binh miền Nam”, ông Bùi Tín mạnh dạn viết:

    -“Sau 30-4-1975, chính quyền trong nước thực hiện chính sách “cải tạo” đối với viên chức, sỹ quan cũ. Đằng sau những lời nói hoa mỹ, giả dối về khoan hồng, rộng lượng, cải tạo nhân đạo… họ coi tất cả trên thực tế như là tù binh chiến tranh, với chính sách trả thù, trừng phạt, cưỡng bức nhồi sọ, trong hệ thống nhà tù thâm độc, dưới sự điều hành của Cục quản lư trại giam của bộ nội vụ…

    Trước hết, xin có lời cảm ơn ông Bùi Tín đă “mạnh dạn” viết ra những lời trên. Nhưng những diễn tả đó có thật sự phát xuất từ tấm ḷng hay không, xin chờ hạ hồi phân giải v́ c̣n phải nghiền ngẫm những ư tứ khác của ông trong thư để xem diễn tiến sẽ đi về ngơ nào, có nên phấn khởi và lắng nghe hay không?

    Trong thư, ông Bùi Tín nhấn mạnh về những viên chức, sĩ quan cũ của miền Nam “được” đi tù “cải tạo”, bị “chính quyền” của ông “… coi tất cả trên thực tế như là tù binh chiến tranh…”. Sau đó, ông đưa ra một số luật sư Pháp, Mỹ, Thụy điển… trao đổi với ông về tính cách pháp lư theo luật pháp quốc tế về tù binh chiến tranh… với những than phiền ngụy quyền Hà-nội vi phạm hết sức nặng nề, tội đáng ra ṭa án quốc tế v.v… Nhưng ông lại tránh không đưa ra biện pháp đối phó mà chỉ vu vơ đề nghị “cử ra một nhóm luật sư nghiên cứu, thu lượm tài liệu, h́nh ảnh, nhân chứng, đối chiếu với các điều khoản trong luật quốc tế hiện hành về tù binh”. Chưa hết, ông đưa thêm một lô dẫn chứng như:

    “ở Liên xô cũ, những hồ sơ tuyệt mật về vô vàn trại cải tạo Goulag… đă được thu thập khá đầy đủ; vụ án khu rừng Katyn do đích thân Staline ra lệnh hạ sát, chôn tập thể 16.000 sỹ quan và hạ sỹ quan Balan năm 1943, rồi đổ vấy cho Hitler, đă được Gorbatchov đưa ra ánh sáng tháng 4 năm 1990; hồ sơ tàn bạo về tội ác của cơ quan mật vụ Stasi của Đông Đức cũng được công bố từ năm 1997… là những thí dụ để tham khảo.

    Ngày nay, việc trả thù quân, công, cán, chính và cả nhân dân miền Nam Việt Nam bằng mọi h́nh thức không c̣n là điều bí mật. Những chuyện hành hạ, giết người tù trong các trại tù cũng không c̣n là chuyện bí mật v́ có cả “tù quốc tế” cũng đă nếm qua hành động dă man đó của ngụy quyền Hà-nội. Tất cả đă được tập thể tị nạn cộng sản báo động, tố cáo trên chính trường quốc tế từ lâu lắm rồi, ông Bùi Tín ạ! Nếu ông không tin… chỉ cần điện thoại hỏi một tổ chức, chẳng hạn như: “Tổ chức ân xá quốc tế”, là ông có ngay dữ kiện để khỏi phải mất th́ giờ, tốn công nặn óc viết lá thư “tuyên truyền” có thể nói là rẻ tiền. Rẻ tiền hơn nữa là một lô dẫn chứng của ông cả thế giới đă biết v́ – nó đă ḷi ra ánh sáng từ khi “chúng lăn kềnh” – c̣n lúc chúng chưa chết, nếu có ai đề nghị những chuyện như ông th́ cũng chỉ là chuyện “nước đổ lá môn” mà thôi.

     Nhưng thật ra, nhà tuyên truyền, tuyên vận với 47 năm kinh nghiệm của đảng cộng sản như ông Bùi Tín, chắc chắn, không bao giờ làm chuyện bá láp. Ông đă tiến hành v́ thừa biết ngụy quyền Hà-nội c̣n đó th́ cho dù quốc tế cũng chẳng làm được ǵ và cũng đă can thiệp vào chuyện này từ lâu (chính ông cũng tỏ dấu hiệu nghi ngờ vấn đề này trong thư). Điển h́nh là trong hiện tại, ngụy quyền Hà-nội vẫn ù ĺ trước quốc tế và vẫn đàn áp bỏ tù những tiếng nói ôn ḥa, chính đáng ở trong nước như Bs Phạm hồng Sơn, Ls Lê chí Quang v.v… Chính v́ nắm vững t́nh h́nh sẽ không làm thiệt hại đến đảng Việt gian cộng sản nên ông “mạnh dạn” tố các “đồng chí, đồng đội” của ông… bằng cách lập lại những tố cáo mà tập thể tị nạn cộng sản và quốc tế đă thực hiện gần ba thập niên qua.

    Đó là: “T́nh cảm anh em ruột thịt” của cựu đại tá quân đội nhân dân Bùi Tín!

     Ông Bùi Tín tiếp tục viết:

    -“Về một số nghĩa trang quân nhân ở miền Nam, như nghĩa trang quân đội ở Thủ đức (Sàig̣n) chẳng hạn, bị chính quyền hiện tại để cho hoang tàn, xơ xác, trên thực tế họ c̣n cố t́nh khuyến khích việc xâm lấn, tàn phá, và trên thực tế ngăn cản việc thân thuộc bạn bè đến thăm viếng, sửa sang…

    Xin có vài điểm về vấn đề này:

    - Mọi người Việt Nam, kể cả chính ông cũng biết ngụy quyền Hà-nội đă hủy diệt có hệ thống tất cả các nghĩa trang quân đội miền Nam để trả thù. Nhưng ông chạy tội cho rằng chúng không có phá hủy mà chỉ: “… bị chính quyền hiện tại để cho hoang tàng, xơ xác…” Và những nghĩa trang bị phá hủy là do dân chúng với sự phe lờ của “chính quyền” của ông!

    - Hăy để Nghĩa trang quân đội của miền Nam cho Quân lực Việt Nam Cộng ḥa và thân nhân, gia đ́nh của họ lo lắng, không cần ông lên mặt thầy đời dạy phải làm thế này, thế kia!

    - Sự lên mặt đó là âm mưu tự đề cao cá nhân ông tức là tuyên dương “quân đội nhân dân” tức “quân đội phản nhân dân”; c̣n có thêm ư nghĩa là “quân đội phản nhân dân” đang làm thầy dạy Quân lực Việt Nam Cộng ḥa một bài học về bảo tŕ nghĩa trang qua sự đại nhiệm của ông.

    - Hăy để yên các thương phế binh của miền Nam cho Quân lực Việt Nam Cộng ḥa, thân nhân, gia đ́nh và tập thể tị nạn cộng sản ở hải ngoại lo lắng cho họ, không cần ông vẽ hươu, vẽ khỉ… thêm chướng tai, gai mắt.

    - Sau hơn mười năm sống ở hải ngoại, trong óc của ông, dù không nhiều th́ cũng ít, phải hiểu tường tận thế nào là “chính nghĩa”. Cái chính nghĩa đó đang được thể hiện rơ ràng là quốc kỳ vàng ba sọc đỏ đă được quốc tế công nhận là tượng trưng cho dân chủ tự do và tôn trọng nhân quyền. Nếu ông là một nhà ly khai chân chính, th́ đây là cơ hội cho ông tỏ thái độ là người hiểu thế nào là “chính nghĩa”, là có tiếng nói hoặc hành động nhập cuộc tiếp tay cuộc đấu tranh cho đất nước. Nhưng ông đă lờ đi và c̣n gián tiếp mạt sát những người đấu tranh là những “cái đầu nóng”.

    - Nếu ông muốn làm thầy đời, ông nên đem bài học chính nghĩa này về dạy cho “quân đội phản nhân dân”, nhất là tướng ngụy quân Phạm văn Trà, v́ nếu không có sự thuận ư của hắn th́ tập đoàn ngụy quyền Hà-nội sẽ không bao giờ dám dâng biển, nhượng đất cho Tàu đỏ.

    Riêng cá nhân ông, một người phản tỉnh, nhưng chỉ phản tỉnh nửa mùa. V́ vậy, đêm đêm ông cần ngồi quay mặt vào vách, lắng đọng tâm thần, cầu nguyện cho tâm hồn được “tĩnh lặng”, để cái đầu “thêm lạnh” mà nghiền ngẫm lại những tội ác, tội bán nước của đảng Việt gian cộng sản mà ông là một công thần tạo ra nó, th́ “phản tỉnh” của ông may ra mới thành sự thật.

    C̣n 9 tấm huân chương ông tuyên bố từ bỏ… như đă khoe trong thư, theo ư người viết bài th́ có hai nguyên nhân như sau:

    1. Kinh nghiệm qua phản ứng của người tị nạn về những huân chương của tên tướng khát máu Trần Độ, ông sợ bị văng miểng nên vội vàng tuyên bố từ bỏ chứ nào thực tâm từ bỏ.

    2. Hoặc v́ sống ở hải ngoại đă lâu, không có cơ hội đeo nên nó đă bị rỉ sét, vất nó đi cho tiện việc. Sự từ bỏ đó cũng là một sự tính toán giữa lợi và hại, ông đă chọn cái lợi cho việc tự đánh bóng cá nhân ḿnh và tiện bề trong công tác tuyên truyền, tuyên vận cho ngụy quyền Hà-nội. Khi nào đảng cho về nước th́ đảng sẽ cấp cái khác mới hơn, đeo trông oai hơn.

    Đó là: “T́nh cảm anh em ruột thịt” của cựu đại tá quân đội phản nhân dân Bùi Tín!

    Nếu ông Bùi Tín không hài ḷng với những ư kiến tŕnh bày trong bài viết này, người viết bài xin có vài câu hỏi đặt ra đây với ông:

    - Đọc lời giới thiệu th́ lá thư này là thư riêng giữa ông và ông cựu tướng Lư Ṭng Bá. Tại sao lại phổ biến nó rộng răi trên các hệ thống web, cùng quảng cáo rầm rộ trên vài tờ báo “thân đảng” ở Mỹ, với mục đích ǵ?

    - Nội dung của lá thư mang tính chất không phải là thư riêng giữa t́nh bạn của ông và tướng Bá, mà có ư nghĩa làm thầy dạy cho cả một tập thể… quân nhân miền Nam. Nếu nói rằng là thật ḷng muốn đóng góp th́ tại sao ông không gửi thẳng cho Ban tổ chức Đại hội toàn quân?

    -  Có phải ông dùng tướng Bá trong việc lót đường để tự đánh bóng, tự đề cao cá nhân của ông cùng “quân đội phản nhân dân”?

    Nói tóm lại, đảng Việt gian cộng sản hay các phe nhóm trong đảng, đều có cùng chung ư muốn là: Nắm cộng đồng tị nạn cộng sản làm tài sản riêng của đảng; hoặc làm tài sản riêng của phe nhóm.

     Nhưng gom tất cả th́ nó là viên kẹo “t́nh anh em ruột thịt” mà trong ruột chứa toàn thuốc độc:

    “… không nên để trí tuệ và t́nh cảm lắng đọng vào quá khứ…

    Có nghĩa là ông lại làm thầy dạy “anh em cựu chiến binh miền Nam” quên quá khứ, xóa bỏ hận thù để tự biến ḿnh thành con ḅ sữa và ḥa hợp với… đảng Việt gian của ông!

     Hai quyển “Hoa xuyên tuyết và Mặt thật” của ông dài gần 800 trang nhưng chỉ có một trang mà chúng tôi đề cập trong phần kết luận trong bài “Hoan nghênh ông Bùi Tín” là cốt lơi mong muốn của ông – mà cũng là mong muốn của tập đoàn Việt gian cộng sản… (Xin quí vị vui ḷng đọc bài “Hoan nghênh ông Bùi Tín” để biết thêm chi tiết).

   Th́ lá thư này của ông cũng… dzậy!

 

 Ngày 20/09/2003