NÓI  LÁO  ĂN  TIỀN

 

 

Nam Nhân (Quân nhân QLVNCH)

 

 

Nguyên cả câu là "Nhà báo nói láo ăn tiền". Chẳng biết từ bao giờ câu nói trên được trong dân gian VN, căn dặn nhau khi gặp một nhà báo, là phải coi chừng bị nghe NÓI LÁO.

 

Nam Nhân tôi lớn lên là cầm súng, vinh dự được đứng trong hàng ngũ QLVNCH, để chống xâm lược-đỏ, do ngụy quân việt-gian-cộng-sản, tuân theo lời hứa của tên đại-việt-gian Hồ chí Minh từ năm 1929, với thực-dân-đỏ-Nga-xô, là sẽ nhuộm đỏ toàn bán đảo Đông-dương. Những chuyện về Tập đoàn việt-gian-cộng-sản chỉ được nghe kể lại từ các bậc cha, chú; các bậc thầy và đàn anh.

 

Chỉ từ sau tháng 4-1975, bị tù trong nhà tù xă-hội-chủ-nghĩa của Tập đoàn việt-gian-cộng-sản, Nam Nhân tôi mới nhớ đến câu nói trên và chợt nghĩ rằng câu nói đó chắc chắn ra đời cùng với sự xuất hiện của thằng đại-việt-gian Hồ chí Minh. V́ trước đó, dưới ách cai trị của thực dân Pháp, báo chí đă ít mà người đọc cũng ít như vậy, nhất là ở nông thôn, mấy ai mà gặp nhà báo làm ǵ. Cho đến phong trào truyền bá quốc ngữ mở đầu với các vị Nguyễn văn Tố, Phạm Quỳnh, Huỳnh thúc Kháng…và Nguyễn hữu Đang (khi đó c̣n chưa ăn phải bùa lú của việt-gian-cộng-sản), th́ chính yếu là ở thành phố, thị trấn mà thôi. Cái phong trào xóa nạn mù chữ chỉ bùng lên khi Hoàng Đế Bảo Đại đọc Tuyên Ngôn Độc Lập (3-1945) với sự ra đời của Chính phủ Trần trọng Kim, với Quốc kỳ Vàng Quẻ Ly, với Quốc ca là bài Việt Nam minh châu Trời Đông và Hà-nội có tên mới là Hoàng Diệu.

 

Tập đoàn việt-gian-cộng-sản Hồ chí Minh thường dùng đảng sách của chúng là chui ḷn vô mọi tổ chức để mua chuộc kẻ nhẹ dạ, nhiều tham, sân, si nhằm cướp tổ chức đó phục vụ cho quyền lợi thực-dân-đỏ-Nga-xô (sau thêm cả Tàu-bành-trướng nữa). Cho nên chúng đă lôi kéo được Nguyễn hữu Đang, nằm vùng trong Hội truyền bá Quốc ngữ, một tổ chức không cộng sản, để lèo lái cái tổ chức đó ngả theo hướng việt-gian, xa rời mục tiêu ban đầu, là tạo cơ sở cho việc truyền bá tư tưởng tiến bộ, nâng cao dân trí, mà biến thành một bộ phận tiền tiêu cho việc thâm nhập tư tưởng "thế giới đại đồng", là cái mặt nạ che đậy cho chủ nghĩa thực-dân-đỏ-Nga-xô, và sau này thêm tư tưởng sùng bái Tàu-cộng (tức Tàu-bành-trướng, là một thứ thực-dân-đại-hán), đồng thời cũng qua đó mà thần thánh hóa tên đại dâm tặc, đại-việt-gian Hồ chí Minh với cái tổ chức cộng-sản, công cụ xâm lược toàn chế của thực-dân-đỏ-Nga-xô, do Nga-xô tuyển dụng, đào tạo nhân sự, chi phí tài chánh, ủng hộ chính trị và tuyên truyền, vạch kế hoạch hoạt động lật đổ để mở rộng thuộc địa về địa lư, nâng cao số lượng nô lệ cho thực-dân-đỏ-Nga-xô.

 

Sau này, Nguyễn hữu Đang bị việt-gian-cộng-sản loại bỏ, chết khổ nhục, đó cũng là Karma mà thôi. Theo CHÓ th́ phải ăn CỨT. Chẳng có ǵ đáng thương, chỉ nên lấy đó làm thí dụ thực để cảnh cáo những ai c̣n muốn xin khúc xương thừa của việt-gian-cộng-sản-chó-đẻ!!!

 

Phải cho đến 1948, Hồ việt-gian, viết sách "tự nâng bi ḿnh", nhưng lại che dấu việc "tự làm cho sướng" bằng bịa ra cái tên Trần dân Tiên và phong cho nghề làm báo. Có thể đó là một "nhà báo nói láo ăn tiền" đầu tiên trong lịch sử "nhà báo nói láo ăn tiền" ở VN. Từ đó, nói láo không chỉ là bệnh riêng biệt của giới báo chí của việt-gian-cộng-sản, mà nó trở thành "BỆNH CỘNG SẢN", nghĩa là, kẻ nào mà là đảng viên cộng sản th́ đều nói láo, dù bất kể với ai, ngay cả với vợ con; dù bất kể việc ǵ, kể cả chuyện ăn uống, ỉa đái. Nói như vậy, sẽ có người hỏi: "Những người như Trần thanh Hiệp, Vũ quốc Thúc, Đỗ hoàng Điềm, Chu tất Tiến, Phan nhật Nam… có phải cộng sản đâu, mà cũng nói láo đấy thôi?" Về câu hỏi này xin được trả lời như sau:

 

Trần thanh Hiệp kêu gọi người Việt tị nạn việt-gian-cộng-sản cần phải "thay đổi tư duy chính trị", nghĩa là phải bỏ chữ tị nạn đi. Đấy là điều nói vừa LÁO vừa NGU. Nếu bỏ cái gốc "tị nạn" th́ có nghĩa xóa bỏ căn cước của ḿnh. Điều này chính là một MỤC TIÊU của nghị quyết 36 của việt-gian-cộng-sản. Trần thanh Hiệp không chỉ ngồi chồm hổm ở Paris , nói câu đó, mà c̣n bỏ cái thú xoa mà-chược, lụ khụ sang Mỹ vận động cho việc "đổi mới tư duy" như thế, rơ ràng là chỉ có lợi đơn phương cho việt-gian-cộng-sản mà thôi. C̣n Hiệp có là đảng viên cộng sản hay không th́ chỉ có BẢN THÂN Hiệp và việt-gian-cộng-sản biết với nhau mà thôi!

 

Vũ quốc Thúc không chỉ một lần, mà rất nhiều lần NÓI LÁO. Có điều với cái vốn kiến thức cũng tạm đủ che dấu câu nói láo màu mè, không lộ liễu như tên hề Trần thanh Hiệp. Ngay trong bài báo mới nhất của Thúc, có tên "Nhận định về hai cuộc ngoại giao của chính quyền Hà-nội", th́ đă ḷi ra nhiều cái nói láo. Thứ nhất là tự ư phong cho Phạm gia Khiêm lên cái chức của Nguyễn sinh Hùng, cho thêm phần quan trọng. Cái láo thứ hai là văn phong cứ như Thúc là công dân cộng ḥa xă hội chủ nghĩa VN, cư trú tại Pháp, b́nh luận chính trị. Thứ ba là ngụy biện để nói láo rằng bè lũ việt-gian-cộng-sản đang chuyển hướng từ "BÁN NƯỚC" sang "YÊU NƯỚC", nghĩa là đang từ tư thế quỳ mọp, đột ngột đứng lên "theo Mỹ chống Tàu-bành-trướng" cứu nước. Thứ tư là Thúc kêu gọi nên giúp nước lúc này, có nghĩa là đừng "làm khó" việt-gian-cộng-sản nữa mà nên góp công góp của cho "quê hương như chùm khế ngọt". Chỉ tiếc là Thúc không dám nh́n vào sự thật để thấy rằng "chùm khế ngọt" th́ đứa nào ăn cùng Tàu- bành-trướng và các loại tài phiệt quốc tế khác, c̣n khế th́ ai trồng?

 

Đỗ hoàng Điềm th́ mở mồm ra nói là LÁO như những tiền nhiệm, nổi tiếng nhất là câu chữa cháy cho việt-gian-cộng-sản trong buổi điều trần trước thượng và hạ viện Mỹ mới đây. "Chống cộng" hay "chống đỡ cho cộng", th́ mặt dơi tai chuột ra sao đă ḷi ra hết!

 

Chu tất Tiến th́ hay nói láo, nhưng tŕnh độ lư luận cũng như kiến thức c̣n bị hạn chế, lại hay hung hăng con bọ xít, nên hễ mở miệng là ḷi đuôi v́ cái tật hám danh và hay khoe "cái tôi". Chỉ hai sự việc gần đây nhất, cho ta thấy Tiến được xếp ở loại nào? Thứ nhất là Tiến nâng bi thằng Hoàng minh Chính, dám mang việc của cố Tổng thống Ngô đ́nh Diệm so sánh với tên việt-gian, trùm nói dóc Hoàng minh Chính, và NGU nhất là c̣n cắn bậy những ai không nâng bi như ḿnh.

 

Thứ hai là lăn ḿnh cùng Phan nhật Nam bảo vệ tên Đỗ ngọc Yến. Thật là tội nghiệp. Ngoài ra c̣n bày đặt "VIẾT THƯ" cho thằng Nguyễn tấn Dũng, kể lể đủ điều, lời lẽ "lịch sự", cứ như biểu tấu của một viên quan ngoài ải dâng vua kể những sai trái của triều đ́nh. H́, h́, h́, thật là dở ẹc. Cứ làm như thằng Dũng nó không biết những chuyện như vậy. Nó là một trong những thằng chóp bu của việt-gian-cộng-sản, hoạch định ra những đường lối giết dân, bán nước. Lại c̣n tổ chức nhân sự, chỉ đạo hành động, bao che trong và ngoài nước tất cả những việc Trời không dung, Người không tha đó, thế mà Tất Tiến ta, bày đặt kể lể cho nó nghe, th́ chỉ có thể hiểu theo hai cách. Một là hy vọng may mắn Dũng biết đến ở bên Mỹ có một người tên là Chu tất Tiến, để tùy nghi sử dụng. V́ khi đă kể lể cho Dũng nghe những điều đó th́ đương nhiên có nghĩa là Dũng không bị coi là thủ phạm mà c̣n có thể là người, ta nên tin tưởng sẽ là một Gót-ba-chớp-ba-nhoáng của VN. Hai là, nếu không lọt vào mắt chuột của Dũng th́ cũng có thể lọt vào mắt chó của lũ sứ quán hay lănh sự quán việt gian cộng sản tại Mỹ. Chúng sẽ tổng hợp lại và thấy rằng Tiến ta đă bất cần tai tiếng, giẫm lên sự thật để bảo vệ từ Cuội Hoàng minh Chính, đến con tốt đen Đỗ ngọc Yến và nâng bi Dũng một cách "thông minh" (khó… phát hiện ra). Đương nhiên chúng hiểu rằng tất cả những việc làm đó, của Tất Tiến, chính là "cụ thể hóa" nghị quyết 36 đấy. Phải lưu ư giành cho một…mẩu xương khu!

 

Cũng tàm tạm gọi là khôn đấy, nhưng lại không ngoan, nên Tất Tiến đă "nâng" Thị Nở Bút Vàng.

 

Đúng là "ngưu tầm ngưu, mă tầm mă". Cái web Ánh Dương mới đây vẫn ca ngợi Lệ Thu và Tuấn Ngọc. Những đứa này đang đi theo lộ tŕnh Nguyễn cao Kỳ đấy. Bút Vàng th́ hạ bút hỗn láo chửi đại tá QLVNCH Hoàng Đạo Thế Kiệt để bảo vệ tên đại tá việt-gian-cộng-sản Bùi Tín. Mụ c̣n cho đăng những bài bảo vệ Đỗ ngọc Yến…Cho dù mụ có cho đăng vài bài "chống cộng", loại kể lể yếu ớt như Thư của Tất Tiến gửi "Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng", th́ đó chỉ là tṛ trộn lẫn thật giả, chỉ v́ đang ở Mỹ mà thôi. Nhưng như thế cũng để lộ lập trường chính trị của mụ là khá rơ ràng. Vậy mà Tất Tiến vẫn cố nâng lấy được. Thật TỘI NGHIỆP, muốn làm người hùng mà lại núp váy hồng quần!!! Xưng là "chống cộng" mà lại tôn thờ con chó già của việt-gian-cộng-sản là Hoàng minh Chính và sủa như điên CHỐNG lại những ai không thờ chó già như Tất Tiến, Hoàng cơ Định, Nguyễn bá Cẩn… Cho nên nói Tất Tiến có phải là "cộng sản" không th́ may ra chỉ có việt-gian-cộng-sản biết, nhưng chắc chắn là bệnh nói láo như việt-gian-cộng-sản của Tất Tiến th́ ăn vào đến tủy rồi!

 

C̣n Phan nhật Nam, nhờ chút hào quang ánh đèn cầy từ cái thuở mùa hè đỏ lửa (1972), cố lập dị trong ngôn từ kiểu Nguyễn gia Kiểng, từ khi đến Mỹ, cả về "văn", cả về "thơ" và cả về "b́nh… loạn"! Đấy là nói về phong cách biểu hiện. C̣n nội dung trong những viết lách, nói năng trên SBTN, th́ lệch lạc như bước chân gà lôi trên ruộng bùn. Nói một cách khác là lập trường xoay như con cù! Có nhận xét rằng, có thể sau ngày ra khỏi nhà tù của việt-gian-cộng-sản, không hiểu "ma đưa lối hay quỷ đưa đường" (hay kẻ "bí mật" nào giới thiệu) mà Phan nhật Nam ḅ đúng ngay tróc đến nhà của Nguyễn đỗ Hải, ở đường Lê Lợi (Sài-g̣n) và được Nguyễn đỗ Hải cho ngụ tại một căn nhà rất khang trang, thơ mộng trên đường Hai Bà Trưng (Quận Nhất), ngay xế hăng bia B.G.I. Không chỉ bao ở mà c̣n bao ăn luôn, để rảnh rang nghiên cứu, học tập, cho đến ngày đi Mỹ, mà không về thăm quê cũ (chăm học thật). Chính bà Irina, một nhà báo Nga, có nhiều cảm t́nh với VN, đă kể lại việc đến t́m Phan nhật Nam ở địa chỉ nói trên, nhưng tiếc là lần đó Phan nhật Nam lánh mặt v́ ngại (chắc sợ bể mánh).

 

Từ nhà Nguyễn đỗ Hải ở Sài-g̣n đến Mỹ là Phan nhật Nam được Đỗ ngọc Yến đưa tiền cho tiêu tạm (may thiệt). Điều này chính Phan nhật Nam tự khai nhân vụ bảo vệ Đỗ ngọc Yến về chuyện y chụp ảnh chung với việt-gian Nguyễn tấn Dũng. Đỗ ngọc Yến th́ người Việt tị nạn việt-gian-cộng-sản, đa số đă biết hắn là AI. C̣n về Nguyễn đỗ Hải th́ nếu Phan nhật Nam c̣n giấu mối liên hệ quá thân thuộc đó, xin cứ hỏi me-xừ Đoàn xuân Kiên của nhóm Nguyễn gia Kiểng, hoặc Lê văn Hảo, nhân vật nổi tiếng… XẤU trong vụ Mậu Thân (1968) ở Huế.Hảo là một thực khách thường xuyên của Nguyễn đỗ Hải từ Hà-nội cho đến Sài-g̣n (sau 4-1975), cho đến ngày Hảo sang Pháp và nay cộng tác với Thông Luận.

 

"Bệnh cộng-sản" nói láo của Phan nhật Nam đă ăn sâu vào óc rồi. Chắc có dịp học tập bài bản hơn Chu tất Tiến, nên Phan nhật Nam ma giáo hơn Tiến rất nhiều. Chỉ cần đưa ra vài thí dụ cụ thể để thấy cái nguy hiểm của lá bài Phan nhật Nam trên các phương tiện truyền thông ở hải ngoại này.

 

Phụ trách một show trên SBTN, Phan nhật Nam đă đánh bóng nhiều bộ mặt nham nhở, thí dụ như nhân vật Du tử Lê, một tên về VN nhờ việt-gian-cộng-sản in và phát hành hộ thơ của hắn. Và được một ng̣i bút phê b́nh của việt-gian-cộng-sản khen (kiểu chủ khen con chó). Vào lúc chúng ta cần nuôi dưỡng và giúp các thế hệ nối tiếp phải biết căm thù, loại bỏ CÁI ÁC, QUÂN ÁC. Phải tránh cái bẫy "ḥa giải ḥa hợp" của việt-gian-cộng-sản. Phải giúp đồng bào ta ở trong nước biết rơ bộ mặt việt-gian-bán-nước của tập đoàn cộng sản VN, từ khởi thủy h́nh thành cho đến hiện nay. Phải nhóm lên ngọn lửa căm thù các thế lực xâm lược và tay sai, coi đó là động lực căn bản, là chất keo gắn bó toàn dân VN, cả trong và ngoài nước, để đạp đổ chế độ nô-lệ-đỏ do tập đoàn việt-gian-cộng-sản thiết lập, từ thời thằng Hồ chí Minh đến nay. Vậy mà Phan nhật Nam có thể đưa con chó ghẻ Du tử Lê lên màn h́nh ca ngợi rằng Du tử Lê đă rặn ra trên 40 tập thơ, nội dung chỉ YÊU, không GHÉT cái ǵ bao giờ, kể cả kẻ làm khổ ḿnh. Chỉ một chút "khách quan" và cũng chẳng cần "thông minh", cũng thấy việc Phan nhật Nam quảng bá, vinh danh việc chỉ nên YÊU, dù là kẻ làm hại ḿnh, có lợi cho ai? đúng đó là bột ma túy trong cái nghị quyết 36 của việt-gian-cộng-sản không???

 

Học tập cái gương chó ghẻ Du tử Lê, bản thân Phan nhật Nam thực tập luôn trong bài (chẳng ra thơ, chẳng ra văn) thơ kiểu con dơi, có tên là "Tổ quốc Chúng tôi Không là Chế độ Các anh". Trong bài thơ kiểu con dơi đó, Phan nhật Nam đă vinh danh những tên ngụy quân việt-gian-cộng-sản chết ở Điện-biên phủ, và đặc biệt chó má là dám cho H̉A máu lũ ngụy quân việt-gian-cộng-sản đó với máu của anh hùng liệt sỹ QLVNCH Ngụy văn Thà và đồng đội. Đấy là một lối vinh danh tính "chính nghĩa " cho lũ binh nô gốc Việt của thực-dân-đỏ Nga-xô và Tàu-bành-trướng, và tất nhiên có cả lá cờ máu. Có ăn học mà tận giờ phút này c̣n NGU XUẨN đến mức không biết ai chỉ huy, ai chi viện từ người đến súng đạn, hỗ trợ về chính trị, tuyên truyền rùm beng qua truyền thông quốc tế về cái gọi là Điện-biên phủ đó, và THỰC TẾ th́ ai HƯỞNG LỢI về cái gọi là "chiến thắng Điện-Biên"???

 

Cho nên chẳng lạ ǵ khi Phan nhật Nam ra tù th́ không phải về tŕnh diện ở quê nhà mà được ở Sài-g̣n, bao ăn ngon, ở sang cho đến ngày đi Mỹ. Và khi tới Mỹ th́ lập tức được "đồng chí" Đỗ ngọc Yến xuất tiền cho tiêu. Và bây giờ th́ chỗ nào cũng t́m cách trườn mặt ra y như Nguyễn chí Thiện, Bùi Tín (kẻ nuôi một con chó vàng rất trung thành để ông ổng sủa nếu có ai đến gần).

 

Tuy chưa có bằng chứng để nói Phan nhật Nam là cộng-sản, nhưng có thể kết luận rằng núp trong bóng của nhà văn quân đội VNCH xưa, và đang nắm được một số phương tiện truyền thông tối tân, cũng như có sự yểm trợ của một số cá nhân, tổ chức "chống cộng nửa dơi nửa chuột", Phan nhật Nam đă và đang góp sức thi hành nghị quyết 36 của việt-gian-cộng-sản ở hải ngoại và sẽ c̣n gây yêu tác quái nữa nếu chúng ta không tỉnh táo vạch mặt hắn cùng đồng bọn kịp thời!

 

Giờ xin được trở lại một chút xíu về việc mấy anh, chị "ăn phải cứt việt-gian-cộng-sản", ra công "b́nh loạn" để HÙ người Việt yêu nước cư trú trong và ngoài VN về "hiểm họa Tàu-bành-trướng ĐANG chuẩn bị vũ trang xâm lược VN", kết hợp với huyền thoại rằng trong nội bộ đầu nậu việt-gian-cộng-sản có hai phe. Nào là "phe thân Tàu và phe thân Mỹ". Nào là "phe đảng quyền và phe chính quyền". Nào là "phe đổi mới và phe bảo thủ". Rồi lại c̣n cao hứng quá đà để hư cấu ra "phe miền Nam và phe miền Bắc", tiến tới dựng lên cả "phe mặt trận giải phóng" (của Nguyễn hữu Thọ, Dương quỳnh Hoa…) để mời con gái Đặng quang Minh giúp t́m những người "yêu nước…ĐÁI" trong cái đám "trí thức" to đầu mà óc con nít đó, đă nghe việt-gian-cộng-sản xúi "ăn cứt gà sáp", cùng cộng tác "đánh vơ miệng, tâng bốc nhau cho khoái con dáy v́ tuổi đă xế chiều mà vẫn ôm một con SỐ KHÔNG to đùng, chẳng ra ông chẳng ra thằng trên bậc thang danh lợi!!!"

 

Họ đă quên rằng, có thời kỳ trong chính trị bộ việt-gian-cộng-sản, số xuất thân ở miền Nam chiếm đa số tuyệt đối, và c̣n giữ những chức vụ then chốt trong chính phủ ngụy quyền việt-gian. Thí dụ: Nguyễn văn Linh, tổng bí thư; Vơ chí Công, chủ tịch nước; Đoàn Khuê, bộ trưởng quốc pḥng; Mai chí Thọ, bộ trưởng công an; Vơ văn Kiệt, thủ tướng; Phan văn Khải, phó thủ tướng phụ trách ủy ban kế hoạch; Vũ đ́nh Liệu, phó thủ tướng đặc trách đồng bằng Cửu long; Nguyễn văn Hiếu, bộ trưởng văn hóa; Nguyễn thị B́nh, bộ trưởng giáo dục; Phan văn Đáng (tức Hai Văn), phó chủ tịch quốc hội; Nguyễn hữu Thọ, chủ tịch mặt trận tổ quốc; Phạm văn Kiết (tức Năm Vận), phó chủ tịch kiêm tổng thư kư mặt trận tổ quốc; Thị Phượng (giám đốc bệnh viện Từ Dũ, Sài-g̣n), phó chủ tịch quốc hội; mụ Ngô bá Thành, chủ nhiệm ủy ban pháp luật của quốc hội; Đồng sỹ Nguyên, ủy viên bộ chính trị kiêm phó thủ tướng; Trần văn Danh, bộ trưởng đặc trách đập thủy điện. Chưa kể là giai đoạn đó c̣n những bộ mặt của phía Bắc, cũng được đánh giá là cởi mở, như Trần xuân Bách, ủy viên bộ chính trị, trưởng ban đối ngoại trung ương; Nguyễn cơ Thạch, ủy viên bộ chính trị, bộ trưởng ngoại giao. Rồi hai kẻ cũng gốc Nam lên cấp như nhảy xào, là Lê đức Anh và Đoàn Khuê, thành đại tướng. C̣n bí thư Sài-g̣n là anh chàng chèo đ̣ bán chạp-phô, là Vơ trần Chí, cũng ủy viên bộ chính trị.

 

Hai thằng Vơ văn Kiệt và Phan văn Khải được các nhà chính trị "ṇng nọc lỗ chân trâu" phong cho là "phe cấp tiến, phe miền Nam, phe đổi mới, phe thân phương Tây (trong đó gồm cả Mỹ), chính là tác giả nghị định 31/CP, giam tại gia không cần xét xử; cho phép tổng cục 2 trở thành siêu quyền lực, siêu buôn lậu và là cánh tay nối dài của Tàu-bành-trướng. Khải là kẻ hoàn chỉnh lại nghị định 31/CP cho hiệu quả hơn và trước khi về hưu để đếm USD, đă kư nghị định cấm tụ họp. Chưa nói đến cả hai thằng đều dự kiến đưa ra lệnh cưỡng bức toàn dân đi sưu dịch 2 tháng/năm để làm đường Trường sơn, bị dân phản đối và cũng chưa có tiền nên tạm ngưng.

 

Xin ai c̣n hoài nghi, hăy trưng ra một bằng chứng là Kiệt và Khải đă làm một điều ǵ (chỉ cần một điều thôi) minh chứng chúng là cấp tiến (thân phương Tây chống Tàu-bành-trướng). Cả hai thằng đều là ủy viên chính trị bộ việt-gian-cộng-sản cỡ đàn anh, lại kiêm thủ tướng ngụy quyền việt-gian, vậy xin hỏi chúng là "phe đảng quyền" hay "phe chính quyền" (hmm hay là ở cả hai phe?!).

 

Chỉ một thí dụ về hai thằng Kiệt và Khải, để thấy chúng ta đă bị những tên đặc công đỏ Bùi Tín, Vũ thư Hiên, Nguyễn minh Cần… làm ảo thuật biến lũ việt-gian thờ Nga-xô thành các "nhà đấu tranh cho dân chủ", và làm chúng ta mơ hồ rằng trong ḷng việt-gian-cộng-sản lúc nào cũng có hai phe: phe tốt và phe xấu. Nghĩa là chúng ta có thể "ḥa giải "với " phe tốt" để chống "phe xấu" và sẽ "ḥa hợp" với "phe tốt" để cùng chung tay xây dựng đất nước. Đấy cũng là "quan điểm chính trị chính thống" của các "nhà dân chủ CUỘI" ở trong nước; của đảng phái ma trơi, chính trị gia "ṇng nọc lỗ chân trâu" và ĐẶC BIỆT là cả hai phe TỐT và XẤU cùng mong như thế. Cho nên cái nghị quyết có tên 36 mới được sự "NHẤT TRÍ" của toàn bộ thành viên chính trị bộ việt-gian-cộng-sản (cả tốt cả xấu) thông qua và được gọi là "nghị quyết 36 của bộ chính trị" (không hề nói đến là bộ chính trị gốc miền Nam hay miền Bắc; đổi mới hay bảo thủ; thân Tàu-bành-trướng hay thân Mỹ và Tây phương; hoặc phe "đảng quyền" hay phe "chính quyền")!!!

 

Thời thằng Hồ chí Minh chưa chết, th́ đúng là có hai phe, v́ lúc ấy việt-gian-cộng-sản có hai mẫu quốc là Nga-xô và Tàu-bành-trướng. Cả hai phe đều do Hồ lèo lái để đu giây chính trị. Tuy nhiên, về h́nh thức th́ có vẻ Tàu-bành-trướng thượng phong. Thí dụ Hồ đầu độc Dương bạch Mai; lạnh nhạt với lũ Ưng văn Khiêm, Nguyễn văn Vịnh, Lê Liêm, Bùi công Trừng; cho vào cũi  lũ chó Nga đă hay sủa lại c̣n nặng đầu óc việt-gian hơn cả Hồ, như Đặng kim Giang, Hoàng minh Chính, Vũ đ́nh Huỳnh… nên Hồ thí mấy con tốt đen đó, làm cho Mao khó mở miệng chửi Hồ là thân Nga. V́ thế sau này không tổng bí thư nào của việt-gian-cộng-sản dám giải quyết cái gọi là "vụ án xét lại chống đảng". Sau khi nhuộm đỏ về mặt địa lư nước VNCH, Lê Duẩn, mà tụi đặc công đỏ cũng từng coi là "thân Tàu", vứt bỏ mặt nạ để thành việt-gian thờ Nga-xô chính hiệu bà lang trọc. Và cả qua Nga-xô bái kiến mẫu quốc Nga xin chỉ thị hành động. Đó là lư do có việc họ Đặng "dạy một bài học" cho Lê Duẩn.

 

Cũng xin nhắc rằng, trong khi nhốt cũi lũ chó con Đặng kim Giang, Hoàng minh Chính, Vũ đ́nh Huỳnh…(xin lưu ư bạn đọc là cả Hoàng minh Chính lẫn Vũ đ́nh Huỳnh đều chưa qua cấp tỉnh ủy, chưa đủ tiêu chuẩn mua hàng cung cấp ở cửa hàng Tôn Đản) th́ Hồ vẫn bảo vệ hết ḿnh những tên "thân Nga thứ thiệt" như Tôn đức Thắng, Nguyễn lương Bằng, Vơ nguyên Giáp, Nguyễn khánh Toàn, Nguyễn thọ Chân, Nguyễn văn Kỉnh, Nguyễn duy Trinh (chấp bút bạch thư về Tàu-bành-trướng), Lê thanh Nghị, Tố Hữu, Hà huy Giáp, Trần quang Huy, Văn tiến Dũng, Lê trọng Tấn, Hoàng minh Thảo, Nguyễn Quyết…

 

Chỉ đến khi Nga-xô và chư hầu Đông Âu sụp đổ. Việt-gian-cộng-sản như cho lạc chủ nên bầu đoàn thê tử, từ Nguyễn văn Linh đến Phạm văn Đồng, Mai chí Thọ, Vơ nguyên Giáp, Vơ chí Công, Lê đức Anh, Nguyễn đức Tâm, Nguyễn đức B́nh, Đoàn Khuê, Đỗ Mười, Vơ văn Kiệt. Cho đến cả sau này như những thằng Lê khả phiêu, Phan văn Khải, Trần đức Lương, Nông đức Mạnh, Nguyễn văn An, Nguyễn khoa Điềm, Trần đ́nh Hoan, Trần văn Trà, Phùng quang Thanh, Lê hồng Anh, Lê văn Dũng… Nghĩa là toàn bộ những thằng có máu mặt trong đảng việt-gian và hằm bà lằng những thằng được hư cấu là "thân Tàu" hoặc "thân Mỹ", sang Tàu bán nước!!!

 

Về chính trị, quả rằng Việt Nam luôn luôn có hai phe, tạm lấy thời điểm là 1921. Đó là những người lấy mục tiêu là độc lập dân tộc, toàn vẹn lănh thổ, phát huy truyền thống văn hóa và lịch sử dân tộc, đoàn kết các sắc dân cùng xây dựng một Việt Nam phú cường, tự do, hạnh phúc. C̣n một số ít vị kỷ, học vấn nửa mùa, thiếu tinh thần dân tộc lại hám danh nên đă phủ định quốc gia, dân tộc, cố t́nh giả mù không thấy hiểm họa bá đạo của nước lớn, nên đă t́nh nguyện làm việt-gian bán nước cho Nga-xô, che đậy trong bộ áo "cách mạng vô sản, xây dựng thế giới đại đồng"!

 

Kể từ đó, tại VN có hai phe (không kể thực dân Pháp và việt-gian tay sai, kiểu như Hoàng cao Khải, Lê Hoan, Bùi bằng Đoàn, Cung đ́nh Vận, Nguyễn sinh Sắc v.v…). Đó là:

 

Phe thứ nhất là các cá nhân, đảng phái, hội đoàn, phong trào…chống thực dân Pháp, theo những phương thức khác nhau. Nhưng tựu trung vẫn là lấy Tổ Quốc, Dân Tộc, Thống Nhất Đất Nước, Toàn Vẹn Lănh Thổ, Nhân Quyền Tự Do, Dân Sinh Hạnh Phúc… như các phong trào Đông Du, Đông Kinh Nghĩa Thục, Quang Phục, Việt Nam Quốc Dân Đảng…

 

Phe thứ hai là phe "bỏ vỏ dưa, ôm vỏ dừa", có nghĩa mục tiêu của chúng cũng là "chống thực dân Pháp". Nhưng v́ phủ định yếu tố Quốc Gia và Dân Tộc, nên chúng lại TỰ NGUYỆN BÁN NƯỚC cho một thế lực THỰC DÂN MỚI, đó là Nga-xô, che trong chiếc áo "cách mạng vô sản, thế giới đại đồng", khác với các thực dân Pháp, Anh, Bồ đào nha… là khoác áo "khai hóa văn minh". Xin lưu ư bạn đọc là thực-dân-đỏ Nga-xô dạy tay sai phải phủ định yếu tố Quốc Gia và Dân Tộc, nhưng chúng th́ càng đề cao giá trị Quốc Gia Nga và Dân tộc Nga và  lũ tay sai ở các nước khác phải coi Nga-xô là Tổ quốc chung, là Anh Cả, nick name của khái niệm Mẫu quốc!

 

Chính v́ sự phủ nhận yếu tố Quốc Gia và Dân Tộc nên các lăo thành cách mạng yêu nước của VN mới lạnh nhạt với cái gọi là Cách mạng Tháng Mười Nga. Chỉ có bè việt-gian-cộng-sản là hùng hổ lao vào. Chẳng có ǵ lạ, v́ căn cốt là CHÓ nên thấy CỨT là NHÀO tới ĂN SỐNG NUỐT TƯƠI!!! Đặc biệt con chó Hồ chí Minh, từ đó chỉ chuyên ĂN CỨT, ĂN THAI NHI VIỆT và HIẾP DÂM, cho tới khi lăn quay ra chết!

 

Mầm mống HAI PHE phát triển từ đó cho đến đỉnh điểm là 1954, khi VN bị chia đôi. Phía Nam là VNCH, gồm những người xây dựng đất nước và con người trên cơ sở Quốc Gia và Dân Tộc. C̣n phía Bắc, dần dần hiện rơ ra là một thuộc địa của Nga-xô và Tàu-bành-trướng. Nhân dân miền Bắc VN trở lại cuộc đời nô lệ, c̣n thảm thương hơn ngàn vạn lần dưới ách thực dân Pháp.

 

Tập đoàn việt-gian-chó-đẻ Hồ chí Minh đă nhanh chóng xóa bỏ truyền thống lịch sử và văn hóa dân tộc, tiêu diệt các giai tầng rường cột của xă hội miền Bắc VN. Trong tầng lớp thống trị, tức là cái gọi "đảng cộng sản chó đẻ" đó, h́nh thành hai phe: Phe việt-gian thờ Tàu-bành-trướng và Phe việt-gian thờ Nga-xô. Khi xẩy ra xung đột giữa Nga-xô và Tàu-bành-trướng th́ chó việt-gian ở hai phe cũng v́ chủ mà cắn xé nhau. Đó là chó mang tên XÉT LẠI (thờ Nga-xô) và lũ chó mang tên GIÁO ĐIỀU (thờ Tàu bành trướng). Cả hai phe bọn chúng đều là TỘI ĐỒ của Nhân Dân và Đất Nước VN. Cả hai phe đều là VIỆT-GIAN.

 

Cho nên cuộc chiến ở VN vừa qua là từ tập đoàn việt-gian-cộng-sản rước thực-dân-đỏ Nga-xô và Tàu-bành-trướng vào nhuộm đỏ và hán-hóa VN.

 

Thực chất cuộc chiến chống thực dân Pháp trước đó đă bị Hồ-việt-gian và tay chân lèo lái thành nội chiến để cướp quyền lănh đạo, thanh trừng những cá nhân, đảng phái, hội đoàn không phải là việt-gian. Rồi từ đó Hồ dùng xương máu người VN chết cho nước cờ, của Nga-xô và Tàu-bành-trướng, tranh giành thuộc địa với thực dân Pháp trên bán đảo Đông Dương mà thôi!

 

Như thế có nghĩa cuộc chiến của VNCH là cuộc chiến chống xâm lược Nga-xô và Tàu-bành-trướng. Toàn bộ tập đoàn cộng sản VN và ngụy quân Hà-nội chỉ là lũ việt-gian, lũ ngụy quân Hà-nội chỉ là binh nô chết cho quyền lợi của Nga-xô và Tàu-bành-trướng. Chúng là nạn nhân của việt-gian-cộng-sản nhưng lại là tội đồ của nhân dân VN. Những trí thức ngựa, cho đến nay c̣n uống nước miếng của Tây, Đầm để gọi cuộc chiến đó là "ư thức hệ", là "ủy nhiệm", là "huynh đệ", th́ thật quả họ đọc sách như con mọt, mất tính dân tộc trong suy luận và sử lư thông tin.

 

Phải nhớ rằng Nga-xô và Tàu-bành-trướng là xâm lược. Chúng sử dụng tập đoàn việt-gian-cộng-sản làm công cụ mở rộng thuộc-địa-đỏ vào VNCH.

 

VNCH làm chiến tranh chống xâm-lược-đỏ để bảo vệ núi non, sông biển của Tổ Quốc VN, bảo vệ nền Độc lập Dân tộc, Tự do, Hạnh phúc cho nhân dân VN, bảo vệ và phát huy truyền thống văn hóa và lịch sử của dân tộc VN. Mà, Quân lực VNCH là lực lượng trụ cột trong cuộc chiến đó. Nghĩa là những người đă đem mạng sống, tuổi đời, hạnh phúc gia đ́nh để TỰ DO và DÂN CHỦ HÓA VN, chứ không phải những tên việt-gian thờ Nga-xô như Hoàng minh Chính, cha con Vũ thư Hiên, Nguyễn minh Cần… hay những tên "dân chủ cuội" chỉ đánh vơ mồm như mấy con nhà thổ dai hoi co kéo khách chơi như kiểu Trần Khuê, Nguyễn thanh Giang (viện sỹ mua 200USD), thằng ăn cắp xe đạp của bạn gái là Nguyễn khắc Toàn, Hà sỹ Phu Nguyễn xuân Tụ, Dương thu Hương, Phương Nam Đỗ nam Hải, Nguyễn Phương Anh, Nguyễn đan Quế (với lộ tŕnh 9 điểm "xin cho")… hay đặc công đỏ Bùi Tín hoặc thành viên Tiểu Diên Hồng là nhà thơ "sớ Táo quân" Nguyễn chí Thiện (tác giả đích thực của tập gọi là "Hạt máu thơ").

 

Thật đáng buồn v́ vẫn c̣n những người đă ở hải ngoại rồi, nghĩa là có tự do tiếp cận mọi thông tin, vậy mà vẫn rơi vào bẫy của việt-gian-cộng-sản qua đặc công đỏ và dân chủ cuội để làm những việc NGÂY THƠ QUÁ MỨC cả về lư luận lẫn hành động.

 

Đó là: Muốn Tự do và Dân chủ hóa VN mà không dựa vào những người đă đem cả mạng sống (không dám nghĩ đến chữ HIẾU như Đỗ nam Hải), cả tuổi đời, cả hạnh phúc gia đ́nh vợ con, trong suốt cuộc chiến chống xâm-lược-đỏ, cho đến nay vẫn tiếp tục bỏ tiền, bỏ sức để chiến đấu hàng hơn 30 năm nữa (mặc dù đă có đời sống ổn định và tuổi đă cao) mà không ngừng nghỉ. Xương máu đồng đội đă phủ trắng cả đồng bằng, núi rừng, ven đô. Đồng đội ở trong nước vẫn c̣n khổ nhục trên 30 năm lẻ. Đó là Quân lực VNCH. Thế mà lại có thể khờ khạo trao niềm tin và sứ mệnh lịch sử đó vào tay mấy thằng dở hơi viết vài bài bàn chuyện ḅ trắng răng, vài đôi câu đối kiểu mấy thầy đồ xưa kia hỏng thi bất măn, mấy thằng ăn cắp như Nguyễn khắc Toàn, dựa vào uy thế gia đ́nh "đảng viên trung, cao cấp" ra kinh doanh rồi lừa đảo như Nguyễn phương Anh… Thậm chí thờ cả mấy thằng việt-gian-cộng-sản đă ngoẻo củ tỏi như Trần Độ hay Hoàng minh Chính (thằng này thần phục thằng Hồ đến mức dặn vợ con mang một nửa tro cốt rải ở sườn núi Tản, là nơi có miếu thờ thằng Hồ, do thằng Mạnh ra lệnh xây, hy vọng vẫn được gần Hồ). Thật tội nghiệp cho mấy nhà "yêu tự do dân chủ" mà ngây thơ như bà Phó Đoan trong tác phẩm Số Đỏ của nhà văn Vũ trọng Phụng!

 

Anh-quốc, ngày 15 tháng 8 năm 2008

 

  Nam Nhân (Quân nhân QLVNCH)