BÚT VÀNG - CHÍ THIỆN NHÉO TAI TOÀN PHONG NGUYỄN XUÂN VINH
Lừa sĩ
Nguyễn chí Thiện đang bị bóc mẽ. Báo Sài-g̣n Nhỏ cũng vào cuộc,
mục đích để cho cả những người
muốn t́m sự thật quanh kiệt tác Vô Đề,
lẫn Nguyễn chí Thiện cùng có dịp như nhau
đặt câu hỏi và trả lời, và trọng tài
sẽ là bạn đọc khắp nơi. Từ
chỗ Nguyễn chí Thiện cư ngụ đến Sài-g̣n
Nhỏ cũng rất gần, nhưng Nguyễn chí
Thiện không đến (hay không dám đến) mà lại
đến "mạn đàm với Hoàng Vân" (một
bút danh khác của Thị Thuấn) về đề tài nói
trên. Ai cũng biết một cách dễ dàng là từ
Bùi Tín, Vũ thư Hiên, Trần mạnh Hảo, cho
đến những Hoàng minh Chính, Trần Khuê, Nguyễn
thanh Giang cho đến Nguyễn khắc Toàn… đều
được Thị Thuấn cho ngồi lên đầu
với đầy tự hào, kể cả những loại
như Đỗ ngọc Yến, Đỗ hoàng
Điềm, Nhật Tiến, Chu thất Tiến, Phan
nhật Nam …và đặc biệt là Nguyễn chí Thiện và
Toàn Phong Nguyễn xuân Vinh. Cho nên cuộc
mạn đàm này, giữa Hoàng Vân và Nguyễn chí Thiện,
chủ đích Thị Thuấn tạo điều kiện
cho Nguyễn chí Thiện múa gậy vườn hoang. Vài tên lâu la chạy cờ hiệu đă hỉ
hả kêu gọi trên các diễn đàn "nhào dzô, nhào dzô mà
nghe "Ts Nguyễn chí Thiện" ra chiêu hóa giải.
Theo lời rao hàng đó, Nam
Nhân tôi, vội mở trang web Ánh dương ra để
nghe cuộc mạn đờm của hai quới nhân đó:
một lừa sĩ với một nhà báo…hại, nổi
tiếng sủa bậy và nâng bi, tḥ mặt ở Diễn
đàn nào là hoặc bị chửi hoặc làm tṛ
cười cho bà con thành viên Diễn đàn đó (kể
cả thời gian Thị Thuấn c̣n tḥ cổ trên các
Diễn đàn Paltalks).
Nghe cuộc
mạn đàm, từ nội dung cho đến ngôn ngữ
và cách thể hiện, Nam Nhân tôi ph́ cười v́ cái
giọng "nhà quê" của cả hai, như tác giả
Trọng Tín, ở Nhật, mới viết bài nhận xét. Nó na ná như cảnh
Thị Nở và Chí Phèo đang vừa nhậu vừa tán
tỉnh nhau.
Qua cuộc mạn đàm này,
xin quư bạn đọc lưu ư những chi tiết sau, mà
Thứ nhất: Nguyễn chí Thiện xác nhận sinh
năm 1939. Xác nhận tŕnh độ học lực: đỗ
TÚ TÀI PHẦN MỘT, tại Hà-nội vào năm 1956.
Thứ hai: Nguyễn chí Thiện xác nhận là
học ở nhiều trường tại Hà-nội,
như trường Minh Tân, và học thêm Pháp văn
nhiều người, như giáo sư Nguyễn Giang (con
học giả và dịch giả Nguyễn văn Vĩnh), và
nhiều năm học Anh văn với giáo sư Lê bá Công
(Lê bá Khanh). Năm 1954, cộng sản vào Hà-nội,
nhờ thày cũ, là giáo sư Nguyễn Giang,
được Pháp thuê làm hiệu trưởng
trường Albert Sarraut, nên 1955 Thiện được vào
học A. Sarraut với tư cách auditeur libre (tức dự
thính viên), và học nhảy (lớp) thi đậu tú tài
phần một.( Tức là Thiện
tự nhận NÓI THẠO CẢ PHÁP LẪN ANH VĂN,
NHƯNG GIỎI PHÁP VĂN HƠN ANH VĂN RẤT
NHIỀU).
Thứ ba : Nguyễn chí Thiện trả lời câu hỏi
của Thị Thuấn, đă khẳng định rằng
thời gian đó (tức 1956) chế độ thi
cử vẫn như cũ (nghĩa là vẫn có thi tú tài),
vẫn học theo hệ 12 năm, vài năm sau (tức sau
1956) mới đổi thành hệ 10 năm.
Thứ tư : Nguyễn chí Thiện cho biết, đến
giữa 1956 bị ho lao, có khi ho ra hàng cốc máu, bố
mẹ có cái nhà ở phố Ḷ Đúc, phải bán đi "chữa
bệnh hết MẸ nó cả tiền" (nguyên văn
câu nói của Thiện). Cho nên 1957 phải xuống
Hải-pḥng chữa bệnh ho lao ở
bệnh viện Việt-Tiệp. Nhưng khi bị tù th́
tự nhiên hết bệnh!
Thứ năm: Nguyễn chí Thiện nói không hề liên
quan ǵ đến nhóm Nhân văn - Giai phẩm, khi vào tù
mới biết những người đó. Việc đi
tù lần đầu là do: ở Hải-pḥng, Thiện
chơi với một số trí thức(!),
lớn hơn Thiện cả dăm sáu tuổi. Trong đó có người dạy học ở
TRƯỜNG Bổ túc văn hóa cho công nhân viên. Thiện cho biết, TRƯỜNG đó chỉ có
MỘT LỚP HỌC, LÈO TÈO VÀI CÁI BÀN. Và
Thiện dạy hộ có hai tiếng đồng hồ
thôi. Người bạn có đưa tài
liệu cho dạy nhưng Thiện không dùng mà dạy
ứng khẩu thôi. Theo sự hiểu biết từ
trước 1954, rằng nhờ Mỹ ném hai quả bom
nguyên tử nên Nhật phải đầu hàng, trong khi
đó th́ tài liệu của cộng sản viết là
nhờ Liên-xô đánh tan đạo quân Quan đông của
Nhật. V́ không tham khảo tài liệu nên việc nói
"nhờ 2 quả bom nguyên tử của Mỹ là VÔ T̀NH,
chứ biết th́: "bố bảo cũng CHẲNG
DÁM" (nguyên văn câu Thiện nói) để bị đi
tù. Bị học sinh báo cáo, nhưng công an chưa bắt
vội mà theo dơi, 2 tháng sau, tức
đầu 1961 mới bị bắt. Lư do: thời kỳ
đó Thiện có làm một số thơ, đọc cho
bạn bè nghe và tụ họp đấu láo. Bạn bè
lại đọc cho người khác nghe và cứ thế truyền
đi, công an theo rơi nghi Thiện là tác giả, cùng việc
dạy học nói ở trên, nên mới bị bắt.
Chuyện làm thơ, Thiện chối, không chứng cớ
nên công an chịu, c̣n sự việc dạy học th́ không
thể chối được. V́ thế không thể xét xử
được, cộng sản đành cho Thiện đi
cải tạo 3 năm, nhưng 3 năm rưỡi mới
được về. Đó là TÙ LẦN ĐẦU, vào
năm 1961.
Thứ sáu: Thị Thuấn
cho Thiện biết "CHÚNG NÓ" cứ lôi chuyện
của anh ra. Thiện hỏi là ai, th́ Thị Thuấn cho biết
là Tôn nữ Hoàng Hoa và Hoàng dược Thảo. Thiện
cười và nói "lũ đó à, không thèm
để ư" và cũng không cần trả lời.
Chẳng cứ
Ô. Việt Thường cho
biết: "Trong cuộc
mạn đàm với Hoàng Vân (tức Thị Thuấn),
tại sao Nguyễn chí Thiện đă NÓI SAI SỰ THẬT
tất cả mọi chuyện mà không sợ sẽ có ngày
ḷi đuôi:
Thứ nhất: Sau khi việt-gian-cộng-sản vào
Hà-nội từ 9-10-1954, th́ chúng chiếm ngay các trường
Albert Sarraut, làm văn pḥng cho các ban của trung
ương đảng lao động (tức cộng
sản), c̣n nơi cũng gọi là văn pḥng kiêm nhà khách
của trung ương là ṭa biệt thự của nguyên
tổng đốc thời vua Bảo Đại, là Vi
văn Định , bố vợ các bộ trưởng
giáo dục ngụy quyền Hà-nội là Ts Nguyễn văn
Huyên; là giám đốc trường đại học y
dược Hà-nội,Gs thạc sĩ Hồ đắc Dzi;
và là ông vợ của Bs Tôn thất Tùng, thứ
trưởng y tế ngụy quyền Hà-nội kiêm giám
đốc bệnh viện Việt-Đức. C̣n trường
nữ học của Pháp, xưa là Felix Faure, làm trụ
sở cho sứ quán Nga-xô. Các trường học
vẫn cho các nhà giáo cũ được tiếp tục
dạy với tư cách lưu dụng, nhưng hiệu
trưởng là đảng viên cộng sản vào nắm
quyền, cùng một số giáo viên từ vùng cộng
sản tạm chiếm vào, bảo đảm ít nhất
mỗi trường lúc đó có 3 đảng viên để
h́nh thành một chi bộ cộng sản. Và
cũng có ngay các phân đoàn, chi đoàn thanh niên cứu
quốc (tức thanh niên cộng sản hồ chí minh sau
này) trong học sinh và giáo viên c̣n trong lứa tuổi thanh
niên. Đồng thời chúng cho lập công đoàn, gồm
tất cả giáo viên của trường với hầm bà
làng, lao công quét dọn vệ sinh, gác trường, tạp
dịch … Thư kư có thể là một giáo viên ngoài
đảng, nhưng do chi bộ việt-gian-cộng-sản
lựa chọn và chỉ định cho bầu và lănh
đạo. Trong ban chấp hành công đoàn, nhất
thiết phải có lao công là
thường vụ hoặc phó thư kư. Nếu
có dăm giáo viên nữ trở lên th́ chúng cho thành lập
tổ phụ nữ. Về chuyên môn, chúng cho lập
hội đồng giáo viên và các tổ bộ môn để
soạn chung giáo án, theo dơi giúp nhau
giảng dạy đúng chương tŕnh, có nghĩa không
được giảng ngoài giáo án qui định. Và, ở
Hà nội, trước khi việt-gian-cộng-sản
tạm thời quản lư, th́ các trường Pháp như
Albert Sarraut, là hệ phổ thông 13 năm (nhiều
người hay lẫn là 12 năm). Lớp
thấp nhất là Lớp 12 cho đến Lớp
Đệ nhất th́ thi Tú tài phần 1, học thêm một
năm Lớp Kết thúc (classe terminale) th́ thi Tú tài phần 2
(c̣n gọi là toàn phần).
Sau khi việt-gian-cộng sản vào
Hà-nội 1954, chúng chiếm trường A.Sarraut cho nên
trường phải chuyển về trường Rollandes
ở ngă tư Hai Bà Trưng-Phan chu Trinh.
Năm 1955, hiệu trưởng (tức Proviseur) là ông
Reihms. Năm đó ông Nguyễn Giang mới được
tuyển vào dạy lần đầu, do thiếu giáo viên
cũ ở Pháp không sang. Chương tŕnh có
chút thay đổi. Đó là chỉ
dạy bằng Pháp ngữ các môn Pháp văn và Toán. C̣n lại bắt đầu dạy bằng tiếng
Việt. Pháp vẫn được giữ cái tên
trường là Albert Sarraut và chi trả mọi phí tổn
bảo tŕ trường lớp và lương bổng
của giáo viên, nhân viên tạp dịch. Việt-gian-cộng-sản
quản lư nội dung giảng dạy và cho h́nh thành các
tổ chức đoàn thể như công đoàn, phân đoàn
và chi đoàn thanh niên cứu quốc (tức thanh niên cộng
sản) và thiếu niên quàng khăn đỏ, chỉ
chưa ra mặt chi bộ đảng việt-gian-cộng-sản
mà thôi. Ngoài bậc đại học, xưa nay dù ở ngay
các nước tự do cũng CHƯA BAO
GIỜ CÓ HỌC SINH DỰ THÍNH (auditeur libre) ở
bậc trung học phổ thông!!! Đây là ĐIỀU PHỊA ĐẠI LIỀU của
Nguyễn chí Thiện! Nên nhớ trong tay
việt-gian-cộng-sản, KHÔNG CÓ
CHUYỆN CHO NHẢY LỚP và TRONG THI CỬ KHÔNG HỀ CÓ
THÍ SINH TỰ DO. Bộ công an ngụy quyền
việt-gian-cộng-sản cho h́nh thành một bộ phận
chức năng để giám sát toàn bộ sinh viên các
trường đại học và các học sinh hệ
phổ thông, nhất là ở cấp 3, kể cả các
trường lớp bổ túc văn hóa, v́ chúng sợ tụ
họp tuyên truyền chống chế độ. Cụ
thể, Dương hồng Xương, giáo dân toàn ṭng, con
thượng thư Dương văn Am, em ruột Ls
Dương văn Đàm, cựu chủ tịch (mà cũng
là người đầu tiên) hội những người
công giáo yêu tổ quốc yêu ḥa b́nh, có trụ sở thời
đó ở ngă tư Ngô Quyền--Hai Bà Trưng, lúc đó là
phó pḥng quản lư giáo dục của sở công an Hà-nội
của ngụy quyền việt-gian-cộng sản.
Hệ thống
giáo dục của việt-gian-cộng-sản ở ngoài
vùng chúng tạm chiếm, trước khi vào Hà-nội,
chỉ có 9 năm là thi tốt nghiệp cấp 3. Khi tạm quản lư miền Bắc
tới vĩ tuyến 17, các học sinh
của chúng học 9 năm phổ thông là được
vào học đại học. "Viện
sĩ" Nguyễn thanh Giang, ḍng sông xanh của đài Chân
trời mới, cũng được ưu tiên như
vậy. V́ thế khi vào Hà-nội,
một số nào đó học sinh trong thành phố học
xong Đệ tam chuyên khoa (được coi như hết
hệ 9 năm) cũng được trám vào chỗ
trống ở các trường đại học. V́ sao? V́
việt-gian-cộng-sản chỉ cần số
lượng để ḷe bịp miền Nam VN và quốc
tế, chứ không coi trọng chất lượng (cái
tội số lượng đó cho đến nay vẫn
vậy, có phần trầm trọng hơn). Nhưng
khi vào đại học th́ những học sinh loại 9
năm đó c̣n thua cả học sinh mới hết
đệ tam chuyên khoa, thế là phải đẻ ra tṛ
mở lớp dự bị đại học cho họ, và
vào học chính khóa th́ kéo dài thời gian học từ 9
tháng/niên học lên thành 11tháng/niên học, tháng c̣n lại
đi lao động chân tay. Cho nên từ năm 1956 không
hề có cái gọi là thi tú tài, dù là phần 1 hay toàn
phần, mà thay vào đó là thi hết cấp 3 phổ thông!
Nguyễn chí Thiện đă NÓI SAI SỰ
THẬT trong thi cử của ḿnh, cũng như
nhờ ông Nguyễn Giang mà là auditeur libre (học sinh dự
thính) của trường Albert Sarraut. Cụ Nguyễn
văn Vĩnh có sống lại năn nỉ giùm, chắc
ông Nguyễn Giang cũng vừa khóc vừa vái lạy mà
từ chối, bởi phải giữ niêu cơm cho gia
đ́nh v́ Pháp trả lương cao gấp chục lần
việt-gian-cộng-sản trả, chưa kể các
chế độ đăi ngộ khác cho giáo viên của Pháp,
trước khi việt-gian-cộng-sản vào Hà-nội!
Thứ hai: Về chuyện "TRƯỜNG bổ
túc văn hóa cho công nhân viên (ở Hải pḥng) mà Nguyễn
chí Thiện dạy hộ bạn 2 giờ đồng
hồ, mà chỉ có MỘT LỚP với lèo tèo vài cái
bàn" và thời điểm là cuối 1960, ông Việt
Thường nghe xong phá lên cười và giải thích
như sau:
Ông Việt Thường
cũng có thắc mắc về chuyện dạy học
hộ bạn của Nguyễn chí Thiện, được
Toàn Phong Nguyễn xuân Vinh đưa ra trong bài giới
thiệu quyển Hỏa Ḷ của Thiện, khi trả
lời phỏng vấn của Tường Thắng,
chủ web VietnamExodus, và có giải thích về hệ
thống tổ chức về giáo dục bậc phổ
thông của việt-gian-cộng-sản. Từ đó ông Việt Thường đă
hoàn toàn coi điều dạy học hộ bạn bị
ốm của Thiện là BỊA ĐẶT. Tháng 11 năm
2007, nhân cuốn Hỏa Ḷ được trường
đại học Yales cho dịch và in, ông
Bùi văn Phú có cuộc nói truyện với Nguyễn chí
Thiện. Nguyễn chí Thiện mượn cơ hội
đó để thanh minh thanh nga rằng đấy là
"DẠY ở trường bổ túc văn hóa",
chắc Thiện nghĩ ở nơi đó sự quản
lư lỏng lẻo chứ không chặt chẽ như sự
quản lư ở hệ phổ thông chính quy. Bài phỏng
vấn đó của ông Bùi văn Phú khi chuyển sang văn
viết (trên web Talawas) th́ bị xóa bỏ đoạn
Thiện nói về dạy học hộ bạn và bị tù
có sự xét xử của ṭa án (h́, h́…?!), hiện bản
viết có trên web Hưng Việt! Sự
hiểu biết của Thiện về cộng sản
rất hời hợt, nên tự Thiện thụt chân
xuống hố sau sâu hơn hố trước.
Theo ông Việt Thường th́ nếu không
cố t́nh t́m hiểu th́ cũng dễ tin vào tṛ bịa, sai
lầm của Thiện. Nhờ để tâm nghiên
cứu về việt-gian-cộng-sản, đồng
thời có nhiều năm trực tiếp làm công việc bổ
túc văn hóa, nên ông Việt Thường giải thích
rằng: Về tổ chức bộ máy quản lư, bộ
giáo dục của ngụy quyền
việt-gian-cộng-sản có h́nh thành một bộ phận
chuyên môn gọi là Vụ bổ túc văn hóa. Hệ
thống dọc có pḥng bổ túc văn hóa ở các sở,
ty giáo dục và có cán bộ trong biên chế. Ở
các khu phố, thị trấn, huyện đều có cán
bộ bổ túc văn hóa trong biên chế của ngành giáo
dục. Hệ thống ngang th́ các công
đoàn ngành, tỉnh, thành, nhà máy lớn hoặc khu công
nghiệp, cũng có cán bộ công đoàn chuyên trách về
bổ túc văn hóa, có thể thêm cả việc về cái
gọi là văn hóa quần chúng. "Viện
sĩ" Nguyễn thanh Giang có khoe được giải
nhất đơn ca nam chính là theo hệ
văn hóa quần chúng này (đừng lẫn với các ca
sĩ chuyên nghiệp). Các đoàn thể khác như nông
hội, thanh niên hoặc phụ nữ cũng có cán bộ theo rơi hoạt động về bổ túc
văn hóa và văn hóa quần chúng. Cho
đến cấp tiểu khu cũng có đại biểu
khu phố phụ trách về bổ túc văn hóa, nhưng
chính là để xóa nạn mù chữ. Sự quản lư, có vẻ rườm rà
đó, đều xuất phát từ mục tiêu quản lư
hoạt động di chuyển hàng ngày và hoạt
động tư tưởng của người dân,
phục vụ cho cái gọi là an toàn xă hội, an ninh chính
trị, và giáo dục con người xhcn. Một
người nào đó vắng nhà vài đêm trong tuần
không thể mượn cớ bận đi học bổ
túc văn hóa ban đêm hay ngày nghỉ, v́ công an
và các đoàn thể liên quan, qua sổ sách của các
trường lớp bổ túc văn hóa, có thể biết
người đó có đi học đêm đó, ngày đó
thực không. Nên lưu ư, là v́ học viên bổ túc văn
hóa là cán bộ, công nhân viên, lớn tuổi, không quản lư
di chuyển, hoạt động, hội họp,học
tập của họ, lỡ họ bất măn tụ
họp "làm phản động" th́ sao. Và việc
khuyến khích họ đi học bổ túc văn hóa
cũng như tham gia hoạt động văn hóa quần
chúng chỉ cốt làm cho họ bận, không có th́ giờ
nghĩ về thân phận là trâu hay chó, đồng thời
qua học tập c̣n nhồi sọ đầu óc nô lệ
cho họ theo phương pháp Paplov: về văn thơ th́
của Tố Hữu, Nguyễn đ́nh Thi, Huy Cận, Xuân Diệu,
Sóng Hồng (tức Trường Chinh) và đặc
biệt của Hồ việt-gian; ngoài ra là của Nga-xô và
Tàu cộng. C̣n khoa học tự nhiên th́ toàn Mendeleev, Butlerov,
Lychenco…,c̣n cái tên Lavoisier th́ bị vứt
sọt rác!
V́ thế, các trường
bổ túc văn hóa (ban đêm và ngày nghỉ), bị
quản lư cũng chặt chẽ y hệt các trường
phổ thông, nếu không muốn nói rằng nó bị công an
ngụy quyền việt-gian-cộng-sản luôn lưu ư đến,
chưa nói đến thành phần là học viên, qua Hiệp
định Geneve 1954, tập kết từ miền Nam ra,
nhất là số ở Khu 5, lập trường "vô
sản" và "lư sự cùn, suy diễn chụp
mũ" hết xảy luôn. Giáo viên sai một chút là
bị ĐẤU TỐ tại chỗ, chứ làm ǵ có
chuyện lén báo công an theo dơi. Và cũng
nên nhớ, các pḥng học của bổ túc văn hóa là CHÍNH TẠI CÁC PH̉NG HỌC CỦA CÁC
TRƯỜNG PHỔ THÔNG, hoặc HỘI TRƯỜNG,
PH̉NG HỌP CỦA CÁC CƠ QUAN, NHÀ MÁY, và HỌC VIÊN
LẪN GIÁO VIÊN RA VÀO PHẢI CÓ THẺ KIỂM TRA CỦA
TRƯỜNG BỔ TÚC VĂN HÓA VỚI TÊN, TUỔI,
ĐỊA CHỈ RƠ RÀNG. Nhà trường cũng có Ban
Giám Hiệu, Ban Giáo Vụ, chuyên trách hoặc bán chuyên trách,
cho nên nếu có một giáo viên v́ lư do nào đó mà phải
tạm nghỉ th́ Giám hiệu hoặc Giáo vụ sẵn
sàng dạy thay hoặc điều người dạy thay,
CHỨ KHÔNG THỂ TỰ Ư NHỜ
NGƯỜI QUEN DẠY HỘ!!! V́ thế càng không bao
giờ có chuyện, như Nguyễn chí
Thiện bịa ra, là TRƯỜNG CHỈ CÓ MỘT LỚP
và LỚP TH̀ CHỈ CÓ LÈO TÈO MẤY CÁI BÀN.
Cũng xin lưu ư quư bạn
đọc là, cái khoảng thời gian mà Nguyễn chí
Thiện xuống ở tại Hải-pḥng, th́ sinh hoạt
ở Hải-pḥng có thể nói là ngột ngạt nhất
miền Bắc. V́ bí thư thành ủy việt-gian-cộng-sản
là thằng hoạn lợn Đỗ Mười, giám
đốc sở công an là đại tá Mai văn Mạc, do
đích thân Hồ việt-gian kết nạp vào đảng
việt-gian từ khi cả Hồ và Mạc c̣n ở
Thượng hải, lúc đó Mạc là nhân viên pḥng nh́
của Pháp, làm việc ở tô giới Pháp. V́ thành tích ác ôn
uống máu dân ngon lành như ăn tiết canh heo và ra công
trấn lột, dựng đủ các tṛ gọi là của
phản động, gián điệp cho thực dân Pháp và
"can thiệp" Mỹ cài lại, cho nên năm 1960,
Hồ cho gọi Đỗ Mười về phụ trách
cái gọi là "cải tạo công thương nghiệp
tư bản tư doanh", và Mai văn Mạc về làm
cục trưởng cục 78 (tức bảo vệ văn
hóa) của bộ công an ngụy quyền việt-gian
(xếp trực tiếp của Dương Thông và Quang
Pḥng). Mạc c̣n được cho giữ
chức quyền chánh văn pḥng bộ công an (v́ Lê Hồng
Hà bị thất sủng) và kiêm viện trưởng
viện nghiên cứu bộ công an ngụy, sau
được thăng thiếu tướng. Thay
thế vị trí của Mười là một đệ
tử ruột của Mười, tên là Trần Kiên (c̣n
gọi là Kiên què, khi Mười lên tổng bí thư,
đă cho Kiên làm ủy viên ban bí thư việt-gian)
cũng ác ôn tàn bạo không thua ǵ Mười. Trong các gia
đ́nh, vợ chồng c̣n che giấu tư tưởng với
nhau, bạn bè thân cũng chẳng dám họp mặt th́ làm
sao có chuyện Nguyễn chí Thiện tụ họp bạn
bè đấu láo và… ngâm thơ (phản dộng cho nhau nghe).
Lại nữa, theo Thiện, th́ công an nghi Thiện là tác
giả các thơ đó. Tại sao công an nghi?
Có nghĩa công an PHẢI NGHE từ
một ai đó đọc những thơ đó. Cứ đường dây đó mà lần đâu có
khó ǵ. Giả dụ bọn họ không khai báo ra
Thiện th́ công an căn cứ vào đâu
mà nghi Thiện? Tại sao chỉ ḿnh Thiện
bị bắt mà không có ai khác? Thiện không đọc
những thơ đó cho công an nghe th́ làm sao công an biết có sự xuất hiện của
những thơ đó? Đúng là "BỊA
DỞ" như đặc công đỏ Vũ thư Hiên từng nhận như vậy!!!
Một số nào đó ra công
bào chữa cho Thiện, theo kiểu căi
chày căi cối. C̣n Thiện th́ từ đó đến
nay, hễ mở miệng là lần sau mâu thuẫn
với lần trước. C̣n số theo đít Thiện th́ nói ngu nhất là Thị
Thuấn. Cụ thể cuộc mạn đàm ngày 2-10-2008
vừa xong, Thị Thuấn và Nguyễn chí Thiện đă
(có thể là vô t́nh) nhéo tai lật tẩy Toàn Phong là cây bút
vừa nâng bi quá đáng vừa vô trách nhiệm với
bạn đọc. Xin dẫn chứng: Trong bài
giới thiệu "tát phẩn" Hỏa Ḷ, Toàn Phong
đă trịnh trọng viết là dựa vào tài liệu
"chính xác nhất" (của Jean Libby) để
hạ bút bốc thơm Thiện,
trong buổi dạy học hộ bạn, "đă hào
hùng của tuổi trẻ, nói lên sự thật". Nhưng khi mạn đàm với Thị
Thuấn th́ Thiện thú nhận là vô
t́nh không xem giáo tŕnh mà nói quen như được học
từ trước 1954, "nếu không bố bảo
cũng chăng dám"(nguyên văn lời Thiện).
Vậy là đâu có hào hùng để bảo vệ sự
thật!!!??? Truyện tiếu lâm có kể một anh lính
lệ đứng hầu quan, nghe quan đánh cái
"bủm", anh lính lệ đưa tay bốc gió cho
lên mũi hít hà khen thơm. Nghe vậy, quan buồn rầu
nói rằng "Dắm th́ phải thối, nay của ta mà thơm th́ chắc ta bệnh sắp chết
mất. Nghe vậy anh lệ hoảng hồn vội
bốc gió một lần nữa đưa lên mũi hít
thật sâu và hớn hở la lên: dạ thối rồi,
thối lắm lắm rồi, chắc quan lớn phải
thọ trăm tuổi." Nay nghe câu "cải
chính"của Thiện qua mạn đàm với Thị
Thuấn vừa xong, không hiểu cái "ông đại
tá" Nguyễn xuân Vinh này ăn nói với bạn
đọc ra sao đây, v́ anh lính lệ mà c̣n đủ
bản lănh sửa sai, vậy th́ ông đại tá lâu năm
nghĩ sao??? C̣n Thị Thuấn và Nguyễn chí Thiện
mau quên câu nịnh của ông Toàn Phong đến thế,
để không "ê-đít" lại cái audio mà đă
vội tung ra cho bàn dân thiên hạ ngao ngán tư cách của
Toàn Phong Nguyễn xuân Vinh. Đúng là khôn ba năm, dại
"một ḍng chữ"!
Người
thứ hai nữa cũng thật là dại, tự dưng
tḥng lọng cổ ḿnh. Đó là Lm Phan văn Lợi, từ
trong nước phóng ra một lá thư
mà lư luận coi không được. Ông ấy khuyên không nên chống phá
Thiện, có hại cho đấu tranh chung,
và cũng như một số lèm nhèm khác,
KHẲNG ĐỊNH rằng Thiện lúc nào cũng đi
khắp nơi "chửi cộng sản và vạch
tội ác của cộng sản" mà thôi. Các vị nói đúng
mới có một nửa, đó là chỉ mô tả cái
lớp phấn son của Thiện, như phấn
son chửi cộng sản của lũ Bùi Tín, Vũ thư
Hiên, Trần Khuê, Nguyễn thanh Giang, Hà sĩ Phu và v.v…Các vị đó không biết hay cố t́nh quên
cái việc Thiện khuyên nên để cho văn nghệ, ca
sĩ, văn công cộng sản được tự do
biểu diễn ở hải ngoại. Thiện cũng
khuyên nên chờ một Gorbachev và không chỉ khuyên bằng
mồm, mà c̣n ḅ vào núi họp Tiểu Diên hồng. Thiện
nói và hành động như trên có lợi hay hại cho
việt-gian-cộng-sản? C̣n việc Thiện hăng hái
chống VietWeekly, là thứ tép riêu, nhằm làm mệt
lực lượng biểu t́nh, phân tán lực lượng,
vào lúc đó ta đang phải chống phái đoàn nào
của việt-gian-cộng-sản??? C̣n cái gốc của
truyền thông nằm vùng, là tập đoàn báo Người
Việt, th́ Thiện lặn đâu mất tiêu.
C̣n lư luận như Lm Phan văn Lợi
là người cho rằng việt-gian-cộng-sản có
nhiều người tốt, và phải chờ một Yeltsin
VN, xin lỗi phải nói thật là Lm thật thà cả tin
quá sức tưởng tượng. Làm ĐƠN
XIN ĐƯỢC LÀM ĐIẾM TRONG ĐỘNG th́
không thể nào là hiền lương, chưa nói đến
là NHẤT ĐỊNH KHÔNG CHỊU RA
KIẾM NGHỀ KHÁC!!! Phải chăng Lm
Lợi lo nếu Thiện bị lật mặt, không có ai
kêu gọi chờ đợi một Gorbachev nữa. Mà nếu chưa có Gorbachev xuất hiện dọn
đường th́ bao giờ Yeltsin mà Lm Lợi, ngày đêm
mong đợi, mới có thể xuất hiện
được???
C̣n một nhân vật, trong đám xin được chạy
cờ hiệu cho Thiện, vừa ngu,
vừa hỗn, bản chất thùng rỗng, thích cuộc
đời kư sinh trùng, đó là Trần viết đại
Hưng. Hắn cho rằng
những người muốn ĐI T̀M SỰ THẬT
về tác giả tập kiệt tác VÔ ĐỀ, và nghi
vấn về nhân vật Nguyễn chí Thiện, v́ những
ăn nói bất nhất và CỰC KỲ MÂU THUẪN
của Thiện, là ẾCH NHÁI!!!???
Hôm nay, Nam Nhân tôi, xin phép quư bạn
đọc, được trưng ra 2 dẫn chứng (có
kèm theo bài này) để bạn đọc có thể nhận
diện chân tướng và tŕnh độ của Trần
viết đại Hưng có đáng cầm bút ti
toe viết nhăng viết cuội không?
Thứ nhất: Trên web
Hưng Việt (t́m trong
saigonbao.com, ở cột thứ nhất); bấm vào
mục tác giả, sau đó sẽ t́m tên Nguyễn chí
Thiện, quư bạn đọc sẽ thấy phần
giới thiệu với những nét quan trọng như sau:
Nguyễn chí Thiện tốt nghiệp cử nhân văn chương
tại trường đại học Hà-nội; năm
1958 bị bắt tù trong vụ Nhân văn-Giai phẩm cùng
với Trần Dần, Văn Cao, Hoàng Cầm, Phan Khôi, Bùi
quang Đoài, Hữu Loan…bị kết án 2 năm tù khổ
sai và được thả đầu năm 1961. Tháng 11-1961 lại bị bắt không hề
biết tội trạng và không đượcxét xử và
đến 9-1964 được phóng thích. Lại bị bắt 10-1965 đến 6-1978
được phóng thích. Tháng 7-1979
bị bắt v́ đưa tập thơ vào sứ quán Anh và
được thả năm 1991.
Trong khi đó
th́ cuộc mạn đàm với Thị Thuấn vào
2-10-2008, Thiện nói chỉ ĐẬU TÚ TÀI 1. Thiện không hề dính dáng
ǵ đến Nhân văn-Giai Phẩm và đi TÙ LẦN
ĐẦU là ĐẦU NĂM 1961.
Thử hỏi
Hưng Việt lấy tài liệu này ở đâu. Không từ mồm
Thiện ra th́ từ ai? Ngay về lời giới
thiệu cuốn Hỏa Ḷ, do Toàn Phong Nguyễn xuân Vinh
viết, CHẮC CHẮN Thiện phải đọc qua và
PHẢI CHO LÀ ĐÚNG (nếu không đă yêu cầu sửa
lại), và trong cuộc mạn đàm với Thị
Thuấn về việc dạy học hộ bạn
đưa đến bị tù lần đầu, đă mâu
thuẫn rồi. Tại sao? Chưa nói
đến từ năm sanh cũng dăm cái nói khác nhau! Cho nên đă là NGƯỜI ĐỌC th́
PHẢI THẮC MẮC (cho dù là v́ cá nhân), c̣n với
NGƯỜI CẦM BÚT VIẾT ĐỂ KHEN HOẶC B̀NH
PHẨM, nếu có lương tâm nghề nghiệp và
trách nhiệm với bạn đọc CŨNG
PHẢI THẮC MẮC ĐỂ THAM KHẢO TÀI LIỆU
T̀M RA SỰ THẬT. Chỉ có lũ BÚT NÔ được
thuê hay bị ra lệnh PHẢI VIẾT th́ mới không QUAN
TÂM ĐẾN SỰ THẬT, cộng thêm lũ kí sinh vào
Thiện, hoặc ti toe dăm chữ đă tưởng oách
hơn A Q (nhân vật của Lỗ Tấn), y như
Trần viết đại Hưng, nếu không chịu khó
học tập, chú ư lương tâm ng̣i bút, coi chừng
từ Viết Đại Hưng lại thành Viết
Đại Bại (chắc cũng chẳng ai tội
nghiệp cho tư cách BÚT NÔ đâu)!
Nếu Nguyễn chí
Thiện c̣n một chút liêm sỉ, th́ hăy TỰ
Phải chăng cái lư
lịch bị rối rắm v́ tội danh khác mà đi tù
lần đầu và lần thứ hai, không dính dáng ǵ
đến chính trị chính em???
Anh-quốc, ngày 5 tháng 10 năm
2008
*
Kính mời quư độc giả tham khảo tài liệu
dẫn chứng:
Hoàng Vân phỏng vấn Nguyễn Chí Thiện
theo link dưới đây:
http://honviet.nvtd.de/nn/HoangVan-NCT-Oct1-2008.wma
|
|
|
Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện,
56 tuổi, người Hà Nội, con của ông bà
Nguyễn Công Phụng. Ông tốt nghiệp cử nhân
văn chương tại trường Đại Học Hà
Nội, thông thạo Anh văn, Pháp văn, Hán văn... Ông
bị bắt lần đầu tiên vào năm 1958, trong
chiến dịch Trăm Hoa Đua Nở do nhà cầm
quyền Hà Nội phát động sau năm 1954. Ông bị
bắt trong vụ Nhân Văn Giai Phẩm cùng với các nhà
văn nổi tiếng như Trần Dần, Văn Cao,
Hoàng Cầm, Phan Khôi, Bùi Quang Đoài, Hữu Loan... Ông bị
kết án hai năm tù khổ sai trong
trại tập trung cải tạo và được thả
vào đầu năm 1961. Tháng 11 năm 1961, ông lại
bị bắt lần thứ hai mà không hề biết
tội trạng và không được xét xử,
được phóng thích vào tháng 9 năm 1964. Ông bị
bắt lần thứ ba vào tháng 10 năm 1965 và măi
đến tháng 6 năm 1978 mới được phóng
thích. Ông bị bắt lần thứ tư vào tháng 7
năm 1979 sau khi thành công trong việc đưa tập
thơ "Hoa Địa Ngục" cho ṭa đại sứ
Anh quốc để đem ra ngoại quốc và
được thả năm 1991. |
|
|
|
Tổ Chức Hưng Việt (1992-2008) |