KÊU GỌI “XÓA BỎ HẬN THÙ
VỚI BỌN VIỆT GIAN CỘNG SẢN”
LÀ NHỮNG KẺ NÀO ĐÂY ?
Long Quân
Nhờ lừa bịp, nhờ gian xảo, nhờ
tận dụng tất cả các thủ đoạn MácXít lưu
manh đê tiện nhất thế gian để cướp
đoạt chính quyền, tập đoàn Việt Gian
Cộng Sản Việt Nam đã thao túng nước nhà hõn
50 nãm qua. Dưới bàn tay chúng, quê hưõng cẩm tú ngàn xưa
của người Việt Nam đang bước vào
thế kỷ 21 với các “thành
tích Xả Hội Chủ Nghĩa” đáng kể
như sau:
- Dã man mọi
rợ nhất thế giới !
- Lạc
hậu ngu si nhất thế giới !
- Nghèo nàn
khốn khổ nhất thế giới !
Và, đáng nguyền rủa hõn hết là cái dã tâm
của tập đòan thổ phỉ kia khi chúng cố tình “xâydựng”
Việt Nam thành một nhà tù vĩ đại nhất
thế giới !
Nay chúng ta thử bình tâm kiểm
điểm lại xem. Từ Bắc chí Nam, từ dãy Trường Sõn
tới bờ biển Nam Hải, có nõi nào, có làng nào, có gia đình
nào, không một lần vang vọng tiếng khóc đau thưõng
nức nở giữa đêm đen khuya vắng vì
chồng, vì cha, vì con, vì cháu, bị lũ đầu trâu
mặt ngựa tới bắt đem ra giữa đồng
hạ thủ, rồi ghim lên ngực “cái án phản động,
chống cách mạng vô sản”?
Đặc biệt từ ngày lũ đầu
trâu mặt ngựa đó tràn vào Miền Nam như một
bầy chó điên hổ đói dưới danh nghĩa “giải
phóng”, hỏi có mái tranh nào tận nõi đồng quê
hẻo lánh không thiệt mất đi ít nhất một thân
nhân bị chúng bắt đi giam giữ vô hạn định
trong các trại tập trung mệnh danh “Cải
Tạo”để, hoặc bỏ mình trong chốn tù
ngục tối tãm, hoặc trở thành phế nhân sau khi được
phóng thích ? Có nhà nào hoàn toàn thiếu
vắng một chiếc khãn tang vì đã không che dấu nổi
mối cãm thù chế độ độc tài tàn bạo và
sự quyết tâm diệt trừ đại họa
Việt gian bán nước ? Có xó xỉnh
nào không dậy lên tiếng nguyền rủa nhiếc móc
những thằng “mã tấu rãng đen”,
những tên cán bộ “Bắc kỳ nón cối”
cực kỳ hung bạo, đội lốt chính quyền,
công khai tràn vào nhà dân cướp đoạt tài sản ngay
giữa thanh thiên bạch nhựt, trong cái chiến dịch
gọi là “Đánh tư sản mại bản”?
Kinh hoàng thay cái cảnh ma vưõng quỷ sứ
ồ ạt đục vách phá tường, thọc tay
xuống hầm cầu, lật đổ bàn thờ ông bà
tổ tiên bá tánh, kiếm tìm võ vét từ vàng bạc châu báu
cho chí tấm tả lót, cái chổi cùn cũng không tha,
rồi mang đi chia chác với nhau, với tất cả nỗi
say sưa cuồng loạn của một lũ cướp
VC vô tổ vô tông, vô thần vô thánh, vô luật vô lệ !. Rủi cho những ai không có tiền
của đem nộp cho lũ cướp Việt Gian Cộng
Sản thì liền bị chúng thẳng tay đánh đập
khủng bố cho tới chết, hoặc đày đi “kinh
tế mới”để gọi là “trả
nợ máu nhân dân”!
Cổ kim, có triều đại nào, có chế độ
nào, đối đãi với người dân trong nước
quá ư ác độc tàn tệ như thế chãng
? Người Việt khắp nõi, dù có mắc bệnh
tâm thần loạn trí đi nữa, cũng không bao giờ
quên được các hành động thú vật kia. Họ âm thầm “tính sổ”
từng ngày, lòng tự hẹn lòng đời này không
trả được mối thù huyết lệ này, thì
trối trãn dặn dò con cháu đời sau phải nhớ
lấy mà trả một cách đích đáng cho cha ông, cho chú
bác, cho giòng họ, được thỏa dạ mát lòng nõi
chín suối !
Thế mà từ khi Đế Quốc Liên Sô
sụp đổ, báo hiệu cái giờ phút cáo chung vĩnh
viễn của một chủ nghĩa vô luân tàn bạo mà
bầy yêu bọn quỉ Hồ Chí minh đã tải
nhập vào đất nước, gieo rắc mối
họa tày trời cho tới nay, thì ở một vài nõi nào đó
dưới bầu trời hải ngoại, người ta
chợt thấy trồi lên một lũ “Ma cô Chính
trị” khua môi múa mép, thống thiết kêu gọi đồng
bào Việt Nam hãy quên đi chuyện cũ, hãy rộng lượng
với kẻ thù, xóa bỏ giới tuyến Quốc
Cộng, đề cùng nhau xây dưng lại đất nước
trong tình “huynh đệ một nhà” (sic) ! Lũ
“Ma cô Chính Trị” này dám coi hải ngoại như
mù lòa câm điếc, dám lên mặt đạo đức,
nhịp nhàng toa rập nhau diễn trò kẻ tung
người hứng, liên tiếp ném ra những luận điệu
sặc mùi tay sai cho Việt Gian Cộng sản.
“Hòa hợp Hòa
giải, Xóa bỏ Hận thù, Đa nguyên đa Đảng,
Giao lưu Vãn Hóa ...”
Đó là những khẩu hiệu rất mới mẽ, khá
lạ tai, chưa từng nghe thấy
trong thời gian bọn Việt Gian Cộng Sản còn đầy
đủ bà con nội ngoại trong gia đình MácXít. Người ta chợt hiểu biết tại sao
nó không mang tính hợm hĩnh đao búa như ngày nào. Và tại sao nó chỉ nêu ra những đề
mục chỉ nhằm vào việc van xin sự khoan hồng
tha thứ cho một “tội nhân” nào đó.
Nó là ai vậy ?
Chẳng cấn tìm hiểu sâu xa, Cộng Đồng
người Việt lưu vong hải ngoại cũng
thừa biết “tội nhân” còn đang ẩn
núp kia chính là tâp đoàn Việt Gian Cộng Sản, chính là
những tên Việt Gian MácXít cực kỳ hung bạo nay đã
nhìn thấy cái họa sắp bị nhân dân trả thù, nên
mới phải nhờ tới những hạng người
mà Cộng Đồng hải ngọai đã đặt tên
là “trí thức hàng binh”, cùng những tên “tay
sai nằm vùng” có ãn có chịu với chúng xưa nay, đứng
ra ướm thử một màn lừa bịp chạy
tội xem sao. Bởi thế, trước sau chỉ có
những tờ “báo lá cải” được
Việt Gian Cộng Sản tài trợ mới có cái “liêm
sỉ” đem phổ biến các luận điệu
nghịch lư trõ trẽn, như mọi người đã
biết.
Câu hỏi đặt ra ngay lúc này là lũ “ma
cô chính trị” kia thuộc thành phần nào trong dân tộc ? Chúng từ đâu ra ?
Suốt thời gian xảy ra cuộc chiến đẫm
máu, chúng ẩn núp nõi nào, có công nghiệp nào chãng
?. Chúng có đóng góp giọt máu nào chãng cho cuộc đấu
tranh gian khổ của toàn dân Việt ?.
Bản thân chúng, gia đình chúng, họ hàng thân thuộc
chúng, có bao giờ thực thụ nếm trải nổi
khổ đau, niềm tủi nhục, dưới ách độc
tài Mác Xít, để hôm nay dám ngông nghênh lên tiếng kêu gọi
“xóa bỏ hận thù, hòa hợp hòa giải” với kẻ đắc
tội ?
Hoặc giả chúng là những đứa vô tích
sự đối với giống nòi, những gã hèn nhát
trốn chạy ngay khi quân thù mới xuất đầu
lộ diện trên quê hưõng 32 nãm trước
? Hoặc giả chúng là hạng “tầm gửi”
sống nhờ xưõng máu nhân dân Miền Nam trong những nãm
chinh chiến, hoàn toàn mù tịt về hiểm họa
cộng sản, tự thủy chí chung chưa hề bị
mất mát gì, nên chẳng biết thế nào là thù nhà nợ
nước ? Hoặc cũng có thể chúng là loại dá áo
túi cõm, thành phần trốn lính dưới thời Việt
Nam Cộng Hòa, nay có chút học thức, định tìm
kiếm một chổ ngồi trong guồng máy thống
trị ? Hoặc giả chúng được miền
Có thế mới nảy sinh ra
tình trạng trống đánh xuôi kèn thổi ngược
trong cộng đồng lưu vong ngày nay. Rõ ràng là kẻ chưa một
lần “đau chân” ắt chẳng bao giờ biết
“há miệng”. Kẻ trọn đời chưa
hề chạm trán với quân thù, chưa nếm trải
một ngày tù tội dưới bàn tay bọn chúng, thì làm
sao cảm nhận được nỗi cãm hờn,
niềm tủi nhục, nó sâu đậm, nó nhức
nhối tới đâu, khi bị cưỡng bức thọc
tay khuấy cả vào một thùng phân người hôi tanh
gớm tởm, trước tiếng cười nhạo
báng của lũ cai ngục cộng sản Mác Xít ? Tất nhiên những kẻ ấy sẽ
nhắm mắt nghe theo bất cứ đề nghị nào
của tập đoàn Việt gian bán nước
! Kẻ không thiệt mất một mảy sợi
lông nào vì Cộng Sản, không phải chứng kiến cái
cảnh cha, anh trong nhà vô cớ bị lũ đầu trâu
mặt ngựa lôi ra bắn gíết, rồi quãng xác
xuống hố sâu như ném một con chuột chết, thì
làm sao hiểu được cái nghĩa vụ phải “thanh
tóan nợ nần máu xương” kia, cho linh hồn
người chết được thanh thản siêu thoát ?. Tất nhiên kẻ ấy không ngần
ngại tiếp tay cho bè lũ MácXít
Cộng Sản Việt
Đã hiểu như thế rồi, thì khó mà tha
thứ lũ “Ma cô Chính trị”
hầu hết đều lộ diện. Chúng
đã thất bại thê thảm. Và vì chúng thất
bại nên càng hỗn xược kích bác các hội đoàn, đoàn
thể cách mạng, các tổ chức đấu tranh, là “quá
khích”, là “mù quáng” !
Chúng còn đe dọa rằng cuộc đấu tranh
giải trừ chế độ công sản của
quốc dân Việt
Quyền lực ư ? Còn quyền lực nào vững chãi ghê gớm cho
bằng quyền lực Đế quốc Liên Sô.
Vậy mà cái gì đã xảy ra 15 nãm trước đây
tại cái tổ đình MácXít này ? Tất nhiên CViệt Gian Cộng Sản đã nhìn
thấy. Tình hình Liên Sô, tự nó đã là
một bài học cho tập đoàn tiếm ngụy
Việt Gian Cộng Sản, ta khỏi cần tranh luận.
Quá khích, mù quáng ư ? Hài hước thay,
chính vì quá khích thi hành chủ nghĩa xả hội, vì mù
quáng làm đầy tớ Nga, Tàu, tập đoàn Việt Gian
Cộng Sản mới lôi kéo nước nhà xuống
vực thảm ngay nay, lôi kéo luôn bọn chúng vào cái
nghiệp phải van lạy Hoa Kỳ, van lạy Tư Bản,
ãn mày Tư Bản để sống sót một cách hèn
hạ điếm nhục !
Nếu “quá khích” được quan
niệm theo cái nghĩa “Đấu tranh triệt để,
kiên trì” và “mù quáng” được
hiểu theo cái nghĩa “Dứt khóat đi thẳng
một đường cứu dân cứu nước”, thì
Cộng đồng Người Việt hải ngoại
sẳn sàng “quá khích và mù quáng” cho tới
khi quét sạch dấu vết bọn Việt Gian Cộng
Sản trên quê hưõng !
Mấy tên “chính khách” hoạt đầu,
mấy gã “trí thức hàng binh” bắng nhắng
bên trời hải ngoại kia hãy biết rằng: Người
Việt chống bọn Việt Gian Cộng Sản đang
tiến bước trên đường hành quân khử
bạo, mà bị lũ ma manh cản trở, thì cũng
chả khác nào sõ ư dẫm phải một đống
phân gớm tởm bên đường đó vậy
! Làm cho người chiến sỉ
mất công đi rửa giày dép là một cái tội. Huống
chi là còn đi nối giáo cho giặc, thì càng khó tha ! Việt Gian Cộng Sản với bọn
tay sai cho chúng đều là ... Bọn
Việt Gian !
Long Quân