Lời Nói Đầu
Bài này được viết
theo thể yêu cầu của nhà báo Việt Thường, v́
hiện nay nhà báo Việt Thường đang tịnh dưỡng
bệnh cho nên chúng tôi buột phải ra mặt để
giúp cho ông Việt Thường một tay, cho đến khi
nào nhà báo Việt Thường trở lại và có những
bài nói chuyện mới gởi đến cho quư đọc
giả cũng như thính giả khắp năm châu, th́ lúc đó
chúng tôi xin trở về và tiếp tục những công việc
chúng tôi đă và đang làm dang dỡ trong công cuộc phục
hưng phục hoạt đất nước. Hy vọng
loạt bài viết này của Triệu Lan gởi đến
quư độc giả là phản ảnh ư tưởng cũng
như những buổi nói chuyện của nhà báo Việt
Thường đă chỉ giáo cho, và sự góp tay bé nhỏ
này trong công cuộc đấu tranh chung sẽ cống hiến
cho độc giả cũng như thính giả có cái nh́n rộng
hơn và nhất là các bạn trẻ chưa có kinh nghiệm
ǵ về bọn Việt Gian Cộng sản, th́ đây cũng
là một trong muôn ngàn bài học mà các bạn cũng cần
lưu tâm. V́ "người Việt tri âm hăy lặng
ngắm Quốc Hoa Việt, chúng ta mới biết được
rơ ràng là tri âm ngữ với tri âm hoa". V́ vậy
trong công cuộc đấu tranh đ̣i hỏi chúng ta phải
hiểu và biết để: "sống sâu sắc, sống
triệt để, sống sáng quắc, sống bộc liệt,
sống oai hùng".
Triệu Lan.
***
Sẽ Có Một Ngày
Triệu Lan
Bài 1
Từ đầu thập niên 60
của thế kỷ trước, Mao từng cho lệnh
"giải phóng Đài Loan", Mao đă cho đại pháo
ngày đêm nă xuống Mă Tổ, Bành Hồ. Rồi cũng
không đi đến đâu. Mới đây Trung Cộng cũng
cho chĩa nhiều loại hỏa tiễn "tối
tân" sang Đài Loan làm như sắp rước ảnh
Mao và Đặng sang Đài Bắc đến nơi. Rồi cuối cùng cũng lại đầu voi đuôi
chuột, cái tṛ múa lân nặng về biểu diễn màu mè để
lừa quốc tế mà thôi.
Năm 1966, thủ tướng
Trung Cộng Chu Ân Lai đă nói một câu
rất rơ để khẳng định vị trí của
Việt Nam và Trung Hoa: "Việt Nam là môi và Trung Quốc
là răng. Cái môi bảo vệ cái răng. Và đương
nhiên cái răng cũng phải bảo vệ cái môi. V́ nếu
môi hở th́ răng lạnh!". Đây cũng là một lối
nói "Việt Nam là của Trung Quốc", hay ít lắm
Bắc Kinh không thể để cho bất cứ cường
quốc nào nhẩy vào Việt Nam, đe dọa an ninh Trung Cộng.
Căn cứ vào điểm này, ta có thể thấy bất
cứ quốc gia nào đặt vấn đề "giao
thương kinh tế" để "giúp" Việt
Gian Cộng sản ngăn chận sự bành trướng
của Trung Cộng tiến xuống Nam Á Châu chỉ là việc
làm đánh lừa dân tộc Việt Nam. Nh́n kỹ th́ ta sẽ
thấy người Mỹ không có lợi ǵ với bọn
Việt Gian Hà Nội mà cần phải "bang giao" hay
"giao thương kinh tế" trong một vùng đất
đầy phức tạp này.
Như vậy th́
người Mỹ cần phải hiểu rơ ư đồ của
Trung Cộng, nên không cần phải liên minh bất cứ
việc ǵ với bọn Việt Gian Hà Nội để "ngăn
chận Trung Cộng tiến xuống phía Nam ". Về kinh tế th́ hiện nay (2008) Bắc
Kinh và Việt Gian Hà Nội có lẽ đă chuẩn bị
xong một nền "kinh tế chiến tranh" để
đối đầu với Mỹ và phương Tây, kiểu
như Hitler hay Liên Xô ngày trước. Riêng bọn Việt
Gian Hà Nội th́ chúng hoàn toàn không c̣n khả năng hù dọa
hay tấn công bất cứ ai. V́ chúng đă thật sự
làm tay sai bán nước cho Bắc Kinh Tầu
Cộng.
Khi quân đội Nhật Bản
tiến vào Đông Dương vào tháng 9 năm 1940 để
thực hiện domino đánh chiếm Đông Nam Á vào đầu
năm 1942, th́ quân Nhật như tiến vào chỗ không người.
Quân đội các nước Anh, Ḥa Lan và Mỹ trú đóng
tại Tân Gia Ba, Mă Lai, Nam Dương và Phi Luật Tân đă
gần như không có sức kháng cự. Hai chiến
hạm (battleships) nổi danh của Anh là Prince of Wales và
Repulse đă trở thành vịt nước cho phi cơ Nhật
oanh tạc và đánh ch́m trong vài giờ đồng hồ.
150,000 quân Mỹ và Phi đă giơ tay đầu
hàng. Quân Nhật lúc đó phần lớn đi bộ và đi
xe đạp. Chỉ có một số ít xe vận tải với súng ống cổ lỗ
sĩ. Với yếu tất thắng "bất
ngờ" này quân Nhật đă thắng trong nhiều cuộc
tấn công. Ngày nay không biết nhiều nhà quân sự
Tây phương có c̣n nh́n lại bài học đầy máu này
để lấy làm kinh nghiệm bọn "da vàng" Bắc
Kinh và Hà Nội hay không?!
Nếu chúng ta h́nh dung được
hạm đội Hoa Kỳ với hơn 10 đại chiến
hạm "biết trước" cuộc tấn công
Trân Châu Cảng ngày 7/12/1941, và dàn trận "chào đón"
hạm đội Nhật từ xa, c̣n cách Hạ Uy Di vài trăm
hải lư?. Th́ trận Trân Châu Cảng ( Pearl
Harbor ) sẽ không xẩy ra. Nhật Bản sẽ thua một
trận đánh nhưng c̣n nguyên vẹn cho đến khi chế
được bom nguyên tử để lại tấn công
tiếp sau này!. Hoa Kỳ đă
biết trước cuộc tấn công nhưng để
cho quân Nhật đánh và thắng với yếu tố bất
ngờ. Hoa Kỳ cần kích thích ḷng yêu nước của
toàn dân Mỹ và tuyên chiến với Nhật. Người Mỹ
cần phải có chiến tranh để đánh cho Nhật
và Đức tan tành, không c̣n manh giáp, trước khi Đức
và Nhật có khả năng chế tạo vũ khí nguyên tử.
Ngày nay th́ sao? Có lẽ Âu
Châu và nhất là dân Mỹ đă hưởng thụ "ḥa
b́nh" trong khoảng 60 năm qua. Nhưng nếu liệu
Bắc Kinh và Hà Nội không phải bất ngờ tấn
công Nam Á Châu, nhưng chúng tấn công với dự mưu có
một chiến thuật, chiến lược đă được
hoạch định trong nhiều năm qua (ít nhất là 15
năm qua), th́ Hoa Kỳ và Tây Phương nghĩ ǵ? và sẽ đối phó ra sao?. Ngay
sau khi Nhật "thắng" trận Trân Châu Cảng th́
3 ngày sau, như đổ thêm dầu vào lửa, Hitler tuyên
chiến với Hoa Kỳ! Thế là cả nước Mỹ
gồng ḿnh sản xuất cho chiến tranh. Kết quả là Đức và Nhật đă thảm
bại và "ngoan ngoăn" cho đến ngày nay.
Chiến tranh vùng Vịnh
năm 1991, không quá 100 giờ mà đại quân Iraq của
Saddam Hussein khoảng 500 ngàn quân đă bị đánh tan tành,
không c̣n manh giáp. Chủ lực của chiến tranh vùng Vịnh Ba
Tư là Đệ Lục Hạm Đội. Và hiện
nay không ai có thể biết được Đệ Thất
Hạm Đội Hoa Kỳ có hỏa lực hùng mạnh tới
mức nào?. Trong trận chiến Kosovo và
cuộc oanh tạc Nam Tư kéo dài 77 ngày đầu năm
1999, Nam Tư đă phải xin điều đ́nh để
được rút khỏi Kosovo. Trong cả
hai trận đánh, nếu chúng ta gọi là chiến tranh th́
hơi quá đáng v́ hầu như người lính bộ
binh Hoa Kỳ hoàn toàn không phải trực tiếp và trực
diện chiến đấu.
Để độc giả hiểu
thêm về các loại vơ khí mới, xin mời quư vị cùng
Triệu Lan hăy nh́n "hệ thống
tác chiến tương lai" (Future combat systems) của
quân đội Hoa Kỳ, c̣n gọi là FCS. Đây
là một hệ thống vơ khí có sự tàn phá khủng khiếp
ngoài sự tưởng tượng b́nh thường của
các nhà quân sự. Hay một hệ thống
khác được gọi là "chiến tranh vô tuyến
điện" (the wireless war). Nội
dung cuộc chiến tranh vô tuyến điện này các nhà
quân sự đối phương nên tự t́m hiểu thêm.
Hiện nay một căn cứ bí mật ở miền
Trung nước Mỹ cũng là trung tâm đang trắc nghiệm
lại các chương tŕnh vơ khí tối tân nhất của
quân đội Hoa Kỳ. Ngũ Giác Đài đă chi khoảng
200 tỷ đô la cho Lục Quân trong kế hoạch thí nghiệm
các loại vơ khí mới (new generation of weapons) này. Con số 200
tỷ đô la thật quá lớn lao, so với tổng sản
lượng của Hà Nội (cả nước Việt Nam ) là 45,2 tỷ đô la trong năm 2007 sang đầu
tháng 7 năm 2008. Với loại vơ khí mới này, những
phi đạn khi được phóng ra khỏi dàn phóng, tự
nó có thể xoay tṛn và thay đổi hướng bay ở
giữa không trung (in the mid-air) và bắn trúng mục tiêu cách
xa dàn phóng khoảng 50 miles/dậm trở lên, mà các chuyên viên
chỉ cần ngồi ở nơi xa nào đó điềi
khiển "con chuột" (mouse click) trên máy điện
toán (computer). Cũng cần nhắc thêm là: khoảng 5 năm
trước đây Hoa Kỳ đă chế tạo một loại
máy Computer có sức tính đến 10 tỷ bài toán trong một
giây (10 billion/second)
Một loại máy hồng ngoại
tuyến khác được trang bị bằng một loại
tia sáng (Laser-Lade) đặc biệt có thể
nh́n xuyên qua đêm tối như mực. Vào tháng 11 năm
2007 quân đội Hoa Kỳ đă được cho phép xử
dụng loại "vũ khí quang học"
(optics weapons) loại mới nhất được gọi
là: "Non-Line of Sight launch system" (hệ thống
giác quang phi phóng tuyến). Nếu không phải là người
chuyên môn về các loại vơ khí hiện đại th́ không
ai có thể h́nh dung được đây là loại vơ khí như
thế nào và xử dụng ra làm sao (đoạn này khi được
viết ra chắc có lẽ các nhà "nghiên kíu vơ khí" Vẹm
ở hải ngoại chỉ lấy mắt ếch mà ngó. Vậy
th́ làm sao các nhà "nghiên kíu chiến nược" của
đảng ta ở hải ngoại có đủ kiến thức
báo cáo về cho các "đồng chí nảnh đạo"
ở Hà Nội hay tường tŕnh cho Bắc Kinh hiểu được
đây?!). Hai trăm (200) tỷ đô la bỏ ra để
chế tạo (chỉ chế tạo ra thôi nhé - nghiên cứu
để t́m ra lại là một ngân khoản vĩ đại
khác nửa) các loại vơ khí mới và tinh vi này, th́ mục
tiêu nào để quân đội Hoa Kỳ tiêu thụ?!. V́ không ai chế tạo vơ khí tối tân để
xem chơi hay để đem khoe cả. Các
nhà "nghiên kíu" Vẹm tự trả lời lấy.
Tiện đây Triệu Lan tôi cũng
"cảnh cáo" các tên "lănh đạo" đỏ
đang ngồi tại Hà Nội rằng: các "đồng
chí" nếu cứ dùng những tên Vẹm ngu dốt, tham
lam, như đă dùng chúng trong nhiều năm qua, th́ có lẽ
chế độ các "đồng chí" phải chết
bất ngờ và các "đồng chí" sẽ không có đất
để chôn. Có ai ngờ rằng đám cán bộ ngày hôm qua
được đảng cho "xuất ngoại" để
thi hành công tác t́nh báo, th́ ngày hôm nay chúng đă trở cờ
hoạt động cho đạo quân thứ 5 của Bắc
Kinh ở hải ngoại, và ngày mai chúng sẽ mặc nhiên đứng
hẳn vào hàng ngũ đạo quân thứ 5 của bọn
Tầu Cộng. Cứ nh́n những hoạt động của
các tên như: Nguyễn Chí Thiện, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên,
Đỗ Hoàng Điềm, Lư Thái Hùng ..v.v.. và nhiều tên khác đă
và đang là thành viên của đám Mặt Trận Hoàng Cơ
Định, Việt Tân th́ sẽ rơ. Bọn này hiện nay đă
vuột khỏi tầm tay của Yết Kiêu, hơn nửa
bọn Việt Gian Cộng sản Hà Nội đă làm tay sai
và bán nước cho Bắc Kinh, th́ Hà Nội lấy lư do ǵ để
"trừng trị" bọn này về tội "phản
đảng" hay "phản quốc"?!.
Triệu Lan cũng cần phải
viết ra các sách lược rơ rệt của Bắc Kinh đă
hoạch định để thôn tính các lân quốc (trong đó
có Việt Nam ) như sau:
1) Trước khi có chiến
tranh
2) Trong lúc có chiến tranh
3)Sau khi chấm dứt chiến tranh và đă
chiếm đất.
- Tiêu diệt chiến chí của
đối phương.
- Bào ṃn trí thức của đối
phương.
* Phá hoại kinh tế cũng
là: Bần cùng hóa chính sách của đối phương.
* Tiêu diệt chiến chí là: Hủ
hóa chính sách của đối phương
* Bào ṃn trí thức là: Ngu hóa chính sách của đối
phương
2) Trong lúc có chiến tranh
- Th́ luôn luôn t́m cách hủy hoại
kinh tế của đối phương.
- Đối phương
ở gần th́ dùng quân sự để đánh. Đối phương ở
xa th́ dùng ngoại giao để phân hóa.
- Dùng người bản xứ
để diệt người bản xứ. Kế đến Phân Hóa Điền Địa.
* Hủy hoại kinh tế của
đối phương là: T́m cách phá họai mùa màng, hoa
mầu. Làm rối loạn thương trường
của đối phương.
* Quân sự và ngoại giao hai mặt
giáp công (ví dụ Bắc Kinh có thể ngoại giao để
dùng Miên, Lào, Đài Loan đánh chiếm Việt Nam bằng
kinh tế lẫn quân sự. Hiện nay theo tin cho biết
là: Bắc Kinh đă cấp tốc cho in ra một số lượng
lớn tiền để phá nền kinh tế của Việt
Nam . Và Bắc Kinh cũng đă di dân Tầu
sang Lào mua một số lớn đất địa để
tấn công Việt Nam bằng quân sự khi t́nh thế cho
phép).
* Xử dụng bọn Việt
Gian Cộng sản để giết dân Việt. "phân hóa điền địa"- dùng thương
buôn người Tầu thuê mướn đất đai (mở
x̣ng bài, xây khách sạn cũng là một tổ chức tội
phạm trá h́nh) để thời gian sau có cơ hội th́
sẽ chiếm hẳn các vùng đất đó. Di dân người
Tầu sang lập nghiệp. Chôn cha mẹ, anh em của
chúng trong các vùng đất thuê mướn đó, xây mồ
mả thật cao và thật to với dụng ư chiếm đoạt
vĩnh viễn. (Hiện nay nhiều người
dân Việt trong nước phải che lều sống trong
các nghĩa địa của người Tầu. Những người dân Việt Nam khốn khổ
này họ là những người tha phương ngay chính
trên quê hương của họ. Điều
này dân Việt Nam ở trong nước ai cũng biết.
Đây là một tội ác vô cùng lớn của
tập đoàn Việt Gian Cộng sản đối với
người dân Việt).
3) Sau khi chấm dứt chiến
tranh và đă chiếm đất.
- Th́ cấp tốc dùng mọi
thủ đoạn tàn nhẫn chia đất đă chiếm
ra thành các quận, huyện mới và đặt người
cai trị.
- Các tay thương
buôn người Tầu sống lâu năm trên đất đó
luôn luôn là các tên "thái thú" cai trị.
- Kế đến là: Một mặt
đồng hóa (bằng văn hóa và kinh tế - đem thanh
niên người Tầu sang lấy con gái dân bản xứ -
kinh tế dùng tiền bạc và vật chất để o
ép người bản xứ).
- Một mặt khác th́ diệt
chủng dân bản xứ bằng cách biến chế thuốc
men có chất độc từ cây cỏ, ngấm vào thân thể
từ từ để đàn ông, đàn bà bản xứ
tuyệt sản. Nấu các thức ăn
hoặc gây bịnh để diệt chủng.
Đại khái các sách lược
của Bắc Kinh là như thế, và Bắc Kinh c̣n nhiều
"sách lược" nửa nhưng không tiện viết
ra. Toàn dân Việt Nam trong nước cũng như hải
ngoại nên ghi nhớ điều này để chỉ dạy
lại cho các đời con cháu sau này, và thời điểm
này chúng ta cũng nên có những hành động nào đó cụ
thể. Nếu không dân Việt chúng ta có thể
bị diệt chủng trong thời gian thật ngắn.
Hiện nay (năm
2008), Hà Nội không c̣n con bài tẩy nào để nói chuyện
hay mặc cả với Mỹ về bất cứ vấn
đề ǵ. Do đó, người
Mỹ thấy cần phải nói thẳng vào mặt bọn
Việt Gian Cộng sản Hà Nội rằng: "Các anh chẳng
c̣n ǵ để nói chuyện với chúng tôi!" Hiện nay
Việt Gian Cộng sản Hà Nội chẳng biết làm
cách nào để ăn xin hay năn nỉ với Mỹ kiếm
đô la, chứ nói ǵ đến ngoại giao cù cưa, cù nhầy,
kéo dài thời gian kiểu thời Lê Đức Thọ?. Nên
chúng mới phịa ra chuyện "phe phái" trong nội
bộ của đảng chúng có phe "bảo thủ"
và phe "cải cách" thân Tây phương, nên
nhiều nhà "nghiên cứu" về thời cuộc bên
trong nước Việt Nam và cả hải ngoại th́ cho
rằng: "trong đảng Việt Gian Cộng sản có
đám Bắc và Nam đang tranh dành quyền lực giữa
đám "cải cách" đứng đầu
là tên Việt Gian Nguyễn Tấn Dũng, và đám "bảo
thủ", đứng đầu là tên Việt Gian
Nông Đức Mạnh. Nhưng nếu chúng ta để ư
và hiểu rơ bọn Việt Gian Cộng sản, th́ chúng
không hề có phe cải cách, cũng không bao giờ có phe theo
đường lối bảo thủ. Sự tranh dành hay
mâu thuẫn trong nội bộ của bọn Việt Gian Cộng
sản chỉ là chúng đang tranh giành về quyền lợi,
cũng như tranh dành hưởng thụ xa hoa, chúng tranh
nhau cướp bóc mồ hôi của lương dân một
cách có hệ thống thông qua các tập đoàn tài phiệt
ngoại quốc?!
Từ xa xưa con người đă
trải qua nhiều kinh nghiệm để xây dựng xă hội
với các tổ chức chính trị, văn hóa và kinh tế
khác nhau. Các h́nh thức tổ chức xă hội từ thời
phong kiến trung ương tập quyền, độc tài
toàn trị, quân chủ lập hiến, xă hội cộng
ḥa, tự do dân chủ b́nh đẳng ..v.v.. Các xă hội này họ có tổ
chức và mục đích khác nhau. Trải
qua nhiều thế hệ cộng với các kinh nghiệm ấy.
Thể chế chính trị tự do dân chủ b́nh đẳng
đă càng ngày được chứng minh các tính vượt
trội so với các hệ thống chính trị khác. Chúng ta cần lưu ư là hệ thống chính trị
độc tài, độc đảng trong nhiều thập
niên trước đă bị xóa bỏ khi nhân loại bước
vào đầu thế kỷ 21 này. Thể chế tự
do dân chủ b́nh đẳng ngày càng chứng tỏ vượt
lên trong việc tổ chức các guồng máy kinh tế,
chính trị, xă hội, th́ trên thế giới vẫn c̣n một
thiểu số vài nước nhỏ (trong đó có Việt
Nam) vẫn xem hệ thống độc tài đảng trị
là cái phao cứu đảng và cố bám lấy bằng mọi
giá để đảng chúng được cầm quyền.
Sự "phát triển kinh tế của Việt Nam " thường được các tay
tài phiệt ngoại quốc và đám Việt Gian Cộng sản
dẫn chứng để chứng minh rằng: "chúng độc
tài, độc đảng nhưng Hà Nội vẫn đạt
được các mục tiêu phát triển kinh tế xă hội
không thua kém ǵ các nước có nền kinh tế tự do. Điều
này chỉ có lợi cho các tay tài phiệt ngoại quốc
và các tên Việt Gian đang cầm quyền thống trị
hơn 80 triệu người tại Việt Nam .
Như vậy bọn Việt
Gian Cộng sản có thực sự làm cho nền kinh tế
phát triển vững bền không?. Chúng có
làm hài ḥa xă hội hay không?. và bọn cầm quyền đă đem lại
phúc lợi ǵ cho đời sống người dân Việt
hơn 30 năm qua?. Câu trả lời là
chúng đă không mang lại phúc lợi ǵ cho người dân
Việt, ngược lại chúng c̣n tàn phá đất nước
cướp bóc của người dân nhiều thêm nửa.
Hiện nay chế độ buôn dân bán nước của tập
đoàn Việt Gian Cộng sản Hà Nội đă thống
trị và áp đặt trên toàn quốc một thứ hệ
thống cay nghiệt, tàn bạo hơn bất cứ thời
kỳ nào đất nước Việt Nam bị phương
Bắc xâm lăng (lấy thời nhà Minh xâm lăng đất
Việt làm điển h́nh th́ rơ nhất), chúng xem đó
như là một công cụ bạo lực để trấn
áp nhân dân, chúng dùng nhà tù và súng đạn để tiêu diệt
những thành phần dám đứng lên chỉ trích lối
cai trị tàn bạo của bọn cầm quyền Việt
Gian Cộng sản. Một số lớn cán bộ của
chúng đă bị chính bọn Việt Gian Cộng sản
thanh toán ngay sau khi chúng chiếm được miền Nam . Đến nay chưa thấy tài liệu
hay sách vở nào tiết lộ những điều này cả.
Những người đă từng lầm đường
tin theo bọn Việt Gian Hồ Chí Minh
hiện c̣n sống trong nước cũng như ở nước
ngoài, quư vị cũng nên tiết lộ điều này cho
các thế hệ sau biết rơ.
Hiện nay bọn
cầm quyền Việt Gian Cộng sản chúng vừa độc
quyền chính trị và vừa độc quyền kinh tế. Tiền bạc của chúng đă cướp
được của toàn dân hơn mấy chục năm
qua đă khiến chúng giàu có và trở thành những tên tư
bản đỏ với hàng trăm tỷ đô la, chúng làm
chủ sở hữu các công ty quốc doanh cũng như tư
nhân (các tên cán bộ tham lam, tham nhũng cướp bóc của
người dân nay trở thành chủ nhân ông các công ty "tư
nhân"). Mặt khác chúng nắm quyền quyết định
kinh tế cũng như các mặt hàng sản xuất, cho
nên thân phận nhỏ bé của người dân với đời
sống vô cùng bấp bênh cơ cực, cơ hàn, có như vậy
chúng mới làm cho người dân chỉ biết cúi đầu
tuân lệnh của chúng. Đại đa số người
dân là các thành phần nghèo đói của xă hội, họ là
những kẻ nô lệ chỉ biết làm lao nô cho đảng
hay nói đúng hơn họ chỉ là những tên nô lệ thời
đại cho tập đoàn cai trị Việt Gian Cộng
sản, họ là những tên nô lệ ngay trên xứ sở
của họ.
Theo tiết lộ của tên Ts
Vẹm Lê Đăng Doanh, một kinh tế gia số một của
Hà Nội cho biết: Có một đại phú đỏ ở
Hà Nội đă bỏ ra 17 triệu đôla mua một chiếc
máy bay riêng. Một bà địa ốc Bắc Kỳ mua một
chiếc ô-tô Rolls Royce của Anh giá một triệu rưỡi
đô nhẹ nhàng như người ta mua một chiếc xe đạp. Các đại phú gia Tàu ở
Hoa Lục hay ở Việt Nam ngày nay, chúng có đời sống
xa hoa vượt xa các đế vương thời Trung cổ,
họ bỏ ra 150.000 đôla để mua một thùng nhỏ
rượu vang "loại quí" ở miền Burgundy
Pháp quốc. Đạo đức của chúng đă
ra đi, chỉ c̣n lại sự giàu có và hưởng thụ.
Ông John Broome, một giáo sư của
Đại học Oxford nêu lên một vấn đề lớn
là: "Chúng ta quan tâm đến tương lai bao nhiêu?".
Ông đă viết một bài nghiên cứu tham luận
dài trong tờ báo Scientific American, June 2008, với nhận xét
sâu sắc. Nếu cùng một câu hỏi ấy ta thử
đặt cho người Việt Nam, người Mỹ,
nước Việt Nam, và nước Mỹ, th́ chúng ta sẽ
nghĩ và làm như thế nào đối với Bắc phương
hay là bọn xâm lăng xâm thực đỏ Bắc Kinh.
Riêng Việt Nam có đủ tiềm lực để chống
đỡ bọn Bắc Kinh hay không?.
Vùng rừng núi Tây Nguyên và Trường Sơn có c̣n đầy
hứa hẹn?!. Từ đồng bằng
sông Cửu Long, miền Đông từ Tây Ninh đến B́nh Tuy
miền Trung có c̣n là một nguồn sống phong phú?!. Chế độ tàn ác Việt Gian Cộng
sản phải bị nhân dân Việt Nam tiêu diệt, rồi
phải có một thể chế mới, một lớp người
mới đứng ra lănh đạo đất nước,
th́ mới có thể chận đứng mức tàn phá cũng
như bảo tồn nguồn sống cho xă hội và dân tộc
Việt. Nếu không một ngày kia hơn
80 triệu dân Việt sẽ bị đồng hóa hay có thể
bị diệt chủng. Nếu sự việc này xảy
ra th́ trong đó cũng có sự góp tay, góp sức không nhỏ
của khối Tây phương và chính quyền Mỹ. Những
người Việt Nam chân chính yêu nước phải cảm
nhận và phải biết rơ vấn đề này để
chúng ta t́m ra một hướng đi chung cho dân tộc.
Hơn 30 năm trước một
thi sĩ Vô Danh đă tiên đoán sự đổ vỡ của
đám Cộng sản hôm nay, và nước Việt Nam phải
thật sự có ḥa b́nh, nước Việt Nam phải được
xây dựng lại mà chính yếu vẫn là những người
Việt Nam chân chính của cả hai miền Nam Bắc kể
cả hải ngoại và trong nước, Thi sĩ đă viết
bài thơ như sau:
Sẽ Có Một Ngày
- Sẽ có một ngày con người
hôm nay .
- Vất súng, vất cùm, vất
cờ, vất đảng,
- Đội lại khăn
tang, quay ngang ṿng nạng
- Oan khiên!
- Về với miếu đường,
mồ mả, gia tiên.
- Mấy chục năm trời
bức bách lăng quên
- Bao hận thù độc địa
dấy lên
- Theo hương khói êm lan, tan về cao rộng
- Tất cả bị lùa qua cơn
ác mộng
- Kẻ lọc lừa, kẻ
bạo lực xô chân
- Sống sót về đây an
nhờ phúc phận
- Trong buổi đoàn viên huynh
đệ tương thân
- Đứng bên nhau trong mất
mát quay quần
- Kẻ bùi ngùi hối hận
- Kẻ bồi hồi kính cẩn
- Đặt ṿng hoa tái ngộ
lên mộ cha ông
- Khai sáng kỷ nguyên tă trắng
thắng cơ hồng!
- Tiếng sáo mục đồng
êm ả
- T́nh quê tha thiết ngân nga
- Thay tiếng tiến quân ca
- Và quốc tế ca
- Là tiếng sáo diều trên trời
xanh bao la!
Ngày nay bọn Việt
Gian Cộng sản Hà Nội đă mất hẳn cái tinh thần
"chống Mỹ cứu nước". Toàn đảng, toàn quân của chúng đă
bị đô la xanh hủ hóa, chúng sa đọa,
tham lam, tham nhũng tới mức hết thuốc chữa.
Chúng lo thân chúng chưa xong th́ hơi đâu mà chúng
lo cho đảng? Mạnh tên nào tên nấy lo, tên nào kiếm
chác được th́ cất dấu ăn
một ḿnh, rồi t́m đường trốn chạy sang
Mỹ hay các quốc gia Tây phương, chúng đem con cháu
ra hải ngoại t́m đường rửa tiền, ủi
tiền để pḥng khi chế độ của chúng bất
ngờ sụp đổ. Ta có thể nói rằng ở Hà Nội
hiện nay, tên nọ ngó ŕnh tên kia. Tên nào cũng chỉ nơm nớp lo sợ bị
Tầu giết. Nếu không th́ chúng cũng
sẽ thanh toán lẫn nhau để cướp của
nhau, như chúng đă từng cướp của người
dân hơn mấy chục năm qua. Tên
nào cũng "dé chân chèo" lo t́m đường đào
thoát, trốn chạy. Một số lớn
chúng đă và đang xây dựng cơ sở đồn điền
(trang trại) xa Hà Nội để t́m nơi ẩn thân.
Các nhà nghiên cứu về bọn Việt Gian Cộng sản
họ ước lượng riêng tài sản bọn chủ
đồn điền, địa chủ, tư bản đỏ
mới này, chúng có tới khoảng 70 tỷ đôla và khoảng
5 triệu héc ta đất đai. Những tên
như Phan Văn Khải th́ t́m cách ở ngay Sài g̣n, xa "lửa"
Hà Nội để khỏi bị rát mặt. T́nh trạng
chia rẽ, phân hóa, mạnh tên nào tên nấy lo thân, th́ người
dân Việt trong và ngoài nước chúng ta chẳng sợ ǵ
chúng. Có như vậy th́ chúng mới sớm chết.
Đó cũng là lư do người Mỹ (không phải chính phủ
Mỹ) đă khinh khi chúng ra mặt, nên chẳng cần cầu
thân với chúng.
Về nhân sự th́ như tên Việt
Gian Nguyễn Minh Triết hay tên Việt Gian Nguyễn Tấn
Dũng hay bất cứ tên Việt Gian Cộng sản nào
trong nước hay đang ở hải ngoại không có đủ
tầm vóc hay tŕnh độ hiểu biết để nói
chuyện với người Mỹ. Và hầu như không
có một "chính trị gia" tay sai nào của Việt
Gian Cộng sản có đủ tŕnh độ và tư cách để
nói chuyện với trung tâm quyền lực Hoa Kỳ. Và
chúng cũng chẳng biết được trung tâm quyền
lực Hoa Kỳ nằm ở đâu, nằm trong tay người
nào, nhóm nào th́ làm sao nói chuyện?. (các
tên Vẹm nên nhớ rằng: những người điều
hành trung tâm quyền lực Hoa Kỳ không phải là các ông tư
bản hay tài phiệt như các "đồng chí" đă
lầm tưởng.) (ông tỷ phú John
Dupont đă bị "ai đó" ra lệnh vây căn biệt
thự và bắt ông sau một tuần lễ chống cự,
và gần đây là ông tỷ phú Bill Gate (Microsoft) phải được
về hưu sớm là một thí dụ rơ nét nhất).
Trước đây
khoảng vài tháng chỉ v́ vấn đề ngoại giao
chiến lược. Người
Mỹ đă để cho tên Nguyễn Tấn Dũng và một
số cán bộ "nhân quyền kiểu Vẹm" đă
vào trong Bạch Ốc. (Nên nhớ Dũng và đồng bọn
đă đến Bạch Ốc không được đón
với tư cách quốc khách). Người Mỹ c̣n thừa
hiểu rằng bọn cầm đầu Cộng sản
Hà Nội muốn được cái "vinh dự" đến
Bạch Cung với tư cách "quốc khách". Nhưng
một số tên Vẹm th́ nghĩ rằng: Như vậy cũng
có ư nghĩa là Hoa Kỳ mặc nhiên công nhận chế độ
và đảng Cộng sản Việt Nam là hợp pháp, ngang
bằng với Hoa Kỳ. Và sâu xa hơn th́ sự công nhận
gián tiếp hay trực tiếp sẽ đưa đến
hợp tác nhiều mặt và như vậy là Hoa Kỳ đă
mặc nhiên công nhận sự tồn tại vĩnh viễn
của chế độ Cộng sản sắt máu và tàn
ác!. Người Mỹ rơ ràng đến Hà Nội để
hỏi tội theo lối "tối hậu
thư" hơn là viếng thăm ngoại giao. Nhưng nếu
đứng về mặt chiến lược th́ Hoa Kỳ
muốn "thử lại bài toán" để xem phản
ứng của Bắc Kinh! Xa hơn nửa người Mỹ
cũng muốn chứng tỏ cho dân tộc Việt Nam , nhất là giới trẻ sinh viên, học
sinh rằng: "Hoa Kỳ không bao giờ bỏ rơi
họ. Hoa Kỳ sẽ giúp các thế hệ trẻ Việt
Nam phát triển tài năng, khả năng xây dựng lại
quê hương sau khi chế độ Việt Gian Cộng
sản bị tiêu diệt".
Như vậy, ta có thể tin rằng
trong giai đoạn ngay trước mắt, nếu chưa
có hiểm họa Trung Cộng tiến chiếm Việt Nam
th́ Cộng sản Hà Nội chẳng có bụng dạ nào, cũng
chẳng có người hay súng đạn để tiến
đánh Thái Lan và Nam Á Châu. Nên hiện nay Hoa Kỳ
không cần phải "vội vă" vào Việt Nam để
giúp Hà Nội ngăn chận Bắc Kinh. Vấn đề ngăn chận Trung Cộng chưa
cần thiết trong khi Bắc Kinh chưa nhúc nhích và c̣n đang
"giao hảo thân thiện" với tất cả thế
giới, để qua cái ải Olympic Bắc Kinh 2008. Vả lại khi nói đến chiến tranh giữa
những cường quốc có nguyên tử th́ có lẽ cũng
rất khó xẩy ra khi nhiều phía c̣n dè dặt và tự chế.
Một vấn đề khác nữa là trong thời
đại thông tin điện tử và sự đề cao
cảnh giác, đối phương không thể hay là rất
khó tấn công bất ngờ. Hơn nửa từ xưa
đến nay chưa có sách vở hay tài liệu nào cho chúng
ta thấy người Hán yêu nước Tầu bao giờ
cả.
Các nhà "nghiên kíu chính trị",
hay các tên "dùng văn hóa để chỉ đạo cho
chính trị" của đảng ta đang nằm vùng ở
hải ngoại nhiều năm, lần này phải lộ mặt
hẳn ra, các tên lư luận kiểu Vẹm để kiếm
danh phải ra mặt để đánh lừa người
Việt cũng như người Mỹ. Nếu nh́n dưới
cặp mắt của các nhà nghiên cứu chính trị đúng
nghĩa. Chính trị không phải thuần thủ
đoạn. Có hai cách làm chính trị là:
a) Chính trị trong thời
chiến
b) Chính trị trong thời
b́nh.
Nếu nghiên cứu
chính trị mà không thiết kế được cho nhân
sinh th́ tốt hơn nên kiếm một cái nghề khác để
nuôi thân th́ hay hơn. Người
xưa có nói: "trong cuộc đời này không có cái ǵ lớn
hơn chính trị cả (nhân sinh chính vi đại)". Hơn
một lần trong các bài viết Triệu Lan
tôi có gợi ư rằng: chính trị không phải cái "mốt"
thời thượng để ai cũng có thể làm được.
Chính trị là một môn học vô cùng khó khăn
nên đ̣i hỏi người nghiên cứu cũng như làm
chính trị phải tuyết đối thông minh. Những tên t́nh báo văn hóa đang nằm vùng tại
hải ngoại không thể làm chính trị để đánh
lừa người Việt và người Mỹ được.
Đếm lại những cuốn
lịch trong gần 20 năm qua (1988-2008) Cộng sản Hà
Nội đă bỏ lỡ nhiều cơ hội ngoại
giao "ăn xin" với Mỹ, và không bao giờ chúng
có thể t́m lại được nữa (dù là ăn xin).
Và thực tế giá trị của Cộng sản Hà Nội
vào năm 2008 th́ người Mỹ hiểu chúng quá ngu dại và quá tham lam đến nỗi mờ
mắt, chúng chỉ thấy cái lợi trước mắt
nên không thể nh́n thấy sự thật trong khu vực và
trên địa bàn chiến lược Á Châu về lâu về
dài. Cộng sản Hà Nội có thể ví như
một gái điếm về già, xấu xí, hết thời,
vô duyên, nhưng không hề tự biết ḿnh như vậy.
Hễ thấy người nào nh́n tới là tưởng bở,
cười duyên và ra giá thật cao!. Hiện
nay Hoa Kỳ thấy cần phải cho Cộng sản Hà Nội
biết rằng: Bọn Việt Gian Cộng sản Hà Nội
chúng không c̣n giá trị ǵ nửa và chúng cũng không c̣n trong
cái thế bắt buộc người Mỹ "phải"
và nuôi sống chúng. Có lẽ đó cũng là lư do để
cho nhiều chuyên gia nghiên cứu về Việt Nam đă lên
tiếng nhận định một cách phũ phàng về vị
thế của Cộng sản Hà Nội. Họ cho rằng:
"Trong hai thập niên 60s và 70s, những biến chuyển
của Việt Nam đă chiếm những tin hàng đầu
của thời sự thế giới, th́ nay nhiều nhà
phân tích thời cuộc đă xem t́nh h́nh Việt Nam là một
trường hợp suy thoái, xuống cấp, đ́nh đốn
và tụt hậu. Nhưng điều này các tên chóp bu của
đảng Việt Gian Cộng sản lại dường
như không bao giờ nhận ra, trong khi chúng đang muốn
"mở cửa" ra giao thiệp với thế giới
bên ngoài để mong tồn tại".
Tác giả cuốn sách "Shadows
and Wins" văn sĩ Robert Templer có viết về nước
Việt Nam hiện tại và ông nhận xét rằng vị
thế (chính trị) hiện tại của Việt Nam (Cộng
sản) rất yếu kém. Và với vị trí của nước
Việt Nam hiện nay trong ván cờ thế giới được
các phóng viên của Reuters ghi nhận với tựa đề:
" Vietnam from Strategic Domino to
Backwater". (Việt Nam từ con cờ chiến lược
domino đến vũng nước ao tù). Các nhà nhận định
đă nói với các phóng viên Reuters rằng:
Chưa bao giờ Việt Nam kém quan trọng đối với
thế giới như hiện nay. Và cũng theo
cách diễn giải của các nhà phân tích th́: "Việt
Nam đă biến mất trên màn ảnh radar kinh tế"
(ư nói rằng Việt Gian Cộng sản chỉ giỏi lừa
bịp chứ không biết làm kinh tế). Mới
đây trong bảng xếp hạng của báo Wall Street
Journal và hội Heritage Foundation đặt bản doanh tại
Hoa Kỳ, th́ Việt Nam được xếp hàng thứ
148 về tự do kinh doanh, kinh tế chỉ trên Lào và Bắc
Hàn.
Theo một giáo sư sử gia của
Úc Đại Lợi đă nhiều năm theo
dơi t́nh h́nh Việt Nam là ông David Marr nói rằng: "Cộng
sản Hà Nội đă phát triển tập quán thương
thuyết kiểu Lê Đức Thọ trong thời chiến
tranh, họ muốn làm đối thủ phải thấm mệt.
Nhưng kiểu này đă không được
hữu hiệu ǵ mấy đối với t́nh h́nh hiện
nay". Và Giáo sư
Marr cũng nói thêm rằng: "Năm 1975, Việt Nam
là trung tâm vũ trụ. Nhưng bây giờ là một tay chơi kém cơi và yếu thế trong ván cờ
khu vực, điều này vẫn c̣n là một điều
khó cho Cộng sản Hà Nội chấp nhận thực tế".
Một Giáo sư khác là ông William Turley, học giả về
Việt Nam tại Đại Học Southern Illinois th́ nói rằng:
"Hà Nội có thể cũng được ve văn từ
phía Hoa Kỳ hay Trung Quốc, nhưng hiện nay có thể
xẩy ra trường hợp quan hệ Mỹ-Trung tệ
hại và xấu xa hơn".
Các bản tin được phổ
biến trên đây không phải do sự t́nh cờ, mà đây
là một cách bảo thẳng vào mặt các tên Việt Gian bịp
ở Hà Nội rằng: "chúng bây không c̣n một chút
giá trị ǵ, trên nhiều mặt và đừng có nên đừng
có hỗn láo". Có lẽ Việt Gian Cộng sản
chúng cũng hiểu như vậy, chúng hiểu rằng chế
độ tàn bạo, tàn ác của chúng sẽ bị sụp
đổ, cho nên nhiều tên Vẹm t́nh báo cũng muốn
bỏ cả đảng để ở lại Hoa Kỳ
và được thành công dân Mỹ, người Mỹ. Triệu
Lan tôi khuyên các "đồng chí" nên dẹp cái ảo tưởng
đó đi, các "đồng chí" sẽ được
lănh c̣ng số 8 để về Việt Nam "học tập
cải tạo". Nhân dân Việt Nam sẽ truy nă bọn
cán bộ t́nh báo hải ngoại đến cùng. Chúng sẽ
phải trả lời về tội chúng đă bán nước,
theo Bắc Kinh tàn phá đất nước Việt Nam .
Cũng cần nói thêm cho các
"đồng chí" gián điệp Vẹm đang hoạt
động hải ngoại tại Hoa Kỳ biết rằng:
Mục tiêu chính là tiêu diệt toàn bộ tư bản đỏ
trong nước và bọn tư bản đỏ đang thủ
đắt hàng trăm tỷ đô la của nhân dân Việt
Nam ở hải ngoại (chúng đă chuyển ngân ra nước
ngoài đầu tư), chúng đang dùng số tiền cướp
bóc đó đầu tư ở nước ngoài để
hoạt động t́nh báo và gián điệp cho Bắc Kinh (không
phải cho Hà Nội, giới an ninh liên bang Hoa Kỳ nên nhận
xét rơ điều này). Một ngày nào đó số tiền
này phải được thu hồi và phải được
trả lại cho nhân dân Việt Nam . Đến
thời điểm này tay chúng đang van lạy Mỹ, nhưng
miệng chúng vẫn chủi Mỹ để gây câm thù với
nhân dân Việt Nam . Guồng máy cai trị của chúng đang bị bọn Bắc
Kinh hay bọn theo chân Bắc Kinh nắm toàn quyền. Bọn
tay sai cho Bắc Kinh cũng sẽ theo lệnh của Bắc
Kinh tiêu diệt các "đồng chí" nào đang lăm
le phản đảng, phản động chống lại
chúng.
T́nh h́nh hiện nay nếu tính về
vấn đề "lợi hại", th́ nếu Hà Nội
và Bắc Kinh đang tính kế để tiến quân xuống
Đông Nam Á, th́ lợi đâu chưa thấy mà chắc chắn
có hại rất lớn. Nếu chúng tiến quân th́ Nam Á
Châu có thể tê liệt v́ chiến tranh, nhưng khối người
khoản 1tỷ 400 triệu ở Trung Hoa không thể có mậu
dịch thương mại với bên ngoài trong nhiều năm,
có thể ít lắm là 10 năm. Và khi tếng súng nổ ra
th́ nước Trung Hoa có thể bị tê liệt và bị
cô lập ngay lập tức. Mà chiến tranh
ngày nay thật khó đoán trước. Chắc
chắn sẽ không kéo dài. Sự tàn phá cũng
như phân biệt thắng bại có khi rất chớp
nhoáng. Đây là chưa nói đến sự
tàn phá khủng khiếp bằng các loại vơ khí tối tân
(như trên đă nói) có thể làm cho Trung Hoa trở lại
thời kỳ đồ đá. Và nếu có chiến
tranh th́ vấn đề đế quốc Đỏ Trung
Cộng phải tan ră thành chín (9) tiểu quốc, là điều
chắc chắn phải xẩy ra.