Lời Nói Đầu
Bài này được viết
theo thể yêu cầu của nhà báo Việt Thường, v́
hiện nay nhà báo Việt Thường đang tịnh
dưỡng bệnh cho nên chúng tôi buột phải ra mặt
để giúp cho ông Việt Thường một tay, cho
đến khi nào nhà báo Việt Thường trở lại
và có những bài nói chuyện mới gởi đến cho
quư đọc giả cũng như thính giả khắp
năm châu, th́ lúc đó chúng tôi xin trở về và tiếp tục
những công việc chúng tôi đă và đang làm dang dỡ
trong công cuộc phục hưng phục hoạt đất
nước. Hy vọng loạt bài viết này của Triệu
Lan gởi đến quư độc giả là phản ảnh
ư tưởng cũng như những buổi nói chuyện của
nhà báo Việt Thường đă chỉ giáo cho, và sự
góp tay bé nhỏ này trong công cuộc đấu tranh chung sẽ
cống hiến cho độc giả cũng như thính giả
có cái nh́n rộng hơn và nhất là các bạn trẻ
chưa có kinh nghiệm ǵ về bọn Việt Gian Cộng
sản, th́ đây cũng là một trong muôn ngàn bài học mà
các bạn cũng cần lưu tâm. V́ “người Việt
tri âm hăy lặng ngắm Quốc Hoa Việt, chúng ta mới
biết được rơ ràng là tri âm ngữ với tri âm
hoa”. V́ vậy trong công cuộc đấu tranh đ̣i
hỏi chúng ta phải hiểu và biết để: “sống
sâu sắc, sống triệt để, sống sáng quắc,
sống bộc liệt, sống oai hùng”.
Triệu Lan.
***
Nga, Mỹ hay Tầu, (Việt Gian Cộng sản)
Chúng Nó Cũng Vu Vi
Bài 3/a
Hơn 30 năm qua, hay là từ
năm 1975, người Mỹ và thế giới đă thâu
gom hầu hết tinh hoa người Việt
Nhiều người đă lầm
khi tưởng rằng Bắc Kinh “không muốn” Hà Nội
kư kết hiệp ước bang giao và giao thương với
Mỹ. Trái lại, Bắc Kinh muốn Hà Nội phải
được tồn tại mạnh mẽ v́ Hà Nội là
cái “môi” làm thế bảo vệ cái “răng” Bắc Kinh! Tiền
bạc viện trợ, cho vay, vũ khí, khoa học, kỹ
thuật của Tây phương hay của Mỹ cho Hà Nội
sẽ được chuyển ngay sang Tầu. Và ngay lúc Hoa
Kỳ không ngờ nhất th́ Hà Nội sẽ trở mặt
theo Bắc Kinh chống Mỹ và đuổi Mỹ ra khỏi
Á Châu. Trong thập niên 1960s, Liên Xô đă ngần ngại
không viện trợ cho Hà Nội vũ khí và hỏa tiễn
tối tân thời đó, v́ sợ Trung Cộng sẽ ăn
cắp kỹ thuật để chế tạo và dùng chính
vơ khí đó để xâm lăng Nga. V́ bài học quá khứ
đó nên Bắc Kinh đă ngậm miệng không phản
đối ǵ bọn Việt Gian Cộng sản đang “ngấm
ngầm” hay công khai giao thiệp với phía Tây phương
và Hoa Kỳ, có lẽ người Mỹ cũng quá hiểu
“môi” Hà Nội và “răng” Bắc Kinh, nên thương ước
hay hiệp ước cũng chỉ là cái thế để
Bắc Kinh và Hà Nội lừa Mỹ. Bắc Kinh chỉ
để mắt và thủ tiêu hay thanh toán những tên Cộng
sản người Việt, như Lê Mai hay Dương
Thông ..v.v.. v́ bọn này đă thật sự lăm le cấu
kết với Mỹ lật ngược thế cờ.
Chúng ta c̣n nhớ ngày 14 tháng 3,
2000, phụ tá bộ trưởng thương mại của
Việt Gian Cộng sản là tên Nguyễn đ́nh
Lương đă gửi thư cho người đối
tác là ông Joseph Damond, phụ tá Bộ Trưởng
thương mại Hoa Kỳ. Trong đó đại khái bọn
Việt Gian Hà Nội muốn chính phủ Hoa Kỳ cam kết
cho chúng được hưởng quy chế tối huệ
quốc “vĩnh viễn” và cũng phải đảm bảo
sẽ ủng hộ chúng trong tổ chức mậu dịch
thế giới (WTO), trước khi hai bên kư kết “hiệp
ước” Thương Mại. Sau đó có tin nói Hoa Kỳ
chỉ “có thể” đồng ư thảo luận (đối
thoại) để giải đáp thắc mắc và làm sáng
tỏ vấn đề, chứ không chấp nhận sửa
đổi các điều khoản mà hai bên đă thông qua
trước đây (nay chúng ta cũng không rơ đó là những
điều khoản ǵ). Người Mỹ họ cũng
hiểu rơ ràng rằng họ không thể tin tưởng bọn
Việt Gian Hà Nội với những cái ǵ chúng kư kết
hay cam kết (mặc dù hai bên có ngoại giao và bang giao
như hiện nay). Việt Gian Cộng sản th́ chúng chỉ
biết đ̣i đủ thứ nhưng không bao giờ
để cho đối phương “đ̣i lại” bất
cứ một cái ǵ.
Ví dụ Cộng sản Hà Nội
có thể hứa sẽ trao trả tù binh Mỹ (c̣n khoảng
1,800 tù binh Hoa Kỳ đang bị giam giữ ở đâu
đó trên vùng Đông Dương. Một trong những
điều này trong một bài viết ngắn đă
được kư giả Christopher J. Petherick của hệ
thống AFP đưa lên hệ thống Internet, Triệu
Lan nhận được bản tin vào ngày thứ Sáu 27
tháng 6 vừa qua (2008) và các đài TV lớn của Mỹ
như CNN hay FOX News cũng được ai đó gởi
đến tới tấp bản tin này. Nhưng chưa thấy
Quốc Hội Hoa Kỳ và Ngũ Giác Đài hay Ṭa Bạch Ốc
lên tiếng, chúng ta nên chờ xem). Nhưng Bắc Kinh th́
lại ra lệnh thay đổi nhân sự để khỏi
giữ lời cam kết, th́ Mỹ biết hỏi ai?. Những
tên thương lượng với Mỹ về tù binh Hoa Kỳ
(POW/MIA) trong những năm 1998-1999 như Nguyễn Mạnh
Cầm (Cầm sau một thời gian im hơi lặng tiếng,
nay Cầm vừa xuất hiện lại, chờ xem những
ngày tháng tới Cầm có làm nên cơm cháo ǵ không?),
Trương Đ́nh Tuyển hiện nay đă bặt tin.
Bây giờ chúng lại cho những bộ mặt mới ra
“nói đủ thứ chuyện” với Mỹ bằng lối
gửi văn kiện, văn thư, hợp tác, đối
tác th́ chỉ có chết! Khi ông Bush bắt tay tên Nguyễn Tấn
Dũng với vẻ mặt tươi cười, th́ cũng
có nghĩa là một cách bôi bẩn, làm nhục bọn Việt
Gian Cộng sản đang ăn mày, ăn xin, van lạy
người Mỹ. Nh́n cảnh “ông thủ tướng Nguyễn
Tấn Dũng” van lạy kẻ thù cũ để xin kư hiệp
ước, xin đô la th́ coi bộ đời Việt Gian
Cộng sản có lẽ cũng đă tàn. Đọc giả
nên nhớ trước khi tên Việt Gian Nguyễn Tấn Dũng
sang Mỹ, th́ trước đó các tên Việt Gian chóp bu
khác đă sang Tầu, Nga, Pháp, Ḥa Lan. Tên Nguyễn Tấn Dũng
là tên sang Mỹ sau cùng.
Xét chung, t́nh h́nh Việt
Tóm lại, bọn Việt Gian Cộng
sản hiện nay cần phải “cứu sống” chế
độ Cộng sản bán nước của chúng, chứ
không phải v́ chúng tha thiết buôn bán, thương mại,
kinh tế, kinh doanh, đổi mới, thay cũ ǵ cả.
Đă đến lúc người Mỹ cũng không cần
phải “thương” bọn Việt Gian Cộng sản nửa.
Nếu bất ngờ hay v́ một lư do ǵ đó tập
đoàn Việt Gian Cộng sản dảy chết th́ cũng
là điều rất hay cho mọi người, cho dân tộc
Việt
Một vấn đề khác kẹt
cho Hà Nội là vấn đề dân chủ Cuội từ
Nguyễn Thanh Giang, Hoàng Minh Chính (đă chết), Bùi Tín, Vũ
Thư Hiên. Nguyễn Chí Thiện, Đoàn Viết Hoạt
đều bể hay là đều bị đốt cháy (phải
công b́nh mà nói th́ trong đó công của nhà báo Việt Thường,
Nam Nhân và Lư Tuấn và một số người khác đă
đóng góp rất lớn trong công việc lật mặt, lật
tẩy bọn Việt Gian dân chủ cuội trong nước
và cả hải ngoại) và hiện nay th́ chúng ta thấy
tên Vẹm cái văn công hộ lư Dương Thu
Hương (Dương Thu Hương, Triệu Lan tôi sẽ
có một bài viết riêng cho y thị sau) lại xuất
hiện để làm tṛ hề (có lẽ Hương sẽ
thay thế Bùi Tín đă cháy). Chúng ta chỉ thấy trong
nước hiện nay những người đang miệt
mài đấu tranh cho giới công nhân và dân oan nghèo khổ là
luật sư Lê Thị Công Nhân và Trần Khải Thanh Thủy
hai vị này đă thật sự v́ dân nghèo mà họ đứng
lên đấu tranh. Đây là điều đáng mừng, cho
nên nếu được chúng ta âm thầm hay bằng mọi
cách giúp đỡ cho Lê Thị Công Nhân và Trần Khải Thanh
Thủy (riêng Triệu Lan th́ đă làm và đang âm thầm
làm những công việc đó, chỉ có một điều
khuyên Lê Thị Công Nhân và Trần Khải Thanh Thủy phải
nên thận trọng nhiều hơn nửa, những ǵ không
nắm vững được th́ nên viết thư ra hải
ngoại để biết thêm (nhưng nên cẩn thận
v́ bọn xôi thịt ham danh, hám lợi ở hải ngoại
này cũng nhiều lắm). Triệu Lan sẳn sàng có ư
kiến nếu hai vị muốn, thời đại ai này
muốn kiểm soát hệ thống thông tin cũng không phải
dễ, nếu chúng ta biết cách). Hà Nội chúng tưởng
rằng đưa ra những tiếng nói phản kháng,
đối lập kiểu Bùi Tín, Dương Thu
Hương, Vũ Thư Hiên, Nguyễn Chí Thiện để
sơn cho bọn Việt Gian Cộng Sản nước
sơn “dân chủ”, khi cho phép đối lập, đối
thoại th́ sẽ được nhiều quốc gia ủng
hộ cho chúng “lột xác” từ từ như chúng hằng
mong tưởng và sẽ cho chúng có nhiều thời gian chuyển
tiền chuyển ngân ra ngoại quốc cất dấu
trong êm thắm.
Nhưng chúng không ngờ thế
cờ chính trị hiện nay đă đổi khác. Người
Mỹ đă quay 180 độ, bỏ mặc bọn “môi” Hà
Nội cho “răng” Bắc Kinh “xử lư”. Cái “răng” Bắc
Kinh có bổn phận phải nuôi cái “môi” Hà Nội! Nếu
Cộng sản Hà Nội giầu mạnh th́ chỉ Bắc
Kinh có thêm lợi. Nếu “môi” Hà Nội phản thùng th́
“răng” Bắc Kinh sẽ cắn chết hay bóp chặt bọn
Việt Gian Hà Nội không cho chúng cục cựa. Đó là
điều đáng mừng cho tất cả mọi người.
Bọn Việt Gian Cộng sản Hà Nội nên hiểu rằng:
Chính trị quốc tế và nhất là “làm” chính trị với
Hoa Kỳ không dễ và lại càng không phải là những bản
văn ngô nghê ngớ ngẩn suông, sặc mùi dân chủ Cuội,
nhân quyền dỡm kiểu Việt Gian Đỗ Hoàng
Điềm, Nguyễn Cao Kỳ, Nguyễn Xuân Vinh, Nguyễn
Thanh Giang ..v.v.. và cho đăng trên báo Người Việt,
Việt Báo Kinh Tế và phát thanh trên đài VNCR hay Á Châu Tự
Do, các ban Việt ngữ đài BBC hay VOA th́ gọi đó là
“làm” chính trị quốc tế, hay đă “đi vào ḍng
chính”, mà ta nên gọi đó là làm chính trị theo kiểu nhà
quê trên các báo ngoại vi của đảng với một lũ
Việt Gian, dân chủ Cuội ngu dốt, th́ bọn Việt
Gian Cộng sản có chết cũng đúng tội ác của
chúng.
Triệu Lan rất tiếc không
thể đoán ṃ hay nói thật mọi việc sẽ biến
chuyển ra sao trong năm 2008 này. Những chuyện đang
diễn tiến là những bí mật không thể tiết lộ.
Triệu Lan chỉ có thể nói rằng: T́nh h́nh có thể
biến đổi thật nhanh, thật mạnh th́ mới
mau đưa đến sự tiêu diệt chế độ
Việt Gian Cộng sản và dân tộc Việt
Bàn cờ Đông Nam Á hiện nay
đang Nóng, tuy chưa biết bên nào, Mỹ hay Hoa sẽ thắng.
Nhưng ta có thể chắc chắn rằng Việt gian Cộng
sản sẽ là kẻ thua và thua đậm. Khi người
Mỹ đang tính đến những nước cờ cao
hơn hiện nay. Như vậy Cộng sản Hà Nội
không thể hiểu được Mỹ họ có ở
trong cái thế đối đầu, thử lửa với
Bắc Kinh hay không!. Họ mặc nhiên để cho Việt
Gian Cộng sản trong cái thế “môi, răng” với Bắc
Kinh và trong ṿng ảnh hưởng của người Bắc
Kinh. Nếu Trung Cộng bị dồn vào thế bí, chúng có
thể tung nhiều triệu quân, để tiến đánh
Đông Nam Á theo ư đồ xưa nay của Bắc Kinh, th́
người Mỹ không dại ǵ mà không dùng đến Việt
Nam làm băi chiến trường để tiêu diệt số
quân khổng lồ này bằng vũ khí tối tân. V́ từ
xưa đến nay, người Mỹ vốn sở
trường là dùng đất nước của người
khác làm băi chiến trường để “thử” vơ khí.
Hiện nay bọn Hà Nội
không thể thực tâm chạy theo Mỹ v́ Bắc Kinh không
muốn như vậy. Người Mỹ thấy rơ Hà Nội
không c̣n chủ quyền, v́ chúng chỉ là một lũ Việt
Gian th́ họ không cần phải tính đến những ǵ
thêm nửa. Khi bọn Hà Nội không thể nhảy rào theo
Mỹ hay nói đúng hơn chúng chỉ là một lũ chuyên
đi làm tay sai cho Bắc Kinh trong thế đuổi Mỹ
ra khỏi Á Châu, th́ thời điểm nay cũng là cái thế
chết cho chúng. Hơn nửa bọn Việt Gian Cộng sản
hiện ở trong cái thế “thù trong, giặc ngoài”, kinh tế
tan hoang, dân t́nh khốn khổ, xă hội sa đọa
băng hoại, từ thượng tầng đến hạ
tầng thối nát, giầu nghèo cách biệt, cán bộ viên
chức đầy dăy tham lam tham nhũng, thất nghiệp
tràn lan, ngoại quốc nhất là khối Âu Châu đang rút
tiền đầu tư về, ngưng hợp tác “làm
ăn”, lại bị Trung Cộng xiết cổ thật chặt,
không cho cục cựa, th́ làm sao tồn tại được
lâu dài?. Trong t́nh huống thê thảm như vậy th́ một
vài người ngoại quốc thân Cộng, muốn bao che
cho chúng hay một vài “chính khách” dân chủ Cuội kiểu
Nguyễn Thanh Giang, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, hay Dương
Thu Hương của nhà nước ta hiện nay cộng
với mấy tên trên răng dưới dế như Nguyễn
Chí Thiện, Đỗ Hoàng Điềm, Đoàn Viết Hoạt,
Nguyễn Quốc Quân ..v.v.. th́ làm được cái ǵ? Mấy
tên dân chủ Cuội trong nước và ở hải ngoại
th́ chỉ có múa rối kiếm xương, kiếm ăn một
cách vô liêm sỉ chứ làm sao cứu được chế
độ Việt Gian Cộng sản tồn tại lâu
hơn nửa?
Bọn Việt Gian Cộng sản
“tổ cải”, không phải vừa mới “cải tổ”.
Tên vẹm Nguyễn Tấn Dũng cũng vừa đi sang
Hoa Kỳ ăn mày ở Mỹ, nhưng chúng đă thất
bại hoàn toàn trong vấn đề ăn xin ở Mỹ.
Nếu Tây phương và Mỹ để ư nh́n cho kỹ
th́ bọn Việt Gian Cộng sản đang cố gắng
chuyển ḿnh để bước sang một thứ chính
phủ và kinh tế chiến tranh! (điều này
Triệu Lan nói mà không sợ lầm, nhưng có nhiều việc
hiện nay chưa thể tiết lộ, cứ nh́n những
Giao Hảo của chúng với Bắc Hàn th́ có thể hiểu,
Hà Nội cũng đang với tay sang tận Phi châu để
“trồng cao su” hay là lập căn cứ “đồn điền”
làm thế ỷ dốc cho Bắc Kinh dễ dàng tiến chiếm
Phi châu sau này và nhiều chuyện khác nửa). Nhưng sự
thê thảm cho Hà Nội là vấn đề không c̣n nhân sự
nào sáng giá hay có đủ uy tín làm lănh tụ, lănh đạo
như cỡ Lê Trọng Tấn hay Đào Trọng Lịch.
“tướng” Vơ Nguyên Giáp th́ chỉ có cái tên chứ từ
xưa đến nay Giáp chưa hề cầm quân đánh
nhau bao giờ (thời trước “đánh Mỹ” th́ các
tướng Tàu như Lă Quư Ba cầm quân hộ cho Giáp) Giáp
chỉ giỏi cầm Quần của các em hộ lư. Thời
vận của bọn Việt Gian Cộng sản đă hết
nên nhân sự cho dù có tạm tạm cũng không c̣n.
Người Mỹ đă “nợ”
dân tộc Việt Nam như thế nào, trước đây
họ nói Mỹ “thua” chiến tranh ở Việt Nam và bỏ
chạy. Nhưng họ không bao giờ nói là họ đă thắng
khối Sô Viết và cứu toàn thế giới kể cả
chính họ thoát khỏi chiến tranh nguyên tử! V́ nếu
nói rằng “thắng khối Cộng sản” th́ họ sẽ
mang “nợ” với dân tộc Việt Nam và mang tiếng dùng
đất nước Việt làm băi chiến trường,
để đạt mục đích, để rồi bỏ
rơi, bỏ chạy, không phải chi trả một xu!. Và
ngày hôm nay Hoa Kỳ sẽ trả “nợ” cho dân tộc Việt
Nam bằng cách nào?. Thật khó mà nói trước và đây cũng
là một sách lược đang diễn tiến, nên không thể
tŕnh bày trong phạm vi bài viết ngắn này. Dân tộc Việt
Nam hiện nay “chưa” có người tài giỏi ra mặt,
nên chúng ta chưa thấy người lănh tụ nào hay tổ
chức nào có thể đứng ra đại diện để
nói chuyện tay ngang với Hoa Kỳ. Chỉ thấy toàn bọn
gian xảo bịp bợm tham danh, tham lợi nhảy ra làm
tṛ hề một cách trơ trẻn và vô liêm sỉ. Và phía
Hoa kỳ họ cũng không chính thức ra mặt ủng hộ
bất cứ người Việt quốc gia nào! V́ vậy
cho nên từ trong nước ra đến hải ngoại
chỉ thấy một lũ dân chủ Cuội (mà ông Việt
Thường đă vạch mặt bọn chúng), đám nhân
quyền bịp, cũng như lũ văn nô trí thức Ngựa
dựa hơi quốc gia, các “chính trị gia” thân Cộng và
theo Cộng cam tâm làm Việt gian, làm tôi mọi, tay sai cho bọn
Việt Gian Cộng sản. (các bài sau sẽ nói đến
đại hội toàn quân, các chính phủ ma chúng đă
lưu manh, bịp bợm xỏ lá như thế nào).
Ngày nay chiến tranh mang một
bộ mặt thực tế là phải có tiền! Và có thật
nhiều tiền th́ mới nói chuyện mộ lính, mua súng
đạn, máy bay, tầu chiến, xe tăng, đại
pháo, quân trang, quân dụng, khoa học kỹ thuật. Tính
theo cách tính của các “chiến nược gia” Vẹm, th́
muốn đánh thắng chúng để lấy lại Việt
Nam th́ chúng ta người Quốc Gia phải cần khoảng
2 triệu quân và 200 tỷ đôla, nếu tính giá trị vơ
khí tối tân th́ chỉ bằng 5 tỷ thời trước!
Một xe Jeep thời đó khoảng 5 ngàn đô. Ngày nay một
xe Jeep “Humvee” 200,000 đôla chưa kể trang bị. C̣n giá
tiền một xe tăng Abrams hay hỏa tiễn pḥng không
Patriot th́ có lẽ ta không nên tính đến chuyện xử
dụng xe tăng hay “tên Nửa” làm chi cho mệt, và như
vậy th́ các ‘chiến nược gia” vẹm có thể ngồi
rung đùi yên chí, là không có một người Việt Nam hải
ngoại nào hay một lănh tụ nào có đủ tiền
để thành lập một đoàn quân phục quốc
đủ mạnh và về nước chiến đấu
tiêu diệt bọn Việt Gian Cộng sản. Tiền
không có, căn cứ không có, người không có, hậu thuẫn
tiền bạc cũng không có nốt, th́ nếu có chiến
tranh với chúng th́ chúng tôi lấy ǵ để đánh nhau với
các “đồng chí” đây? Nhưng nếu bọn Việt
Gian Cộng sản thông minh một tí th́ chúng sẽ hiểu
rằng: chỉ có lực lượng người Quốc
Gia Chân Chính mới đủ sức lật đổ và
tiêu diệt chế độ tàn ác của chúng. Chứ nếu
nói đến phục quốc hay thành lập chính phủ
theo kiểu chính phủ Nguyễn Hữu Chánh hay phục quốc
theo kiểu phở ḅ, phở tái của Hoàng Cơ Định,
Đỗ Hoàng Điềm, Đỗ Thành Công, Nguyễn Quốc
Quân, Nguyễn Xuân Vinh, Nguyễn Chí Thiện th́ đó chỉ
là nói bịp chơi cho vui, chứ làm ǵ có thật và trong nhiều
năm qua chúng có làm thật bao giờ đâu. Cho nên nhiều
năm qua cho đến nay chẳng ai tin dùng chúng cả, có
chăng cũng chỉ là “mày bịp th́ tao cũng bịp”
chơi cho vui.
Nh́n lại lịch sử trên thế
giới từ cổ chí kim, từ xưa cho đến nay
chỉ Tàu là một nước có thể nói duy nhất có một
“thể chế chính trị độc tài Vĩnh Viễn”,
cha truyền con nối chúng thay nhau độc quyền
để cầm quyền từ thời ông, cha, đến
con cháu truyền từ đời này sang đời kia.
Chúng chuyên dùng vơ lực để khống chế hay tiêu diệt
các dân tộc chung quanh họ và họ cũng dùng đó
để kềm kẹp chính người dân của họ
trong hàng nhiều trăm năm qua .
Như lịch sử đă chứng
minh bọn Tầu Hán phương Bắc luôn luôn là một
mối đe dọa cho các nước lân bang chung quanh
nước Tầu và các quốc gia phương Tây. Trung Cộng
luôn luôn muốn trở thành một thứ siêu bạo cường,
hành xử bạo quyền, ăn cướp, buôn lậu,
bóc lột, triều cống và muốn cả thế giới
phải làm thuộc địa và phải cuối đầu
triều kiến “Thiên triều Bắc Kinh”! Chỉ c̣n khoảng
1 tháng nửa hay là vào ngày 8 tháng 8 năm 2008 này chúng ta sẽ
tận mắt chứng kiến thiên hạ đến triều
kiến “Thiên triều Bắc Kinh” qua hội Olympic 2008 tại
Bắc Kinh. Nhưng nếu đứng trên b́nh diện quân
sự vào đầu thế kỷ 21 này, th́ chiến tranh là
một điều không thể chấp nhận. Hơn nửa
Trung Cộng không thể chấp nhận chiến tranh v́
như vậy là đế quốc Trung Cộng sẽ bị
xé ra làm nhiều mảnh, vả lại Hoa Kỳ không thể
gửi lính đi đánh nhau ở Á Châu. Nhưng người
Mỹ cũng không thể ngồi đợi hỏa tiễn
Trung Cộng rớt xuống đầu! Người Mỹ
cũng không thể ngồi yên mặc cho Trung Cộng thao
túng toàn cầu và dồn Hoa Kỳ vào thế bí phải
đầu hàng Bắc Kinh!. Nếu hiểu được
ư đồ của bọn cầm quyền Bắc Kinh th́ ta
sẽ thấy ngay những yếu điểm hay là cái thế
yếu, rất yếu của Trung Cộng (cứ nh́n những
phương tiện và nhân sự cấp cứu trận
động đất ở Tứ Xuyên vào tháng 5 vừa qua
th́ chúng ta sẽ thấy rơ). Và Bắc Kinh đương
nhiên cũng biết rơ điều này. Nhưng Bắc Kinh
tưởng rằng không ai biết! Hoa Kỳ và nhất là
những người Việt Quốc Gia Chân Chính không có chuyện
“tin tưởng” vào sự thành thật của bất cứ
ai, nhất là đừng tin những ǵ ở bọn Việt
Gian Cộng sản và lại càng không tin vào những thủ
đoạn đóng kịch bề ngoài. Nhưng quan trọng
hơn hết là từ trước đến nay người
Mỹ không hề tỏ thái độ rơ rệt về bất
cứ chuyện ǵ. Ta cũng không biết ai là người
thật sự cầm quyền ở Hoa Kỳ, cho nên rất
khó ḍ xét ư kiến của họ. Cho nên chúng ta có thể yên
tâm là Trung Cộng chỉ là loại cọp già răng và lông
đă rụng hết, hơn nửa Hà Nội và Bắc Kinh
hiện nay không có chiến lược gia tài giỏi khôn
ngoan và chúng cũng không có khả năng gây chiến cục
bộ hay toàn bộ. Cho nên không ai quên được câu nói
của ông bộ trưởng Quốc Pḥng Hoa Kỳ (Cohen)
đă nói với Hà Nội rằng: “Sự hiện diện
quân sự của Mỹ trong vùng Á châu Thái B́nh Dương là
cần thiết cho sự phồn vinh của vùng này”. Ngụ
ư rằng sự hiện diện của quân lực Hoa Kỳ
có tính cách ngăn chận Trung Cộng, không cho nuốt chửng
Đông Dương và Đông Nam Á. Đây cũng là một lối nói
quân lực Mỹ sẵn sàng chiến tranh với Trung Cộng
nếu Trung Cộng khởi sự từ Việt Nam và
đồng thời bảo vệ sự phồn thịnh của
Đông Nam Á trong những thập niên tới.
Dưới nhăn quan của những
nhà chiến lược, Trung Cộng không thể bành trướng
sang bất cứ hướng nào, trừ phía Nam và phải
đánh tràn xuống Thái Lan, Mă Lai. Cuộc xâm lăng “nam tiến”
đă khởi đầu từ 23 thế trước đời
Tần Thủy Hoàng cuối thế kỷ thứ 3 trước
Tây Lịch (219-214 B.C.) khi bạo chúa nhà Tần sai tướng
Đồ Thư mang 50 vạn quân xâm lăng nước Nam Việt,
lúc đó lớn rộng từ Bắc Việt lên tới
phía Nam sông Trường Giang, bao gồm phía Nam hai tỉnh
Giang Tô (Hàng Châu, Tô Châu) và An Huy, và các tỉnh Triết Giang,
Phúc Kiến, Giang Tây, Hồ Nam, Quảng Đông, Quảng Tây và
Bắc Việt ngày nay. Một số lớn người Việt
lúc đó bị dồn lên miền núi Vạn Vạn Đại
Sơn thuộc các tỉnh Quí Châu và Quảng Tây để
thành các bộ tộc thiểu số, đứng đầu
là dân tộc Choang (Zhuang-Hmong) với dân số khoảng gần
100 triệu người vào năm 2000 theo thống kê của
một kư giả New York Time đă đến tận nơi
và sống với người Choang trong thời gian hơn
3 năm. Riêng dân tộc Giao Chỉ (người Việt -
Bách Việt) dưới quyền chỉ huy của Thục
Phán An Dương Vương đă dùng lối đánh du
kích chiến và giết tướng Đồ Thư năm 214
(trước T.L.) tại vùng rừng núi Lạng Sơn (Bắc
Việt Nam ngày nay), ngăn chận cuộc xâm lăng Nam Tiến
của nhà Tần, và bảo vệ sự tồn tại lâu
dài của dân tộc Giao Chỉ (Việt Nam bây giờ). Vấn
đề xâm lăng bành trướng xuống phía Nam,
đă ám ảnh các vua chúa Trung Hoa trải qua các triều
đại, qua 23 thế kỷ. Nếu không có sự chiến
đấu dũng cảm của người Giao Chỉ
(Bách Việt), th́ ngày nay Việt Nam và toàn bộ Á Châu và cả
Úc Châu hiện nay đă trở thành lục địa và lănh
thổ Trung Hoa rộng lớn nhất thế giới. Cho
nên nhân dân Việt Nam chúng ta không cần phải sợ Tầu
và bọn Việt Gian Cộng sản hiện nay .
Sau này dưới sự chỉ
huy của tướng lănh tài ba như: Hai Bà Trưng, Đinh
Tiên Hoàng, Ngô Quyền, Lê Hoàn, Lư Thường Kiệt, Trần
Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung Nguyễn Huệ, dân tộc
Việt Nam đă bẻ gẫy tất cả mọi cuộc
xâm lăng từ phương Bắc. Truyền thống chống
xâm lăng phương Bắc đă trở thành một thứ
truyền thống quốc gia, dân tộc đă ngấm vào
huyết quản của người Việt Nam từ đời
này sang đời kia. Cuối thế kỷ 20 sang đầu
thế kỷ 21 này, toàn thể dân tộc Việt Nam lại
một lần nữa sôi sục căm thù tập đoàn Việt
Gian Cộng sản, v́ sự dâng đất, dâng biển cho
Trung Cộng và dân tộc Việt Nam muốn tiêu diệt
quân nội thù Việt Gian, ngoại xâm Trung Cộng, th́ vấn
đề phải tiêu diệt bọn phản dân hại
nước Việt Gian Cộng sản trước đă,
Trung Cộng chỉ là vấn đề thời gian.
Nhưng chúng ta nên hiểu rằng trong suy nghĩ của các
nhà quân sự Bắc Kinh, họ rất coi thường khả
năng chiến đấu chống người Tầu xâm
lăng của người Việt. Họ chỉ úy kỵ
sự hiện diện quân sự của Hoa Kỳ. Hiện
nay, họ đang t́m một sách lược khéo léo để
có thể chiếm Đông Dương và Đông Nam Á mà không cần
phải sử dụng vũ lực quân sự, và không cần
phải trực diện đụng độ với Hoa Kỳ.
Nếu hiểu rơ ràng như vậy th́ các quốc gia
phương Tây nhất là Hoa Kỳ nên lập tức
ngưng hẳn vấn đề thương thảo với
Bắc Kinh, Hà Nội hay Bắc Hàn, v́ chẳng có lợi lộc
ǵ nhiều, trong khi cái hại có thể là vô cùng nguy hiểm
cho b́nh diện chiến lược và toàn cơi Á Châu. Hiện
nay Hoa Kỳ phải đối phó với hiểm họa
xâm lăng bành trướng Trung Cộng cũng đủ mệt,
công đâu lại đi nuôi bọn Việt Gian Cộng sản
cho mập cho béo để chúng làm tay sai cho Bắc Kinh!. Nếu
sự kiện này xảy ra bất ngờ th́ sẽ làm cho bọn
Việt Gian Cộng sản trong nước cũng như ở
hải ngoại sẽ điêu đứng, choáng váng. Bởi
v́ chúng tính đường lừa Mỹ rồi sẽ
đưa tất cả gia đ́nh, của cải, tài sản
di tản sang Mỹ “trước khi” quân Tầu tràn vào chiếm
hẳn Việt
Hiện nay ông đại sứ
Hoa Kỳ tại Việt Nam là ông Michael Michalak (Mai cồ Mi
Cha Lát) cũng đă hân hoan cấp chiếu khán cho khoảng
150 ngàn (?) cán bộ và con cháu của chúng ồ ạt nhập
cảnh du lịch “du học” tại Hoa Kỳ, và ông c̣n lớn
tiếng tuyên bố “yêu cầu người Quốc gia
đừng chống Cộng sản, cứ để dần
dần khoảng 20 năm nửa th́ bọn Việt Gian Cộng
sản cũng sẽ chết hết”, và như vậy
chúng có thể ở lại Mỹ vĩnh viễn? (chỉ
riêng trong năm 2000 chúng đă vào nước Mỹ du lịch
và “du học” vào khoảng 300,000! và một số không nhỏ
đă ở lại Mỹ định cư để dễ
làm t́nh báo cho đảng). Người ta c̣n nhớ vào
ngày 25 tháng 9, 1999, chánh biện lư (District Attorney) quận Cam,
ông Tony Rackaukas, họp với Cộng đồng người
Việt, yêu cầu họ giúp đỡ đối phó với
khoảng 8,000 thành viên băng đảng người Việt
riêng tại quận Cam và 109 tên cầm đầu băng
đảng. Thời đó chưa có du lịch “du học”
mà Việt Gian Cộng sản đă có khoảng 2 lữ
đoàn băng đảng người Việt chỉ riêng
trong quận Cam!. Phải chăng những nhà ngoại giao lỗi
lạc Hoa Kỳ như ông Michalak muốn đưa hàng
trăm ngàn cán bộ đảng viên Cộng sản vào Hoa Kỳ
để dẹp tan những người Việt chống
Việt Gian Cộng sản, một mặt các chính quyền
địa phương không cho người Việt biểu
t́nh chống Việt Gian Cộng sản, và cho khởi động
chiến tranh du kích giữa bọn Việt Gian Cộng sản
và người dân Việt tị nạn chống Cộng
ngay trên đường phố Hoa Kỳ?.
Phải chăng một vài nhà
ngoại giao Hoa Kỳ trong đó có sự đóng góp tích cực
của ông đại sứ Michael Michalak muốn cho đám
Việt Gian Cộng sản tràn ngập các thành phố Hoa Kỳ
và quận Cam là nơi tiện cho việc đặt tổng
lănh sự Việt Gian Cộng Sản tại khu Bolsa với
cờ đỏ sao vàng?.Như vậy đám tổng lănh sự
Việt Gian Cộng sản tại
Nói chung trong cuộc đấu
tranh để sống c̣n kỳ này dân Việt chúng ta (trong
nước và hải ngoại) chiến đấu cho sự
sống c̣n của tổ quốc Việt
V́ những điều kiện
địa lư đặc thù của đất Việt, nên từ
rất sớm từ khi từ Thiểm Tây dời sang phía
Đông người Hán đă tính đến mở rộng
đất đai của họ về phía Nam để mong
hoàn thiện một nền kinh tế nông nghiệp, v́ giữa
Bắc và Nam, phía Bắc quá một nửa là những vùng sa
mạc có khí hậu rất lạnh và khắc nghiệt và
h́nh như là chưa bao giờ có mưa, nếu mưa th́ cũng
chỉ là “mưa cát”. V́ lư do đó nền kinh tế phía Bắc
luôn luôn dùng vơ lực để cướp bóc đó cũng
là bản chất của dân du mục từ xưa cho đến
nay. Cho nên trong bất cứ giai đoạn nào của lịch
sử Việt, người Tầu Hán lúc nào họ cũng
luôn luôn t́m cách phá hoại đất nước Việt và
giúp đỡ bọn Việt Gian để trục lợi.
Hay nói đúng hơn đó là quốc sách của người
Tầu Hán từ ngàn xưa cho đến nay.
Khác với nền chính trị
Việt là: “Văn trị, vơ công”. Văn trị Việt
thiên về giáo hóa, Vơ công Việt dùng để chống xâm
lăng, xâm lược, để thi hành những kế
sách quốc pḥng chứ không dùng để làm lợi khí của
quan nha. Trái lại người Tầu Hán (du mục) từ
xưa cho đến nay khi họ cầm quyền là dùng vơ lực
biến nó thành móng vuốt để làm lợi khí thống
trị người dân và xâm lăng lân bang, nên nước Tầu
là một lịch sử với nhiều nỗi loạn lạc
triền miên từ xưa cho đến nay.
Các nhà chính trị của Việt
Nam ngồi vào vị trí chính quyền để làm cho
người dân tin cậy nơi nhân cách thánh hiền của
họ (trừ một vài giai đoạn như Trần Ích
Tắc, hay Lê Chiêu Thống th́ không đáng kể), dân Việt
tin nơi chính nghĩa chứ không tin cậy vào quyền thế,
cho nên người dân Việt từ ngàn xưa cho đến
nay họ tôn thờ các vị anh hùng liệt nữ cho dù những
người ấy có chiến bại. Đó cũng là lư do
những người chính trị gia Việt b́nh dị gần
dân và người dân vẫn ưa thích họ hơn.
Ấy vậy mà trong một bài
viết của giáo sư Stephen B. Young (không đề ngày),
một giáo sư của đại học Minnesota
đăng trên hệ thống Internet ông Young viết rằng:
“Vua Lê Thánh Tôn bắt đầu theo chủ nghĩa Bắc
Triều, tức lấy Tống Nho bênh vực ngôi vị
Hoàng Đế một cách mù quán với đạo hiếu
nghĩa cha mẹ, vua chúa ...”. Nhân đây Triệu Lan
tôi cũng cảnh cáo ông Young rằng: là một giáo sư nếu
ông Young không am tường lịch sử Việt Nam th́ ông
không nên đặt bút viết bậy, và nếu ông Young có
“phân tích” lịch sử Việt th́ ông nên phân tích một cách
đứng đắn để đúng với vai tṛ “giáo
sư” của ông, nếu không làm được như vậy
th́ ông “giáo sư Stephen B. Young” nên đừng viết ǵ th́
hay hơn, người Việt chúng tôi không cần ông “dạy”
và cũng không cần đọc bài viết của ông. Giáo
sư Young đọc được vài ba câu thơ Kiều
viết được vài trang giấy tiếng Việt và
ông tự cho ông giỏi văn hóa Việt, ông viết lung
tung chẳng ai thèm đọc, chẳng ai thèm để ư,
đến nay có lẽ v́ thích nổi danh và nổi tiếng
nên ông giáo sư Young đi quá xa viết bài mạ nhục tổ
tiên người Việt. Các độc giả trên khắp
thế giới nói chung, các bạn điều hành web
ThaoLuan9 các bạn đang lấy lời của Đức
Vua Lê Thánh Tông để làm kim chỉ nam đấu tranh, các
bạn nghĩ ǵ ?!.
Ông Young nên nhớ Vua Lê Thánh Tôn
(Tông) được coi là một trong những vị Minh
Quân trong ḍng sử Việt. “Mù Quán” là ǵ nếu không phải
là đần độn, hay ngu dốt. “Mù Quán” mà lại có
thể viết ra Bộ Luật Hồng Đức hay c̣n gọi
là Quốc Triều H́nh Luật mà 600 năm qua trên thế giới
ngày nay đă có quốc gia văn minh nào theo kịp và áp dụng
Luật Hồng Đức để bênh vực cho Nữ
Quyền? (chỉ riêng nữ quyền thôi chưa nói những
luật lệ khác). Trên thế giới ngày nay đă có bao
nhiêu Tổng thống cũng như Thủ tướng xuống
tận nơi tù nhân bị giam giữ phát cơm, phát
chăn cho tù nhân?.
Ông Nguyễn Cao đậu thủ
khoa năm Đinh Măo (1867) làm đến chức tán lư quân vụ.
Khi triều đ́nh nhà Nguyễn kư ḥa ước với Pháp
ông bất măn xin treo ấn từ quan. Năm 1885 vua Hàm Nghi
xuất bôn xuống chiếu Cần Vương, Nguyễn
Cao t́m đến khu Băi Sậy phụ lực với Nguyễn
Thiện Thuật chuyên giữ việc huấn luyện du
kích đánh phá các đồn Pháp. Sau Pháp phải dùng đại
binh hợp cùng quân Hoàng Cao Khải và Lê Hoan thắt chặt
ṿng vây Băi Sậy. Nguyễn Thiện Thuật phải chạy
lên Thái Nguyễn rồi vượt tuyến sang Trung Hoa ẩn
náu. Nguyễn Cao về nương náu tại làng Kim Giảng
mở trường dạy học. Vốn người Nho
Học đạo đức chính trực nên Nguyễn Cao
được phắp vùng kính nể. Ngày kia có một nhà
nho đến xin câu đối mừng một ông tiến sĩ
đang làm quan to cho Pháp, Nguyễn Cao viết cho, không dè khi
ông tiến sĩ kia đọc câu đối, biết
người viết mỉa mai ḿnh là loại bất trung v́
đă hợp tác với Pháp bèn ngầm báo cho Tây vây bắt
Nguyễn Cao. Khi giải Nguyễn Cao đến mặt quan
Tây và Việt trong số đó có Hoàng Cao Khải và Lê Hoan,
chúng dụ dỗ ông ra làm quan nhưng Nguyễn Cao từ chối.
Chúng dọa nạt tra tấn ông thản nhiên đáp: “Tôi
đâu có sợ chết, tôi đă có cách để khỏi
phiền lụy đến ai”. Nói xong ông với tay lấy
chung trà bẻ bể ra làm đôi, mạnh tay khoét rốn
(rún) rút ruột ra vứt lên mặt Hoàng Cao Khải và các
quan Pháp mà chửi rủa thậm tệ, máu chảy lênh láng
hai tay Nguyễn Cao nắm từng khúc ruột của chính
ḿnh căng ra và nói rằng: “các người nh́n xem những
đoạn ruột này khi căng ra mà cong, th́ Nguyễn Cao mới
chịu khom lưng qùy gối”, một lát sau th́ ông chết.
Đấy nếu không có “mù quán
với đạo hiếu nghĩa cha mẹ, vua tôi” của
mấy trăm năm trước th́ làm sao có một anh hùng
Nguyễn Cao. Có đạo hiếu nghĩa mới biết
yêu nước. V́ nếu nước mất th́ nhà tan, cho
nên người sĩ phu sống với liêm sĩ, chết
th́ đền ơn đất nước, ơn cha mẹ
cho tṛn đạo Hiếu, Nghĩa. Gương oai hùng của
Nguyễn Cao nhiều đời sau con cháu sẽ vẫn c̣n
nhắc đến.
Chúng tôi cảnh cáo ông giáo sư
Young, ông không nên v́ một lư do thầm kín nào đó mà viết
bài để nhục mạ Tổ Tiên người Việt
Tiện đây Triệu Lan tôi cũng
xin nói rơ cho ông giáo sư Young hiểu rằng: Những
người như ông không có kinh nghiệm đấu tranh,
nếu có “đấu tranh” th́ đấu tranh của ông chỉ
nặng về tính chất của một người kinh
doanh (businessmen), cho nên ông giáo sư không đánh giá đúng mức,
nếu không muốn nói là ông giáo sư hoàn toàn thiếu khả
năng nhận thức lịch sử và nhất là sử
Việt. Các ông coi quốc gia nào cũng là một hiện
tượng chung, nên các ông đề ra những giải
pháp giống như nhau khi một quốc gia nào đó lâm vào
t́nh cảnh khó khăn. Giống như các chính trị gia Hoa
Kỳ chỉ lo lắng quan tâm và mang trách nhiệm khi họ
liên quan đến vấn đề ấy. Nói một cách
khác là ông giáo sư Young khoanh mắt trong phạm vi cục bộ
mà không mở rộng tầm nh́n của kiến thức
để thấy toàn bộ vấn đề, và ông lại
hay nh́n vấn đề một cách đơn giản, chú
trọng bề ngoài qua vài lời nói môi miệng, v́ vậy
nên ông không bao giờ hiểu được những điều
kiện lịch sử Việt. Sử học, Triết
học và Khoa học chúng là một v́ không thể tách rời.
V́ hiểu như vậy nên người Việt Nam (nhất
là những chiến sĩ cách mạng thật sự dấn
thân đấu tranh) chẳng ai thắc mắc đến
câu nói của Tổng Thống Roosevelt khi ông Roosevelt cho rằng:
“ ... Việt Nam là một quận huyện của Trung
Quốc, vậy hăy trả nó về với sự cai quản
của chính phủ Tưởng Giới Thạch”. Những
câu nói này không thấy ông giáo sư Young đặt câu hỏi
thử xem sao ? Chứ ông, “hỏi Đức Huỳnh
Giáo Chủ của Phật Giáo Ḥa Hảo, hỏi ông
Trương Tử Anh, Đảng trưởng Đại
Việt Quốc Dân Đảng, ông Lư Đông A, Thư kư
trưởng Đảng Duy Dân, các nhân sĩ yêu nước
Ngô Đ́nh Khôi, Nguyễn văn Bông, Tạ Thu Thâu, Nguyễn
An Ninh, Hồ văn Ngà, Phan văn Hùm, Nguyễn văn Sâm,…”.
Chuyện Việt Nam đă có người Việt chúng tôi lo
ông hỏi chi nhiều thế.
Là một giáo sư của một
trường đại học ông nên lấy cái biết của
ông để kiếm sống th́ có lẽ đúng hơn là
xen vào chuyện lịch sử hay chính trị của nước
khác, nhất là chính trị nước Việt Nam. Hăy nghe
nhà văn Ư nổi tiếng là ông A. Pazzi nói: “Với một
lối nhận định theo kiểu h́nh thức
phương Tây người ta sẽ không thể nào hiểu
được giá trị đích thực của người
Việt và lịch sử Việt, người ta chỉ thấy
được (những điều trên) khi họ đă thất
bại ... ”. “Phong Trào 6 tấm” của giáo sư Young
thành lập đă thất bại, ông bị tướng
Dương Thông của Hà Nội cho công an vây bắt, không
cho ông ăn, uống trong 36 giờ liền và tống ông ra
khỏi Việt Nam. Vậy mà ngày nay ông giáo sư Stephen B.
Young vẫn chưa nh́n thấy được.
Bọn Cộng sản Hà Nội
là một bọn buôn dân bán nước nhưng chưa thấy
một bài viết nào chúng viết ra để gọi Đức
vua Lê Thánh Tông “mù quán” bao giờ, ông Young nên hiểu nếu
ghét ông th́ có ngày người ta sẽ thương ông,
nhưng khi ông đă bị người ta khinh bỉ th́ họ
chẳng c̣n ǵ để nói với ông nửa cả. Các bạn
trẻ trong nước cũng như ở hải ngoại
khi đọc các bài viết th́ cũng nên xem người viết
đó là ai, dẫn chứng chuyện quá khứ có đáng
tin hay không, chứ không phải chỉ nghe đến địa
vị “giáo sư” th́ cứ vội cho là họ viết
đúng, viết kiểu giáo sư Stephen B. Young, giáo sư
Nguyễn Xuân Vinh, giáo sư Đoàn Viết Hoạt, giáo
sư tiến sĩ Nguyễn Bá Long, giáo sư sử học
Nguyễn Duy Chính (Chính trước đây có viết một
bài viết dài hạ nhục Vua Quang Trung Nguyễn Huệ)
..v.v.. th́ lần sau ta nên vứt các bài viết của mấy
giáo sư này vào xọt rác cho tiện, v́ xem xong có lẽ sẽ
làm bẩn mắt người đọc. Đối với
chúng tôi, kẻ thù khi chúng tôi đă vạch mặt chỉ
tên th́ không bao giờ có chuyện nhân nhượng được
nửa. Trong hơn 30 năm qua từ khi Việt Gian Cộng
sản chiếm trọn đất nước chúng chưa
hề có một tài liệu sách vở nào dạy về lịch
sử Việt Nam một cách đứng đắn, cho nên
đó là lư do để giải thích tại sao một “đảng
viên” cũng là hội viên của Hội Văn Bút Quốc Tế
mà lại hạ bút viết rằng: “Vua Trần
Hưng Đạo ... và ... vua Trần Hưng Đạo có
công đánh thắng giặc Minh” và “hội viên” này c̣n
ḷng tḥng giải thích lư do tại sao “đảng ta” đánh
thắng “giặc” Mỹ. Nhưng không thấy hội
viên này giải thích lư do tại sao ngày nay “đảng ta” lại
ăn mày đô la “giặc” Mỹ .
Từ nhiều năm qua một
số người Mỹ kể cả người Việt
cũng có một số người v́ thờ ơ hay là cố
ư không muốn hiểu rơ bản chất của những tên
Việt Gian Cộng sản nên họ đă sai lầm khi nh́n
tập đoàn Việt Gian Cộng sản Hà Nội chỉ
là bọn “độc tài, đảng trị” và v́ không hiểu
rơ chúng hay có thể họ “cố ư” gán cho chúng là những
tên “bảo thủ, cấp tiến”. Họ dùng danh từ
như trên để làm cho người Việt, nhất là
người Việt Nam ở trong nước v́ thiếu
thông tin nên họ chẳng thể hiểu rơ ràng bản chất
của tập đoàn Việt Gian Cộng sản, đang
cùng nhau hà hiếp và bóc lột người dân Việt đến
tập xương tủy. Những “chính khách” ở hải
ngoại th́ cũng cố ư gán cho chúng “bảo thủ, cấp
tiến” để mong rằng có thể một giai đoạn
nào đó hay thời điểm nào đó thuận tiện
th́ chúng cũng sẽ chia quyền, chia lợi cho đám gian
tà ngu dốt nhưng rất hám danh này. Bởi v́ người
ta có thể làm bạn với lũ độc tài, nhưng
không ai có thể làm bạn với bọn Gian được
cả, người Mỹ, người Việt hay bất
cứ một dân tộc nào họ cũng đều khinh
khi bọn gian tà và bọn Cộng sản Hà Nội cũng
chính là bọn Việt Gian Cộng sản bán nước và
toàn dân Việt chúng ta phải ghi nhớ nằm ḷng điều
này và khi chúng đă là gian tà, gian đảng rồi th́ chẳng
c̣n ai dám gần chúng hay làm bạn với chúng cả.
Trên phương diện nào
đó, chúng ta nên mừng là những tên tay sai được
bọn Việt Gian Cộng sản tung ra hải ngoại
như Đoàn viết Hoạt, Nguyễn Chí Thiện,
Đoàn Thanh Liêm, và những tên Việt Gian như: văn nghệ
nhà thổ phản thùng Dương Thu Hương, chính ủy
bại liệt Trần Độ (đă chết), lư thuyết
gia thổi ống đu đủ Hoàng Minh Chính (đă chết),
tiến sĩ đất sét Nguyễn Thanh Giang, văn nô bồi
bút kiểu ăn mày Hoàng Tiến, phó tiến sĩ thử cứt
t́m vi trùng Hà Sĩ Phu tức Nguyễn Xuân Tụ, “cựu”
Việt Gian nằm vùng Tiêu Dao Bảo Cự, nhà văn ś ke
Lữ Phương và bọn Việt Gian nằm vùng ở hải
ngoại nếu kể hết tên bọn chúng ta th́ phải
cần một quyển sách dày cở vài trăm trang,
nhưng Triệu Lan cũng nên nêu ra một số tên điển
h́nh như dưới đây để cho mọi người
nhẵn mặt chúng: Đỗ Mậu, Đoàn Thanh Liêm,
Đoàn viết Hoạt, Nguyễn Chí Thiện, Vơ văn Ái,
Lai Thế Hùng (Pháp), Nguyễn Minh Cần, Vơ Thắng Tiết
Lư Kiến Trúc, Nguyễn Thanh Trang, Nguyễn Hữu Thống,
Ngô văn Hiếu, Lâm Thu Vân, Nguyễn Tường Bách, Nguyễn
Minh Cần, Dương Thu Hương, Lữ Phương,
Trần Độ (đă chết), Hà Sĩ Phu, Hoàng Minh Chính
(đă chết), Huỳnh Tấn Lê, Tiêu Dao Bảo Cự,
Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Khanh, Đinh Quang Anh Thái,
Phan Dũng, Trần Hải Trang, Hoàng Trọng Tuệ, Hoàng
Trọng Thụy, Tống Hoằng, Trần Dạ Từ,
Nhă Ca, Phan Tấn Hải, Phạm Thông Trần Bảo, Nguyễn
Khải, Vũ B́nh Nghi, Nguyễn Phạm Trần, Đoan
Trang, Trần Đ́nh Cư, Vơ Thắng Tiết, Huỳnh
Lương Thiện, Nguyễn Việt Nữ, web site Ánh
Dương Đỗ Thị Thuấn Bút Vàng, nhóm Bông Sen,
Hoa Sen, Giao Điểm với Trần văn Chi, Lư Khôi Việt
..v.v.. Tất cả bọn chúng từ nhiều năm qua
đă làm tay sai cho bọn Việt Gian Cộng sản, chúng
đều “trăm hoa đua nở”. Chúng thi nhau “gáy” hơn
gà lúc canh 3, chúng làm như Việt Gian Cộng sản sẽ
vĩnh viễn sống mạnh với tiền rừng bạc
biển hàng trăm tỷ đô la cướp của
người dân Việt trong mấy mươi năm qua.
Nhưng hỡi ơi bọn tay sai và đám Việt Gian cũng
chỉ là bọn tham lam, tàn ác ăn hại đái nát. Và mọi
người đều biết hiện nay bọn cán bộ
Việt Gian Cộng sản ở khắp nơi tại Hoa
Kỳ, Canada, Úc Châu, Âu Châu. Chúng càng đông th́ chúng càng ỷ
mạnh. Chúng có nhiều tiền và nắm hầu hết
báo chí truyền thông trong tay. Sở dĩ cần phải
tiêu diệt không riêng v́ chúng làm tay sai cho Cộng sản,
đánh phá mọi hoạt động của người
Việt chống bọn Việt Gian Cộng sản.
Nhưng riêng chúng th́ chúng hoạt động tội ác đủ
kiểu, mafia, buôn ma túy, giặt tiền, giết mướn,
với miệng lưỡi vô cùng giảo quyệt như
Hoàng Cơ Định, Đỗ Hoàng Điềm, Lư Thái
Hùng, Hoàng Duy Hùng và nhiều tên nửa. (yêu cầu Hoàng Duy
Hùng cứ phát đơn kiện Triệu Lan, để Triệu
Lan có dịp bay sang Houston hầu ṭa và thăm mấy ông
sư huynh 81 Dù một chuyến cho vui cửa vui nhà, nếu
Hùng là tên đại láo và đại Bịp th́ nên câm mồm
lại, chỉ riêng một vụ Lư Tống thôi nếu mai
đây sở FBI mở hồ sơ điều tra th́ Hoàng
Duy Hùng có lẽ phải gở từ 7 đến 10 cuốn
lịch như chơi. Chưa nói vụ “thiên an môn Việt
Nam” Hùng đă quyên ở San Jose một khoản tiền lớn,
nhưng đến nay không biết Hùng có trả thuế hay
không?). Nên cho dù chúng có nằm vùng nhiều năm hoạt
động tại hải ngoại th́ chúng cũng chẳng
có làm nên tích sự ǵ và cuối cùng th́ chúng sẽ cùng bọn
Việt Gian Cộng sản chết không có đất chôn cũng
là điều rất phải, như vậy Việt Gian Cộng
Sản có sớm bị tiêu diệt th́ đó cũng là sự
vui mừng của toàn dân Việt Nam.
Điều nửa là trong một
bài viết của ông Gs Thayer nào đó nổi tiếng là
người “am tường” từng được coi là một
chuyên viên gia về Châu Á tại Học Viện Quốc Pḥng
Úc, hiện thỉnh giảng tại trường Đại
Học Ohio Hoa Kỳ và trong một bài viết trên tờ
Wall Street Journal, ông c̣n cho rằng trong t́nh h́nh hiện nay bọn
Việt Gian Cộng sản chúng có 2 phe, một phe thân Tầu
và một phe muốn đổi mới để theo
phương Tây và hai phe này đang “đấu đá”
với nhau ghê gớm lắm. Không biết ông am hiểu bọn
Việt Gian Cộng sản bao nhiêu, nhưng Gs Thayer vừa
lên tiếng hôm trước th́ ngày hôm sau người của
Bắc Kinh phản pháo lại.
Chúng ta hăy nghe những lời
tuyên bố không chính thức của nhà cầm quyền Bắc
Kinh qua cái loa của tiến sĩ Thịnh Lập Quân, Quân
là một chuyên gia nghiên cứu về quan hệ Đông
Nam Á, chính trị Trung Quốc và Đài
Loan ở trường Chính Sách Công Lý Quang Diệu,
Singapore, lên tiếng trả lời cho đài BBC hôm 24/06/2008,
cùng ngày tên Việt Gian Cộng sản Nguyễn Tấn
Dũng có cuộc gặp mặt với Tổng
thống Bush tại Tòa Bạch Ốc, tiến sĩ
Thịnh Lập Quân nói như sau:
“Trung Quốc biết rõ
Việt Nam, tức là Việt Nam thấy quyền lợi của
họ là làm sao giữ được thế cân bằng.
Trung Quốc sẽ không lo lắng về bất kỳ chuyến
thăm nào của Thủ tướng hay Chủ tịch
nước Việt Nam tới Hoa Kỳ. Chúng tôi hiểu giới
truyền thông nhấn mạnh vào một chuyến thăm
như thế này, nhưng tôi bảo đảm là Trung Quốc
không lo ngại”.
“Quan trọng thì có,
nhưng cũng không quá quan trọng. Nếu có ai đó nghĩ
rằng chuyến thăm Mỹ có thế giúp Việt Nam ở
vào vị thế cạnh tranh nào đó với Trung Quốc,
thì theo tôi, họ đã sai lầm. Trung Quốc tin
rằng Việt Nam cảm thấy giữ thế cân bằng
là có lợi cho chính họ. Tại Việt Nam, nếu anh nói
chuyện với các viên chức cấp thấp hay cấp
trung, nhiều người trong số họ lo lắng, thậm
chí nghi ngờ Trung Quốc. Nhưng nếu anh nói chuyện
với lãnh đạo cấp cao thì hoàn toàn khác.
Vì quyền lợi căn bản của họ, thậm
chí quyền lợi cá nhân, để giữ quyền lực,
giữ cho chính thể được sống còn nên
điều họ lo hơn là "Cách mạng màu" của
Hoa Kỳ.”
“Họ (Việt Nam) phải dựa
vào Trung Quốc. Họ không hề ngây thơ khi tiếp xúc
Hoa Kỳ và biết đây chỉ là chuyện làm
ăn. Điều họ lo ngại là người Mỹ sẽ
không bao giờ để chế độ cộng sản
tồn tại. Trái lại về phía mình Trung
Quốc có thể cung cấp những thứ mà Mỹ không
thể cung cấp, trong đó có kinh nghiệm đối phó
với các vấn đề kinh tế, chính trị, bởi
hệ thống của Mỹ lại khác với
Việt Nam.”
“Trong chính trị, tôi rất
miễn cưỡng khi phải phân chia con người thành
hai loại như vậy. Không thể rạch ròi tách họ
ra thành phe đổi mới và phe bảo thủ. Hồi
thập niên 1980, chúng tôi cũng dùng cách gọi này để
phân loại chính trị Trung Hoa. Nhưng rồi người
ta thấy cách suy nghĩ đó sai lầm. Đôi khi người
bảo thủ lại rất cải cách. Chính trị có sự
trộn lẫn, không có hai màu đen trắng dễ dàng.”
Triệu Lan
Bài 3 này c̣n tiếp phần b
Lời Nói Đầu
Bài này được viết
theo thể yêu cầu của nhà báo Việt Thường, v́
hiện nay nhà báo Việt Thường đang tịnh
dưỡng bệnh cho nên chúng tôi buột phải ra mặt
để giúp cho ông Việt Thường một tay, cho
đến khi nào nhà báo Việt Thường trở lại
và có những bài nói chuyện mới gởi đến cho
quư đọc giả cũng như thính giả khắp
năm châu, th́ lúc đó chúng tôi xin trở về và tiếp tục
những công việc chúng tôi đă và đang làm dang dỡ
trong công cuộc phục hưng phục hoạt đất
nước. Hy vọng loạt bài viết này của Triệu
Lan gởi đến quư độc giả là phản ảnh
ư tưởng cũng như những buổi nói chuyện của
nhà báo Việt Thường đă chỉ giáo cho, và sự
góp tay bé nhỏ này trong công cuộc đấu tranh chung sẽ
cống hiến cho độc giả cũng như thính giả
có cái nh́n rộng hơn và nhất là các bạn trẻ
chưa có kinh nghiệm ǵ về bọn Việt Gian Cộng
sản, th́ đây cũng là một trong muôn ngàn bài học mà
các bạn cũng cần lưu tâm. V́ “người Việt
tri âm hăy lặng ngắm Quốc Hoa Việt, chúng ta mới
biết được rơ ràng là tri âm ngữ với tri âm
hoa”. V́ vậy trong công cuộc đấu tranh đ̣i
hỏi chúng ta phải hiểu và biết để: “sống
sâu sắc, sống triệt để, sống sáng quắc,
sống bộc liệt, sống oai hùng”.
Triệu Lan.
***
Nga, Mỹ hay Tầu, (Việt Gian Cộng sản)
Chúng Nó Cũng Vu Vi
Bài 3/b
Ta có thể ước lượng
sau chuyến đi của tên Nguyễn Tấn Dũng đến
Bạch Ốc th́ tại Hà Nội một số nhân sự
Cộng sản người Việt sẽ bị Bắc
Kinh loại bỏ hay thủ tiêu để trám vào chổ
đó là nhân sự t́nh báo hay gián điệp của Bắc
Kinh mà cái “môi” Hà Nội dù đau cũng phải ngậm
tăm. Rơ ràng là bọn Việt Gian Cộng sản Hà Nội
th́ chúng không bao giờ theo Mỹ hay theo Tây phương cả.
V́ “Trung Quốc có thể cung cấp những thứ mà Mỹ
(hay Tây phương) không thể cung cấp” (cho Việt
Gian Cộng sản Hà Nội). Vậy chỉ có Trung Cộng
mới hiểu được bọn Việt Gian Cộng
sản muốn ǵ và cần ǵ để họ cung cấp.
Chúng cần đè đầu cỡi cổ và bóc lột nhân
dân Việt Nam vĩnh viễn. Đó cũng là dụng ư của
tập đoàn cai trị Bắc Kinh muốn như vậy
để chúng dễ bề xâm lăng, xâm lấm đất
Việt, chúng hưởng lợi và sai khiến các tên đầy
tớ Việt Gian Cộng sản ngay tại Hà Nội. V́
thế chúng ta thấy chỉ có đám cầm quyền ở
ngay tại Bắc Kinh mới hoàn toàn ủng hộ bọn
Việt Gian Cộng sản, Trung Cộng mới là chủ
nhân ông của bọn Việt Gian Cộng sản. Cái “loa” của
Bắc Kinh (Thịnh Lập Quân) đă khẳng định
nhất là với Hoa Kỳ rằng: “Nếu có ai đó
nghĩ rằng chuyến thăm Mỹ có thế giúp Việt
Nam ở vào vị thế cạnh tranh nào đó với Trung
Quốc, thì theo tôi, họ đã sai lầm.” .... “Họ
(Việt Nam) phải dựa vào Trung Quốc. Họ không
hề ngây thơ khi tiếp xúc Hoa Kỳ và biết
đây chỉ là chuyện làm ăn.”
Như vậy chính phủ Hoa Kỳ
“ngẩn ngơ” khi thấy bọn cán bộ Việt Gian ra
mặt, nói chuyện, thương thảo, hứa hẹn
cam kết “với Mỹ để chống Tầu”. Để
rồi những kẻ hứa hẹn đó biến đâu
mất, chỉ c̣n lại những bộ mặt ngu ngốc,
ngớ ngẩn, để nói láo, nói lếu cho qua. Chính các
giới chức Mỹ cũng trở thành “nói láo” khi báo cáo
tốt đẹp về những chuyện thương
lượng, cam kết, thỏa thuận của phía Hà Nội.
Các doanh gia Mỹ và ngoại quốc thừa hiểu rằng
những kẻ ăn tiền và hứa hẹn ngày hôm nay th́
ngày mai đă biến mất tiêu, sau đó chúng lại
đưa các bộ mặt mới ra, để rồi lại
có yêu cầu mới, đ̣i hỏi mới, luật lệ mới,
kiểu ăn tiền hối lộ mới, tham lam tham nhũng
cũng mới.
Trong quá khứ cho đến
ngày nay, trong giai đoạn “công thần chủ nghĩa”, bọn
Việt Gian Cộng sản v́ chia quyền và chia lợi
không đều, nên chúng ra ức sát phạt lẫn nhau
để giành địa vị và quyền lợi. Những
nhà ngoại giao Mỹ nhất là ông đại sứ
Michalak phải hiểu rằng: nhân dân Việt Nam chúng tôi
căm thù bọn Việt Gian Cộng sản thấu
xương. Chúng tôi nguyện rằng phải tiêu diệt Cộng
sản và hoan hô bất cứ ai giúp chúng tôi tiêu diệt Việt
Gian Cộng sản. Việt Gian Cộng sản chúng phải
bị tiêu diệt để dân tộc Việt Nam
được sống. Chỉ có một dân tộc Việt
Nam độc lập, tự chủ, tự do, mới có thể
đương đầu với những đoàn quân xâm
lăng từ phương Bắc! Ngày nay th́ t́nh h́nh chiến
lược tại Á Châu có vẻ trở nên thuận lợi
tốt đẹp về phía Hoa Kỳ. Nếu những nhà
ngoại giao Mỹ ngây thơ bị gạt bỏ qua một
bên. Chúng ta nên hiểu rằng vấn đề Việt Nam
trong quá khứ, hiện tại và tương lai là vấn
đề “chiến lược và chính lược”,
không phải vấn đề ngoại giao!
Có thể nói là: Trung Cộng
đă thành công chiếm lĩnh Việt Nam từ năm 2000
đến nay, trong nội bộ của Hà Nội hiện
nay đa số cán bộ cao cấp nắm những chức
vụ then chốt đều là cán bộ người gốc
Hoa, như vậy Bắc Kinh không cần dùng quân đội
theo đường lối xâm lăng cổ điển. Ta
có thể điểm vài tên người gốc Hoa như:
Lê Khả Phiêu, Lê Minh Hương, Phạm văn Trà, Nguyễn
văn Hưởng, Nguyễn Mạnh Cầm, Nguyễn Dy
Niên, Vũ Khoan, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng,
Vơ viết Thanh, Trương Mỹ Hoa ..v.v.. những tên này
đă ra mặt công khai làm tay sai cho Tầu và nhận mệnh
lệnh từ Bắc Kinh. Chính bọn này đă chủ chốt
bàn mưu tính kế với bọn gián điệp của Bắc
Kinh tiêu diệt các nhân sự Cộng sản người Việt
Nam.
Chiến tranh Việt Nam đă
làm cho Mỹ tốn khoảng 400 tỷ đôla, số tiền
đó đă làm giàu cho các tay tài phiệt của các nước
như: Nhật Bản, Hồng Kông, Tân Gia Ba, Đài Loan, Nam Hàn,
Thái Lan và đẩy họ lên hàng những con rồng, con cọp
kinh tế như hiện nay. Chỉ có người dân Việt
Nam là ăn bom đạn, chết chóc, rồi tan nhà nát cửa,
chia ly chia ĺa, mất nước, lưu vong. Đă 34 năm
trôi qua và hôm nay đây các chính quyền chính phủ Hoa Kỳ
cũng như những “con rồng, con cọp” kinh tế sẽ
nói ǵ với người dân Việt Nam bây giờ và mai sau?!
T́nh h́nh hiện nay buộc
người Mỹ phải thay đổi cách tính cũng
như suy nghĩ, vậy “cái thế” buộc chính phủ
Hoa Kỳ phải có bổn phận giúp nhân dân Việt Nam
tiêu diệt bọn Việt Gian Cộng sản. Lương
tâm và sự khôn ngoan của lănh đạo Hoa Kỳ buộc
họ phải làm như vậy không thể khác. Mặt khác
đứng trên b́nh diện chiến lược, nhất
để làm thăng bằng cán cân quân sự và ổn
định chính trị tại Á Châu, th́ hơn 80 triệu
người dân Việt Nam cũng đă là yếu tố
chính! Nhưng cho đến giờ này chưa một ai có
đủ uy tín hay biết cách để vận dụng khối
nhân lực hùng mạnh này.
Người ta chỉ thấy
các nhà ngoại giao “nói chuyện” nhân quyền hay tự do
tôn giáo cho hơn 80 triệu người Việt Nam trong
nước (người dân Việt trong nước hiện
nay họ cần ăn no, cần mặc ấm. Chứ họ
chưa cần ăn ngon, mặc đẹp. Cái họ cần
là một bát cơm đầy, một khúc cá to, họ cần
bọn cầm quyền hiện nay đối xử với
họ như là một con người chứ không là một
con vật. Người dân Việt hiện nay họ không cần
các loại “nhân quyền hay tự do tôn giáo bằng miệng”.
Họ cần ăn no, họ cần lật đổ bọn
Việt Gian Cộng sản trước đă, th́ tự
nhiên nhân quyền hay các quyền tự do khác sẽ đến).
Muốn nói chuyện “nhân quyền hay tự do tôn giáo” th́
trước hết phải có sức mạnh hậu thuẫn,
hay lực lượng hùng mạnh đứng đàng sau,
th́ lời nói mới được người khác lắng
nghe (chỉ lắng nghe thôi). Các “chính khách” Việt Gian Cộng
sản được Hà Nội cho đi chính thức công
khai ra hải ngoại, trên “răng” dưới “môi” đầu
đội cái mác Việt Gian to tổ bố, nhưng lại
nỏ mồm “đ̣i” nhân quyền, “đ̣i” tự do tôn giáọ
Chúng chỉ biết đ̣i nhưng không làm ǵ cả, th́
đúng là một lũ đại bịp đại láo bần
cố nông, bịp bợm theo kiểu bần cố nông th́
ai có thể tin?. Các tổ chức ngoại vi của chúng ở
hải ngoại hiện nay cũng đang ráo riết để
thành lập nhiều tổ chức chờ khi t́nh h́nh “biến
chuyển” th́ chúng lại nhảy ra “cướp” quyền
lănh đạo. Việt Gian Cộng sản đă hết thời
hết số nên chúng sẽ không c̣n may mắn như giai
đoạn “cướp chính quyền” như năm
1946 nửa. Chúng đă hết thời nên chúng mới
đâm ra ngu xuẩn, cái thời “kết đoàn” của
chúng cũng đă không c̣n, nên chúng không thể “đoàn kết
để cướp chính quyền”.
Ở hải ngoại sự
“phát giác” ra Đỗ Ngọc Yến (đă chết), (nhật
báo Người Việt tại miền Nam Calif) hiện
nguyên h́nh là tên Việt Gian tay sai cho Việt Gian Cộng sản,
và nhiều tên tay sai khác như: Phạm Thư Đăng
(con Phạm Thư Đường), Hồ Văn Xuân Nhi Jr,
Nguyễn Xuân Hoàng, Bs Kiều Quang Chẩn và vợ Bs Quỳnh
Kiều, Trương Công Cảnh, Ts Nguyễn Trí Hiếu,
Vơ Kim Sơn, Ô. Bà Lê Văn Chiêu, Ts Nguyễn Bá Long, Bs
Nguyễn Xuân Ngăi, Ks Hoàng Cơ Định ..v.v.. và c̣n nhiều
nhiều tên khác nửa. Đúng là đất nước Việt
Nam chưa hết vận xui nên ma quỷ Việt Gian Cộng
sản cũng như đám tay sai cho chúng quả thật là
đông đảo. Bọn này h́nh như chúng không bao giờ
biết nhục là ǵ, chúng tuy có bằng cấp chuyên môn cao
nhưng chúng lại rất ngu dốt về chính trị, và
khi được hỏi th́ tên nào cũng đều một
luận điệu chối quanh là chúng “không làm chính trị”.
Chúng đă là một lũ Việt Gian Cộng sản th́
chúng không bao giờ có được ư thức về quốc
gia dân tộc để “không” làm chính trị, chúng là một
bọn tay sai cho bất cứ thế lực nào nuôi chúng sống.
Những tên tay sai nổi tiếng
nổi danh nhất như: Bùi Tín (Tín sẽ được
“đảng” cho Dương Thu Hương thay thế v́ con
bài Bùi Tín đă thật sự cháy tiêu), Vũ Thư Hiên,
Đoàn Viết Hoạt, Nguyễn Chí Thiện, Chu Tất Tiến,
Nguyễn Xuân Vinh, Nguyễn Cao Kỳ .. v.v.. với sự
tiếp tay của đám “truyền thông” tay sai của chúng
to mồm thổi ống đu đủ bịp thiên hạ
rằng: “chúng là đại diện cho khối người
Việt quốc gia hải ngoại”. Chúng quên rằng cuối
năm 1990 Bùi Tín “phản tỉnh” đi Pháp, đổi lại
đầu năm 1991 “đảng” cũng cho Bs Bùi Duy Tâm, và
Gs Stephen Young (có nói ở trên) cũng đến Hà Nội hoạt
động với nhóm của giáo sư Nguyễn Đ́nh
Huy với tư cách đại diện không chính thức cho
Hoa Kỳ và khối người Việt quốc gia.
Nhưng tất cả các con bài này đều bị đốt
cháy tiêu. Bác sĩ Tâm th́ bị Dương Thu Hương tố
cáo rằng y thị đă “bị” bác sĩ Tâm rờ L.. trên
sông Đà. Mối t́nh trên sông Đà của “Giáng Hương
và Từ Thức Bùi Duy Tâm” ôi! sao bốc “Mùi” đến thế
- Giáng đây có nghĩa là Hương “giáng” cho anh Tâm một
vố như trời giáng. (Hương hiện nay đang nỏ
mồm bên Pháp, có lẽ mai mốt y thị cũng sẽ tố
cáo Bùi Tín rờ L.. y thị một lần nửa không chừng,
nhưng cũng có thể lắm, v́ ai chứ “đồng
chí” Bùi Tín th́ làm sao “đồng chí” Tín tha cho Dương Thu
Hương?. Những người biết Hương th́ họ
nói rằng: Hương thuộc loại đại dâm
đăng, chính Hương cũng tiết lộ là: “ngày nào vắng
đàn ông th́ ngày đó em không chịu được”.
Hương có cốt cách hơi ngựa nhưng lại chịu
làm vợ bé cho Nguyễn Đ́nh Thi chỉ v́ Thi viết hộ
cho Hương quyển sách thế thôi. Nói “vợ bé” cho oai
chứ thật ra tướng ngựa của Hương
chỉ đáng làm Nàng Hầu cho Nguyễn Đ́nh Thi th́
đúng hơn - Hầu rồi mới lên Thiếp, Thiếp
rồi mới lên Thê - Vợ Bé. Sẽ trở lại vấn
đề Dương Thu Hương với quyển “thiên
đường mù” và ông Đắc Vi vào dịp khác.
Nếu Dương Thu Hương biết điều th́
nên im mồm của hương lại th́ đọc giả
khỏi bẩn mắt khi Triệu Lan viết ra sự thật
về Dương Thu Hương), giáo sư Young th́ bị
đám Dương Thông tóm cổ bắt không cho ăn uống
36 giờ liền rồi tống cổ ra khỏi Việt
Nam. Về đến Mỹ th́ chẳng thấy cơ quan
truyền thông hay báo chí nào của Mỹ phỏng vấn Gs
Young cả, bí quá Gs young đành phải lên đài Việt
Nam Tự Do của cô Đỗ Mùi và Nguyễn Mạnh ở
San Jose chửi Hà Nội vài câu cho đỡ tức, Gs Young
chửi được vài ngày th́ “ai đó” đă ra lệnh
dẹp luôn đài Việt Nam Tư Do cho đến ngày nay.
Riêng Giáo sư Nguyễn Đ́nh Huy đến nay vẫn c̣n
bị cầm tù. Phải một thời gian sau này người
ta mới biết những con bài này đă bị Bắc Kinh
ra lệnh phá vỡ. T́nh trạng hiện nay cũng vậy.
Bắc Kinh đă vươn tay vào trong các hoạt động
của các tổ chức ngoại vi của Hà Nội ở
tại hải ngoại này. Cho nên “người ta” nghi rằng:
các tổ chức đang “trăm hoa đua nở” ở
trong các cộng đồng của người Việt khắp
nơi trên thế giới đều có bàn tay “lạ hoắc”
điều khiển từ Bắc Kinh qua ngă Đài Loan chạy
qua Hà Nội qua con bài của Việt Gian Cộng sản.
Chúng ta sẽ thấy nhiều tổ chức mới với
cái tên Hán “lạ hoắc” nửa Việt nửa Hán sẽ
được thành lập trong thời gian tới đây.
Những tên Hán “lạ hoắc” này hầu hết đă
cư ngụ tại Los Angeles, San Jose và Seattle, nhưng nhiều
nhất là vùng Monterey Park Nam California. Những người
Hán “lạ hoắc” này đă đóng góp những ǵ cho Bắc
Kinh th́ Triệu Lan không biết nên không dám nói ra. Nhưng Triệu
Lan có biết năm 1992 nhóm người Hán “lạ hoắc”
này ở Monterey Park đă làm một bửa tiệc để
khoản đăi cho một số “quan khách” đến dự.
Trong số đến dự đó có mặt của Bí
thư tỉnh uỷ tỉnh Hải Nam, “cựu” bộ
trưởng công an Bắc Kinh và một đoàn quan khách gián
điệp người Bắc Kinh đă lên đến
hơn 900 người. Vậy yếu tố Bắc Kinh là yếu
tố quan trong hơn hết.
Nếu nói rằng Bắc Kinh
đă và đang tiêu diệt mọi thành phần cốt cán
người Việt của Cộng sản Hà Nội trong mấy
chục năm qua và cho đến ngày nay, là điều rất
đúng. Thời điểm năm 2008 này, những người
Việt Quốc Gia Chân Chính chưa lộ diện, chưa
thể nói chuyện Tay Ngang với Hoa Kỳ được,
th́ như vậy yếu tố Bắc Kinh là yếu tố
chính cần thiết để tiêu diệt mọi mầm mống
“liên minh” giữa Mỹ với Cộng sản Hà Nội.
Trên b́nh diện kế hoạch tiêu diệt Cộng sản
Hà Nội, ta không thể không tính đến yếu tố Bắc
Kinh. Và làm thế nào để vô hiệu hóa ảnh hưởng
và cán bộ Bắc Kinh tại Việt Nam và đồng thời
bẻ cái “răng” của Bắc Kinh “sau khi” tiêu diệt Cộng
sản Hà Nội, đây là một bài toán “khó giải” cho bất
cứ ai tính đến phương pháp tiêu diệt Việt
Gian Cộng sản, giải phóng đất nước. Bẻ
cái “răng” của Bắc Kinh, để lấy lại
độc lập tự chủ cho con người và đất
nước Việt Nam. Ngoài ra c̣n vấn đề tiêu diệt
bọn Cộng sản nằm vùng trở lại, có thể
lúc đó chúng sẽ nấp dưới chiêu bài tôn giáo, dùng
các chùa chiền hay nhà thờ làm căn cứ, địa
điểm xuất phát gây rối loạn, tiến tới
lật đổ chính quyền quốc gia đang h́nh thành.
Các điều trên chúng tôi nói trước để sau này
thế giới không thể viện bất cứ lư do nào
để làm áp lực với Việt Nam.
Hiện nay quân đội Mỹ
có khoảng 40,000 quân tại Nam Hàn, 45,000 tại Nhật Bản,
Đệ Thất Hạm Đội khoảng 25,000, Pakistant,
Afghanistant ..v.v.. các trục liên minh quân sự của Mỹ
Nhật, Nam Hàn, Úc Châu, Thái Lan, Pakistant, Afghanistant và những quan
hệ mới được cải thiện với Phi Luật
Tân. Như vậy là t́nh h́nh trong thời gian tới sẽ
không yên, nhưng người Mỹ chưa muốn “con cọp”
Trung Cộng thức dậy sớm quá. Ông Bush cũng có thể
cũng đă “răn đe” đám Hà Nội lẫn Bắc
Kinh khi tên Nguyễn Tấn Dũng đến Bạch Cung
là: “các anh đừng có lưu manh đểu giả
như trước đây, đừng có hỗn láo mà tính kế
đuổi Mỹ ra khỏi Á Châu nhé”, “trên 100 ngàn quân Mỹ
ở Thái B́nh Dương không phải để chúng tôi ngồi
chơi đâu nhé và nếu cần chúng tôi sẽ ra tay
trước và dùng Á Châu làm băi chiến trường đấy
nhé”. Chiến tranh, là sự suy nghĩ tính toán lạnh
lùng, không có yếu tố nhân đạo hay nhân nhượng.
Nên các chiến thuật cũng như chiến lược
đều phải nắm thế chủ động và phải
làm sao thật bất ngờ, thật nhanh và gọn th́ mới
có thể toàn thắng
Ngày nay người ta thấy
quân đội Việt Gian Cộng sản dự định
thành lập nhiều khu kinh tế quân sự tại các vùng
gần biên giới Căm Bốt, Lào và Trung Cộng.
(Như trên có nói Việt Gian Cộng sản chúng đang
“chuyển ḿnh sang kinh tế chiến tranh”, nên đầu
năm 2008 chúng tuyên bố là: không xuất cảng gạo,
không phải v́ chúng sợ dân đói mà chính chúng đang chuẩn
bị cho “kinh tế chiến tranh”. Trong khi đó chúng đă
nhường các hải đảo như Hoàng sa Trường
sa hẵn cho Tàu (độc giả cứ nh́n bản đồ
Việt Nam mà Hà Nội vừa mới cho công bố sau chuyến
đi của Nguyễn Minh Triết sang Bắc Kinh th́ sẽ
rơ - bản đồ Việt Nam đă không c̣n địa
danh Hoàng sa và Trường sa cùng hàng trăm hải đảo
nhỏ khác nửa. Việt Nam có khoảng 3000 cái đảo
lớn nhỏ nếu Triệu Lan không nhầm. Xin đọc
giả tự kiểm chứng để biết con số
chính xác). Các khu “kinh tế” nói trên sẽ trở thành
nơi “đóng quân” cho khoảng 150 đến 250 ngàn binh sĩ
của chúng, chúng đă ước lượng sẽ hoàn
thành trong ṿng 2 năm tới tức là vào năm 2010.
Các tay nghiên cứu về quốc
pḥng Trung Cộng từ giữa năm 2002, đă bắt
đầu cho xây dựng căn cứ hải quân ngầm
trong ḷng đất ở thành phố (đảo) Tam Á, (Tam
Á nằm ở phía Nam đảo Hải Nam). Đảo Tam
Á ở phía Nam đảo Hải Nam cũng như các đảo
nhỏ khác ngày nay (2008) đă được Trung Cộng
cho xây “xong”. Trong một bản báo cáo của các chuyên viên
nghiên cứu về Châu Á th́ cho rằng:
“khi căn cứ hải quân
Tam Á hoàn tất, th́ cục diện chiến lược sẽ
có thay đổi quan trọng v́ cơ sở này sẽ cho
phép quân đội Trung Cộng với tay xuống biển
Nam và vươn ra Thái B́nh Dương. Một phần
căn cứ được xây ngầm dưới ḷng
đất nên gây khó khăn cho việc (Hoa Kỳ) theo dơi. Tầu
ngầm nguyên tử Trung Cộng sẽ có điều kiện
tuần tra và tấn công từ những vị trí khó phát hiện
nẵm sâu dưới ḷng biển ngoài khơi Hải Nam. Nếu
Bắc Kinh phát triển được khả năng tác
chiến cần thiết.”
“Hiện nay người ta
chưa rơ là bao nhiêu trong số 5 chiếc tầu ngầm
nguyên tử của Trung Cộng sẽ đặt bản
doanh tại đảo Tam Á. Các hoạt động xây dựng
hiện nay chứng tỏ rằng Tam Á sẽ trở thành một
căn cứ quân sự trọng yếu với nhiều tác
động trên cán cân quân sự trong khu vực. Trung Cộng
có thể lưu trữ tại đấy một phần
đáng kể các loại hỏa tiễn hạt nhân có thể
phóng đi từ tầu ngầm.”
“Các loại tiềm thủy
đỉnh nguyên tử chiến lược hiện đại
nhất của Trung Cộng hiện chưa hoàn toàn có khả
năng tác chiến, nhưng khi điều đó xẩy ra
th́ mỗi chiếc có thể mang theo 12 hỏa tiễn đạn
đạo bắn đi từ dưới biển. Loại
tầu ngầm này c̣n có uy lực mạnh mẽ hơn nữa
nếu Trung Cộng thành công trong việc trang bị nhiều
đầu đạn hạt nhân cho mỗi hỏa tiễn.”
“Một tiềm thủy đỉnh
loại 094 của Trung Cộng đă có mặt ở căn
cứ Tam Á vào cuối năm ngoái, điều này khiến
cho chúng ta có thể suy đoán rằng căn cứ này sẽ
là bản doanh của các loại tầu ngầm nguyên tử
có khả năng phóng đi các loại hoả tiễn liên lục
địa. Tiềm thủy đỉnh nguyên tử loại
094 thuộc thế hệ thứ hai cũng là phương
tiện vũ khí có sức công phá mạnh nhất của Hải
quân Trung Cộng hiện nay.” Cũng
theo bộ Quốc pḥng Hoa Kỳ th́ từ nay đến
năm 2010, sẽ có thêm 5 chiếc tầu ngầm
loại 094 đi vào hoạt động.”
Một nhà nghiên cứu chiến
lược Á Châu khác là Richard D. Fisher Jr đă viết trên tờ
Jane’s Intelligence Review hôm 15/04/2008 th́ cho rằng: “việc Bắc
Kinh tăng cường tiềm lực Hải quân ở
vùng duyên hải phiá Nam, nằm trong một chính sách có từ
hàng chục năm nay, nhằm áp đặt chủ quyền
Trung Cộng trên phần lớn khu vực biển Đông,
đồng thời kiểm soát các tuyến lưu thông hải
hành đi qua eo biển Malacca, nó có giá trị thiết yếu
không chỉ cho Trung Cộng mà c̣n cho các nước Đông Á
khác như Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan”.
“Tam Á là một căn cứ
quan trọng có thể dùng cho loại tầu ngầm nguyên tử
094 thuộc thế hệ mới của Trung Cộng có khả
năng mang đầu đạn hạt nhân. Tháng 12/2007, Hải
quân Trung Cộng đă đưa chiếc tiềm thủy
đỉnh nguyên tử 094 đầu tiên của họ về
căn cứ này. Hàng không mẫu hạm hay các loại tàu
khác có khả năng tung lực lượng tác chiến
đi xa cũng có thể đặt bản doanh tại Tam
Á. Và việc xây dựng căn cứ hải quân ở Hải
Nam tiến hành song song với xu hướng Trung Cộng
bành trướng về mặt quân sự tại các quần
đảo Trường Sa và Hoàng Sa.”
Sự xây dựng căn cứ
hải quân Tam Á ở Hải Nam, mặc nhiên giúp quân đội
Trung Cộng xuống sát vùng biển Đông Nam. Hơn nữa,
khi được thiết kế thành một hải cảng
dùng cho hàng không mẫu hạm hay các phương tiện có
thể tung quân đông đảo và nhanh chóng đến các
chiến trường xa xôi, căn cứ này sẽ rất
lợi hại trong chiến lược hướng Nam tiến
của Bắc Kinh. Điều này đă là một mối
đe dọa tiềm tàng cho các nước Đông Á khác,
đặc biệt là các nước đang có tranh chấp
chủ quyền với Bắc Kinh tại vùng quần đảo
Hoàng Sa và Trường Sa như: Philipines, Malaysia, Brunei,
Đài Loan và lẽ dĩ nhiên đó là phần lănh hải của
Việt Nam. Điều này, theo giáo sư Thayer thuộc học
viện nghiên cứu quốc pḥng Úc, ông cho rằng:
“Việc xây cất các cầu
tầu và bến cảng cho thấy là căn cứ hải
quân Tam Á sẽ có khả năng tiếp nhận các loại
tàu lớn kể cả các chiến hạm và hàng không mẫu
hạm. Công tŕnh xây dựng căn cứ ở đảo Hải
Nam được Trung Cộng tiến hành song song với
công việc xây dựng sân bay trên đảo Phú Lâm (Woody
Island) thuộc quần đảo Hoàng Sa, củng cố các
cơ sở đă đặt trên đảo “Chữ Thập”
(Fiery Cross Reef) cũng như duy tŕ chiến hạm ở khu
vực đảo đá “Vành Khăn” (Mischief Reef). Cả hai
đảo này đều thuộc Trường Sa.”
“Qua các công việc kể trên,
Trung Cộng sẽ tăng cường khả năng trợ
lực cho các đ̣i hỏi chủ quyền của họ tại
biển Đông, cũng như bảo vệ các tuyến
hàng hải thiết yếu xuyên qua eo biển Malacca và
Singapore. Một khối lượng năng lượng lớn
mà Trung Cộng nhập về đi qua ngă này. Cũng như
vậy, Trung Cộng cón có khả năng đe dọa các
tuyến hàng hải thiết yếu đối với Nhật
Bản, Hàn Quốc và Đài Loan, Các nước này cũng bị
lệ thuộc vào các con đường biển đó.
Ngoài ra, với căn cứ Tam Á, Trung Cộng sẽ có
năng lực tung các đạo quân viễn chinh xuống
vùng biển Đông, Đông Nam và thu ngắn đáng kể
các tuyến tiếp tế hậu cần. Hải quân Trung Cộng
được hiện đại hóa là một thách thức
lớn và là một mối đe dọa tiềm tàng cho mọi
quốc gia Đông Nam Á.”
Năm 1974 Hải quân của
quân lực Việt Nam Cộng Ḥa đă có những cuộc
giao chiến ác liệt với hải quân Trung Cộng, tiếp
đó miền Nam mất vào năm 1975. Vào cuối thập
niên 90, Bắc Kinh đă cho xây tại đấy một phi
đạo dài 2600 mét, có khả năng tiếp nhận tạm
thời mọi loại chiến đấu cơ hay chiến
đấu-oanh tạc cơ của Trung Cộng. Không ảnh
mới nhất c̣n cho thấy đảo Phú Lâm đă có thêm
một chiếc cầu tầu dài 350 thước và nhiều
ngọn tháp mới có thể dùng để đặt thiết
bị viễn thông hay radar. Nhưng theo một tin riêng có
được từ PLA th́ quân đội nhân dân Trung Cộng
(PLA) đă thiết lập một căn cứ t́nh báo viễn
thông trên Đảo Ḥn/ Đá Tháp (Rocky).
Hiện hạm đội chủ
lực hùng hậu nhất của hải quân Trung Cộng
là Hạm đội Nam Hải. Trong tổng số 57 tiềm
thủy đỉnh của Hải quân Trung Cộng, th́
đă có 32 chiếc tối tân nhất thuộc về Hạm
đội Hải Nam. Theo tin mới nhất th́ ở Tam Á,
Trung Cộng đă xây hầm ngầm trong núi ăn thông ra với
biển có thể chứa 20 tiềm thủy đỉnh
nguyên tử. Như vậy rơ ràng chiến lược của
Trung Cộng là với tay về phía biển Đông của
Đông Nam Á cho đến tận đảo Guam và Ấn
Độ Dương. Ngoài ra, căn cứ ở đảo
Hải Nam có thể tiếp nhận một lúc đến 6
hàng không mẫu hạm.
Hiện nay Trung Cộng đang
cho sửa chửa một hàng không mẫu hạm của
Nga, nhưng trong 4, 5 năm tới, họ sẽ có 6 chiếc,
tức là 2 hạm đội hàng không mẫu hạm nằm
trong Hạm đội Nam Hải. Ngoài ra Trung Cộng c̣n có
tầu đổ bộ, khu trục hạm, hạm ḍ và
đặt thủy lôi, và tốc đỉnh hạm để
có thể chuyển quân đến những vùng mà Trung Cộng
muốn. Với bản doanh đặt ngay đảo Hải
Nam,Trung Cộng có thể tung lực lượng ra biển
Đông rất nhanh, lại có thêm máy bay để yểm trợ
nếu họ muốn chiếm đóng những ḥn đảo
như ở Trường sa chẳng hạn, hay tại vùng
biển Đông, Trung Cộng phải đưa máy bay đến
thật nhanh chóng th́ mới có thể bảo vệ
được lực lượng Thủy quân Lục chiến
họ tung ra để chiếm cứ vùng này. Tất cả
các lữ đoàn Thủy quân Lục chiến của Trung Cộng
có từ 10 đến 12 ngàn người. Tất cả
đều nằm trong Hạm Đội Nam Hải.
Trên đây là quân đội Bắc
Kinh, c̣n quân đội Việt Gian Hà Nội th́ sao ?. Quân
đội Hà Nội kinh doanh mỗi năm lời cả tỷ
đôla hay hơn nửa, nhưng tiền đi đâu mất
tiêu?. Chắc chắn không phải để mua vũ khí hoặc
canh tân quân đội để bẻ “răng” Bắc Kinh.
Như vậy th́ tiền của quân đội đă bị
cán bộ đảng ăn cắp hết, các tiểu
đoàn, đại đội bên dưới th́ quá đói
nên phải dùng quân đội để buôn lậu, vận
tải hàng thuốc phiện lậu?. Hoa Kỳ chắc chắn
không thể kiểm soát quân đội Cộng sản Hà Nội.
V́ Bắc Kinh không bằng ḷng như vậy. Như vậy
các tướng, tá và đơn vị quân đội chuyên
buôn lậu, kinh doanh, ăn cắp, bất lực,
được phong chức do vây cánh, phe phái hay đảng
tịch đều phải bị loại bỏ. Hoa Kỳ
cũng không thể “quân viện” cho Hà Nội v́ như vậy
th́ không bao giờ có lợi. Nếu muốn quân viện cho
Hà Nội, chính phủ Mỹ phải xử dụng không
dưới 30,000 cố vấn các ngành và khoảng 20 tỷ
đôla cho những năm đầu. Đây là một vấn
đề to lớn nên cần phải thương lượng
ở cấp lănh đạo có nhiều Mưu Lược
và phải kư kết những hiệp ước thật sự
tin tưởng và thành thật. C̣n Việt Gian Cộng sản
là chúa nói láo, nói dối, lưu manh, ăn cắp, và luôn luôn
trở mặt trở cờ th́ làm sao có thể tin tưởng
chúng thành thật với Hoa Kỳ.?
Một điểm khác là Việt
Gian Cộng sản và Bắc Kinh chỉ tính đánh lừa
Mỹ quân viện cho Hà Nội rồi sau đó kỹ thuật
quân sự lại chạy qua Bắc Kinh th́ làm sao. Theo nguyên
tắc quân viện của Mỹ, th́ trước hết là
các chuyên gia, cố vấn Mỹ ở Ngũ Giác Đài phải
đến tận Việt Nam để khảo sát, thẩm
định t́nh h́nh tại chỗ, nghiên cứu và làm báo cáo
phúc tŕnh về t́nh trạng quân đội (bất cứ
quân đội nào muốn nhận quân viện) trên mọi mặt.
Chỉ riêng một điểm này thôi ta có thể thấy
là Hoa Kỳ phải rút lui thật nhanh. V́ Bắc Kinh không
bao giờ để yên như vậy.
Đến đây Triệu Lan phải
mở một dấu ngoặc mời quư đọc giả
trở về thời điểm năm 2000 để
độc giả có cái nh́n chính xác hơn, cũng như thẩm
định t́nh h́nh Việt Nam và Á Châu trong hiện tại
hay đọc giả có thể “tiên đoán” Hà Nội và Bắc
Kinh, cũng như các “chiến lược gia” của Hà Nội
sẽ làm ǵ trong những ngày tháng tới.
Vào ngày 5 tháng 4, 2000, tại xă
Sơn Trạch thuộc tỉnh Quảng B́nh tên Phan văn
Khải làm lễ khởi công xây dựng một đoạn
xa lộ dài 625 dậm (miles) hay là 1,000 cây số, từ Hà Nội
đi xuống Ninh B́nh (vùng Xuân Sơn, Áng Sơn) dọc theo
con đường đi Kim Tân, Chợ Rịa vào đến
KonTum. Đường này sẽ có 6 làn xe, phí tổn là 380 triệu
mỹ kim và xa lộ này sẽ hoàn thành trong ṿng 3 năm.
Về phí tổn và phương
tiện kỹ thuật th́ Việt Gian Cộng sản Hà Nội
đă không nói thật. Số tiền 380 triệu đôla và
xây trong 3 năm không bao giờ đủ để xây dựng
625 dậm (miles) đường xa lộ với 6 làn xe và
khoảng 500 cây cầu, nhiều ngàn ống cống thoát
nước, trên vùng rừng núi với hàng triệu trái bom
đạn đại bác chưa nổ. Một cây cầu
khoảng nửa mile ở vùng Vallejo miền Bắc
California xây xong khoảng vài năm trước đă tốn
gần nửa tỷ đô la hay là khoảng 500 triệu.
Vùng Trường Sơn c̣n hàng triệu quả bom và đạn
đại bác chưa nổ. Dọn dẹp số bom đạn
này cần tới hàng chục năm và hàng nhiều tỷ
đôla. Dọn bom không dễ như dọn ḿn. Riêng vụ
sửa soạn xây dựng một “đầu cầu” tại
Quảng B́nh, người ta t́m thấy 601 quả bom và hàng
ngàn đầu đạn chưa nổ. Ông Searcy, một
chuyên viên giải trừ các băi ḿn cho biết: “các công nhân
thường bị chết khi đào trúng bom đạn
chưa nổ”. Tổng số bom Hoa Kỳ ném xuống
Việt Nam, phần lớn trong vùng Trường Sơn, gấp
3 lần (hay là khoảng 17 triệu tấn), số bom dùng
trong Đệ Nhị Thế chiến, với nhiều loại
bom cực nguy hiểm. Có loại bom trong có “con bọ”
(bugs). Những con bọ này khi đánh được
hơi người đến gần, chúng làm náo động
một bộ phận trong quả bom và làm cho bom tự phát
nổ (tương tự như loại đèn chúng ta gắn
trước nhà ban đêm hiện nay, khi có bóng người
hay thú vật chạy ngang th́ chúng tự bật sáng). Một
loại đạn đại bác không nổ và trở thành
ḿn khi chôn sâu xuống đất và chỉ nổ khi người
tới gần hoặc được điều khiển
cho nổ từ xa bằng một loại máy bấm (remote
control). Trong chiến tranh đă có hàng triệu quả bom và
đạn đại bác được trút xuống, khoảng
10% không nổ và hiện c̣n đang nằm “đợi” giờ
nổ!. Trước đó tháng 7, 1999, Bắc Kinh công bố
là công binh Trung Cộng đă gỡ khoảng 2.3 triệu
trái ḿn dọc biên giới Hoa Việt. Biên giới phía Bắc
hoàn toàn trống trải, rất thuận tiện cho quân
đội Trung Quốc tràn sang bất cứ lúc nào!
Biện pháp duy nhất là khoanh
vùng Trường Sơn để bảo vệ môi sinh, rừng
già, cho rừng mọc trở lại và bảo vệ các loại
thú vật hiếm. Vấn đề xây dựng cái gọi
là “xa lộ Trường Sơn” hoàn toàn chỉ có mục
đích chiến lược cho Trung Cộng. Nếu nhân dân
Việt Nam tiêu diệt bọn Việt Gian Cộng sản sớm.
Th́ một xa lộ kinh tế ṿng quanh Đông Dương có thể
được thực hiện dễ dàng, ít tốn kém
hơn và có thể bảo vệ vùng rừng núi nhiệt
đới (rain forest) Trường Sơn cùng với các thú
vật, cây cỏ quư hiếm. Vùng Trường Sơn có thể
được dọn sạch sẽ bom đạn để
trở thành một thứ “công viên quốc gia” và là một
địa điểm du lịch lư tưởng nhất
trong vùng rừng núi Đông Dương. Du khách có thể
thăm các vùng rừng già nhiệt đới, thú lạ quư
hiếm trong không khí mát mẻ cao nguyên. Những bộ tộc
Bách Việt sẽ được tự do sinh sống với
thiên nhiên. Chính họ sẽ là người bảo vệ
thiên nhiên.
Như vậy, “xây dựng” con
đường Trương Sơn chỉ là một câu chuyện
dùng để hù dọa Hoa Kỳ rằng: Nếu các ông
không viện trợ quân sự, th́ chúng tôi sẽ xây dựng
con đường chiến lược Trường
Sơn để Bắc Kinh và Hà Nội chuyển quân tiến
đánh Đông Nam Á Châu. Bọn cán bộ Việt Gian Cộng Sản
quá dốt nát không hiểu thời giá xây dựng, nên đă
đưa ra con số 380 triệu mỹ kim. Lẽ ra chúng
phải nói là 3 tỷ 800 triệu mới đúng. V́ mưa lũ
hàng năm, xa lộ Trường Sơn với 6 lằn xe
có thể tốn kém như bất cứ xa lộ nào ở
Mỹ, hay là trị giá không dưới 5 triệu đôla? một
dậm. Và nếu có tiền mà không biết tổ chức
thi công, th́ xa lộ Trường Sơn cũng sẽ vĩnh
viễn chỉ là một giấc mơ hăo huyền. Điều
này chứng tỏ là không có ai nghiên cứu kỹ thuật
và giá cả. Tất cả chỉ là nói khơi khơi để
bịp để che dấu vấn đề chính. Trong khi
đó giới am tường địa h́nh Trường
Sơn cho biết Công binh Trung Cộng đă thi công xây dựng
xa lộ Trường Sơn và chỉ có “một lằn
xe”, chỉ đủ cho việc vận chuyển hỏa tiễn.
Đồng thời, Công binh Trung Cộng cũng được
lệnh kiến thiết cấp tốc xa lộ Trường
Sơn để sẵn sàng chuyển các đơn vị hỏa
tiễn tầm trung bay xa 2,500 cây số, để có thể
chế ngự toàn vùng Đông Nam Á và Úc Châu, và các dàn hỏa tiễn
pḥng không “địa đối không”. Nhiều đơn vị
công binh khác cũng đă tới vùng Thái Nguyên để xây cất
những doanh trại cho khoảng 3 sư đoàn dă chiến
Trung Cộng hay là khoảng 120,000 quân trấn đóng. Đoàn
quân này sẽ chế ngự Hà Nội và vùng Bắc Việt
mà không cần phải sống chung lẫn lộn với
dân Việt, để tránh va chạm, sô sát. Trong khi đó một
toán thăm ḍ địa h́nh khác đă đi thăm vùng Phả
Lại và dọc bờ sông Bạch Đằng để t́m chỗ
đóng quân bảo vệ con đường huyết mạch
chuyển vận lương thực cho cánh quân trấn
đóng Thái Nguyên và vùng địa đầu xa lộ
Trường Sơn.
Như đă nói ở trên
đường Trường Sơn gặp nhiều trở
ngại v́ c̣n quá nhiều bom đạn của Mỹ ném xuống
trước kia chưa nổ. Riêng vấn đề dọn
dẹp số bom đạn này cũng phải mất nhiều
năm và có thể tốn đến hàng trăm tỷ
đô la. (Triệu Lan đă bỏ ra một thời
gian dài t́m hiểu và cuối cùng đă t́m ra được
một phương pháp “dọn dẹp” các loại bom,
đạn này mà không phải tốn nhiều thời gian cũng
như tiền bạc. Các chuyên viên nghiên cứu giải trừ
ḿn bẩy cũng đă hoàn toàn đồng ư với
phương pháp này. Cũng như lối kiến trúc “công
viên quốc gia” có thể để lại cho nhiều
đời sau mà không tốn nhiều nhân lực cũng
như tiền bạc để bảo tŕ, nhưng bây giờ
chưa tiện nói ra). Chiến lược của
Trung Cộng là để cho Mỹ kư kết cho thật nhiều
hiệp ước và viện trợ cho Cộng sản Hà Nội,
nhưng Hà Nội cũng chỉ là bù nh́n giữ dưa cho Bắc
Kinh, và người Mỹ đă nuôi ong tay áo. Tiền viện
trợ Mỹ hay của IMF cũng như các nguồn lợi
khác sẽ nhanh chóng trở thành tiền tăng cường
sức mạnh cho Việt Gian Cộng sản và các công tŕnh
xây dựng kia cũng chính là các căn cứ pḥng thủ
quân sự, dưới sự kiểm soát chỉ huy của
Bắc Kinh. Và người Mỹ cũng hiểu rằng
khi Hà Nội đủ mạnh th́ vấn đề phản
Mỹ đi với Bắc Kinh là chuyện tất nhiên.
Một cái đểu nửa của
bọn Tầu Cộng Bắc Kinh là chúng chẳng thèm ra mặt
công khai chiếm đóng trên lănh thổ Việt Nam dù chúng
đă chiếm xong đất nước Việt Nam qua bọn
Việt Gian Cộng sản tay sai cho Bắc Kinh. Nếu
chúng ra mặt th́ có thể sẽ gây cuộc khủng hoảng,
xáo trộn ngay trong đảng Cộng sản Hà Nội với
đa số người Việt với hàng triệu công
an, bộ đội cũng đều là người Việt.
Nếu tất cả những người Việt hiện
nay là đảng viên, công an, bộ đội của Cộng
sản đều biết rơ là Trung Cộng đang chiếm
đóng Việt Nam và Bắc Kinh đang dùng người Tầu
gốc Tầu để thay thế các nhân sự người
Việt, th́ có lẽ là Bắc Kinh khó có thể kiểm soát
được t́nh h́nh rối loạn. Nhưng hiện nay
thật sự có lẽ Hà Nội không c̣n người giỏi,
cũng như không có thực lực và cũng không c̣n ai
để đỡ đầu cho Hà Nội nửa, bọn
chóp bu th́ đang làm tôi tớ cho Bắc Kinh th́ làm sao c̣n chủ
quyền để nói chuyện hay “thảo luận” với
bất cứ ai. Mấy chục năm qua chưa thấy
có một nhân sự Cộng sản Hà Nội nào có đủ
bản lănh hay trí khôn để nói chuyện tay đôi với
người Mỹ hay có thể làm cho người Mỹ phải
nể phục, cho nên người Mỹ khi họ viện
trợ cho Việt Nam th́ họ cũng suy nghĩ rằng
các quyền lợi này phải để dành cho hơn 80 triệu
người Việt Nam chứ không phải cho mấy tên Cộng
sản Hà Nội hay các tên dân chủ Cuội chỉ biết
nói láo và bịp bợm. Dành viện trợ cho dân nghèo Việt
Nam người Mỹ vừa được ơn, vừa
được thành tŕ hơn 80 triệu người khổng
lồ sẽ thật sự ngăn chận không để
cho Trung Cộng tiến xuống phía Nam. Người Việt
quốc gia hay là hơn 80 triệu người trong nước
và ở hải ngoại hiện nay là một sức mạnh
nhưng khá lỏng lẻo v́ “không có” lănh đạo và v́ khá
lỏng lẻo như vậy nên đảng Việt Gian Cộng
sản hay bất cứ một tổ chức “chính trị”
nào, cũng như các tổ chức kháng chiến ma, chính phủ
bịp đều không qui tụ được họ. Thực
tế chính trị và chiến lược hiện nay là “Ai?”
có thể lănh đạo hay vận dụng hơn 80 triệu
người này, hay được hơn 80 triệu người
Việt hiện nay tín nhiệm và tin tưởng để
xứng đáng làm lănh tụ của họ th́ may ra mới
có thể giải quyết được cái thế bí chiến
lược hiện nay.
Thủ đoạn của Bắc
Kinh tiêu diệt những thành phần Cộng sản người
Việt rất khéo để nắm giữ Việt Nam chặt
chẽ trong tay họ bằng chính trị, khủng bố
sát nhân và gián điệp. Đội ngũ gián điệp của
Bắc Kinh ở Việt Nam lên tới 100,000 người. Họ
lẫn lộn trong đủ mọi cơ quan đầu
năo trong trung ương đảng, quốc hội đảng
Cộng sản. Không mấy người ngờ rằng
trong trung ương đảng Cộng sản Việt Gian
và Quốc Hội, quân đội đều có các ủy
viên thường trực, đại biểu quốc hội
bọn cố vấn là người Tầu 100%. Ở ṿng
ngoài có cán bộ người Việt gốc Hoa và người
Hán Bắc Kinh nói sỏi tiếng Việt. Do đó “không ai”
có thể thay thế hay lật đổ chế độ
Cộng sản dễ dàng v́ tai mắt, tay chân của Bắc
Kinh ở khắp mọi nơi.
Vấn đề rất khó có
thể đoán là t́nh h́nh hiện nay không phải là loại
chiến tranh “nóng hay lạnh” mà là loại chiến tranh toàn
diện cộng với chiến tranh cục bộ nên không
có kiểu tuyên chiến công khai và có lẽ cũng không có
nước nào dại dột công khai tuyên chiến với
Hoa Kỳ, v́ đó chỉ là hành động tự sát hay tự
hủy diệt chính ḿnh. Người Mỹ họ cũng
biết như vậy nên họ cần phải có một
sách lược uyển chuyển như thế nào đó
để đạt đến chiến thắng mà không cần
phải đổ thật nhiều máu. Hơn nửa cuộc
chiến tranh lần này không có tuyên chiến nên không cần
phải dàn quân ra trận, cuộc chiến tranh kỳ này
hoàn toàn lạ lùng đối với nhiều chiến
lược gia trên thế giới, v́ chưa từng xảy
ra trong lịch sử. Trung Cộng th́ không c̣n người
giỏi nên chẳng bao giờ Bắc Kinh có thể ước
lượng được. Người Tầu xưa nay
ưa dùng chiến thuật xâm lăng theo kiểu “tầm
ăn dâu” hay là “vết dầu loang”, các kế sách này vừa
chậm và vừa khó có thể thi hành hữu hiệu.
Người Tầu chỉ thích dùng các mưu mẹo tiểu
xảo, mà có người gọi đó là loại “chiến
thuật láo cá” nên họ khó có thể đối phó với
t́nh h́nh phức tạp như hiện nay. Sở trường
của Bắc Kinh là ưa chơi tṛ tiểu nhân, đánh những
đ̣n ngầm, lén lút, ném đá nhưng không biết dấu
tay.
Ngày nay vấn đề Hà Nội
và Bắc Kinh buộc phải ra mặt để trực
diện với Hoa Kỳ. Hoa Kỳ phải hiểu rằng
để có thể thực hiện được những
ǵ họ muốn cho nước họ và toàn thể thế
giới. Nếu Hoa Kỳ thất bại chiến thuật
một lần nửa trên phần đất Đông
Dương th́ sẽ kéo theo sự thất bại trên nhiều
mặt trận khác nửa và có thể chịu thua Bắc
Kinh. Hiện nay th́ Hoa Kỳ và Trung Cộng h́nh như không
thể lùi bước được nửa, những
người biết chuyện đứng xem th́ hồi hộp
gần như nín thở, không mấy người Việt
Nam có thể hiểu rằng một màn đấu súng khá
rùng rợn giữa Hoa Kỳ và Bắc Kinh đă sắp
đến hồi kết thúc “tiên hạ thủ vi cường”
kẻ thắng trận luôn luôn là kẻ bắn nhanh và trúng
đích. Nhưng quốc gia và dân tộc Việt Nam sẽ
đi về đâu, đất nước Việt Nam chúng
ta rồi sẽ như thế nào?. Đây là một câu hỏi
đang chờ người lănh đạo Việt Nam vẫn
c̣n trong bóng tối.
Triệu Lan