Lá thư
của cán bô. “Ngục sĩ” CS Nguyễn Chí
Thiện viết về cuộc xô xát ở Ṭa Đại Sứ
Anh.




Lá thư
của cán bô. “Ngục sĩ” CS Nguyễn Chí
Thiện viết về cuộc xô xát ở Ṭa Đại Sứ
Anh.
Virginia
ngày 7-11-1995 (chử viết và
mực ng̣i viết khác)
Thân gửi đồng bào hải ngoại.
Tôi rời
Việt Nam tới thủ đô của thế giới tự
do đă được gần một tuần. Hôm nay xin viết mấy lời cảm tạ tất
cả các bạn. Sở dĩ có sự chậm trễ
đó là do sau một chuyến bay dài, tôi quá mệt, lại fải làm thủ tục giấy
tờ (fải… Nguyễn Chí Thiện như bao cán bộ CS văn hóa
khác làm theo chỉ thị Nhà nước xóa văn hóa xử
dụng đúng từ CS "f" thay thế cho
"ph"), mong các bạn thông cảm. Tôi hiểu rất
rơ việc tôi ra tù năm 1991, và việc tôi sang Hoa Kỳ chủ
yếu là nhờ sự tranh đấu vận động
không ngừng nghỉ của các bạn, cũng như của
các bạn ngoại quốc. T́nh cảm nồng
nhiệt của các bạn khiến tôi hết sức cảm
kích. Tôi khao khát được rời khỏi Việt
Nam,(tác giả tập thơ
Vô Đề không bao giờ “khao khát” muốn rời khỏi
Việt Nam như Nguyễn Chí Thiện- trong bài thơ. Khi Mỹ
Chạy ông viết ... Khi mỹ chạy, bỏ miền Nam
cho Cộng sản - Sức mạnh toàn cầu nhục nhă
kêu than - Giữa tù lao, bệnh hoạn,
cơ hàn - Thơ vẫn bắn, và thừa dư sức
đạn! - nghĩa là “Mỹ” thua có quyền chạy ,,,
nhưng chúng tôi vẫn chiến đấu và thừa sức
để chiến đấu,,, “thơ vẫn bắn và thừa
dư sức đạn”) ...... cũng như các bạn,
không phải v́ sợ hăi tập
đoàn Mafia Việt Cộng
(Thi sĩ Vô Danh không sử dụng
danh từ này mà dùng: loài dă thú, Quỷ Vương, con ác
điểu, lũ mặt người dạ thú, bầy quỷ
dữ...không hề có chữ tập đoàn Mafia Việt Cộng)
mà v́ t́nh yêu tự do. Sóng gió trùng dương hung hăn, hải
tặc không làm các bạn chùn bước. Biết
bao người đă làm mồi cho cá biển, nhiều
người chết cả gia đ́nh. Đối
với những người cầm bút có liêm sỉ (“sỉ” nguyên văn Nguyễn Chí
Thiện), tự do ngôn luận là không khí, không thể
thiếu. Tôi rời Việt Nam mục đích chủ yếu là
chữa bệnh cho khỏe, (tương tự như câu trên , tác giả tập
thơ Vô Đề không bao giờ muốn “rời Việt
Nam mục đích chủ yếu là chửa bệnh cho khỏe”
như ông Thiện viết ở
trên “tác giả Vô Danh viết” ,,, Phải
chiến đấu giữa muôn trùng nguy khốn , chứ
ông đâu có nghĩ là ḿnh phải rời việt nam , v́ ông
biết , ,, Cuộc chiến đấu này chưa phân thắng phụ
" Cuộc chiến đấu này - Thơ Vô Đề)
khỏe để đủ sức tiếp tục công việc
chống tội ác mà tôi đă bắt đầu từ thủa
thiếu thời như Voltaire có nói: "Kẻ nào tha thứ
cho tội ác, kẻ đó là đồng phạm". Làm sao
có thể ḥa hợp với kẻ trời không dung, đất
không tha, những kẻ đă bắn giết, tù đày hàng
triệu đồng bào, những kẻ làm tay sai cho Nga, Tàu
đẩy cả dân tộc xuống đầm lầy lạc
hậu, phá hoại luân thường đạo lư, những
kẻ coi:
Nhân
quyền là chuyện hăo
Nhân fẩm thời coi khinh
Nhân
tâm không cần tính
Luôn mồm
nói nhân đạo!
Cải cách ruộng đất năm 1955, sắc
lệnth tập trung năm1961, hàng triệu đồng bào
miền nam bị lưu đày sau năm 1975. Kinh tế Việt Nam nghèo nàn lạc hậu
nhất hoàn cầu v..v..Những thực
tế khủng khiếp đó mà có thể phủ nhận!. Đúng là “Trúc rừng không ghi
hết tội, nước biển không rửa sạch mùi
tanh!”
Hồi
c̣n ở trong nước, tôi cùng nhiều bạn rất phiền
muộn khi nghe qua đài những nhân vật hô hào ḥa hợp,
ḥa giải với cộng sản để tái thiết tổ
quốc! Chúng tôi nghĩ có thể những
người đó thật ḷng, có thiện chí, nhưng ở
xa, không hiểu rơ bản chất cộng sản nếu họ
về nán.sống, họ sẽ thay đổi quan điểm.
Lục Du đời Tống có câu: “ Thính tri bất như
kiến tri, kiến tri bất như cư tri, nghĩa là
nghe mà biết (đoạn viết trang 2 hàng 2, nét chử viết
khác lạ, đặc biệt là hàng giấy để trống
điền vào sau với tuồng chử khác, và điền
không hết hàng chử). Nếu vị
nào cho rằng tôi v́ thù hận nói quá “lên”, xin mời hăy về
định cư ở Việt Nam. Du lịch vài tháng
chưa biết mấy đâu!. Ở trong chăn mới biết chăn có rận,
đó là chân lư ông cha ta đă đúc kết.
Thưa các bạn, tôi không thù hận ai cả,
Trừ những kẻ đă gây tội ác tầy trời với
dân tộc. Biết
yêu điều thiện phải biết ghét điều ác.
Biết tôn kính đạo đức, fải biết khinh bỉ
gian manh. Những trạng thái tâm t́nh
đó không thể tách rời, đời đời kết
dính. Tuy nhiên, v́ lợi ích tối cao của đất
nước, chúng ta có thể dằn
ḷng bỏ qua, bỏ qua chứ không quên! Nếu
những kẻ đương cưỡi đầu
cưỡi cổ nhân dân, bịt mắt, khóa miệng nhân
dân, chịu tụt xuống ngồi ngang hàng với nhân dân
để bàn việc xây dựng đất nước.
Nghĩa là fải chấp nhận
đa nguyên, đa đảng, tự do, thực ḷng hối
cải. (Tác giả Tập
thơ Vô Đề “(Hoa Địa Ngục)” không thay đổi
lập trường đang giữa gịng lịch sứ
đấu tranh để chấp nhận đa nguyên đa
đảng, không bỏ qua: v́ “Thế lực đỏ
(Cộng sản) phải đồng tâm đập nát,
để nó hoành hành họa lớn sẽ lan nhanh…,phải quyết định gọn nhanh và nẩy
lửa). Những
điều này chỉ có thể xẩy ra khi nội bộ
Đảng tiếm quyền phân hóa tan ră, nhân dân sẽ chớp
lấy thời cơ vùng lên. Hiện tại sự
phân hóa này đă sâu rộng. Nhân dân đă chán ghét chế
độ cực quyền tới cao độ
Đảng đả thành thơ, thành vè,
khôi hài. phỉ
báng
Thành
truyện tiếu lâm cười riễu trong dân
Khi tṛ
chuyện nếu anh ca ngợi Đảng
Đời
sẽ nh́n anh như một gă bị tâm thần!
Nhiệm vụ của chúng ta là thúc đảy
thật nhanh sự phân hóa đó. Tôi không có tham vọng ǵ cả ngoài tham vọng
được thấy đất nước xum ḥa, tự
do no ấm. Thơ của tôi cũng chỉ nhằm
tiêu diệt cái ác, để cho cái thiện được
kết nẩy nở.
Các bạn thân
mến, một số bạn muốn biết rơ việc tôi
gửi tập thơ Hoa Địa Ngục ra hải ngoại
như thế nào.Tôi xin kễ lại tóm tắt.
Thơ tôi toàn giữ trong đầu, không viết ra
được, v́ hồi
đó công an thường xuyên kiểm tra
lục soát căn buồng ngủ ở Hải Pḥng của
tôi. Tháng 6-1979 tôi bí mật đánh lạc hướng bọn
theo rơi, đi ô tô buưt lên Hà Nội tôi bí mật tới nhà một "người
bạn trong sạch" , nghĩa là chưa bị tù,
thành fần lao động ngồi trên căn
gác xép, viết trong ba ngày, viết xong dấu lại đó.
Tôi lại trở về Hải Pḥng. Ngày 12-7-1979 (con số 7 bị đồ lại
thành 4, 7 không xác định số nào đúng) tôi bí mật
lên Hà Nội định tâm đợi ngày 14-7 quốc khánh
Pháp sẽ trà trộn vào các đoàn ...(chừa một hàng trống
và chử viết xa lạ, chổ trống điền vào
không đồng đều. Lư do nào chừa một hàng trống
và chen vào đó là ng̣i viết khác, nguyên
văn của đoạn thêm vào là ") …ngoại giao, lọt vào sứ
quán Pháp, tới ngày 13-7 sứ quán Pháp và thất vọng. (thắc mắc:
tại sao lại có ng̣i viết khác và tuồng chữ khác
và cách viết không mạch lạc do một nhà thơ với
ngàn bài không sai chấm , phẩy ??? . tại sao lại có khoản
trống giữa câu " ngày 13-7" và "sứ quán
"???). Cửa sứ quán đóng kín,
các đoàn ngoại giao dều đi ô tô vào trong sân. Cửa chỉ mở khi ô tô tới. Tôi có ỳ định vượt qua bức
tường rất thấp của sứ quán ở phố
Hàm Long. Nhưng quan sát thấy sân sứ quán quá rộng.
Bên trong có nhiều nhân công Việt Nam.
Không thể thoát được! Tôi đành fải đợi tới sáng thứ hai 16-7-1979
đột nhập tới sứ quán Anh. Sứ
quán Anh rất thuận tiện chỉ bước dăm
bước là vào khu ngoài. Tôi dấu tập thơ trong
bụng, nghiền nát 30 viên gardenal 0,1.
Khâu vào gấu quần pḥng việc thất bại sẽ tự
sát trong xà lim. Độ 9 giờ sáng tôi bất th́nh ĺnh vượt qua
viên lính đứng ngoài ( viên lính này mặc thường phục)
lọt vào. Tôi bất ngờ v́ trong f̣ng có 7 nam 1 nữ ngồi
làm việc ở một chiếc bàn lớn. Tôi nói là
tôi là cán bộ ngọai giao tới cần liên hệ với
sứ quán (“liên hệ” là chữ thường nói của cán bộ
Cộng sản) với sứ quán. Họ hỏi giấy,
tôi nói quên không mang giấy, vừa nói vừa lao
vào căn f̣ng trong. Họ cản
đường tôi, có một căn buồng nhỏ ở
bên cạnh cửa mở một thiếu nữ ng; Anh trẻ đang trải
tóc (văn
tự của Nguyễn Chí Thiện khá lượm thuộm
khác hẳn tuyệt tác Vô Đề (Hoa Địa Ngục)
người được giới thiệu cho giải
Nobel), tôi lao vào. Cô ta sợ
quá rơi cả lược. Tôi vội nói: Tôi là ng: lương thiện, đừng
sợ. Cô ta vẫn há mồm ra kinh hoàng. Một người fụ
nữ Việt tới ôm lấy tôi, tôi đẩy bà ta ngă và
chạy quanh cái bàn. Một ng:
đàn ông đă chạy ra báo cảnh sát. Hai
người khác đuổi tôi. Thế
nguy, tôi xô chiếc bàn. mực, ghế
đổ cả. Nghe tiếng ồn, ba ng: Anh đi ra. Mấy nhân viên Việt Nam dẹp
sang 1 bên và nói với mấy ng:
Anh: Nó là 1 thằng điên. Tôi vội nói: Tôi không điên. Tôi có một tài liệu quan trọng muốn trao
cho các ông. Hăy cứu tôi. Miệng nói chân chạy vào buồng trong, khóa cửa
(xóa
chử không đọc
được) lai. Ba ng: Anh theo tôi ngay. Tôi
vội lấy tập thơ trong bụng ra, nhưng do vật
lộn, nó đă bị tụt xuống tận đũng
quần, Tôi fải cởi
khuy quần mới lôi ra được và đưa cho
người Anh đứng tuổi nhất. Tôi bảo ông ta cất đi rồi sẽ nói chuyện.
Ba ng: Anh tiếp tôi gần
1 tiếng. Tôi nhờ họ mang tập thơ
về Anh quốc và xuất bản, dặn họ không giao
cho bất kỳ một người Việt nào ở trong
nước. Tôi nói với họ về
t́nh h́nh nhân quyền ở Việt Nam, về cuộc đời
tù tội của tôi, về nguyện vọng muốn tố
giác Cộng sản. Cuối cùng tôi hỏi
họ có thể lưu tôi trong sứ quán được không.
Họ nói việc vào đă lộ, công an
đă vây ở ngoài ở lại sẽ khó khăn. Tôi không nài xin, v́ mục tiêu tôi vào không phải xin tị
nạn. Một ng; Anh hỏi tôi cần giúp đở tài chính không.
Tôi cảm ơn, từ chối, bắt tay
ba ng: và đi ra. Tôi đi
đất, v́ đôi dép nhựa của tôi đă bị
văng mất khi xô xát vừa ra tới hè đụng 4 công
an thường fục
giơ thẻ ra, (thời
đó Công An Việt Cộng không có mang hay đeo thẻ
như Nguyễn Chí Thiện tưởng tượng, Công
An Việt Cộng chỉ được đeo thẻ
(Babge) chỉ sau năm 1994 mà thôi) mời tôi lên xe cảnh
sát. Tôi bước lên. Hai công an đi mô
tô, 2 công an đi xe đạp theo sau. Họ đưa tôi thẳng vào Hỏa Ḷ và hỏi
cung ngay. Tới 4 giờ chiều tôi bị đưa
vào buồng 14 xà lim 1, (xóa hai chử) gần buồng
Kỷ viên Hoàng Văn Thọ và Trần Đăng Ninh hai lănh tụ cộng sản
bị giam ở đó trứớc 1945. (Nguyễn Chí Thiện ở ngoài
đời th́ làm sao mới vào tù th́ biết ngay 2 buồng gần
đó là buồng đă giam Hoàng Văn Thọ và Trần
Văn Ninh). Tôi ở Hỏa Ḷ tới
năm 1985 th́ chuyển về xà lim bộ ở xă Thanh Liệt,
Huyện Thanh Tŕ. Trong 6 năm ở Hỏa Ḷ, 3 năm
nằm xà lim, 3 năm sống chung với lưu manh ở buồng chung (cán bộ th́ xem là Lănh tụ
cộng sản là Thần là Thánh c̣n người tù th́ ví
như lưu manh, đây không phải là ngôn từ của nạn
nhân cùng cảnh ngộ chung tù, tác giả các bài thơ trong tập
thơ Vô Đề (Hoa Địa Ngục) lúc nào cũng yêu
thương những nạn nhân tù tội khác). Các bạn thân mến, tôi muốn
việc rời nước của tôi không làm một sai lầm
là Đảng cởi mở, đừng bao giờ nói tới
chuyện nhân đạo, lương tâm với cộng sản!
Chúng chỉ hành động theo tính toán lạnh
lung, tàn nhẫn. Năm 1991 chúng thả tôi v́ bị choáng váng
cực độ trước vụ tan ră của Liên Xô, v́
sức ép của thế giới, v́ cần đầu
tư viện trợ. Năm 79, khi bị bắt chúng nói thẳng
vào mặt tôi là giết ngay quá nhân đạo!.
Phải cho chết dần ṃn! Ra tù chúng theo
tôi từng bước. Đe dọa những
người tiếp xúc với tôi. Nay chúng để
tôi đi v́ cần được Hoa Kỳ ban cho Tối Huệ
Quốc, cần đánh lừa những người thật
thà là chúng đă rộng mở về chính trị, v́ để
tôi trong nước nguy hại hơn. Chúng biết
chắc chắn là ra nước ngoài chúng sẽ bị tôi vạch
mặt thêm. Nhưng ngày nay cái mặt của chúng
đă quá lộ rồi , Ai ngờ một
tiếng nói cách xa cả nửa ṿng trái đất! Thưa
các bạn, tôi tin rằng trong thế kỷ 20 này, Tổ quốc
chúng ta sẽ tự do, dân chủ thật sự. Đó là điều tất yếu. Các bạn hăy kiên nhẫn. Trước khi ngừng
lời tôi xin tặng các bạn 4 câu thơ tôi làm ra khi vừa
vào xà lim năm 1979, và 4 câu tuyên ngôn thơ của tôi:
Thêm mấy
chục năm sống nữa tích sự ǵ ?
Khi uổng
phí cả đời thơ tận tụy
Nay chốn
lao tù nếu ta ngă quỵ
Thơ
đă trong trời, băng lưới thép bay đi!
Nhiên liệu : ngàn rên xiết
Đă
phóng: ngàn ước mơ
Người
lái con tầu thơ
Thần
tự do bất diệt
Thân ái hẹn gặp các bạn trong những
dịp khác.
Virginia
ngày 7-11-95 Chí Thiện (chử
viết và mực ng̣i viết khác xa, và chử kư khác hơn
chử kư trong tâp thơ Hạt Máu Thơ
2 - được in năm 1996).
Chú Ư: Các chữ được in đậm trên
đây và nằm trong dấu Ngoặc ( ) là chữ do bạn
đọc Trần Trung Nghĩa chú thích để các bạn
có thể so sánh cái Sai hay cái Vô Lư trong ngôn từ của
người mang tên là Nguyễn Chí Thiện đă nói trước
quên sau, nói sau quên trước.